|
Sau một tai nạn giao thông, chiếc xe “câu cơm” bị
hư hại khá nhiều, cẩn “đại tu bổ”. Thường thường thì ai cũng nhờ
hai ba thợ máy ước lượng tổn thất và chi phí trước khi đồng ý
cho sửa.
Tương tự như vậy, trước một căn bệnh hiểm nghèo,
chắc là bệnh nhân cũng muốn tìm hiểu thêm trước khi quyết định
việc điều trị. Sự tìm hiểu thêm này có thể là từ sách báo,
internet nhưng thường thì với các bác sĩ chuyên môn khác.
Việc lấy ý kiến thêm (Second Opinion), là chuyện
được nói tới khá nhiều ở mọi quốc gia. Ấy vậy mà kết quả thăm dò
cho biết hàng năm chỉ có 20% bệnh nhân làm công việc có tính
cách hỗ trợ, quyết định về bệnh tình của mình.
Lấy ý kiến thứ hai (hoặc thứ ba…) có thể do bệnh
nhân hoặc thân nhân yêu cầu, đôi khi cũng từ bác sĩ, khi vị này
có khó khăn trong chữa trị, chẩn đoán.
Nhiều bệnh nhân ngần ngại không muốn đi hòi thêm
ý kiến, e rằng nếu làm như vậy sẽ chạm tự ái, làm buồn lòng vị
bác sĩ đang chữa trị cho mình. Cũng có người dễ tính, hoàn toàn
tin tưởng ở “ông bà thầy” đã nhiều chục năm giao hảo.
Nhưng thực ra các bác sĩ cũng không nề hà gì về
việc này. Trong thời gian huấn luyện, họ đã quen với truyền
thống “học thầy không tầy học bạn”.
Khi hành nghề, các bác sĩ hỏi ý kiến của nhau là
chuyện thường tình. Lý do là y khoa ngày nay quá phong phú về
kiến thức bệnh lý cũng như phương thức chẩn đoán, điều trị mà
không một bác sĩ nào có thể nắm vững hết được.
Ngoài ra, mặc dù có cùng huấn luyện nhưng họ có
quan niệm, suy nghĩ khác nhau về cách áp dụng kiến thức của mình
trong khi chẩn đoán cũng như điều trị. Có bác sĩ cho làm nhiều
thử nghiệm nhưng cũng có bác sĩ chỉ làm vừa đủ rồi dùng kinh
nghiệm nghề nghiệp để suy luận chẩn đoán bệnh.
Trong điều trị, một số bác sĩ “bảo thủ” chữa vừa
đủ cho hết bệnh, tránh tác dụng phụ của dược phẩm, một số bác sĩ
khác lại muốn chữa mau chữa mạnh. Đó là tại vì mỗi bác sĩ có một
kế hoạch trị liệu khác và không phải bác sĩ nào cũng nghĩ, hành
động như nhau trong mọi hoàn cảnh.
Người mà bác sĩ gia đình giới thiệu có thể là
đồng nghiệp cùng chuyên môn, người được coi như có đủ khả năng
để cho ý kiến hoặc tại trung tâm y tế, trường đại học y khoa. Và
mặc dù bệnh nhân không có quyền đòi hỏi gặp người mình lựa,
nhưng mình cũng không nên được gửi tới người mà mình không tin
cậy.
Hiện nay, có nhiều cơ sở y tế, các nhà chuyên môn
cung cấp dịch vụ tham khảo, góp ý kiến này.
Về phương diện quản trị sức khỏe, đôi khi bảo
hiểm sức khỏe đòi hỏi có ý kiến thứ hai nếu chi phí điều trị quá
cao hoặc họ cho là thử nghiệm, điều trị đó không cần thiết.
Trong trường hợp này, bệnh nhân có thể phải tự trả phí tổn tham
khảo thêm.
Theo các nhà chuyên môn, lấy ý kiến thứ hai hầu
như là một quyền hạn của mình để bảo vệ sức khỏe.
Tuy nhiên, trước khi yêu cầu gửi đi lấy ý kiến
thứ hai, thứ ba, nên cùng với bác sĩ tìm hiểu lại bệnh tình của
mình, hỏi tất cả các điều cần hỏi. Trong đa số trường hợp, sau
thảo luận này vấn đề được giải quyết và không cần ý kiến thứ
hai.
Nếu bác sĩ không đồng ý thì hãy nhớ là không phải
vị đó là người độc quyền quyết định. Thời kỳ “một thầy thuốc,
một bệnh nhân” đã qua rồi. Ngày nay, một bệnh nhân có nhiều thầy
thuốc khác nhau. Hơn nữa, sức khỏe của mình là ưu tiên số một và
hãy làm mọi việc mà mình thấy cần thiết để bảo vệ sức khỏe. Điều
quan trọng là khéo léo yêu cầu. Chẳng may gặp vị bác sĩ “bảo
thủ, quá tự tin”, nhất định từ chối thì có lẽ cũng nên “giã biệt
chia tay” vị này, vì tương quan đôi bên có thể bắt đầu lỏng
lẻo.
Có nhiều trường hợp mà bệnh nhân
cần phải xin ý kiến thứ hai.
-Khi chính bác sĩ đang điều trị cho mình nêu ra
vì căn bệnh ngoài chuyên môn của vị này.
-Khi bác sĩ đề nghị một phẫu thuật không khẩn
cấp. Trong trường hợp này, công ty bảo hiểm cũng đòi có ý kiến
thứ hai
-Khi không được bác sĩ giải thích tường tận về
bệnh của mình
-Khi mình không thỏa mãn với lời giải thích của
bác sĩ điều trị
-Một bệnh hiếm chưa được hoặc đã được xác định
-Có hơn một phương thức điều trị bệnh được nêu
ra.
-Bác sĩ điều trị không biết mình đau bệnh gì
-Bệnh nhân muốn có phương thức trị liệu mà bác sĩ
của mình không nắm vững
-Khi mang một bệnh trầm trọng, bệnh nhân cần
quyết định xem nên chấp nhận hoặc từ chối phương án điều trị mà
bác sĩ đề nghị.
-Ý kiến thứ hai giúp ta yên tâm là mình đã quyết
định đúng.
-Lấy ý kiến thứ hai từ các bác sĩ có kinh nghiệm
hơn về bệnh của mình.
-Ý kiến thứ hai có thể giúp mình và bác sĩ điều
trị an tâm về phương án trị liệu đang hoạch định
-Lấy ý kiến thứ hai giúp ta hiểu biết nhiều hơn
về phương thức trị liệu mới
-Lấy ý kiến thứ hai đôi khi cần làm đối với vài
loại bệnh hoặc kỹ thuật chữa trị, sàng lọc bệnh. Bảo hiểm đôi
khi chỉ trả một nửa hoặc không bồi hoàn nếu không lấy ý kiến thứ
hai.
-Khi sẽ phải trải qua giải phẫu lớn hoặc tái giải
phẫu
-Khi gặp khó khăn thảo luận với bác sĩ điều trị
-Không thấy bệnh tình khá hơn với trị liệu đang
theo
-Có quá nhiều bệnh một lúc
Khi đã quyết định lấy ý kiến thứ hai, nên xin hồ
sơ bệnh lý, kết quả thử nghiệm để mang cho bác sĩ thứ hai coi.
Bệnh nhân phải ký nhận đồng ý chuyển hồ sơ.
Hiện nay có nhiều cơ sở chuyên môn y khoa cung
cấp ý kiến thứ hai mà không cần hồ sơ bệnh lý, kết quả thử
nghiệm cũng như ý kiến của bác sĩ điều trị.
Hoặc có thể chỉ cung cấp kết quả thử nghiệm,
X-quang mà không có chẩn đoán và phương thức điều trị. Đó là
blind second opinion. Lợi điểm là ý kiến thứ hai không bị ảnh
hưởng bới các dữ kiện trước đó.
Khi tới bác sĩ thứ hai, nên chuẩn
bị sẵn các điều muốn hỏi như là:
-Liệu bệnh của mình có thể có chẩn đoán khác
-Có cách chữa nào khác không
-Kết quả sẽ ra sao nếu trì hoãn hoặc không điều
trị
-Rủi ro của điều trị như thế nào
-Điều trị có kéo dài hoặc nâng cao đời sống không
-Bao lâu sau điều trị thì bình phục
-Tại sao ý kiến thứ nhì lại khác với ý kiến
trước.
Theo các nhà chuyên môn y học Hoa Kỳ, năm bệnh
thường được hỏi ý kiến là giải phẫu nối động mạch tim (heart
bypass surgery),cắt bỏ tử cung, chấm dứt thai kỳ vì thai nhi bất
bình thường, giải phẫu giãn tính mạch, điều trị u bướu não. Vì
các phương pháp này đôi khi được thực hiện khi không cần thiết,
kỹ thuật quá phức tạp hoặc chẩn đoán không chính xác.
Kết luận
Lấy ý kiến thứ hai có lợi điểm là giúp bệnh nhân
có thêm hiểu biết về bệnh tình, về phương thức chữa trị để lựa
chọn và nhờ đó họ an tâm tích cực hơn trong việc tự chăm sóc.
Trước khi yêu cầu ý kiến thứ hai, nên coi lại xem
giữa mình và bác sĩ đã có sự đối thoại, giải thích rõ ràng chưa.
Nếu là chưa thì mình cứ nhẹ nhàng hỏi thêm, cho ra lẽ. Thường
thường thì các vị lương y cũng không đến nỗi quá khó tính,
không muốn mích lòng con bệnh và cũng không muốn thấy mấy ngài
trạng sư gửi thư hỏi thăm.
Các cụ ta vẫn nhắc nhở “Lời nói chẳng mất tiền
mua”. Đôi bên nên nhẹ nhàng hỏi đáp thông cảm với nhau để duy
trì tình nghĩa con bệnh-thầy thuốc ngày càng thêm thắm thiết.
Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức
Texas-Hoa Kỳ
Trở về Trang Chính |