|
Kinh nghiệm cổ nhân Âu Á đều cho rằng ngăn ngừa
bệnh là việc làm cần thiết và quan trọng hơn là để bệnh xảy ra
rồi mới trị bệnh.
Thực vậy, khi có dấu hiệu thì bệnh đã gây ra
những rối loạn về tinh thần và tàn phá về thể chất của con
người. Và dĩ nhiên khi bệnh đã xảy ra là phải chữa chạy, nếu
không thì đời sống sẽ bị thu ngắn.
Bà An ăn uống buông thả để đến nỗi ngày một mập
phì, dư ký rồi bị bệnh tiểu đường. Đường huyết lên cao, gặm nhấm
những mạch máu nhỏ của võng mạc, đưa tới thoái hóa thị lực.
Đường huyết quá cao, làm suy nhược tế bào cấu tạo trái tim, tim
bóp yếu, máu ra ít, thiếu chất dinh dưỡng nuôi cơ thể. Rồi lâu
ngày bản thân trái tim cũng rối loạn trong nhịp đập. Lại còn suy
thận, rối loạn cảm giác bàn chân, bàn tay.
Ông Lưu tiếp tục phì phèo khói thuốc lá cả hơn
hai chục năm, rồi bị ung thư phổi. May mà khám phá ra sớm, bệnh
chỉ mới khoanh gọn một cục nhỏ, chưa kịp di căn, phẫu thuật cứu
mạng. Nhưng một phần của lá phổi đã ra đi, nên sự hô hấp trở
thành khó khăn, thay đổi thời tiết là khó thở, ho hen suyễn lên
suyễn xuống.
Bây giờ ngồi nghĩ lại thì bà An, ông Lưu mới “giá
mà, ví thử”.
Giá mà mình bớt mồm bớt miệng, giữ gìn ăn uống,
không mập phì.
Ví thử như mình nghe lời bà xã can ngăn, không
hút thuốc.
Thì đâu bây giờ phải mang họa vào thân.
Vì thế, phòng bệnh được coi như ưu tiên hơn
chữa bệnh là vậy.
Quan niệm phòng bệnh hơn chữa bệnh chẳng phải mới
mẻ gì.
Từ thuở xa xưa, các bà mụ của ta đã biết rửa tay
sạch sẽ trước khi đỡ đẻ, đã hơ nóng dao kéo trong lửa trước khi
cắt rún để mẹ con không bị uốn ván, nóng sốt.
Hải Thượng Lãn Ông (1720-1791) đã khuyên:
“Chớ dùng nước ruộng nước ao,
Nước hồ nước vũng, nước nào cũng dơ.
Chỉ dùng nước giếng nước mưa,
Nước sông nước suối cũng chưa an toàn”
vì nước từ trời rơi xuống, không có loăng quăng,
bọ gậy, vẩn đục như nước sông nước ao gây ra đau bụng, tiêu
chảy.
Danh y Hoa Kỳ Oliver W. Holmes (1809-1894), Giáo
sư Đại học y Harvard, có viết “To guard is better than to
heal; The shield is nobler than the spear”. Đề phòng tốt hơn
chữa trị; Tấm mộc tuyệt hảo hơn cái giáo”
Khoa học ngày nay đã hệ thống hóa và cổ võ, phổ
biến sự phòng tránh bệnh khiến cho nhiều loại bệnh một thời tung
hoành đều đã bị xóa sổ và một số bệnh khác cũng giảm tần số, nhờ
đó tuổi thọ nâng cao.
Phân loại
Một cách tổng quát, phòng bệnh có nhiều cấp với
mục tiêu khác nhau.
-Phòng tránh loại 1
Ngăn ngừa không cho bệnh tật hoặc các điều kiện
xấu xảy ra.
Thí dụ dùng bao cao su để tránh nhiễm trùng khi
giao hợp, chủng ngừa các bệnh nhiễm như yết hầu, tê liệt trẻ em,
viêm gan A và B…
-Phòng tránh loại 2
Nhận diện, khám phá ra các mầm bệnh từ lúc chưa
có dấu hiệu hoặc chưa có thay đổi chức năng, cấu tạo các bộ
phận, rồi áp dụng điều trị ngay để trì hoãn hoặc ngăn chặn không
cho bệnh xuất hiện.
Chẳng hạn như chụp
x-quang nhũ hoa để sớm tìm ra ung thư vú, đo huyết áp theo định
kỳ để sớm biết huyết áp có cao…
-Phòng tránh loại 3
Ngăn ngừa không cho biến chứng, hậu quả xấu của
bệnh tật xảy ra.
Chẳng hạn tránh khuyết thị, suy tim, suy thận
trong bệnh tiểu đường, hoặc áp dụng vật lý trị liệu, y khoa
phục hồi để lấy lại sự cử động của chân tay bị tê liệt sau tai
biến não…
Nguy cơ cần phòng tránh
Khi phòng tránh thì phải biết phòng tránh với
những tác nhân, những nguy cơ gây bệnh nào. Chẳng hạn:
-Ảnh hưởng xấu của môi trường như thời tiết khắc
nghiệt, thiên tai bão lụt
-Hậu quả của chiến tranh, bạo lực
-Sự xâm nhập của vi sinh vật, hóa chất
độc hại
-Nếp sống không bình thường của con người
-Hậu quả, biến chứng của bệnh hoạn, thương tích
-Những biến đổi, thoái hóa tự nhiên trong cấu tạo
và chức năng các bộ phận cơ thể
-Hậu quả không lường trước của khoa học, kỹ thuật
-Ảnh hưởng cùa các hoàn cảnh xã hội như nghèo
khó, kém giáo dục, bất công xã hội, bất lực độc quyền hành
chánh
Nơi áp dụng phòng tránh
-
Tại cơ sở y tế như bệnh viện, phòng khám bệnh của bác sĩ hoặc
trong địa bàn hoạt động cộng đồng
-Qua nếp sống lành mạnh của mỗi cá nhân: dinh
dưỡng cân bằng hợp lý, không lạm dụng rượu thuốc cấm, vận động
cơ thể đều đặn…
-Cải thiện môi trường như cung cấp nguồn nước
uống tinh khiết, giảm thiểu ô nhiễm không khí,
-Qua các hành động xã hội, chính trị, kinh tế,
học vấn…như cung cấp kiến thức về bệnh tật, giảm thiểu nghèo
khó, bảo đảm an ninh khu phố xóm làng, bài trừ tệ đoan xã hội…
Một thí dụ để giảm bệnh do hút thuốc lá cần sự
hợp tác của nhiều biện pháp như giới hạn hút thuốc ở từng địa
điểm, không quảng cáo thuốc lá, giải thích cho quần chúng về tác
hại của thuốc lá với sức khỏe, đưa ra các phương thức giúp người
ghiền ngưng hút thuốc…
Đồi tượng của áp dụng phòng tránh
-Toàn thể dân chúng với các hướng dẫn chung về
sức khỏe, bệnh tật, về y khoa phòng ngừa, dinh dưỡng
-Riêng rẽ cho tuổi tác và nam nữ với bệnh riêng
của mỗi nhóm
-Cho những người có nhiều rủi ro mắc bệnh từ bẩm
sinh khi có bệnh di truyền trong gia đình
-Những người vì lý do hoàn cảnh nghề nghiệp mà
tiếp cận với nguồn gây bệnh như công nhân hầm mỏ, rừng thiêng
nước độc, trong kỹ nghệ hóa chất, chăm sóc bệnh nhân.
Ưu khuyết điểm của phòng ngừa
Phương pháp phòng tránh có ưu, khuyết điểm.
Ưu điểm như:
-Một số bệnh nhiễm đã bị xóa sổ, một số khác giảm
hẳn nhờ có chủng ngừa.
-Tỷ lệ ung thư cổ tử cung giảm kể từ khi phương
pháp thử nghiệm Pap được áp dụng
-Tử vong do tai nạn xe cộ giảm vì người điều
khiển xe ý thức được sự ích lợi của dùng dây an toàn trên ghế và
đội nón bảo hiểm
-Tỷ lệ biến chứng tai biến não giảm nhờ dân chúng
biết cách phòng ngừa bệnh cao huyết áp, cao cholesterol trong
máu.
Chiến dịch cổ võ ngưng hút thuốc lá đã giảm thiểu
rủi ro ung thư phổi…
Và nhiều thí dụ khác.
Tuy nhiên, sự phòng tránh cũng tạo ra vài khó
khăn, trở ngại, chẳng hạn:
-Chủng ngừa bệnh có thể gây tác dụng phụ hoặc gặp
sự chống đối vì lý do tôn giáo
-Áp dụng kỹ thuật phát hiện bệnh có thể gây ra
tai nạn như nội soi làm thương tổn ruột già
-Ngồi xe lăn để có thể di chuyển thì cũng có thể
té ngã, lật xe…
-Áp dụng phòng ngừa tốn kém tài chánh cho nhà
nước và cá nhân
-Phát kim chích cho người ghiền để tránh lây lan
HIV là khích lệ họ chích choác, phát bao cao su la khích lệ hoạt
động tình dục.
Kết luận
Nói chung, sự phòng ngừa bệnh có nhiều tác dụng
tốt hơn là một số trục trặc khiêm nhường.
Chẳng thế mà Thomas A. Edison (1847-1931), nhà
sáng chế lỗi lạc của Hoa Kỳ đã tiên đoán:
“Trong tương lai, bác sĩ sẽ không biên toa thuốc
mà sẽ làm cho bệnh nhân quan tâm nhiều hơn tới sự chăm sóc cơ
thể, dinh dưỡng và nguyên nhân cũng như sự phòng tránh bệnh
tật”.
Vì theoTiến sĩ John Knowles, nguyên Chủ Tịch Quỹ
Rockefeller Foundation: “Hơn 99% chúng ta đều khỏe mạnh khi
sinh ra và chỉ trở nên bệnh hoạn vì hậu quả của hành động cá
nhân không đúng đắn và của các điều kiện môi trường”.
Bác sĩ Nguyễn Ý Đức
Texas- Hoa Kỳ
Trở về Trang Chính |