|
Cách đây vài năm, một tai nạn xe cộ thảm khốc đã
xẩy ra tại thành phố Santa Monica ở Nam California. Một cụ già
86 tuổi lái xe hơi đã đâm vào một khu chợ nông sản, gây ra 10 tử
vong và mấy chục người bị thương. Theo nhân chứng, ông cụ lái
với tốc độ 60 dậm một giờ. Cụ già kể lại là thay vì đạp thắng,
cụ ta đã đạp vào chân ga. Tai nạn này đã được truyền thông ồn ào
tường thuật với các lời bình luận hơi gay gắt. Tập trung là họ
đặt vấn đề an toàn lái xe của người cao tuổi: an toàn cho chính
bản thân và cho người khác.
Xin cùng xét lại vấn đề này.
Lái xe hơi là một nhu cầu thiết yếu trong đời
sống hàng ngày.
Tuy lão niên ta không còn lái xe đi làm như trước
đây nhưng vẫn có nhiều dịp phải dùng tới xe hơi. Lái xe đi chợ
mua thực phẩm Việt Nam, đi lễ, đi thăm bạn bè, xuống phố uống cà
phê buổi sáng với thân hữu, đến thăm các cháu, ra phi trường hay
bến xe đón bạn hiền phương xa tới chơi.
Ngoài việc đáp ứng các nhu cầu, lái xe còn được
coi như một biểu tượng của khả năng tự lo, tự liệu. Nếu vì lý do
nào đó mà hết lái xe được thì ta coi như không có chân, tù cẳng
lại còn mất đi tính cách độc lập của mình,
Cho nên đã có so sánh, tuy hơi quá đáng, là: với
người cao tuổi, mất bằng lái xe là điều bất hạnh thứ nhì sau khi
chẳng may mất người phối ngẫu.
Khả năng lái xe an toàn đòi hỏi sự hoàn hảo với
sức khỏe tốt, suy nghĩ sáng suốt và thị giác tinh tường. Còn khả
năng lái được hay không là tùy thuộc vào mức độ khiếm khuyết
của một trong ba lãnh vực kể trên.Với tuổi ngày một cao, nhiiều
người cảm thấy như đã bước vào ngưỡng cửa của giới hạn. Khi đó
người cao tuổi cũng nên xét lại xem mình còn làm chủ tay lái
được không cũng như nếu tiếp tục lái, có những điều gì cần ghi
tâm để phương diện di chuyển này được hạnh thông.
Trong điều kiện bình thường, khi còn duy trì tất
cả chức năng, thì người cao tuổi vẫn lái xe được cho tới tuổi
70, 80 và họ sẽ thích ứng thói quen lái xe với tuổi tác của
mình.
Theo các hãng bảo hiểm thì quý vị ở tuổi 60, 70
ít gây ra tai nạn xe cộ hơn người ở lứa tuổi mười tám, đôi mươi
vì nhiều lý do . Họ đã có kinh nghiệm lái an toàn từ nhiều năm;
ý thức được rằng lái xe và rượu say không đi đôi với nhau; họ ít
lái xe ban đêm, khi thời tiết xấu, hay vào thời điểm trong ngày
có đông xe cộ lưu thông; họ ít gây ra tai nạn do lái xe quá
nhanh, lái bất cẩn.
Với các Cụ, tai nạn thường xẩy ra khi họ không
nhìn rõ dấu hiệu chỉ đường, không nhường tay mặt, không để ý bên
trái, ngưng lại bất thình lình hoặc bất cẩn khi ra vào xa lộ.
Yếu tố ảnh hưởng tới khả năng lái
xe.
Có nhiều yếu tố:
1-Mốt số dược phẩm có ảnh hưởng tới khả năng lái
xe tự động vì tác dụng làm buồn ngủ của thuốc, hoặc ảnh hưởng
tới khả năng nhận thức. Đó là các thuốc an thần, thuốc chống dị
ứng, thuốc ngủ, thuốc trị bệnh trầm cảm, thuốc trị đau nhức và
thư giãn bắp thịt. Ảnh hưởng của say rượu vào lái xe thì quá rõ
ràng.
Khi cho toa thuốc, bác sĩ đều lưu ý bệnh nhân là
uống thuốc nào không nên hoặc không được lái xe. Đôi khi giờ
uống thuốc cũng được thay đổi để không trùng hợp với thời gian
cần phải lái xe nhiều trong ngày.
2- Một vài bệnh ảnh hưởng tới sự an toàn lái xe:
bệnh về cơ bắp, khớp xương, giảm thính thị giác, sa sút trí tuệ,
bệnh tâm thần, tai biến động mạch não, nghiền rượu ma túy, bệnh
Parkinson, kinh phong, tiểu đường, vài bệnh tim mạch.
Một nghiên cứu mới đây cho hay người mắc bênh
tiểu đường đang được điều trị bằng Insulin hay thuốc viên để hạ
đường, dễ gây tai nạn vì đường trong máu giảm xuống bất thình
lình, làm cho bệnh nhân mất định hướng. Nhiều khi mang máy tự
động điều hòa nhịp tim-pacemaker-cũng tạo ta nhịp bất thường và
bác sĩ cũng khuyên ta không nên lái xe.
3- Thay đổi chức năng theo tuổi cao-
Những thay đổi về thính thị giác, về sự chú ý,
khả năng xét đoán, phản ứng trước biến cố đều ảnh hưởng tới khả
năng lái xe.
a-Về thị giác.
Thị giác là thành phần căn bản trong
việc lái xe vì nó cung cấp tới 90% những dữ kiện cần thiết cho
công việc này. Vì thế khi lấy bằng lái xe, ta được đo thị lực (
visual acuity ) và tầm nhìn ( visual field ) .
Hầu hết các quốc gia đòi hỏi một thị lực là 20/40
để có bằng lái không hạn chế; nếu thị lực kém hơn 20/40 thì
người lái phải chịu một số giới hạn.
Còn về tầm nhìn, tức là khả năng nhìn thấy chung
quanh khi mắt không cử động, thì cần một khẩu độ là 140 độ. Mắt
bình thường có khẩu độ 160- 180 trong ánh sáng ban ngày. Một
nghiên cứu của trường Đại Học Birmingham, Alabama, cho hay là,
với người cao tuổi, tai nạn xe cộ thường xẩy ra ở ngã ba, ngã tư
đường vì tầm nhìn hữu ích tổng quát bị thu hẹp lại, sự vật trước
mắt không được nhận biết vì kém tập trung.
Trời tranh tối tranh sáng hoặc thời
tiết xấu (mưa giông, bão tuyết), khẩu độ giảm đi nhiều, khiến
người lái gặp khó khăn. Lái xe ban đêm, người cao tuổi dễ bị bối
rối, chóa mắt khi xe ngược chiều để đèn rọi quá sáng.
b-Thính giác .
Tuổi cao thường bị giảm nhận thức về âm thanh nên
các cụ dễ bị nghễnh ngãng, đường ta ta cứ đi, không để ý gì đến
xe cộ chung quanh bóp còi ra dấu.
c-Thời gian phản ứng ở người cao tuổi
chậm lại.
Trước một biến cố, cần phải ngưng xe thì lão nhân
cần thời gian lâu ơn để đạp chân thắng. Đôi khi vì gân cốt yếu,
chân ga chân thắng đạp không đều, tay lái không phối hợp nhịp
nhàng, trí nhớ không tập trung cũng là nguyên nhân đưa tới tai
nạn.
Ngoài ra để cân bằng sự giảm khả năng lái vì thay
đổi cơ thể khi về già, nhiều cụ thường ngồi lái với vị thế cứng
nhắc, ôm chặt lấy tay lái, nhìn thẳng phía trước, không thấy
được biến chuyển xẩy ra ở chung quanh. Đôi khi các cụ cũng có
khuynh hướng ước lượng ít đi tốc độ của các xe khác nên khi vượt
qua mặt, quẹo phải trái là dễ gây tai nạn.
Mà tai nạn xe cộ thì có thể xảy ra bất cứ lúc
nào. Nhiều khi lỗi không phải do các cụ mà do những anh hùng xa
lộ, những anh chị say rượu, những thiếu niên bất cẩn gây ra.
Theo cơ quan an ninh xa lộ Hoa Kỳ thì hàng năm có gần 4 triệu
người bị thương tích vì tai nạn xe cộ với số tử vong lên đến gần
50.000 nhân mạng. Với người tuổi từ 65 tới 74 thì thương tích do
tai nạn xe là nguyên nhân lớn đưa tới tử vong
Ngoài thiệt hại về cơ thể, còn thương tổn về tâm
thần khiến các nhà tâm lý học cũng như các chuyên gia thần kinh
tâm trí phải lưu tâm nghiên cứu. Họ đã gói ghém những thay đổi
này vào một bệnh lý gọi là “Phản Ứng Căng Thần Kinh do Tai Nạn
Xe Cộ. Họ coi Hội chứng này cũng tương tự như Hội Chứng Căng
Thẳng tìm thấy ở một số cựu chiến binh tham dự các thế chiến và
chiến tranh tại Việt Nam. Trong phản ứng này, người lái xe gặp
nạn có những dấu hiệu như hoảng sợ, không tin là tai nạn đã xảy
ra, giận dữ, lo âu, thần kinh kích động, cảm giác không an toàn,
sợ hãi, đôi khi không vui vì nghĩ là mình đã làm điều sai trái.
Đêm đêm mất ngủ có những ác mộng về tai nạn. Những dấu hiệu này
xuất hiện sau khi tai nạn xảy ra độ 3, 4 tuần lễ, kéo dài từ vài
ngày tới dăm tuần lễ.
Sau đó nạn nhân có thể trở nên sợ lái xe, giới
hạn lái xe và mỗi khi ngồi trên xe do người khác lái là bồn
chồn, lo ngại. Ngoài ra, nạn nhân còn bận tâm tới vấn đề tranh
tụng pháp lý do tai nạn gây ra.
Một số điều cần lưu ý khi tiếp
tục lái xe
Mặc dù có nhu cầu lái xe nhưng ta cũng cần để ý
tới sự an toàn cho cá nhân mình và cho người khác. Khi thấy khả
năng lái xe của mình không còn nhậy bén thì ta cũng cần cân nhắc
có nên tiếp tục lái với nhiều thận trọng hơn hoặc quyết định
ngưng lái.
1- Nếu thính, thị giác kém, nên luôn
luôn mang kính mắt điều chỉnh, máy nghe.
2- Không nên lái xe khi trời mưa to
hay có tuyết. Đang lái mà có mưa to, nên áp vào lề đường đợi cơn
mưa qua. Không nên lái xe khi có sương mù.
3-Khi đang lái mà cảm thấy buồn ngủ
thì nên tạt vào nơi nghỉ chân hoặc áp vào lề đường để nghỉ, nhắm
mắt dăm phút cho tỉnh táo rồi lái tiếp. Lái đường xa đôi khi
thấy quá đều, bồn tẻ thì nên sau vài giờ lái cũng nên dừng chân
nghỉ cho thoải mái.
4- Tập trung vào việc điều khiển xe,
tránh chia trí vì quá vui trò chuyện, nghe âm nhạc, nói chuyện
trong điện thoại di động. Giữ cảm súc bình thường, không để giận
dữ, bực mình, sốt ruột ảnh hưởng tới tâm trí mình. Mới đây việc
sử dụng điện thoại di động trong khi đang lái đã được cho là
nguy cơ lớn gây tai nạn, vì thế người cao tuổi ta có lẽ không
nên thường xuyên dùng trừ trường hợp khẩn cấp. Đồng thời cũng
nên tránh cảnh một người lái, một người ngồi bên điều khiển, ra
lệnh, thắng gió.
5- Giữ khoảng cách giữa hai xe trong
khoảng an toàn vì thời gian phản ứng của ta chậm lại khi cần
thắng gấp. Khi từ xe mình mà ta có thể đọc được nhãn hiệu trên
bảng số xe trước, là ta lái quá gần. Lái với tốc độ 30 dặm một
giờ, ta cần 4 giây đồng hồ hay khoảng cách của năm xe để có thể
thắng xe một cách an toàn.
6- Tại ngã tư đèn xanh đỏ, đợi khoảng
3 giây sau khi đèn đổi sang xanh hãy đi, vì nhiều người bên mặt
trái đôi khi đèn vàng còn cố vượt qua. Cẩn thận tối đa khi đổi
làn đường, ra vào xa lộ, quẹo mặt, quẹo trái.
6- Tránh lái trên trục lộ có nhiều xe
cộ lưu thông. Chỉ nên lái khi trời còn sáng vì ban đêm, mắt chỉ
nhìn được 1/6 khoảng đường phía trước so với ban ngày. Giới hạn
sự lái xe cho nhu cầu quan trọng. Tránh lái về hướng mặt trời
đang lặn vì mắt già không thích ứng được với tia nắng chói tỏa
rộng.
7- Tạo thói quen mang giây an toàn để tránh
thương tích gây ra không những do hai xe đụng nhau mà phần lớn
còn do cơ thể mình đập đụng vào các thành phần trong xe của mình
Kể từ khi nịt an toàn được bắt buộc, số tử vong do tai nạn xe
hơi giảm đi tới 45%. Từ năm 1990, túi không khí an toàn đã được
gắn vào xe để bảo vệ người lái và người ngồi băng trước, nhưng
túi này không phải là thay thế cho nịt an toàn.
Ngoài ra cũng nên năng kiểm soát xe
coi có chạy tốt không; lau kính xe, đèn trước để tăng tầm nhìn;
hiểu rõ cách sử dụng các đặc trưng của xe; điều chỉnh ghế ngồi
cho thoải mái, điều chỉnh gương phản chiếu để nhìn rõ ràng chung
quanh.
Ngưng lái xe
Thường thường người cao tuổi ngưng
lái xe vì thị giác suy giảm trầm trọng, khi có hậu quả của
thương tích gẫy xương, đau bệnh tim, sa sút trí tuệ.
Đôi khi gia đình cũng quan tâm tới
việc lái xe của thân nhân vì phát hiện những thay đổi có nguy cơ
gây ra tai nạn và cầu cứu bác sĩ gia đình can thiệp. Theo luật
lệ hiện hành thì bác sĩ chỉ có thể góp ý kiến về khả năng lái
xe, chứ không có quyền quyết định. Quyền này nằm trong phạm vi
cơ quan cấp phát bằng lái xe. Nhưng ý kiến của thầy thuốc có ành
hưởng lớn tới việc tiếp tục lái hoặc ngưng.
Tại Hoa kỳ, bằng lái xe có giá trị trên toàn
quốc, nhưng luật lệ điều hành việc lái xe thay đổi tùy theo từng
tiểu bang. Ở Nữu Ước, bệnh nhân có thể kiện bác sĩ khi họ mất
bằng lái vì bác sĩ báo cho sở cấp phát bằng lái tình trạng bệnh
của họ. Trái lại ở California, bác sĩ vi phạm luật nếu không
thông báo cho cơ quan này về bệnh tật có thể ảnh hưởng tới điều
khiển xe tự động của bệnh nhân.
Cho tới năm 1991, 46 tiểu bang Hoa Kỳ giới hạn
lái xe đối với bệnh nhân bị bệnh kinh phong; 26 tiểu bang giới
hạn người bị bệnh tiểu đường mà hay bị bất tỉnh; và 8 tiểu bang
giới hạn người có nhịp tim loạn xạ không được lái xe.các giới
hạn có thể là không lái xe ban đêm, giới hạn lái xe từng vùng
địa dư, phải mang thiết bị hỗ trợ hoặc thời hạn bằng lái ngắn
hơn để thi lại bằng lái xe.
Sau đây là một số dấu hiệu báo động cho ta khi
nào nên giới hạn hoặc ngưng lái xe:
-Cảm thấy nóng nẩy hoặc sợ hãi mỗi khi lái xe;
-Không duy trì xe trong lằn đường đang lái, hay
thay đổi lằn đường không lý do;
-Không nhìn được lề đường khi nhìn thẳng phía
trước;
-Không phân biệt dấu hiệu chỉ dẫn lưu thông;
-Phản ứng một cách khó khăn với các biến cố trong
khi lái;
-Lái xe mà thiên hạ cứ nhìn ta lắc đầu bấm còi;
-Nhầm lẫn chân thắng với chân ga;
-Dễ chia trí, kém tập trung trong khi lái;
-Không quay đầu nhìn lại phía sau được khi lùi
xe;
-Có vấn đề sức khỏe ảnh hưởng tới việc lái xe an
toàn;
-Hay bị lạc đường dù là lái trong vùng quen
thuộc;
-Gia đình hoặc bạn bè e ngại khi ngồi trên xe do
mình lái;
-Khi có quá nhiều giấy cảnh cáo hoặc giấy phạt
của cảnh sát;
-Khi xe mang nhiều thương tích, trầy trụa.
Nếu chẳng may mà có vài trong số những dấu hiệu
kể trên thì nên tham khảo ý kiến thầy thuốc cũng như xét lại khả
năng lái của mình.
Thích nghi với hết lái xe
Khi không còn lái xe được không có nghĩa là ngồi
lỳ ở nhà, bỏ hết các sinh hoạt, liên lạc với xã hội, sống trong
thụ động. Ta có thể kiếm các phương tiện khác thay thế như đi
taxi, xe chuyên chở công cộng, đi nhờ người nhà hay quá giang có
trả tiền với lối xóm.
Một vấn đề rất tế nhị đang được bàn
cãi là, ngoài việc kiểm tra thị lực, có nên trắc nghiệm người
cao tuổi về khả năng lái xe mỗi khi gia hạn bằng lái. Có ý kiến
cho rằng trắc nghiệm như vậy là kỳ thị người già, là không cần
thiết vì đa số người già đều ý thức và kiểm soát được hành động
của mình. Tuy vậy nhiều tiểu bang đã có những lớp ôn lại bài học
căn bản về lái xe, luyện lại sự nhậy bén, phản ứng của cơ thể
khi điều khiển xe tự động. Lớp học cũng hướng dẫn cách thích
nghi với khả năng lái giới hạn.
Nhiều vị cao tuổi vui vẻ tham dự để xét lại khả
năng của mình. Đó là thái độ đáng khuyến khích để tránh tai nạn
xẩy ra cho mình và cho người khác.
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas-USA
Ý Kiến xin gửi về :
bsnguyenyduc@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |