|
Sau khi đổ xăng, ông Minh lên xe lái về nhà. Đi
được một đoạn, ông nghe thấy tiếng kim khí chạm vào xi măng rồi
tiêng loong coong tiếp theo. Đang chạy trên xa lộ, ông không
ngừng lại để coi xem vật gì rơi. Một thoáng nghĩ, ông đoán đó là
chiếc nắp bình xăng dể trên mui xe đã rơi mất tiêu. Lại quên
rồi. Ông tự nhủ, với một chút chán nản.
Về đến nhà, ông ngần ngại một lúc rồi
than vãn với bà vợ là hồi này mình già nên hay quên quá, và kể
cho vợ nghe mất cái nắp bình xăng. Vợ mỉm cười, nói: Đây đâu có
phải là lần đầu mà ông lo. Ông nhớ khi mình lái xe đi Virginia
cách đây mấy năm, ông quên đến hai lần, mà một lần xe cảnh sát
đi sau nhặt được, họ chớp đèn trả lại cho ông. Cô con gái đứng
gần đó, chêm vào: Bố ơi, bố có nhớ hồi xưa khi bố còn đi làm, đã
bao nhiêu lần trước khi ra khỏi nhà, bố cứ kiếm cặp kính đọc
sách của bố, trong khi bố gài nó trên mái tóc. Lúc đó bố đâu đã
ở tuổi này.
Ngồi nghĩ lại, ông Minh thấy bà vợ và
con gái nói cũng đúng. Đã nhiều lần, cách đây cả chục năm, lâu
lâu ông cũng không biết để chìa khóa xe ở đâu, đi chợ bảo mua
vài món đồ rồi cũng quên một món, chứ đâu có phải chỉ từ ngày
ông về hưu ở tuổi 65 mới hay quên. Vậy mà mỗi khi nghĩ đến cái
tuổi đó, ông cũng mang một thoáng suy tư.
Bước vào cái tuổi mà khi mình làm cái gì không
giống ai thì thiên hạ cứ bảo ông bà ấy già rồi.
Gặp người bạn xa vắng đã lâu, mình có vui miệng
nói ít nhiều câu chuyện thì người phối ngẫu lại nhắc khéo để
mình ngưng bớt lại, kẻo phiền lòng người nghe .
Đau nhức xương cánh tay và đầu gối, kể lể với
ông bác sĩ thì được trả lời: cụ ơi, cụ già rồi thì nó vậy đó,
không sao đâu; hoặc tối ngủ hay thức giấc nửa khuya, không ngủ
lại được thì ông ta cũng bảo người già thường hay bị đau như
vậy.
Trăm dâu đổ đầu tằm, cái gì cũng đổ tại già.
Riêng cái vụ “hay quên” thì nhiều người, ngay cả
thầy thuốc đôi khi cũng gán là già thì nó lão suy, nói trước
quên sau. Và có người cứ canh cánh sợ là già thì sẽ rơi vào tình
trạng “lú lẫn, sa sút trí tuệ” như trường hợp một vị cựu nguyên
thủ Hoa Kỳ cách đây mấy năm.
Mà nói đến bệnh sa út trí tuệ thì nhiều người e
ngại thật. Một thăm dò ý kiến tại Hoa Kỳ coi xem con người ta sợ
gì nhất. Sợ đau tim, ung thư, mù lòa, rớt máy bay, nghèo túng,
hoặc thả vào chuồng cọp...Mỗi người có mỗi mối sợ khác nhau,
nhưng lo sợ nhất là mất trí nhớ, lú lẫn, rồi chẳng biết mính là
ai, ở đâu, quên ăn quên ngủ, phụ thuộc vào gia đình.
Có người bảo, quên như vậy càng sướng chứ sao.
Chẳng phải lo nghĩ, chẳng cần quan tâm tới chuyện đời. Nhưng,
một lão bà vừa mới chôn cất chồng, mà về nhà liên tục kêu tên
ông, tìm kiếm ông hết phòng này qua phòng khác. Đôi khi hiểu ra
thì vật vã khóc than. Sự việc kéo dài suốt mấy năm trường, cho
tới khi bà tạ thế. Bà đã ở trong tình trạng mất trí, lú lẫn. Và
như vậy thì sướng nỗi gì!
Trở lại với chuyện hay quên thì cũng có nhiều lý
do.
Một độc giả hỏi thăm là có ông chú 70 tuổi hay bị
quên tên người này người khác và ông cụ phải nhờ mọi người nhắc
dùm. Khi không thỏa mãn thì ông trở nên hung hăng, đập phá, khó
thở, phải uống viên thuốc an thần mới dịu xuống. Hỏi kỹ thì được
biết ông đã bị tai biến não, và cơn suy tim. Sở dĩ ông hay quên
vì huyết lên não giảm. Mà huyết giảm thì thiếu nuôi dưỡng, tế
bào thần kinh kém hoạt động, và ông ta không nhớ tên người, đồng
thời tính tình trở thành bất thường, đôi khi hoang tưởng.
Một lão bà than phiền không biết để cặp kính đọc
sách báo ỏ đâu; vào phòng tắm rồi không biết để làm gì; mới nghe
một câu chuyện mà nửa giờ sau đã quên; bạn bè than phiền bà hẹn
tới chơi rồi không tới. Vì quên.... Bà hỏi có thuốc gì phục hồi
trí nhớ cho bà.
Lấy thêm chi tiết thì được biết chồng bà mới mất
cách đây nửa năm, rồi bà quá thương tiếc mà không ăn không ngủ
được, buồn chán chẳng thiết làm gì, ngay cả những thú vui khi
trước. Bà được thầy thuốc cho uống thuốc trị trầm cảm mấy tuần
thì tình trạng hay quên thuyên giảm. Bà đã bị bệnh sầu não, buồn
phiền vì mất người chồng thân yêu.
Dùng nhiều dược phẩm cũng là rủi ro của kém trí
nhớ. do tác dụng phụ của thuốc. Thuốc lợi tiểu để trị cao huyết
áp là một thí dụ. Thuốc làm giảm muối và nước trong máu, hóa
chất trong cơ thể thay đổi. Nếu liều lượng quá cao thì huyết áp
xuống quá thấp. Não bộ người già rất nhậy cảm với những thay đổi
này, sẽ trở nên kém hoạt động về ghi nhớ và tập trung. Và hay
quên. Thuốc an thần, thuốc ngủ cũng ảnh hưởng tới trí nhớ. Cho
nên thầy thuốc cần lưu ý ở điểm này và bệnh nhân cũng cần cho
thầy thuốc hay mọi khác thường xẩy ra khi dùng thuốc.
Một vài bệnh kinh niên cũng ảnh hưởng tới trí
nhớ.
Sau nhiều ngày đằng vân giá vũ du thuyết liên lục
địa, về đến nhà được ít ngày thì nhà chính khách thấy trong
người mỏi mệt, không tập trung tư tưởng được, hay quên và có khó
khăn trong giải quyết công việc thường lệ. Nhiều khi nhân viên
thấy ông ngồi thãn thờ như người mất hồn, đi đứng không vững.
Thầy thuốc cho là ông bị căng thẳng thần kinh, vì làm việc quá
sức. Và đề nghị ông đi nghì dưỡng sức. Ông làm theo nhưng khó
khăn vẫn không bớt. Một hôm ông té sỉu, đưa vào bệnh viện cấp
cứu và thầy thuốc thấy nhịp tim ông rất thấp và không đều. Một
máy điều hòa nhịp tim được gắn cho ông và ông trở lại bình
thường. Ấy là do ông có bệnh tim mà không hay.
Hay quên trong những trường hợp kể trên đâu có
phải là vì tuổi hạc, tuổi cao. Nhưng nếu được xác định là bị
bệnh Alzheimer, sa sút trí tuệ, lú lẫn thì quả là bệnh của một
số nhỏ người tuổi cao, người già. Vì thống kê cho hay, 4% người
cao tuổi ở Mỹ đang bị bệnh nàỵ.
Trong bệnh Alzheimer, não bộ bị thoái hóa, hóa
chất não suy giảm, máu huyết nuôi não cũng ít đi, mà nguyên nhân
chưa được tìm ra. Hậu quả của các thay đổi này đưa tới một căn
bệnh của thế kỷ. Bác sĩ Lewis Thomas, Khoa Trưởng Đại Học Y Yale
coi đây là một bệnh xấu xa nhất trong các bệnh. Nó không những
tàn phá bệnh nhân mà còn gây hậu quả tai hại cho gia đình, bạn
bè người bệnh. Nó bắt đầu với sự mất khả năng học hỏi, tính
toán, suy nghĩ để rồi đưa đến sự khép kín hoàn toàn về tâm trí.
Bệnh nhân tiếp tục sống không hồn cho tới ngày nào đó một bội
nhiễm phổi giải thoát cho họ.
Vậy trí nhớ là gì?
Theo định nghĩa, trí nhớ là một khả
năng của trí tuệ để thu thập, tích trữ và lấy ra các sự kiện mà
con người đã trải qua trong quá khứ. Có trí nhớ ngắn hạn, trí
nhớ dài hạn. Ngắn hạn không tồn tại lâu và có thể chuyển sang
dài hạn và lưu trữ mãi mãi
Hãy hình dung khung cảnh một buổi trưa hè, ta
ngồi ở một nơi nào không phải là quê hương Hà Nội, mà nhớ lại
cùng bạn bè tắm sông, hái ổi trên Nghi Tàm, đạp xe vào chùa
Láng, chùa Trầm. Rồi tưởng tượng như đâu đây phảng phất hương
ngọc lan trên đường Quan Thánh, hay phượng vĩ đỏ ối chung quanh
Hồ Tây.
Làm sao mà bất cứ lúc nào, nếu muốn, ta cũng như
sống lại những gì của quá khứ? Làm sao não bộ, một cơ quan chỉ
nặng chừng 1.5 kí lô có thể thực hiện được cái công việc đầy khó
khăn đó? Khoa học đã cố gắng giải đáp, nhưng sự hiểu biết mới
chỉ có một phần.
Khi mới sanh, não bộ nặng khoảng 50 gr , lúc
trưởng thành nặng 1,5 kg. Đó là một khối chất giống như bột mì
nhão, mầu xám nhạt với cả tỷ tế bào và nhiều triệu dây nối tiếp
giữa các tế bào.Tín hiệụ chuyển từ tế bào này sang tế bào khác ở
chỗ nối tiếp và bằng hóa chất trung gian Acétylcholin.
Mỗi ngày có từ 60.000 tới 100.000 tế bào thần
kinh chết và không được thay thế. Đây là một cuộc tàn sát lớn mà
khi ta tới tuổi 65, có đến 1/10 tổng số tế bào thần kinh bị tiêu
hủy.
May mắn thay là những tế bào còn lại có thể lãnh
phần trách nhiệm của những tế bào xấu số bằng cách mọc ra nhiều
nhánh xen vào khoảng trống để tiếp nhận tín hiệu thần kinh. Sự
việc này cũng giống như trong khu rừng già, một cây chết đi thì
cây kế cận vươn lên, sinh ra nhiều cành để điền khuyết.
Phần não có nhiệm vụ ghi trí nhớ nằm ở vùng vỏ
não, hai bên thái dương, sau mắt. Phần nhận và thanh lọc tín
hiệu cho trí nhớ nằm sâu trong não, có hình chữ C, gọi là hải
mã. Sự liên hệ chức năng giữa hai vùng này rất cần thiết cho trí
nhớ .
Ở tuổi già, khối lượng não nhỏ đi, tế bào thần
kinh thay đổi hình dạng, sự truyền tín hiệu chậm lại, chất
lipofuscin xuất hiện giữa tế bào, có thể gây rối loạn cho các cơ
năng của não. Máu vào óc ít hơn, dưỡng khí tiêu thụ cũng giảm.
Hình do quang tuyến X chụp cho thấy các luống óc
não nhỏ đi, rãnh giữa luống rộng ra. Từ tuổi 20 tới 90, não nhẹ
bớt đi khoảng 5-10% và chứa nhiều chất lỏng hơn. Những thay đổi
này có ảnh hưởng phần nào tới trí nhớ.
Trí nhớ được chia ra làm ba loại
:
1-Trí nhớ ngắn hạn: Đây là loại trí nhớ để
phân tích những dữ kiện, sự việc cần tức thì và kéo dài trong
chốc lát . Người Mỹ gọi nó là trí nhớ làm việc (working memory),
và từ năm 1890, nhà tâm lý học Williams James gọi là trí nhớ căn
bản (Primary memory).
Ta lấy một thí dụ: trí nhớ này giúp ta nhẩm trong
đầu một số điện thoại trong khi quay máy. Chẳng hạn: bà vợ hỏi
chồng số điện thoại của cô Cúc, em dâu, là bao nhiêu, chồng trả
lời 273-4949, vợ nhẩm số đó và quay. Hai chị em thảo luận về
quần áo, phấn son cả tiếng đồng hồ. Lần sau cần số điện thoại cô
Cúc, nàng laị hởi chàng. Thật là tiện, khỏi mất công nhớ. Mà nếu
muốn nhớ, nàng phải dùng đi dùng lại nhiều lần, như là để củng
cố, hợp nhất dữ kiện đó vào não. Trí nhớ này bắt đầu có vào lúc
7 tuổi, thường thường không bị suy giảm với tuổi cao. Nó kéo dài
khoảng vài chục giây tới một phút.
2- Trí nhớ trung hạn : Những
dữ kiện ghi trong trí nhớ này tồn taị từ nhiều phút tới vài năm.
Một tín hiệu được nhắc đi nhắc laị, được xử dụng nhiều lần sẽ
được ghi đậm sâu trong vỏ não. Khi cần đến, óc sẽ được kích
thích để lấy ra dữ kiện này. Khi còn bé đi học, có những bài học
thuộc lòng trong Luân Lý giáo khoa thư mà chắc bây giờ nhiều
người trong chúng ta còn đọc lại được .
Xin nói rõ là, để có chất liệu
trong trí nhớ, ta phải đi qua ba giai đoạn :
a-Thu thập, lấy dữ kiện bằng học hỏi, thảo luận,
suy nghĩ, và bằng tiếp nhận của các giác quan.
b-Tồn trữ: Một dữ kiện, muốn được tồn trữ, phải
qua sự thanh lọc của bộ phận hải mã, để coi nó có gây xúc động,
hấp dẫn đáng ghi nhớ hay không.Tên người yêu chắc chắn là phải
cần ghi nhớ hơn là tên anh cảnh sát mới biên phạt mình vì lái xe
quá tốc độ. Dữ kiện đó hoàn toàn mới hay có liên quan tới một kỷ
niệm cũ. Thí dụ ta đã có một số ý niệm về một ca sỹ với tiếng
hát vượt thời gian; rồi tháng sau có tin cô ấy lấy chồng, năm
sau sinh đôi, thì bộ phận hải mã sẽ xếp những tín hiệu mới này
vào hình ảnh cô ca sỹ nổi danh trên để được phong phú hơn.
c- Phụỉc hồi kỷ niệm: Giống như máy vi tính, ta
có thể phục hồi, lấy ra, bất cứ lúc nào, những dữ kiện có trong
trí nhớ. Nghe tiếng hát cô ca sỹ kể trên trong CD là ta có thể
hình dung ra cuộc đời ái tình sự nghiệp, gia cảnh cũng như hình
dáng của cô ta .Trí nhớ này bắt đầu có vào lúc 10 tuổi.
3- Trí nhớ dài hạn : có thể tồn tại
suốt đời người. Đây là kết quả tích tụ của nhiều năm với những
kỷ niệm, kinh nghiệm, kiến thức học hỏi của người tuổi cao.
Có những trí nhớ về kiến thức tổng
quát mà ta thu góp, tàng trữ một cách tự nhiên, không cần biết
nó xẩy ra khi nào, ở đâu. Nói đến quê hương Việt Nam là ta hình
dung ra một giang sơn có hình chữ S, có sông Hồng, núi Ngự, Cửu
Long Giang. Khi nhắc tới Quang Trung, ta nhớ lại sử sách kể
những trận đánh quân Tàu oai hùng của Người. Trí nhớ này tích tụ
ngày một xúc tích, rất tự nhiên, đầy lúc nào ta không hay.
Còn trí nhớ về những sự kiện cá nhân trong đời
sống hàng ngày được ghi nhận với thời gian và không gian. Chẳng
hạn trưa hôm qua ta ăn cơm Việt nam ở quán Quê Hương hoặc sinh
nhật năm ngoái, ta nhận được chiếc đồng hồ mới do vợ con mua
tặng. Đó là trí nhớ quá khứ.
Sáng nay khi đi làm, ta tự nhủ là chiều nay tan
sở trước khi về nhà, sẽ ghé siêu thị mua chai rượu vang vì tối
nay vợ làm món cá bông lau hấp. Đây là trí nhớ vị lai.
Có trí nhớ hành động thường nhật như ta tự hỏi,
sáng nay có để thức ăn cho chú chó không, hoặc tuần trước ta cắt
cỏ ngày thứ năm hay thứ sáu.
Trong trí nhớ hồi tưởng, ta nghĩ và nói về dữ
kiện của “ những ngày xưa thân ái ”, trí nhớ tự truyện nhắc đi
nhắc lại chuyện về mình trong vài năm trước. Trí nhớ dung nhan
khi “ Xin lỗi nom ông quen quen, mình đã gặp nhau, mà không sao
nhớ đượỉc tên ông ”, trí nhớ “đã thấy” (déjà vu) mình đã ở nơi
đó mà không nhớ bao giờ.
Bà nội trợ, làm bếp cần mấy củ tỏi, nhưng nhà
không còn. Bà ta nhẩm trong đầu là kỳ tới đi chợ thêm tỏi vào
danh sách các thứ cần mua. Khi viết danh sách lại quên biên tỏi.
Đi chợ, qua hàng rau quả, nhìn thây tỏi, bà ta lượm một túi, như
vậy là trí nhớ thầm kín đã gợi bà mua tỏi.
Kết luận
Làm sao mà não, nói chung, các trung
tâm trí nhớ, nói riêng, có thể hoàn tất công việc phức tạp đó
một cách chu đáo và khoa học như vậy? Cho tới nay, chưa có một
giải đáp thỏa đáng mà chỉ có những gơị ý, phỏng đoán.
Có nguời đã ví não bộ như cả ngàn hệ thống điện
thọai mà mỗi hệ thống có thể cung cấp nhu cầu liên lạc cho tất
cả dân chúng của thành phố Nữu Ước. Các trung tâm này liên tục
nhận những tín hịêu thu lượm do ngũ quan đưa về, phân tích, xếp
loại rồi tồn trữ. Óc ghi nhận dữ kiện như một cái máy thu âm, bộ
phận hải mã như là một cái nút kiểm soát. Bình thường, nút bấm
này tắt, và chỉ mở để ghi khi nào dữ kiện được coi là quan
trọng. Một dữ kiện không quan trọng thường lởn vởn trong đầu một
lúc rồi tan biến đi. Cho nên nếu ta có quên tên một người nào đó
trong tiệc cưới cũng là chuyện bình thường, giống như là lâu
lâu ta quên, không biết chìa khóa xe, chià khóa nhà để ở đâu.
Nhưng lái xe đi làm mỗi ngày trên cùng con đường
mà lạc lối, quên những hẹn quan trọng, kể đi kể lại cùng câu
chuyện trong một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với bạn bè, thì là điều
đáng ngại.
Những thắc mắc, lo âu, tự hỏi: Ta già rồi chăng?
Hay ta đang mắc chứng não suy trầm trọng?
Liệu trí nhớ có bỏ ta ra đi. Như
những con chuột tìm đường chạy trốn khỏi con tầu sắp đắm!
Bác sĩ Nguyễn Ý-ĐỨC
Texas-USA
Ý Kiến xin gửi về :
bsnguyenyduc@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |