|
Minh mượn chiếc xe đạp
Phượng Hoàng của Như Ý, con gái út của người bạn thân. Anh thủng
thẳng đạp một vòng thăm lại Huế xưa khi anh tròn 18 tuổi.
Chiếc xe màu đen còn mới
tinh, sản xuất từ Trung quốc, chở anh nhẹ nhàng đi khắp mọi xó
xỉnh cố đô. Anh về thăm quê hương nhằm mùa lạnh của Huế, trời
mát mẻ dễ chịu. Vừa qua cái lụt tháng 10, nên vùng ven thành phố
thấy xơ xác. Minh đạp xuôi rồi đạp ngược tìm tới nhà đám bạn hồi
cùng học Quốc Học, nhưng không thấy tên nào, may còn có Khang ở
Ngự Viên. Vợ chồng con cái túm tụm ở với nhau trông đầm ấm. Hôm
tới nhà hắn, tên bạn này mặc bộ bà ba trắng kiểu Huế, tiên phong
đạo cốt, ra vẻ ngoại công công. Con gái lớn Khang lấy chồng năm
kia, nay đã sinh cho vợ chồng bạn một thằng cu kháu khỉnh. Thằng
bé khiến Minh nhớ cháu nội của mình ở bên ấy. Nó lên hai và
thông minh đáo để, là nguồn vui vô tận của tuổi già họ. Ông nội
nó về chơi một mình vì vợ Minh phải ở lại để giữ trẻ là cháu
nộiû. Minh không ra ở ngoài Khách Sạn vì Khang nhất định níu anh
ở nhà hắn để hai đứa tha hồ tâm sự. Khang dành cho Minh một
phòng nhỏ, với cái giường kiểu cổ, 4 chân giường kê chênh vênh
trên 4 cục táp lô chất hai lớp, Khanh giải thích để phòng lụt,
khi nào nước lên cao xấp xỏa chân giường! Phòng là cái chái xung
quanh có mấy kệ gỗ cao ngất chưá ăm ắp sách qúy Khang ký cóp
được từ mấy chục năm qua. Hắn ta là dân chuyên khảo cổ về Huế
mà. Tối hôm qua vợ Khang pha ấm trà ướp sen cho đôi bạn ngồi hàn
huyên chuyện đời trải hơn 40 năm của họ. Minh tình cờ thoáng
nghe bạn nhắc người xưa một thời da diết của mình vẫn còn ngự
trên cao như thuở nào và người ta vẫn còn cô đơn chiếc bóng. Vậy
là suốt đêm Minh trằn trọc không chợp được mắt. Mải khi tiếng gà
xóm bên rộn ràng đua nhau gáy, Minh vừa mơ màng một tí thì phải
chỗi dậy. Anh bàng hoàng vì hình như anh mơ thấy nàng, vẫn mảnh
mai dáng liễu, áo lụa màu mỡ gà, tóc xỏa ngang lưng và yểu điệu
cúi đầu chào Minh, ánh mắt đen láy nhìn anh. Lúm đồng tiền một
bên má tròn hoay làm Minh nao lòng.
Trưa nắng ấm, Minh rảo bộ
đi tìm nàng thơ. Người ấy tên là Vân Thi, một trong những hoa
khôi của Huế. Ngày xưa, Minh quen nàng nhân tình cờ dọn lên học
thi ở nhà vợ chồng người chị gái ở Thượng Thành. Vân Thi cũng cư
ngụ nhà ông anh họ ở trên này. Minh muốn tìm thăm lại chốn xưa
để xem thoáng mây trắng có còn vương vấn trên cõi cao ấy?
Minh lửng thửng qua cầu
Gia Hội, mới tân trang kiểu cọ kỳ cục. Những hành lang bằng xi
măng kết hợp bởi hàng loạt những trụ cột uốn éo chỗ thắt chỗ loe
cho mình cảm tưởng đang đi trong một chùa chiền nào. Nó lại còn
quanh co, từng bậc dâng cao nữa và sơn trắng. Minh nghĩ chắc lại
là tác phẩm của một ông cụ nhà quê ngoài ta vào, nổi hứng bắt
Huế thi công. Dưới cầu sông nước lặng lờ trôi, đám „đệ thất hạm
đội“* đò gia di tản đâu hết không thấy. Chỉ có hàng dừa đứng
buồn hiu xoã tóc soi bóng hai bờ con sông đào. Minh ghé qua chợ
Đông Ba, trước 75 xây cao hai tầng khang trang rộng rãi nhưng
hồi đó Minh đã rời khỏi Huế. Anh vào hàng trái cây tính mua kí
nho đỏ. Cô hàng khoe, „nho Mỹ thứ thiệt không có hột chú ơi“. Cô
ta liến thoắng chào mời nghe vui tai, khiến khách mua thêm chùm
nhãn lồng trái to như ngón chân cái và hột nhỏ xíu cở mút tay
út, chở từ trong Nam ra. Anh vui vẻ theo gợi ý cô hàng, mua nửa
tá Thanh Long tươi rói màu đỏ tím là loại trái cây đặc biệt của
Nha Trang. Bây giờ Huế buôn bán đủ món ngon vật lạ tứ xứ dồn về.
Nổi bật nhất là măng cụt Huế, trái tròn nhỏ da nâu đen, chất gọn
một rổ nhỏ, cô chủ hàng khoe, dạ mới hái xuống và không phải khi
mô cũng có, măng vườn Kim Long ngon ngọt chịu không thấu. Minh
ăn thử loại trái qúy này, nó còn có tên thiệt đẹp là Giáng châu.
Trái cắt đôi để lộ những múi trắng ngần, và nó sẽ tan trong
miệng, ngọt dịu mát cả lòng dạ.Tự nhiên nghe lời chào ngọt như
mía lùi của cô hàng, khách đã mua một đống trái cây, Minh phải
nhờ cô ta mua dùm cái bị lát to sù mới chưá hết mớ trái trăn sắm
đột xuất này. Rời chợ ôm đồm như thế nên Minh đành „ngự“ lên
chiếc xích lô, nói chú tài xế xe 3 bánh hướng vào cửa Đông Ba,
khoảng gần chợ Xép thì cho anh xuống. Chiếc xe xuôi vào đường
hồi trước là Ngã Giữa, còn có tên Gia Long. Anh ngồi thoải mái
sâu trong lòng xe, mắt ngắm những cửa hàng nho nhỏ, đến cửa hàng
Mỹ Thắng với bà chủ vang bóng một thời, giờ chắc đã thay đổi chủ
nhân. Ngày ấy bọn con trai thích rủ nhau ghé „chộ mệ“ xem nhan
sắc trung niên mỹ phụ, coi thử ra răng khiến lảo đảo trái tim
của hơn một chàng trai nghệ sĩ. Dọc hai bên đường, Minh thấy
những cửa hàng bày đồ điện sáng ngời chất cao như núi, nối tiếp
là hàng bếp gia dụng tối tân không thua chi bên Mỹ. Khi xe rẻ
tới ngã 3 vì con đường chợt tách đôi. Minh nhớ tiệm Châu Anh,
hồi đó lâu lâu cả bầy rủ nhau vào đó kêu tô mì ngon thiệt ngon.
Tô mì nước lèo mùi vị thanh tao lẫn béo bùi, thịt xa xíu nhai
sừn sựt, điểm lá xa lách xanh mượt, nhất là sợi mì cao có ngọn,
thỏa mãn dạ dày háu ăn của tuổi trẻ. Minh vừa dòm cảnh xưa dần
hiện ra trước mắt anh vừa lơ đãng nghe người bạn lái xe đang líu
lo. Chú ta ốm nhom mép có hàng ria. Hắn tiá lia đủ thứ trên trời
dưới đất không một lúc ngơi nghỉ. „Em cho là bác mới ở bên tên
về, ngó qua là thấy ngay, ai cũng trắng tươi!“ Xe chạy một loáng
đã gần lối rẽ lên cầu vào cổng Đông Ba. Minh ngó trật thấy góc
kia có quán nhỏ treo bán đầy nem, chả, tré. Chú xích lô đoán ra
ý đồ của khách nên tự động quành xe ghé đến chỗ Mợ Tôn ngày
trước. Minh lại mua vài chục nem, tré và đòn chã lụa. Minh bâng
khuâng. Biết cô ấy có còn nhớ mình?! À mà không có nàng, nàng
không nhìn ra mình, không có ai quen trên ấy thì đem về nhà nhậu
với Khang, không được sao? Minh tự trấn tỉnh như thế.
Xe bò lên cầu và chui vào
lòng cổng Đông Ba cao đồ sộ. Minh nói chú tài rẽ theo con đường
nhỏ hướng tay phải, anh nhớ đi một chút nữa là tới Chợ Xép. Minh
biểu xích lô dừng lại. Tần ngần trước lối lên Thượng thành,
khách ngẫng người ra đứng nhìn mải những cấp đá thanh. Chú ria
mép hỏi, bác có cần xe đợi dưới ni không? Nhưng Minh lắc đầu.
Anh muốn yên tỉnh lúc này mà chú ta thì ồn ào liến thoắng quá.
Những cấp đá thanh đã ngã
màu xám xịt, nhiều chỗ lõm vẹt xuống. Hai bên vách cao ngất và
bám đầy những rễ đa ngoằn ngoèo như bầy rắn từ trên cao mải miết
bò xuống. Minh ngập ngừng leo lên từng bậc cấp. Không biết có
phải vì xách đồ quá tãi làm anh lê không nổi? Nghiêng mắt nhìn
lên trên ấy, bóng mát của lùm bụi sum xuê toả ra một sắc xanh
đậm. Khách ngẩn ngơ vì lối xưa giờ sao âm u. Nhưng không phải
thế. Vượt hết mấy chục bậc thang lát bằng đá, Minh ngỡ ngàng vì
trước mắt hiện ra cảnh nhà cửa xây ngay hàng thẳng lối, nhà nào
cũng mái ngói đỏ au không giống chút chi ngày xưa. Hồi đó,
khoảng 40 năm trước, nơi đây là khu nhà nhếch nhác. Những căn
nhà gỗ tạp, mái lợp tôn hay nhà vách táp lô sơ sài. Dân ngụ cư
đa số nghèo nàn, thường là gia đình hạ sĩ quan. Chẳng hạn ông
anh chú bác của Minh, là thượng sĩ quèn, vợ ốm yếu mà ham sinh
bầy sáu đứa con đẻ năm một. Hàng xóm là những gia đình chạy tản
cư không muốn trở về quê cũ. Họ nấn ná ở lại thành phố, dựng tạm
túp lều sống qua ngày, sinh con đẻ cái rồi định cư luôn trên mặt
thượng thành.
Mình dòm quanh. Phiá sau
vẫn còn những cây mía mừng thân đỏ nâu, san sát mọc thành bụi
rậm rạp, lá miá vươn cao phất phơ như cờ trước gió. Đằng trước,
nơi mép Thượng thành những rẻo đất được vun xới thành luống
thành vồng, trên đó trồng rau thơm, rau răm và từng đám rau cải
xanh non mơn mởn. Những con bướm vàng bay lượn xập xòe sao mà
thanh bình thế. Phía trước hiên nhà nào cũng tranh thủ dựng dàn
tre, trên ấy bò lan đám hoa giấy màu tím rưng rức, khi là sắc
trắng tinh khiết. Nơi khác là dàn Tigôn hồng phơn phớt, đang
chúm chím cười nụ. Trên hiên nhà bày chậu hoa thọ vàng rực, nơi
là chậu kiểng sứ men lam trồng gốc mai. Cành mai gầy guộc chi
chít mầm lá xanh non, hứa hẹn cho bao nhiêu nụ mai vàng rực rở
khi gió xuân về. Không trung bầu trời xanh lơ, lững lờ cụm mây
trắng hiền hòa nhìn xuống thế nhân. Gió trưa mát rượi, lòng Minh
dâng lên niềm thương mến quê hương, sau bao cảnh hải hùng vì
cuộc thế đổi thay, nay đã sống lại, vì anh thấy cảnh vật đã sống
động tươi vui. Giữa trưa hanh nắng, Minh lang thang trên con
đường đất đỏ nện phẳng phiu. Anh cố tìm lại mái nhà xưa nơi anh
từng cư ngụ, nhưng không thể nào thấy được. 40 năm trôi qua với
cảnh đời dâu biển, dễ chi tồn tại mãnh linh hồn cũ!
Minh dặt dìu bước ngắn,
nhẫm tính rằng thuở ấy từ chỗ cấp đá lên mặt Thượng thành, nhà
Minh ở cách đó chừng vài trăm mét. Xa hơn và khuất nẻo nơi khúc
uốn của Thượng thành, là nhà nàng. Căn nhà nhỏ hai căn ba chái,
mái tôn. Nơi cửa sổ treo rèm xanh nhạt, thấp thoáng cô học trò
xinh như mơ...Trưa nay, Minh đã lui tới khoảng đó và rảo chân
đến cả chục lần, vẫn không cách chi đoán ra được nhà nàng ngày
xưa. Không còn căn nhà nhỏ với cửa sổ giăng màn thiên thanh và
nhất là không cả thiếu nữ xinh tươi thuở ấy. Cuối cùng Minh đành
may rủi ghé vào một căn nhà xinh xinh, mái ngói đỏ đã ngã sang
màu nâu. Vách sơn xám ửng hồng, nơi hàng hiên treo lủng lẳng giò
lan hé nụ hàm tiếu sắc tim tím. Cửa lớn hai mặt lát kính vân hoa
trang nhã. Minh ấn nhẹ nút chuông điện gắn bên tường. Không phải
chờ lâu, nửa phút sau cánh cửa lớn hé mơ.û Một cái đầu thò ra
nhìn khách. Cậu thiếu niên tóc ngắn, mặt mày khôi ngô khẽ chào:
-Dạ thưa bác muốn hỏi nhà
ai?
-Cậu cho tôi hỏi thăm xóm
này có bà Vân Thi?
Cậu trai nhỏ nhíu mày như
lạ lẫm trước cái tên ấy. Cậu lắc đầu nói:
-Cháu về ở đây đã nửa năm
nay và chưa nghe có ai tên như thế. Bà Vân Thi bác hỏi, trước ở
đây khoảng thời gian nào?
Minh nghĩ ngợi một lúc rồi
nói:
-Tôi từ xa về. Bà Vân Thi
là bạn quen thân từ lâu, vào năm 1969...
Cậu bé tròn xoe mắt ngắm
khách:
-Lúc đó cháu chưa được
sinh ra. Hay là mời bác vào nhà nghỉ cho khoẻ, và chờ cháu hỏi
ông nội cháu, may ra ôn biết.
Minh theo chân cậu bé dễ
thương bước vào nhà. Vì nhà ở trên Thượng thành diện tích mặt
bằng buộc phải giới hạn nên người ta thường cơi thêm cái gác
lững bằng gỗ trong phòng khách. Trên đó là phòng ngủ cho cả nhà
vừa kín đáo vừa lịch sự. Minh ngồi vào bộ xa lông đặt trước bàn
thờ tổ tiên. Anh dòm quanh, đoán đời sống chủ nhân có vẻ nhẹ
nhàng, vì qua đồ đạc trang trí nội thất thấy khá lịch sự. Anh
nhìn mấy khung ảnh đặt trên cái tủ thờ cẩn xa cừ, chân dung của
hai ông bà cụ vận quốc phục, mặt mày hiền từ. Minh chợt nghe
tiếng đằng hắng từ trên gác lững, rồi một ông già tóc râu bạc
phơ bước xuống từ chiếc thang gỗ. Ông cụ trọng tuổi nhưng vẻ
người còn khang kiện, Ông vui vẻ chào Minh. Anh đứng lên đáp lễ
và hỏi thăm về người bạn gái ngày xưa. Ông cụ nhìn thẳng vào mặt
khách chậm rãi nói:
-Thưa, như ông đây là thế
nào với bà Vân Thi?
- Dạ, tôi là bạn ngày xưa
rất thân của cô ấy, khoảng 40 năm về trước.
Ông lão ngó mông ra cửa,
trả lời:
- Vậy thì ông hỏi đúng địa
chỉ. Nhà này nay là nhà của chúng tôi. Tôi là thân phụ của Vân
Thi. Trước đây vợ chồng tôi ở tận Truồi. Gửi con gái lên Huế trọ
học nhà thằng cháu kêu tôi bằng chú, tức anh họ của Vân Thi. Sau
mùa lụt dữ tợn cuối năm 1999, chúng tôi dọn lên đây ở...
Minh có vẻ sốt ruột, vội
cắt ngang:
- Còn Vân Thi, cô ấy...?
Ông cụ lại đăm đăm nhìn
khách:
- Nó không còn ở đây nữa.
Minh thất vọng, ngồi thừ
người ra không nói năng gì. Ông cụ khẽ ho và tiếp lời:
- Con gái chúng tôi hiện ở
dưới kia, coi việc buôn bán một tiệm thuốc Tây.
Minh thở phào nhẹ nhõm.
Anh vội soạn từ cái xách quà lấy ra bao nhiêu là trái cây tươi
ngon. Anh gọi cậu thiếu niên đưa cho anh cái diã bàn lớn. Minh
xin phép ông cụ được dâng cúng ít trái cây lên bàn thờ gia tiên.
Ông già theo dõi người khách bạn của con gái sắp sữa lễ vật và
nghiêm trang thắp hương khấn vái trước bàn thờ. Sau đó, khách
chào từ giã. Ông cụ hỏi:
- Vậy ông không muốn gặp
lại bạn cũ sao?
- Dạ, có chứ ạ. Bác cho
cháu xin địa chỉ của Vân Thi, có lẽ bạn bè cũ chúng cháu sẽ hẹn
nhau một buổi hội ngộ nay mai.
Minh từ giã chủ nhân và
lửng thửng đi dạo sâu hơn vào khúc quành của Thượng thành. Vừa
đi anh vừa hồi tưởng lại thuở ấy khi Minh đang là chàng trai
Quốc Học, chăm việc học thi Tú tài hai...
Minh người gốc Huế, nhưng
sau Tết Mậu Thân, gia đình chuyển vào làm ăn ở Đà Nẵng. Khi đổ
xong Tú tài Bán phần, anh trở ra Huế học lớp đệ nhất Quốc Học
ban B. Vôán người Huế nên bạn bè Minh nhiều và vì anh học thuộc
loại giỏi nên ai cũng muốn anh về ở chung với họ để kềm kẹp
nhau. Cuối cùng anh chọn về trọ nhà chị gái, chồng là thượng sĩ
quân nhu. Hai vợ chồng anh Hiến sang cái nhà nhỏ ở tạm trên
Thượng thành cho vợ tiện việc buôn bán. Chị Nga của Minh có quầy
nhỏ bán vải, vóc, tơ lụa ở Chợ Xép, chân Thượng thành. Mẹ của
Minh lo giúp tơ luạ từ xứ Quảng ra cho con gái bán lại. Minh lâu
lâu vô ra Huế Đà Nẵng giúp chở hàng hoá cho chị mình. Như thế
anh vừa có chỗ trọ học vừa trông coi nhà cửa cho anh chị, vì gần
như nhà bỏ trống cả ngày, tối mịt họ mới trở về tổ ấm. Minh ở
trên này yên tỉnh ôn tập bài thi. Anh hầu như không bước chân ra
khỏi cửa đi chơi đâu. Suốt ngày ngoài việc đạp xe đến trường rồi
về nhà, Minh ở lì trong căn phòng nhỏ dành riêng cho mình cắm
cúi vào chuyện đèn sách. Tụi bạn kháo với nhau, thằng Minh phen
này muốn giật bảng thủ khoa tú tài toàn! Minh ham học đến xanh
xao. Chị Nga tội nghiệp quá phải mỗi ngày kiếm mua thêm đồ ăn
nóng sốt bán ở quán chợ đem về bồi dưỡng cho em trai.
Qua tuần lễ thứ hai, vào
đêm có trăng thượng tuần. Minh vươn vai rời bàn học. Anh mổ cửa
lớn ra khỏi nhà định dạo một vòng cho dãn gân cốt. Chung quanh
Minh, cảnh vật hư ảo dưới ánh trăng non. Nhà cửa xa xa gần gần
đều bất động và in đen sậm một màu trên nền trời tím thẫm. Nơi
mép thượng thành, đám lau sậy đằng trước nghiêng ngã khi chụm
đầu vào nhau khi tách rời ra, và nghe như chúng thì thào những
lời to nhỏ bí mật. Phiá sau, những bụi mía mừng cao ngất ngưởng,
không ngớt xạc xào lay động, bóng trăng chiếu dọi xuống mặt đất
thành những khối hình thù quái dị. Minh nghe vẳng trong đêm
khuya âm thanh ken két kéo dài ra rồi có lúc đứt đoạn, tưởng
chừng một kẻ nào mắc oan uổng thở than. Đôi lúc như tiếng nghiến
răng của ai không phải trên cõi thực. Minh tò mò hơn là hải sợ,
vì anh quen sống ở nhà quê, nơi ấy với nhà cửûa thưa thớt và
cảnh đồng không mông quạnh, thỉnh thoảng có mộ đia rải rác khắp
nơi. Anh tiếp tục dấn bước về phía khúc quành xa nhà mình. Trước
mặt anh lô nhôø những mái nhà nhỏ lợp tôn, dựng chen lên giữa
bụi chuối mọc um tùm, với tán lá te tua vì trên cao này không có
gì che chắn. Bụi chuối đứng chen nhau sít rịt sát chân đám mía
mừng vừa cao vừa rậm. Cảnh tượng sao mà bí ẩn và buồn ảm đạm.
Không như xóm anh ở ngoài kia, khang trang và sáng sủa hơn
trong này nhiều. Càng đi xa hơn Minh càng nghe tiếng rên kin kít
vang rõ hơn. Anh có hoa mắt không? vì qua liếp cửa bằng phên tre
một túp lều, phải gọi thế vì căn nhà gỗ nhỏ thấp lè tè, anh rõ
ràng thấy những tia sáng xanh lạnh lẻo bắn xẹt ra như ma trơi
thường thấy ở vùng mộ điạ một quê làng hẻo lánh nào. Minh thấp
thoáng nhận ra một bóng đen đang cúi đầu rung rung và gục gặt
giữa vùng huỳnh quang đó. Anh không sao đoán hiểu đó là hiện
tượng gì.
Sáng hôm sau, nhằm ngày
chuá nhật không phải đến trường, Minh lò dò quyết đi tìm hiểu
cho bằng được vì sao xóm nhà phiá khúc quành đêm khuya lại vang
tiếng ken két bí ẩn như thế. Nắng sớm mai trong veo, gió xuân
thổi mơn man, Minh vừa đi vừa nghiêng ngó cảnh vật. Giữa ban
ngày ban mặt, cảnh trí ở đây không còn gây cho anh cảm giác
hoang mang nữa. Trái lại Minh thấy nhà cửa thô sơ và nằøm cách
xa nhau. Cây cỏ mọc um tùm hoang dại. Lau lách nở hoa trắng xóa.
Từng lùm bụi miá mừng mọc vươn lên và rậm rạp làm nên bức thành
dày kịt. Đang đi, Minh chợt giật mình vì một thoáng áo trắng vụt
lướt qua anh về hướng ngược lại. Minh quay ngoắt nhìn lui. Bóng
áo trắng là một thiếu nữ, vì dáng cô gái thanh mảnh, chiếc nón
lá đội nghiêng trên đầu. Minh kêu với theo vừa rảo chân chạy
theo cô ta:
- Làm ơn cho tôi hỏi thăm!
Người áo trắng dừng bước,
nghiêng đầu nhìn Minh chăm chú, không trả lời. Thay vào đó là
đôi mày thanh tú hơi cau lại như thắc mắc, Ông muốn hỏi chi?
Minh cảm thấy bối rối trước đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt
anh. Cô bé xinh quá, trẻ măng e chừng 15 hay 16 tuổi là cùng.
Minh lại hỏi:
- Xin lổi chị, chị là
người ở quanh đây?
Cô ta gật đầu.
Minh hỏi tiếp:
- Đêm qua, chị
có nghe tiếng rên ken két kéo dài lúc có lúc không... không?
Áo trắng không
trả lời, vẫn gục gặc cái đầu nhỏ, chiếc nón bài thơ còn mới, lá
lợp trong veo lồng ánh nắng sớm mai làm ửng hồng khuôn mặt trái
xoan kiều diễm của cô ta. Minh ngập ngừng một chút rồi đánh bạo
thắc mắc:
-
Ư...ư...rứa... chị có phát âm được không?
Áo trắng liền
le dài lưởi, trợn tròn mắt với Minh rồi chạy như bay như biến,
thoáng cái đã mất tăm dạng chỗ lên xuống Thượng thành. Anh ngớ
người ra, đứng như trời trồng nhìn mãi theo thiếu nữ.
Cuối cùng Minh
cũng khám phá ra được hiện tượng có vẻ ma quái về cảnh và âm
thanh của xóm người đẹp áo trắng.
Những người
sống lâu năm trên mặt Thượng thành, kể cho Minh hay rằng, một số
gia đình ở đây sống bằng nghề thủ công. Họ chuyên sãn xuất những
đồ trang sức cho phụ nữ. Những chiếc lược chải tóc uốn lượn,
trên cán khắc chạm hoa văn cầu kỳ. Những trâm cài tinh xảo,
những bộ nút chạm lộng hình hoa mai, hoặc đôi bướm, khi là cặp
chim linh động...Tất cả đều chế biến từ xương thú. Cả gia đình
người thợ thủ công khéo tay xúm vào làm việc kiếm tiền sinh sống
qua ngày. Các bà vợ, các người phụ nữ trong nhà, lo tỏa đi khắp
các chợ hay về các vùng quê nơi thường hạ trâu bò để bán lấy
thịt, tìm mua xương trâu xương bò đem về. Họ sẽ rữa cho thiệt
sạch những vụn thịt, gân còn bám trên xương. Xong ngâm vào nước
và sau đó hong khô. Tiếp theo những người đàn ông, là chồng hay
anh sẽ cưa xương ra, rồi mài xẽ xương để chuẩn bị khâu khắc chạm
thành đủ loại trang sức. Người thợ làm việc suốt ngày và luôn cả
đêm khuya. Họ dùng máy mài có tay quay và dùng chân đạp cho máy
khởi động. Từng lúc máy chạy rồi nghỉ nên Minh đã thấy bóng đen
gục gặc và âm thanh rên xiết đứt đoạn hay liên tục...những tia
lửa xẹt ra xanh lè như ánh ma trơi...Minh tìm đến thăm một gia
đình chế tạo thủ công. Cầm trên tay chiếc lược chạm trỗ công
phu, bóng mượt và xinh đẹp không khác chi chiếc lược làm bằng
ngà voi. Anh phải tấm tắc khen phục sự khéo tay của những nghệ
nhân âm thầm này. Hôm đó anh tình cờ khám phá ra tông tích mỹ
nhân lém lỉnh.
Thiếu nữ tên là Vân Thi từ
quê lên trọ học nhà người anh con chú bác. Cô là nữ sinh Đồng
Khánh lớp đệ tứ. Cô gái vừa đi học, về nhà còn giúp anh chị kềm
dạy lũ cháu nhỏ. Gia đình họ không làm thủ công mà là hạ sĩ
quan. Cô giáo kèm trẻ này tính tình náo nhiệt có lẽ vì luôn phải
hò hét bầy trẻ thơ cho vào khuôn phép. Nhà Vân Thi nằm kẹp giữa
các nhà thủ công. Do thế mà cô ta đã có phen hù dọa, chọc ghẹo
Minh. Rồi dần dà hai người quen và thân thiết nhau.
Thỉnh thoảng Vân Thi ôm
sách vở đến nhà Minh cầu cứu thầy giải toán. Đôi khi Minh tìm
tới nhà „em gái kết nghĩa“ để giảng cho cô học trò mấy bài khó
đến điên đầu, cô ta quen nói thế. Cô ta thông minh nhưng lười.
Nghe giảng thoáng cái đã hiểu ngay rồi bỏ không thèm học tiếp.
Thầy Minh cũng không mất công quở mắng. Hai người còn bâïn vui
vẻ chuyện trò toàn những đề tài vô hại. Cũng do thế mà Minh ít
khi hạ sơn thăm thú bạn bè ngoài thời gian đi học. Có cô em hú
họa xinh tươi, liếng láu như thế khiến anh thầy thương thầm lúc
nào không hay!
Những lần học trò chăm chú
làm bài, Minh tha hồ ngắm mà không sợ cô ta quắc mắt nhìn lại,
dù cho đôi mắt tròn, đen lay láy ấy mà trợn lên trông xinh lắm,
nhưng Minh cũng ngán! Mái tóc thề lúc ấy buộc túm lại sau gáy
bằng chiếc khăn luạ mềm, để lộ cần cổ trắng ngần và thanh tú như
cổ thiên nga. Đôi môi hồng như san hô mím lại, cương quyết giải
bài toán hóc buá thầy buộc làm, cái cằm xinh xẻo nhô ra...Khi
nào giải được bài toán, Vân Thi ngẫng mặt lên nhìn thầy cười đắc
ý, Minh choáng váng trái tim, vì chiếc lúm đồng tiền hiện ra in
trên má hồng hào. Cô bé xinh ơi là xinh.
Rồi mùa hè năm đó, Vân Thi
chào từ giã anh thầy toán để về quê nghỉ hè với ba má. Trong lúc
ấy Minh bận ráo riết cho kỳ thi Tú tài toàn phần. Và sau đó anh
thi đổ hạng Ưu, trở vào Đà Nẵng chuẩn bị vào SàiGòn học đại học.
Trước khi từ giã Huế, từ giã Thượng thành, Minh đã hỏi thăm quê
của Vân Thi. Gia đình bà con của thiếu nữ chỉ biết nhà Vân Thi
mà không biết rõ ràng địa chỉ. Họ lại bận bịu con cái nên không
thể dẫn Minh về quê thăm nàng. Sau đó là cách biệt luôn vì sau
75 trời đất đão lộn...Ai biết tìm ai nơi đâu! Trước ngày gia
đình Minh lo cho con trai vượt biên, anh đã tìm ra Huế, ghé lên
Thượng thành thăm chốn cũ. Nhưng gia đình người bà con Vân Thi
đã dời đi chỗ khác ở. Căn nhà nhỏ với khuôn cửa sổ treo tấm màn
lụa màu xanh da trời đóng im ỉm, cửa nẻo khoá lại vì không có
người ở đó. Vậy là biệt vô âm tín cô em áo trắng cho đến hôm
nay, Minh trở về sau...40 năm chia xa.
Minh xuống khỏi Thượng
thành. Anh tìm tới điïa chỉ mà ông cụ Vân Thi cho biết. Anh đứng
trước tiệm thuốc tây nhỏ, trang trí mỹ thuật, biễn hiệu ghi „Thi
Vân“. Minh nghĩ, đích thị là nhà người ấy. Minh nhìn vào phiá
trong tiệm, không thấy ai quen, thoáng hai cô gái trẻ đang lăng
xăng bán hàng cho khách. Anh tiến vào hỏi thăm tên chủ nhân,
nhưng cả hai cho hay hôm nay ngày Rằm bàø chủ đi chùa lễ Phật.
Như thế đích xác anh biết nàng vẫn hiện diện trên cõi đời này.
Anh xin số phone để tiện liên lạc. Một cô bán hàng hỏi khách có
muốn ghi lại vài chữ không? Anh nhã nhặn từ chối và nhắn với cô
ta, „có người quen lâu năm từ xa về sẽ tìm gặp bạn 40 năm về
trước“.
Hôm trước ngày rời Huế,
hai thầy trò gặp nhau. Minh ghé qua tiệm „Thi Vân“ đón nàng, hai
người hai chiếc xe đạp thong thả dạo chơi khắp Huế. Bây giờ sắp
đến Tết. Ngang qua Phu Văn Lâu Minh ngợp mắt vì cảnh hoa xuân
đua nhau nở rực rỡ. Xứ Huế yêu kiều đón Xuân. Rừng mai vàng lộng
lẫy đẹp như cõi thiên thai. Hoàng thành trầm tư dưới nắng xuân
âm áp. Cô bé im lặng không hé lời, giống như lúc họ mới chạm mặt
lần đầu tiên ngày ấy.
Họ gửi xe nơi hàng giữ xe
bên kia Công viên Nguyễn Hoàng. Rồi chậm bước bên nhau dọc theo
bờ sông Hương. Sóng nước Hương giang gờn gợn chảy. Cô bé ngày
xưa lắng nghe chàng kể lể niềm nhung nhớ quê hương. Mây trời
trắng xoá chiếu dọi xuống lòng sông trong vắt đang xao xuyến như
lòng một người từ xa xưa đã âm thầm thổn thức.
Hai chiếc xe lại sóng vai
lên đường thăm Chùa Linh Mụ.
Họ ngồi bên nhau nơi tầng
cấp trước chùa nhìn ra mênh mông một dòng sông. Xa xa dãy núi
Kim Phụng biêng biếc tím, in hình xuống miên man sóng nước, dòng
sông tuôn chảy dịu dàng như muôn thuở.
San
Jose, ngày cuối năm 2004
Phan
Mộng Hoàn
* Cụm
từ khôi hài của một GS Đ H Khoa học Huế, khi ông muốn ám chỉ đội
quân chị em ta thường hành nghề bán hoa hay „ngủ đò”. Ở
đây, dân Kẻ Vạn từ lâu đời ngụ cư trên sông Gia Hội. Sau 75,
chính quyền mới dẹp tan, bắt họ lên định cư trên đất liền.
Ý Kiến xin gửi về :
phanmonghoan@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |