Những người phản đối Trung quốc tại Đức quốc vừa được
thêm một hậu thuẩn quan trọng. Ferdinand Kirchhof chánh án
toà án Hiến Pháp Đức vừa lên tiếng đòi hỏi phải
có tự do ngôn luận cho các lực sĩ thi đấu Thế Vận Hội
Bắc Kinh.
Ferdinand Kirchhof đòi hỏi chính phủ Cộng Hòa Liên Bang
Đức phải có bổn phận bảo đảm cho các lực sĩ khi đi thi
đấu ở Hải ngoại có được quyền tự do ngôn luận. Ông cho
rằng chính phủ phải có bổn phận bảo vệ công dân của
họ. Ủy Ban Thế Vận Quốc tế IOC không được phép có một
ảnh hưởng nào khác ngoài các quy định về thể thao.
Vị
chánh án tòa án tối cao của Cộng Hòa Liên Bang Đức cho
rằng „không ai được phép cấm cản quyền phát biểu ý
kiến của các lực sĩ“.
Làng
Thế Vận không phải là các sân vận động để thi đấu do
đó không thể cấm cản lực sĩ bày tỏ quan điểm chính
trị của mình. Các hợp đồng của các nhà tài trợ có
những điểm bắt buộc các lực sĩ phải từ bỏ quyền tự
do ngôn luận được xem không có giá trị. Theo ông chánh án
:“Các hợp đồng có những quy định, thí dụ như không được
bày tỏ về vấn đề Tây Tạng là vi hiến“.
Ông
kêu gọi các lực sĩ hãy „ can đảm sử dụng quyền của
người dân cũng như hãy chứng tỏ dũng khí của một lực sĩ“.
Nói đến
dũng khí của thanh niên thì người ta lại phải nhớ về
ngày rước đuốc Thế Vận tại Sài Gòn vào hôm 29.4 vừa
qua.
Cuộc rước đuốc Thế Vận tại Sài Gòn được xem là tương
đối yên tỉnh nhưng lại để lại nhiều hệ lụy không mấy
tốt đẹp. Điểm nổi bật nhất là việc anh Lê Minh Phiếu
người được chọn ký hợp đồng mang số 38 để chạy rước
đuốc mà lại không cho cầm đuốc chạy. Theo lời kể của
anh:
„…15h30, Samsung
Vina đã đưa tôi đến nơi tập kết, Trung tâm Văn hóa quận Phú
Nhuận. Đến đó, tôi được giao lưu vui vẻ với mọi người. Nơi đó,
có 2 "đồng chí" Trung Quốc cũng đang trong trang phục của người
rước đuốc đang ngồi chờ ở đó với chúng tôi.
Không có ai mang
theo máy ảnh, nhưng có nhiều người muốn chụp ảnh để làm lưu
niệm. Tôi kêu đứa em trai đi cùng tôi đưa máy ảnh cho tôi. Và
tôi đi chụp hình cho những ai muốn. Trong trang phục rước đuốc
và với ngọn đuốc trên tay, tôi chụp một vài tấm lưu niệm với
những người mà tôi thấy thú vị.
Một không khí vui
vẻ, đầy thượng võ. Đến lúc đó, tôi mới thật sự mới hiểu hết lý
do tại sao người ta đã tách bạch thể thao với các vấn đề tôn
giáo, sắc tộc và chính trị. Đến lúc đó, tôi mới hiểu hết rằng
tại sao, thể thao lại có thể gắn kết những người có tôn giáo,
sắc tộc, quan điểm chính trị khác nhau lại với nhau. Đến lúc đó,
tôi lại cảm thấy thêm tự hào vì những gì mà tôi đã làm để bảo vệ
cho sự trong sáng của thể thao trong dịp Olympics 2008 này.
Đến 6h30, xe bắt đầu
đưa chúng tôi đến những vị trí chờ để được rước đuốc. Mọi người,
trong đó có tôi, đều vui vẻ lên xe. Chỉ có những người được rước
đuốc và những người trong Ban tổ chức mới được lên xe.
Đến khi có một người
bước xuống vị trí của mình, những người còn lại trên xe đều vỗ
tay cổ vũ cho người bước xuống.
Bỗng dưng, tôi nghe
loáng thoáng có tiếng cho rằng, Samsung đã hủy việc rước đuốc
của 5 người của họ (thật ra thì Samsung có đến 6 người rước
đuốc). Tôi không tin vì lúc đó, đã có anh Nguyễn Chiến Thắng, là
1 người của Samsung đã xuống xe và đứng ở vị trí rước đuốc của
anh. Nhưng, những người trên xe khác lại nhôn nhao lên và không
hiểu được. Có người nói rằng, chắc là Samsung chỉ hủy cái gì đó
thôi chứ người rước đuốc của họ vẫn ngồi đây thì làm sao mà hủy.
Ban Tổ chức gọi điện
liên lạc với nhau. Họ nói bằng tiếng Trung. Khuôn mặt họ hiện
lên nét căng thẳng. Tôi không hiểu tiếng Trung.
Sau đó, có 1 người
Trung Quốc, nói tiếng Việt rất giỏi, hỏi tôi:
- "Anh làm điều gì
mà người ta không cho anh rước đuốc?"
- "Tôi không biết".
Tôi trả lời. "Tôi không hề được thông báo về điều đó".
Người này làm ra vẻ
rất ngạc nhiên. Và nói rằng:
- Như thế thì không
được. Như vậy anh phải hỏi cho ra lẽ. Anh cũng nên kiện họ chứ
tại sao anh đã lên xe này rồi mà không cho anh rước đuốc.
Tôi hỏi lại: Anh có
chắc là tôi không được rước đuốc không?
- Chắc, Tổng bộ đã
vừa gọi điện xuống và nói như thế.
(Người này dùng từ
"Tổng Bộ" nhưng tôi không biết Tổng bộ này ý nói về cơ quan
nào).
Một vài người trên
xe nhìn tôi ngơ ngác, không hiểu sự tình gì. Một vài người làm
ra vẻ đã hiểu vấn đề, có vẻ như họ đã hiểu ra một lý do nào đó
đã dẫn đến việc này. Có người nói với tôi rằng, tôi nên làm ra
ngô ra khoai về vấn đề này.
Số thứ tự của tôi là
số 38. Sau khi người 37 xuống xe, người ta gọi đến số 39. Khi
người 39 xuống xe, tôi cười và bắt tay anh mang số 39 và chúc
anh ấy thực hiện tốt vai trò của mình.
Sau đó, tôi quay
sang nói chuyện với anh Trương Gia Bình. Anh ấy nói với tôi, tôi
không được rước đuốc nhưng tôi làm nên một câu chuyện (story).
Những người được rước đuốc khác thì họ chỉ rước rồi thôi, không
làm nên một câu chuyện. Tôi nói chuyện vui vẻ với anh cho đến
trước khi anh ấy xuống nơi mà anh rước đuốc (anh ấy số 56)…“
(trích từ
http://blog.360.yahoo.com/blog-qKfmKgM9fqvmBC219LPdVL0rbx8G6Q--?cq=1 )
Cho
đến nay anh Lê Minh Phiếu vẫn chưa xác định được ai –
phía Việt Nam hay phía Trung quốc- chịu trách nhiệm về
việc này tuy nhiên anh khẳng định sẽ dùng luật pháp để
giải quyết việc ban tổ chức rước đuốc không giữ đúng
hợp đồng.
Được biết anh Lê Minh Phiếu là một luật gia trẻ đang là
nghiên cứu sinh lấy bằng thạc sĩ Luật tại Pháp đã viết
một bức thư
cho
ông Bá tước Jacques Rogge Chủ tịch Ủy ban Olympic Quốc tế yêu
cầu ông ta dùng quyền hạn của mình buộc Trung quốc phải
gỡ bỏ phần hình phóng đại hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên bản đồ Thế Vận Bắc Kinh. Hai mươi bốn giờ trước
khi cuộc rước đuốc xảy ra tại Sài Gòn, tấm hình phóng
đại hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa trên bản đồ Thế Vận
Bắc Kinh đã được lấy ra.
Hào khí của Lê Minh Phiếu làm người ta nhớ đến lời Hịệu
triệu tướng sĩ của vua Quang Trung :“ Đánh cho để tóc dài,
đánh cho để răng đen” . Đánh cho bất cứ kẻ nào không
cho Lạc Việt tóc dài để mà “búi tóc củ hành, đàn anh thiên hạ”
và cô gái Việt nhuộm răng đen ăn trầu.
Kể
từ ngày xảy ra biến động tại Tây Tạng do bị áp lực từ
khắp nơi trên thế giới, Trung quốc phải „ngậm bồ hòn“
làm ngọt đưa ra đề nghị thảo luận cùng Đức Đạt Lai Lạt
Ma. Tuy nhiên theo đúng như dự tính của một số chuyên gia
về Trung quốc, nhà cầm quyền nước này đang chơi trò „câu
giờ“ để mong thoát khỏi cô lập của thế giới nhằm tổ
chức hoàn hảo Thế Vận Hội Bắc Kinh năm nay. Điều này
thể hiện qua kết quả cuộc thảo luận đầu tiên giữa Bắc
Kinh và đại diện của Đức Đạt Lai Lạt Ma là … tiếp tục
thảo luận !
Theo tin từ Hoa Tấn Xã, kể từ một năm qua chính quyền
Bắc Kinh và đại diện của Đức Đạt Lai Lạt Ma đã có
cuộc tiếp xúc đầu tiên tại thành phố Shenzhen thuộc
miền nam Trung quốc. Trong buổi tiếp xúc kín đầu tiên,
một mặt nhà nước Bắc Kinh không rời bỏ chiêu bài đưa ra
hai điều kiện tiên quyết, đòi hỏi Đức Đạt Lai Lạt Ma
phải từ bỏ ý định đòi độc lập cho Tây Tạng cũng như
không được phá hoại Thế Vận Hội Bắc Kinh mặt khác thì
Bắc Kinh công khai cho biết rất „mong muốn“ có được những
cuộc thảo luận tiếp .
Đức Đạt Lai Lạt Ma đã lập tức phản đối những quy kết
từ phía Bắc Kinh và tuyên bố „ hy vọng Trung quốc thật
tâm muốn giải quyết vấn đề Tây Tạng chứ không phải muốn
kéo dài thì giờ„
Để
„chào mừng“ cuộc gặp gỡ lịch sử này, truyền thông báo
chí của nhà nước Trung quốc đã đồng thời tung ra chiến
dịch bôi nhọ Đức Đạt Lai Lạt Ma. Báo „Xizang Ribao“ và
tờ „Tibet Daily“ gọi Đức Đạt Lai Lạt Ma đang sống lưu vong
tại Ấn Độ là một tên cướp luôn luôn tìm cách gây chia
rẽ Trung quốc và cho rằng „bè lủ „ của Ngài đã xúi
giục gây nên biến động tại Lhasa vào tháng 3 vừa qua với
mục đích phá hoại Thế Vận Hội Bắc Kinh cũng như quy
kết Ngài là người phá hoại truyền thống Phật Giáo Tây
Tạng. Tờ báo của đảng Cộng Sản „Renmin Ribao“ thì lại
gán ghép Đức Đạt Lai Lạt Ma dùng những khiếm khuyết về
tự do tôn giáo để tranh đấu đòi tự trị cho Tây Tạng.
Tưởng cũng nên biết kể từ năm 2002 đã có sáu lần gặp
gỡ thảo luận giữa hai bên nhưng không mang lại một kết
quả. Lần gặp gỡ cuối cùng xảy ra vào tháng 7.2007 tại
hai thành phố Shanghai và Nanjing.
Song song với việc
bày tỏ „thiện chí“ trong tuần vừa qua nhà nước Bắc Kinh
chính thức tuyên bố xử án tù giam dài hạn 17 người có
liên quan đến biến động Tây Tạng. Trong số đó có một vị
sư và một người đàn ông bị án tù chung thân.
Một bản báo cáo từ
chính phủ lưu vong Tây tạng tại Dharamsala, Ấn Độ cho
biết kể từ tháng ba vừa qua, Bắc kinh tung một lực
lượng lớn quân đội nhằm trấn giữ biên giới giữa Nepal
và Tây Tạng để ngăn chặn làn sóng người Tây Tạng vượt
biên bằng đường bộ đi xin tỵ nạn. Bản báo cáo còn cho
biết tình hình tại Tây Tạng vẫn còn căng thẳng, người
dân Tây Tạng không được phép đi lại ra khỏi khu vực sinh
sống. Chính quyền thường xuyên kiểm soát hộ khẩu người
dây Tây tạng để đếm xem có đủ số người trong gia đình
hiện diện ở nhà hay không.
Tình trạng các sư
sãi còn tệ hại hơn. Chính quyền thân Bắc kinh tại Tây
tạng cho quân đội bao vây các chùa chiền tu viện để cắt
đứt nguồn tiếp tế lương thực. Một số sư sãi bị cảnh
sát Trung quốc đánh đập dã man.
Ngoài ra những người
Tây Tạng bị bắt vì chống Trung quốc bị đưa về những
trại giam gần biên giới Trung quốc, một số khác lại bị
giam trên vùng sa mạc vắng vẻ.
Phương Tôn
Tháng 5. 2008
Trở về Trang Chính |