13.8.1961- 13.8.2006

45 Năm Một Bức Tường Ô Nhục



Phương Tôn

17 tháng 08 năm 2006

 

 Du khách đến Bá Linh, thủ đô của Đức quốc, một cường quốc kỹ nghệ trên thế giới sẽ thật sự không khỏi kinh ngạc vì cảnh trí thiên nhiên được bảo tồn của chính quyền tại thủ đô nước này. Ngoài vô số đại lộ với những hàng cây cổ thụ rợp đầy bóng mát, ngoài cái mênh mông bát ngát của dòng sông Spree và số sông đào chạy quanh thành phố Bá Linh với lượng sông đào nhiều nhất trên thế giới, du khách đến Bá Linh còn rất thích thú khi được nhìn thấy những mảnh tường sót lại từ bức tường lịch sữ đã từng chia cắt thành phố Bá Linh làm 2 phần, Đông và Tây Bá Linh. Bức tường đã từng chia đôi Đức quốc ra làm “hai nước“: Tây Đức và Đông Đức.

Checkpoint Charlie

Khi nói rằng du khách thích thú với những mảnh tường còn lại của bức tường lịch sữ nầy thì quả không sai, vì cứ nhìn những khuôn mặt hớn hở đang cố gắng để chụp cho được tấm hình tại cổng kiểm soát Checkpoint Charlie, một nơi đã đi vào lịch sử, hay khi nhìn thấy cảnh du khách trả tiền để “thuê“ một anh mặc bộ áo quần MP- Quân cảnh Mỹ, cùng một anh mang quân phục Nga sô, để chụp cho được tấm hình kỷ niệm đem về khoe với bạn bè thì rõ. Hân hoan và hảnh diện lắm cho người đã đến được bức tường lịch sử này. Tuy nhiên sau cái vui cái hảnh diện đó là mặt trái của một bức tường với những trơ trẽn lạnh lùng. Không biết có mấy ai còn nghï đến việc để có được tấm hình vinh dự ngày hôm nay mà  45 năm trước một bi kịch dài thê thảm đã khai diễn, đã có biết bao người phải oan ức đổ máu, biết bao mạng sống của người dân vô tội đã phải ngã gục tại bức tường ô nhục này!  Bức tường đã gây bao thảm cảnh đau thương để cho con phải xa cha, vợ phải xa chồng... biết bao ly tán! và đã có biết bao nước mắt tuông chảy trong đau đớn trong thầm lặng vì những hờn căm tủi nhục cũng vì bức tường nầy !

Qua những quy định chiến lược ba nước đồng minh lớn là Hoa kỳ, Anh quốc và Nga sô đã phân chia khu vực để tiến vào Đức quốc triệt hạ quốc xã Đức. Trong giai đoạn giải phóng Đức quốc, quân đội Pháp đã đóng một vai trò nhỏ và cũng sẽ được “chia“ một phần đất nhỏ. Gọi là đồng minh, nhưng quân đội hai phía, một bên là Nga sô và bên kia là  Hoa Kỳ, Anh và Pháp quốc đều muốn nhanh chóng tiến về thủ đô Bá Linh, dành được cho mình càng nhiều đất càng tốt. Sau khi Chính quyền Quốc xã của Hitler bị đánh tan, thế chiến thứ hai chấm dứt, quân Nga sô chiếm trọn vùng đất mà sau này được gọi là Đông Đức. Phần đất còn lại Tây Đức đặt dưới sự kiểm soát của Anh, Pháp và Hoa kỳ. Điểm đặc biệt là “miếng bánh“ thủ đô Bá Linh nằm ngay trong phần đất Đông Đức được ba nước Anh, Hoa kỳ và Nga sô kiểm soát. Đức quốc được chia ra làm ba: Cộng Hòa Dân Chủ Đức - DDR đặt thủ đô tại Đông Bá Linh, Cộng Hòa Liên Bang Đức và Khu vực Đặc biệt Tây Bá Linh.

Tây Bá Linh ngay từ những ngày phôi thai là cái gai nhọn đối với khối Cộng sản Nga sô. Dưới con mắt của chính phủ Đông Bá Linh và của Mạc Tư Khoa (Moscow) Tây Bá Linh chính là một “khối ung thư Tư bản Chủ nghĩa“ nằm trong một “thân thể lành mạnh trong sáng Xã hội Chủ nghĩa của DDR“. Để giải quyết rốt ráo vấn đề, vào tháng 11.1958 Nga sô dưới sự chỉ đạo của Tổng thư ký Nikita S. Chruschtschows đưa ra tối hậu thư, trong vòng 6 tháng quân đồng minh Tây phương phải rút ra khỏi Tây Bá Linh để biến phần đất này thành một khu vực tự do và tự trị và là khu vực phi quân sự. Quân Đồng minh Tây phương không chấp nhận tối hậu thư của Mạc Tư Khoa: Tây Bá Linh bị phong tỏa  để cắt đường máu tiếp vận cho Khối ung thư Tư bản này. Để giữ vững Tây Bá Linh, Hoa kỳ lập cầu không vận tiếp tế và sau đó vào năm 1963 Tổng thống Hoa kỳ John F. Kenedy trước khi ông bị ám sát chết không lâu, đã đến Bá Linh hổ trợ tinh thần với câu nói lịch sử được nhắc nhở cho đến ngày nay “Ich bin ein Berliner – Tôi là một người dân Bá Linh“.

Điều gây bực bội cho Mạc Tư Khoa và Đông Bá Linh là “Cái khối ung thư“ Tây Bá Linh và phần đất tư bản Cộng Hòa Liên Bang Đức lại là khu vực thu hút người dân DDR. Theo thống kê cho thấy, từ tháng 9.1949 cho đến tháng 8.1961 đã có 2.691.270 người dân Đức từ DDR bỏ sang Tây Đức sinh sống. Vào những ngày đầu tháng 8.1961 tính ra có đến từ 1500 đến 2000 người hàng ngày rời bỏ thiên đường DDR sang phần đất tư bản. Làn sóng người tỵ nạn trong đó phần lớn là những người có chuyên môn với bằng cấp cao, cũng như giới thợ thuyền chuyên môn có tay nghề rời bỏ DDR, đã gây nên hậu quả kinh tế trầm trọng cho nước này. Mạc Tư Khoa và Đông Bá Linh không thể chần chờ nên phải ra tay. Vào ngày 13.8.1961 vào lúc mọi người còn say ngủ, quân đội DDR được huy động để bảo vệ cho chiến dịch xây dựng bức tường Bá Linh. Nỗi ô nhục cho Đức quốc, niềm đau cách ly gia đình, nỗi thống hận cho người dân Bá Linh, tất cả bắt đầu vào ngày 13.8.1961 này. Dưới những họng súng lăm lăm chờ nhả đạn, 1378 cây số hàng rào kẻm gai và mìn bẫy với tháp canh hệ thống báo động được xây dựng bao bọc DDR. Riêng khu vực thành phố Berlin một bức tường beton cao 4m20 dài 43 cây số cũng được dựng lên cắt đứt công ăn việc làm của 50 000 người Đông Đức vào thời đó hàng ngày sang làm việc tại Tây Bá Linh.

Bức tường cắt đôi đất nước ngày càng cao càng dài thì lại càng tỷ lệ thuận với máu và nước mắt của người dân Đông Đức. 17 triệu dân người Đông Đức kể từ đây bị cách ly với thế giới bên ngoài. Tiếng than oán vang lên tới trận trời xanh vì gia đình bị chia ly cách tán. Những thân xác bị lính canh DDR bắn gục nằm dọc theo bức tường ô nhục này là những bức hình thường xuyên được chính quyền Đông Bá Linh phổ biến nhằm cảnh cáo người dân Đông Đức. Hơn 200 mạng người dân vô tội bị giết dọc theo bức tường này chỉ vì một cái tội: muốn đi tìm tự do. Bức tường ô nhục là tiếng gọi không những chỉ dành riêng cho Mạc Tư Khoa   và Đông Bá Linh những người cho lệnh nả súng vào những người dân chân yếu tay mềm, mà cũng còn dành cho chính phủ tại Bonn và quân đồng minh Tây phương. Lịch sử ngày hôm nay đã cho thấy rõ, chiến dịch xây tường vào ngày 13.8.1961 đã được Tình báo Tây phương nắm rõ và đã thông báo trước cho các chính phủ trách nhiệm. Chính phủ Bonn im lặng đồng tình và ngay chính John F. Kenedy cũng đã thốt lên “thà để cho tụi nó xây tường còn hơn xảy ra chiến tranh“.

Áp bức, bạo lực và tường cao mìn bẫy cũng không ngăn chận nỗi niềm ao ước tự do, được xum họp gia đình của người dân Đông Đức. Một số cuộc vượt tường đã được ghi nhận đưa vào lịch sử:

Vào ngày 5.12.1961 một đầu máy xe lửa chạy bằng hơi nước kéo theo nhiều toa tàu chở 6 người đàn ông, 10 phụ nữ và 7 trẻ em đã tăng tốc độ chạy đâm thủng bức tường ô nhục tại nhà ga Albrechtshof vượt sang biên giới thành công.

24.1.1962 từ hầm dưới đất của 1 căn nhà nằm dọc theo biên giới 28 người đã thành công đào hầm vượt sang Tây Bá Linh. Đây là lần thành công đầu tiên của chừng 12 vụ đào hầm vượt biên giới của lịch sử Bức tường ô nhục Bá Linh.

Vào ngày 8.6.1962, 14 người dân Đông Đức cướp thuyền đi dạo trên sông Spree thành công vượt sang phần phía tây dù bị cảnh sát biên giới nhắm bắn xối xả, nả đạn như mưa rào.

Peter Fechter, một nhân công xây dựng 18 tuổi lợi dụng lúc xây bức tường vào ngày 17.8.1962 đã leo và nhào qua tường. Bị phát giác, anh bị bắn và bị thương nằm ngay trên tường. Cảnh sát biên phòng Tây Đức đã phải đành trố mắt trong vòng hơn 1 tiếng đồng hồ nhìn cảnh sát Đông Đức để mặt cho Fechter đổ máu rồi dần dần lịm chết.

26.12.1962: ngày thứ nhì của lễ Giáng Sinh, Cảnh sát biên phòng Đông Đức dùng đại liên bắn hàng loạt đạn nhưng không ngăn cản được hai gia đình dùng một chiếc xe Bus chạy tông tràn qua trạm kiểm soát Drewitz/Dreilinden.

05.10.1964:  57 người đàn ông, phụ nữ và trẻ em đã được người từ Tây Bá Linh giúp đỡ để đào hầm vượt thoát. Một trong số những người trong nhóm tổ chức giúp đỡ đào hầm tìm tự do này về sau là phi hành gia người Đức Reinhard Furrer. Đây cũng là một vụ đào tẩu khá ly kỳ. Công an mật vụ của Đông Đức đã nổ súng ngay lập tức khi khám phá ra cuộc đào thoát do nhóm sinh viên Tây Bá Linh tổ chức, nhóm sinh viên của Furrer đã lập tức phản pháo giết chết một Cảnh sát biên phòng .

29.08.1986: ba người dân Đông đức chất đầy sạn đá trên một chiếc xe chở đất rồi đâm nhào qua trạm kiểm soát danh tiếng Checkpoint Charlie.

Vào ngày 5.2.1989 Chris Gueffroy 20 tuổi thợ xây dựng bị bắn chết khi đang trèo qua tường

08.03.1989: Winfried Freudenberg 32 tuổi tự làm một chiếc khinh khí cầu với dự tính bay sang phần đất phía tây. Không thành công, anh đã bị rơi xuống Ehlendorf và chết tại chỗ.

26.05.1989: hai chiếc máy bay loại nhẹ đã đáp xuống ngay trước mặt Tòa Quốc Hội ngày nay chở theo một người tỵ nạn và một vài người giúp đỡ đào thoát.

 

Tổng kết cho đến ngày Bức tường ô nhục bị sụp đỗ đã có gần 960 người dân vô tội bỏ mình dọc theo hàng rào ngăn chận tự do này.

Bức tường ô nhục Bá linh đầy máu và nước mắt được xây dựng vào năm 1961 và mãi đến tháng 1.1989 vẫn còn được Erich Honecker, chủ tịch nhà nước đảng Cộng Sản Đông Đức tuyên bố: “Tường sẽ còn đứng vững trong 50 năm tới, và cả 100 năm nữa, khi mà những căn nguyên cơ bản chưa được giải quyết.“. Li tuyên bố kiêu căng đầy tự mãn của Honecker xem ra chẳng có một cơ s vững chắc nào vì chỉ một vài tháng sau khi ông ta đưa ra lời tuyên bố đầy tự hào này và 28 năm sau ngày bức tường được xây dựng, sinh viên, học sinh, công nhân, các bà nội tr, những người hưu trí... đã đồng lòng không dùng vũ khí, không một tất sắc trong tay, chỉ dùng tay không phá sập bc tường ô nhục này. Họ đã vì tình người và bằng tấm lòng quả cảm, bằng ý chí sắt đá phá sập một bức tường ô nhục để lập nên một trang s mới cho một nước Đc đầy tự hào: Tự do, dân chủ và hạnh phúc.

45 năm sau ngày Bc tường ô nhục được dựng lên, vào ngày hôm nay chủ nhật 13.8.2006, Chính phủ Đức quốc đã tổ chức lễ kỷ niệm để tưởng nhớ những người đã bỏ mạng trên con đường đi tìm tự do. Những người này đã được dành một chỗ đứng trân trọng trong lịch sử của đất nước.

Biết đến bao giờ những oan hồn tử nạn khác đang vất vưởng vì đã đi tìm t do, bỏ mình trên biển cả, trên những cánh rừng âm u của phần thế giới còn lại được quê hương họ trân trọng dành cho một buổi chiêu hồn t sĩ, để trong im lặng cùng cúi đầu tưởng niệm và thán phục sự can đảm cũng như bày tỏ lòng thương tiếc, để cho những hồn oan nầy được an bình ngậm cười nơi chín suối.

Biết đến bao giờ !

Phương Tôn

13.8.2006 viết để vinh danh những người đã bỏ mình trên con đường đi tìm tự do

 

 

Trở về Trang Chính