Một sự kỳ diệu trong đêm Giáng Sinh



Phương Tôn

21 tháng 12 năm 2006

 

Vào mùa Giáng Sinh năm 1914,  giữa cao điểm của trận thế chiến thứ nhất, sau nhiều tuần lễ giao chiến một bên là quân Đức còn bên kia là quân Anh, Pháp và Bỉ, đã có rất nhiều quân lính ngã gục, thế mà binh lính của hai phe tại mặt trận miền Tây đã hạ súng để cùng nhau ăn mừng đêm Thiên Chúa ra đời.

 

Khởi đầu chỉ là một giọng ca đơn độc được cất lên : "Stille Nacht, Heilige Nacht... - Đêm Thánh vô cùng, đêm yên bình..." trên bãi đất chiến trường đang đẫm đầy máu và đầy khói súng. Tiếng ca thọat đầu nghe thật lẽ loi tội nghiệp. Không đầy 100 mét đối diện, dưới các lũy hào, quân Anh bất động im lặng không phản ứng. Nhưng bên này chiến hào, quân Đức bỗng dưng sôi nỗi lên: trước hết chỉ một vài người, rồi đến hàng trăm người và cuối cùng thì đến hàng ngàn người cùng cất cao tiếng hát  "Stille Nacht, Heilige Nacht... - Đêm Thánh vô cùng, đêm yên bình..."

Khi âm thanh cuối cùng được chấm dứt, chỉ sau một phút yên lặng bỗng có tiếng vỗ tay cùng những tiếng la hú vang vọng, không phải từ một người mà  đến cả ngàn người từ bên chiến tuyến quân Anh : "Good, old Fritz" và "Encore, encore" hoặc "More, more".

Để đáp lại quân Anh cũng hòa mình theo niềm vui mà cùng cất cao tiếng hát "Merry Christmas, Englishme..." . Để chứng minh cho những tiếng la vang: " We not shoot, you not shoot" quân Anh đã cho đặt những cây đèn sáp được thắp sáng trên khắp chiến hào.

Qua ánh sàng lờ mờ của ánh đèn sáp, bên chiến hào Đức có bóng người đàn ông đứng lên. Với giọng ca thật mạnh và thật đúng điệu Anh, anh ta vừa đi vừa hát bài ca của Annie Laurie, bài ca mà ngay cả một đứa bé nhỏ bên Anh cũng biết, nay lại được một người của quân thù , của một người Đức hát cao đã làm quân Anh thật xúc động. Anh ta  từ từ tiến đến chiến hào của quân Anh: "Tôi là một Trung Úy của quân Đức, Gentlemen, Mạng sống của tôi hiện nằm trong tay của các bạn. Tôi đã ra khỏi chiến hào và đang đi đến các bạn. Xin gửi 1 Sĩ quan đến gặp tôi trên nửa đoạn đường".

Dần dần hình bóng của viên Trung Úy càng hiện rõ ra, hàng trăm họng súng chỉa thẳng đến anh. Bổng nhiên bên chiến hào Anh lại có 1 người đàn ông trèo lên chiến hào rồi chui qua hàng rào kẻm gai. Nay thì không còn mệnh lệnh nào có thể ngăn chận anh người Anh này lại được nữa. Anh ta tiến thẳng đến viên Trung Úy người Đức. Họ cùng bắt tay nhau, ôm chầm lấy nhau, miệng thì nói tay thì cỡi vất súng xuống đất.

Quân Đức làm tiếp thêm một việc thật ngoạn mục. Đem quà sang tặng cho quân Anh : Một cành thông Giáng Sinh đã được thắp sáng sẵn bởi những ngọn đèn sáp được đem tận chiến hào quân Anh. Súng vẫn im lìm không tiếng nổ. Suốt đêm quân lính ca hát những bài Giáng Sinh tùy theo ngôn ngữ của mình, họ chia nhau thức ăn, điếu thuốc lá hoặc ngụm rượu mạnh cho ấm bụng để cùng nhau mừng đêm Chúa ra đời.

Qua ngày hôm sau, họ dành thì giờ để chôn cất quân lính tử trận lâu nay bị tuyết lấp phủ. ngồi tâm sự chuyện gia đình, cho nhau xem hình ảnh của vợ con hoặc cùng nhau đá banh. Quân lính bỗng nhiên nhận ra và cùng đồng lòng : "Schluss mit dem Krieg, no more war, à bas la guerre - Chấm dứt chiến tranh" . Chúng tôi chỉ muốn được sống , muốn được trở về nhà cùng gia đình mà thôi.

Sau 2 ngày vui đùa thoải mái thì lệnh trên từ 2 phía được truyền xuống: chấm dứt cuộc ngưng chiến. Ai không thi hành sẽ bị xử lý tại chỗ. Binh lính lại giao hẹn với nhau là chỉ bắn lướt qua đầu mà thôi. Tuy nhiên giao hẹn chỉ được thi hành nội trong 1 ngày duy nhất, sau đó thì đâu lại vào đấy. Họ chém giết nhau tiếp tục. Cuộc chiến vô lý đã làm thiệt mạng 1 triệu người đến năm 1918 mới được chấm dứt.

Trong suốt cuộc chiến tàn bạo nầy biết bao người đã đỗ máu chỉ vì lòng tham của một số các nhà lảnh đạo quốc gia.  Bao gia đình ly tán, vợ mất chồng, con mất cha, đau khổ khóc gào trong tang thương đỗ nát. Bao tiềm lực của một quốc gia đã cùng đổ vào một sự hủy diệt giữa những đau đớn vô biên. Những năng lực những nguồn tài nguyên nếu đổ vào để xây dựng một đất nước thì hạnh phúc, bình an và giàu có cho dân chúng biết bao. Xây dựng xã hội xây dựng cho con người, mới là cái thấy sáng suốt và nhân đạo.

Tưởng rằng thế giới đã học được bài học chiến tranh đẫm máu tang thương này thì không đầy 30 năm sau chỉ với đầu óc hoang tưởng bệnh hoạn tập đòan khát máu Hitler đã đưa thế giới trở lại với cuộc thế chiến thứ 2 giết chết hàng triệu người vô tội.

Biết làm sao để chận đứng những cuộc chiến tranh đẫm máu đã và sẽ đem lại quá nhiều đau thương ? Thế giới có thể cùng ngồi lại thương nghị hòa bình và ký kết thỏa hiệp cấm sản xuất vũ khí bom đạn? Đó chỉ là những mộng tưởng những mơ ước viễn vông, bởi không khi nào sự kiện nầy được trở thành sự thật!

Thế giới hòa bình thì còn ai dùng súng ống bom đạn. Những tay tư bản làm giàu trên máu xương của người khác bằng cách chế tạo vũ khí sẽ không còn đất để sống. Thế giới hòa bình thì bản thỏa hiệp bất lập văn tự của các tay tư bản sản xuất khí giới bom đạn với một số những lảnh tụ coi như bị xé ngang. Chiến tranh chỉ chấm dứt khi những người lảnh đạo các quốc gia, những tên tư bản sản xuất vũ khí tự thức tỉnh và thấy được cái thấy của ông Muhammad Yunus, người vừa nhận được giải Nobel Hoà Bình năm 2006. Ông ta là người đã mong ước những nhà lãnh đạo các quốc gia trên thế giới nên hợp lực chống nạn nghèo đói hơn là dùng hằng tỉ đô la đổ vào cuộc chiến tại Irak.

 

"Stille Nacht, Heilige Nacht... - Đêm Thánh vô cùng, đêm yên bình..." chỉ với bài ca ngắn, không nhiều, chỉ cần 1 đêm ngắn ngủi nhưng biết bao sinh mạng đã được cứu thoát.  "Stille Nacht, Heilige Nacht... - Đêm Thánh vô cùng, đêm yên bình..." đúng là một đêm kỳ diệu cho những người lính bé nhỏ vô tội giữa những lằn bom đạn dữ dội vô cùng của một chiến trường rộng lớn, cho những người con dân  với cái tiềm năng không được dùng để xây dựng một quốc gia tươi đẹp mà năng lực của họ bị sử dụng để tạo thương vong chết chóc cho mình và cho người khác.

Cuộc đời người lính cơ cực nằm gai nếm mật, không biết được tương lai là gì, là sự trở về trong bình an để đòan tụ với gia đình vợ con hay là một sự trở về trong tăm tối khi chiến tranh có thể đã lấy đi một phần cơ thể của họ, khi họ trở về với gia đình qua hình ảnh một phế binh. Trở về để đi vào cuộc đời của họ và của vợ con họ bằng một tương lai u ám! Những chuổi ngày dài còn lại của bao nhiêu người sẽ là một tấm màn đen tăm tối. Tất cả những hy vọng của những người trẻ tuổi của một đất nước đặt vào một tương lai tươi sáng bỗng chốc sụp đỗ! Niềm vui sẽ mất và sự tủi hờn sẽ đến, vì những vết thương đã để lại dấu tích trên thân thể và trái tim của họ. Cuộc chiến nào cũng nặng tính chất tàn bạo dã man chết chóc hận thù.

Biết đến bao giờ những người lảnh đạo các quốc gia có được cái nhìn sáng suốt biết lọai bỏ những tham vọng chiếm hữu, biết đem tình thương hóa giải thù hận, đem xây dựng thay thế cho sự hủy họai, biết thương nuớc thương dân và biết coi trọng mạng sống của nhân dân mình như những vị vua đáng kính của chúng ta. Điển hình như vua Trần Nhân Tông, người đã đem trái tim và cái nhìn đầy tình người điều hành đất nước. Chỉ có tình thương mới xóa bỏ được hận thù. Không thể đem hận thù để giải quyết một mối hận!

Giá mà cái đêm huyền diệu ấy kéo dài. Giá mà tinh thần và ý nghĩa của đêm ấy mãi hòai hiện hữu. Khi đêm đó không qua đi trong lòng người thì ngày tang tóc không đến, sẽ có thêm nhiều sinh mạng được cứu rỗi và tình thương lòai người được nuôi dưỡng để đời sống ấm no và tương lai tươi sáng của con người được bảo tòan.

 

Phương Tôn viết lại 12.2006

trích và bình luận từ

"Der kleine Frieden im Grossen Krieg" của Michael Jungs

 

 

Trở về Trang Chính