12) Ý nghĩa đạo đức về cấy ghép nội tạng của
Trung Quốc TQ
Ngoài những quy
định về luật pháp để làm việc, các chuyên gia về
cấy ghép nội tạng tại nước này không bị một chi
phối nào hết về phương diện đạo đức. Tại các nước
khác các bác sĩ chuyên về cấy ghép Bộ Phận Nội
Tạng BPNT tự đặt mình vào trong những nhóm hội
chuyên môn. Một khi vi phạm quy định đạo đức được đặt
ra họ liền bị sa thải cấm hành nghề dù rằng không
có sư can thiệp của chính quyền.
Chúng tôi không tìm
thấy những hình thức tương tự như vậy tại TQ. Người
ta có thể làm bất cứ điều gì miễn rằng nhà nước
không ngăn cấm. Tại đây không có một hội đồng độc
lập để kiểm soát các hoạt động hành nghề của các
chuyên gia cấy ghép nội tạng.
Lối cấy ghép mang
tính „cao bồi viễn tây“ tại TQ dễ dàng đưa đến những
hành động lạm dụng. Trừng phạt dành cho những tên
tội phạm xã hội lại nặng hơn những người vi phạm
hành nghề thiếu đạo đức. Cùng lắm thì chỉ bị phạt
tù chứ không bị trừng phạt rút giấy phép hành nghề
y sĩ.
Thiếu một hệ thống
kỷ luật nghề nghiệp không có nghĩa là có lạm dụng
nghề nghiệp, tuy nhiên việc lạm dụng có nhiều cơ hội
xảy ra hơn.
13) Luật cấy ghép BPNT tại TQ
Cho đến ngày 1.6.
2006 BPNT được buôn bán tại TQ. Quy định cấm buôn bán
BPNT chỉ có hiệu lực bắt đầu từ ngày này .
Tại TQ có điểm
khác biệt không thể nào tả xiết giữa luật và thi
hành luật. Hiến pháp TQ đề cao Dân Chủ nhưng vụ tàn
sát tại Thiên An Môn cho thấy Dân Chủ không hiện diện
tại đây. Thực tế cho thấy bộ luật về cấy ghép BPNT
không được thực thi tại TQ. Vào năm 2006 PATRIK
VANRUNKELSVEN dân biểu người Bỉ gọi điện đến hai bệnh
viện tại Bắc Kinh, giả danh là người cần thay thận.
Ngay lập tức cả hai bệnh viện rao giá 50.000 Euro cho
một trái thận.
Như đã nhắc đến,
vào tháng 11.2006 Huang Jiefu phó bộ trưởng bộ y tế
lên án hành động bán BPNT của các tử tù bị hành
quyết trong khi bộ luật có hiệu lực vào ngày
1.6.2006. Những lời tuyên bố của ông ta đồng nghĩa là
dù luật được đưa ra nhưng không được thi hành.
14) Nguồn cung cấp BPNT trong quá khứ
Con số những vụ
cấy ghép BPNT tại TQ thật là khủng khiếp. Theo China
Daily vào năm 2005 đã có đến 20.000 ca cấy ghép.
Con số lớn kể trên
cộng thêm thời gian chờ đợi thật ngắn có nghĩa là
họ phải có vô số người hiến tặng BPNT. Nhóm người
hiến tặng này là ai? Ở đâu?
Con số ca cấy ghép
BPNT nhiều hơn so với nguồn cung cấp. Chúng tôi biết
chắc rằng, một số BPNT lấy từ những người tử tù
bị hành quyết. Có rất ít BPNT được lấy từ thân nhân
của người bệnh hoặc từ những người bị chết não bộ
với sự chấp nhận từ người thân của họ.
Con số người bị
tuyên án rồi bị hành quyết cộng thêm người hiến
tặng tự nguyện cũng còn rất nhỏ so với con số ca
cấy ghép BPNT.
Con số người bị
tuyên án tử hình và số người bị hành quyết không
được phổ biến công khai. Chúng tôi dựa trên con số
của Amnesty International. Con số này cũng có một
cách biệt rất lớn so với con số ca cấy ghép BPNT.
Tối thiểu có đến
98% BPNT dùng để cấy ghép không phải do thân nhân
người bệnh hiến tặng. Chỉ có 227 trái thận do thân
nhân hiến tặng trong số 40.393 vụ ghép thận tại TQ
kể từ 1971 đến năm 2001. Tính ra là 0,6%
Chỉ đến năm 2005
nhà cầm quyền nước này mới thú nhận việc sử dụng
BPNT của các tù nhân bị hành quyết cho dù việc này
đã xảy ra từ lâu. Lý do chẳng qua họ không muốn rào
cản việc buôn bán BPNT của „kẻ thù Tổ quốc“.
Phân tích từ những
tin tức từ nhà cầm quyền tại TQ tổ chức Amnesty
International đưa ra con số người bị hành quyết tại
đây từ năm 1995 đến năm 1999 trung bình chừng 1 680
người mỗi năm. Từ năm 2000 đến 2005 chừng 1.616 vụ
hành quyết. Con số này thay đổi hàng năm nhưng trung
bình tính chung số người bị hành quyết không thay
đổi tính theo thời gian trước và sau khi Pháp Luân
Công bắt đầu bị truy nã trù dập. Con số vụ hành
quyết không thể giải thích được tại sao số ca cấy
ghép BPNT lại gia tăng kể từ khi PLC bị truy bức.
Theo báo cáo từ
nhà cầm quyền có 30.000 ca cấy ghép BPNT tại TQ tính
đến năm 1999 và trong vòng sáu năm từ 1994 đến 1999
có 18.500 ca. Professor BINGYI SHI, phó giám đốc cơ quan
chuyên về cấy ghép BPNT của TQ cho biết, tổng cộng
đến năm 2005 đã có 90.000 ca cấy ghép được thực
hiện. Tính ra có đến 60.000 ca cấy ghép BPNT trong
thời gian từ 2000 đến 2005, đây cũng chính là thời
gian Pháp Luân Công khởi sự bị truy bức.
Nguồn cung cấp nội
tạng từ những người chết (não bộ) cũng như người
chết có sự đồng ý của thân nhân cũng rất cực kỳ
giới hạn. Trong năm 2005 chỉ có 0,5% ca ghép thận
trong tổng số vụ ghép BPNT thuộc nguồn cung cấp này.
Điều này cũng có nghĩa là nguồn cung cấp BPNT cho
41.500 ca cấy ghép nội tạng trong vòng từ năm 2000
đến 2005 không giải thích được.
Từ đâu lại có BPNT
để cấy ghép cho 41.500 ca kể trên tại TQ? Những lời
tố cáo mổ cướp nội tạng của các tín hữu Pháp Luân
Công đã cho câu trả lời.
Con số thiếu hụt
kể trên cũng không nhất thiết những lời tố cáo mổ
cướp nội tạng của các tín hữu Pháp Luân Công là
sự thật. Tuy nhiên ngược lại, nếu có giải thích đầy
đủ về nguồn cung cấp BPNT cho các ca cấy ghép sẽ
đánh tan được những lời tố cáo này. Sự thật là
không một ai kể cả nhà cầm quyền lại có thể đưa ra
một luận cứ hợp lý về nguồn gốc từ đâu có được
các BPNT để sử dụng.
15) Nguồn cung cấp BPNT trong tương lai
Doanh nghiệp giải
phẫu cấy ghép nội tạng hiện đang nở rộ tại TQ. Từ
trước cho đến năm 1999 tại nước này chỉ có 22 trung
tâm chuyên cấy ghép gan. Đến giữa tháng 4 năm 2006 đã
có đến 500 trung tâm về loại này. Số cơ sở chuyên về
cấy ghép thận cũng tăng từ 106 tính đến năm 2001 lên
368 trung tâm vào năm 2005.
Một số trung tâm
được xây cất đáng chú ý như Trung Tâm Cấy ghép gan
thuộc bệnh viên đại học Bắc kinh, Trung Tâm Cấy Ghép
BPNT Bắc Kinh, Trung Tâm Cấy Ghép BPNT thuộc bệnh viện
số 309 của Quân đội. Đặc biệt Trung Tâm Cấy Ghép
BPNT tại Tianjin được xây vào năm 2002 cao 14 tầng lầu
và 2 tầng hầm. Đây là Trung Tâm Cấy Ghép BPNT lớn
nhất tại châu Á.
Cơ sở được dựng nên
cho thấy mức độ phát triển của ngành này và cũng
cho thấy bổn phận phải tiếp tục nuôi dưỡng. Những cơ
sở đồ sộ đầy đủ cho ta thấy rõ một kế hoạch về
lâu về dài đã được vạch ra.
Đến nay việc cấy
ghép BPNT tại TQ chỉ dựa vào tù nhân. Qua bản báo
cáo này, một câu hỏi được đặt ra là liệu tất cả
đây là những tù nhân thực sự bị tuyên án tử hình
hay đó là những tín hữu Pháp Luân Công bị giết chỉ
vì mục đích phục vụ cho cấy ghép BPNT ? Thật sự
không bao giờ có những tranh luận công khai, có phải
tù nhân là nguồn cung cấp BPNT hay không. Tuy nhiên
những cơ sở cấy ghép đã nói lên ý định vẫn tiếp
tục lấy BPNT từ tù nhân.
Dù cho hiện nay nhà
nước TQ đã đưa ra điều luật cấm lấy BPNT của người
tử tù bị hành quyết nếu không có sự đồng ý của
họ nhưng như đã được khẳng định trong tập tài liệu
báo cáo này, đến nay không có một chứng minh nào cho
thấy có sự đồng ý cho phép lấy BPNT của người bị
hành quyết.
Những cơ sở cấy
ghép nội tạng được dựng nên không những chỉ gây nên
dấu hỏi là từ đâu mà có BPNT để cấy ghép trong quá
khứ mà một dấu hỏi lớn cũng được đặt ra là trong
tương lai từ đâu những cơ sở này sẽ có BPNT? Từ ai
mà có? Luật đòi hỏi phải có sự đồng ý của người
tử tù bị thi án nếu được thi hành nghiêm chỉnh thì
nguồn cung cấp BPNT từ tù nhân sẽ bị hạn chế tối đa
.
Để xây dựng và
tiếp tục giữ vững những trung tâm cấy ghép BPNT nhà
cầm quyền TQ phải nhắm đến nguồn cung cấp cho tương
lai. Đây là nhóm người được xem hôm nay còn sống nhưng
ngày mai có thể chết. Con số rất lớn tù nhân là
tín hữu Pháp Luân Công PLC chính là câu trả lời .
16)Tự thú nhận
Nhân viên điều tra
dùng tiếng quan thoại gọi điện thoại đến một số
bệnh viện và các bác sĩ chuyên về cấy ghép nội
tạng giả danh là người cần chữa chạy hay là thân nhân
để tìm hiểu về thủ tục cấy ghép. Số điện thoại
có được từ trên các trang Web của các bệnh viện hay
tại các trung tâm cấy ghép. Kết quả chúng tôi có
được một số lời thú nhận các tín hữu PLC là nguồn
cung cấp nội tạng sống.
Mặc dù người gọi
đầu tiên muốn nói chuyện với bệnh viện hay bác sĩ
phụ trách nhưng thỉnh thoảng đường dây điện thoại
được chuyển sang nhà tù hay tòa án. Lý do là những
nơi này chịu trách nhiệm về việc phân chia BPNT. Thật
là điều hiếm thấy, khi đi tìm BPNT để cấy ghép mà
lại gọi đến tòa án. Nhưng tại TQ việc mổ cắt lấy
BPNT lại bắt đầu với án tử hình.
Một người gọi điện
thoại „Bà M“ nói cùng chúng tôi, bà đã thành công
gọi vào được cơ quan An Ninh Công Cộng tại Shanxi. Bà
được cho biết, một tù nhân trẻ khỏe mạnh được chọn
làm người hiến tặng nội tạng . Một khi cần thiết
lấy mẫu máu để thử nghiệm trước, khi gặp chống
đối, nhân viên của cơ quan sẽ dùng biện pháp mạnh
cưỡng bách tù nhân để lấy mẫu máu.
Vào ngày 18. hay
19.3.2006 „Bà M“ nói chuyện cùng đại diện của bộ
phận chuyên về mắt thuộc bệnh viện quân đội nhân dân
tại Shenyang miền bắc TQ. „Bà M“ không thành công khi
muốn ghi âm toàn bộ cuộc viễn đàm. Theo nội dung ghi
âm cho thấy ông ta tự nhận là một bác sĩ trưởng
khoa, cho biết bệnh viện đã thực hiện „nhiều cuộc
giải phẫu thủy tinh thể“ và „chúng tôi cũng có
thủy tinh thể tươi tốt“. Trả lời câu hỏi ý nghĩa
về tươi tốt, ông bác sĩ trưởng khoa trả lời „
…lấy từ thân thể người sống ra.“
Một nữ bác sĩ về
giải phẫu thuộc bệnh viện quân đội 301 tại Bắc Kinh
giải thích cùng „Bà M“ vào tháng tư 2006, bà là
người trực tiếp cấy ghép gan. Bà ta cũng cho biết,
nguồn gốc của BPNT là „Bí mật quốc gia“ và
những ai để lộ nguồn cung cấp „Có thể bị loại ra
khỏi những cuộc giải phẫu như vậy“.
Vào tháng sáu 2006
một nhân viên thuộc nhà tù tạm giam tại thành phố
Mishan thố lộ cùng một người gọi đến, cho biết hiện
nay trung tâm đang có tối thiểu từ năm đến sáu nam tù
nhân dưới 40 tuổi khỏe mạnh người của Pháp Luân Công
cung cấp BPNT.
Một bác sĩ thuộc
bệnh viện Zhongshan tại Thượng Hải thố lộ vào tháng
ba 2006, tất cả BPNT ông ta đang có là của tín hữu
PLC.
Vào tháng ba một
bác sĩ tại bệnh viện Qianfoshan, Shandong cho biết ông
ta đã từng có BPNT của người PLC và nói thêm vào
đến tháng tư „có nhiều dạng bộ phận cơ thể…“
Vào tháng năm Dr.Lu
tại bệnh viện Minzu thuộc thành phố Nanning cho biết,
cơ sở của ông không có BPNT của tín hữu PLC và đề
nghị người gọi, nếu muốn thì gọi đến Guangzhou. Ông
cũng thú nhận trước đây ông đã từng vào các nhà tù
để lựa những tù nhân PLC dưới 30 tuổi khỏe mạnh để
lấy BPNT.
Giữa tháng ba 2006
Dr. Wang của đại học y khoa tại Zhengzhou thuộc tỉnh
Henan thú nhận „ chúng tôi lựa tất cả thận trẻ
và khỏe mạnh“.
Dr. Zhu thuộc bệnh
viện quân đội vùng Guangzhou cho biết vào tháng tư
2006, ông ta đã từng có một vài trái thận Typs B của
PLC, nhưng sẽ có „nhiều hàng“ trước ngày 1.5
và sau đó có thể sẽ không có nữa cho đến ngày 20.5
Trung tuần tháng
năm 2006 một nhân viên thuộc nhà tù tạm giam số 1 tại
thành phố Qinhuangdao tỉnh Liaoning nói cùng một
người nữ gọi đến, bà nên gọi đến Tòa Án Nhân Dân
Trung Cấp để được nhận thận của tín hữu PLC. Cũng
trong ngày hôm đó một nhân viên tòa án này cho biết
không còn thận sống của PLC nhưng trong quá khứ họ
đã từng có, nhiều nhất là trong năm 2001.
Song, ông giám đốc
bệnh viện trung ương thành phố Tianjin cho biết vào
tháng ba 2006, hiện bệnh viện của ông đang có hơn 10
trái tim đang còn đập. Người gọi hỏi có phải ông
muốn nói „từ thân thể còn sống“ và Song đã
trả lời „Vâng đúng như vậy“.
Hai tuần sau đó,
một nhân viên thuộc bệnh viện Tongji thành phố Wuhan
nói cùng người gọi đến, cơ sở của ông „không có
vấn đề“ khi người gọi hỏi „…chúng tôi hy vọng
người tặng thận còn sống. (Chúng tôi) tìm BPNT của
người còn sống, thí dụ như từ tù nhân, có thể nào
ông có BPNT từ những tù nhân còn sống như là của
người theo PLC ?“
Tại đây xin đơn cử
ba cuộc ghi âm
(1) Trung tâm giam
giữ của thành phố Mishan, tỉnh Heilongjiang
(8.6.2006):
M: Ông có người
hiến tặng BPNT theo phái PLC không?
Li: Vâng, bình
thường thì có.
M: …còn bây giờ thì
sao?
Li: ...Vâng.
M: Chúng tôi có thể
tự lựa chọn hay ông lo trực tiếp cho chúng tôi?
Li:
Chúng tôi sẽ lo cho ông.
M:
Còn chuyện giá cả như thế nào ?
Li:
Chuyện đó chúng ta sẽ bàn sau, khi ông đến đây.
M: Ông
có bao nhiêu người hiến tặng theo PLC dưới 40 tuổi?
Li:
Tương đối nhiều.
M: Họ
là đàn ông hay đàn bà?
Li:
Đàn ông.
M:
Tốt lắm, ông có bao nhiêu tù nhân nam giới theo PLC?
Li:
Bảy, Tám, tối thiểu chúng tôi có năm hay sáu người.
M:
Mấy người này là dân làng hay dân thành thị?
Li:
Dân làng quê.
(2)
Bệnh viện Minzu Krankenhaus thành phố Nanning
thuộc khu vực tự trị Guangxi (22. 5. 2006):
M: Ông
có thể lo BPNT của tù nhân theo PLC không?
Lu:
Tôi nói với ông như vậy, chúng tôi không thể nào có
được. Tại Guangxi bây giờ rất khó. Nếu như ông không
đợi được thì tôi đề nghị ông hãy đi Guangzhou tự vì
ở đó rất dễ có được BPNT. Tại đó người ta có điều
kiện tìm kiếm khắp nước. Ở đó khi người ta ghép gan
cho ông họ cũng có thể đồng thời lo cho ông một trái
thận, do đó rất đơn giản. Rất nhiều nơi chạy đến đó
một khi hết dự trữ.
M:
Tại sao ở đó lại dễ dàng có BPNT như vậy?
Lu:
Tại vì đó là một cơ sở quan trọng. Họ có liên hệ
cùng hệ thống tư pháp trên danh nghĩa của đại
học.
M:
Vậy thì họ dùng BPNT của người theo PLC?
Lu:
Đúng vậy ...
M:
…trước đây có khi nào ông dùng BPNT từ tù tạm giam
hay nhà tù không?
Lu:
Có từ trại tù.
M: …
và từ những tù nhân mạnh khỏe theo PLC?
Lu:
Đúng. Chúng tôi lựa những cái tốt để bảo đảm phẩm
chất cho những ca giải phẫu.
M: Có
nghĩa là ông tự chọn nội tạng?
Lu:
Đúng ...
M:
Bình thường người hiến BPNT bao nhiêu tuổi?
Lu:
Bình thường từ 30 đến 40.
M:
Rồi ông đi vào trong nhà tù để tự lựa ?
Lu:
Đúng. Chúng tôi phải tự chọn.
M: Ông
làm gì khi người được chọn không chịu thử máu?
Lu: Bảo đảm là họ
phải để thử máu thôi.
M: Làm sao?
Lu: Thế nào cũng
có cách thôi. Mà ông để ý chuyện này làm gì. Về
những chuyện này ông không cần nghĩ đến. Có phương
pháp giãi quyết thôi.
M: Mấy người đó họ
có biết là họ bị lấy BPNT không?
Lu: Không, họ không
biết.
(3) Trung tâm cấy
ghép BPNT miền Đông (hay còn có tên khác Bệnh
Viện Trung Ương của thành phố Tianjin) (15. März 2006):
N: Tôi đang nói
chuyện cùng BS trưởng Song?
Song: Vâng, ông nói
đi.
N: Bác sĩ của ông
cho biết có thận rất tốt từ những người theo PLC.
Song: Dĩ nhiên. Tất
cả những gì chúng tôi có là còn thở và tim còn
đập…Đến nay trong năm nay chúng tôi có hơn 10 trái
thận như vậy.
N: Hơn 10 trái thận
loại này? Ông nói là từ thân thể còn sống?
Song: Vâng, như vậy
đó
Còn
tiếp...
Đã
đăng:
Vụ Mùa Đẫm Máu:Báo cáo điều tra về
tố cáo mổ cắt bộ phận nội tạng của tín hữu Pháp Luân Công tại Trung
Quốc
(phần 1)