Bộ mặt đô thị hiện nay:
Chung Vô Diệm
chưa cởi lốt
Thời gian gần đây, nước ta có một lượng người khổng lồ đi du
lịch đến các nước trong khu vực. Sau những chuyến đi như thế,
người Việt Nam đã được nhìn tận mắt bộ mặt đô thị và kết cấu hạ
tầng của nước bạn. Quay về nước, nhiều người trong số họ đã ví
von: “Thành phố của người ta đẹp như hoa hậu, còn thành phố của
mình lem luốc, luộm thuộm giống Chung Vô Diệm lúc chưa cởi lốt
vậy”. Nếu ta nói rằng thực trạng của bộ mặt đô thị hiện nay là
do Nhà nước chưa quan tâm và thiếu đầu tư thì không đúng, vì
nguồn tài chính công đổ vào để nâng cấp và cải tạo đô thị cũ rất
lớn, lớn đến nỗi khiến chúng ta xót ruột.
Ai cũng biết rằng, muốn
chuyển từ xấu sang đẹp, từ cũ sang mới là phải tốn tiền (cũng
giống như ta chấp nhận đưa Chung Vô Diệm đi thẩm mỹ viện để tân
trang vậy); nên không một ai thắc mắc về số tiền phải chi cả.
Nhưng sau khi vừa tốn công, vừa tốn của, bộ mặt đô thị vẫn không
khá hơn bao nhiêu, nếu không muốn nói là “mèo vẫn hoàn mèo” thì
tiếng phàn nàn phát ra từ nhiều phía là điều không tránh khỏi.
Trước khi cải tạo và nâng cấp, ai cũng tin rằng bộ mặt đô thị sẽ
được chỉnh trang, kết cấu hạ tầng sẽ được cải thiện. Nhưng thực
tế cho thấy sự khập khiễng, bất hợp lý và mất trật tự không hề
giảm đi, lại còn có chiều hướng tăng lên. Rõ nét nhất là ở những
con đường chính tại TP. Hồ Chí Minh mà Nhà nước quyết định mở
rộng (đường Nguyễn Hữu Cảnh, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Điện Biên Phủ…).
Tổng số tiền đầu tư lên đến con số chóng mặt, trong đó tiền đền
bù chiếm 70 - 80%, nhưng cũng chỉ cơi nới được một đoạn đường
rộng thêm khoảng mươi mét. Rồi đoạn đường đã mở rộng lại đem nối
vào những con đường hẹp; dân Nam Bộ gọi đây là những chuyện làm
“huề trớt” - có làm cũng như không.
Ai giàu lên từ chỉnh
trang đô thị?
Giá mà chỉ huề trớt
(không lỗ, không lời) thì còn có thể chấp nhận được, nhưng
chuyện không dừng lại ở mức ấy, vì kèm theo đường mới mở là
những căn nhà: siêu mỏng (sau khi cắt lộ giới còn lại), siêu cao
(những căn nhà mỏng chồng cao tầng lên), siêu thấp, siêu hẹp
(nhà ổ chuột lòi ra mặt tiền); có những căn chỉ còn đúng một bức
tường đủ che để không cho căn nhà bên trong ló ra mặt tiền và
người ta “hét giá” đến cả trăm triệu một mét tới. Những căn nhà
này thường có màu sắc và kiến trúc buộc “ai đi qua cũng phải
ngước nhìn” vì quá bát nháo.
Và, sẽ thật là ngây thơ
nếu dân trong ngành bất động sản không nhận ra những người
chuyên đầu cơ, đánh quả, ăn theo các dự án loại này. Đó là những
người nắm rất rõ chỉ số lộ giới, nên từ khi con đường mới “hườm
hườm” trên bản vẽ thì những căn nhà được chấm có khả năng lòi ra
mặt tiền đã bị họ thu mua, gom sạch. Sau khi con đường mở rộng,
hạ tầng được đầu tư mới, họ đem bán lại với giá “một vốn, bốn
chục lời”. Mua bán kín kẽ và độc quyền kiểu này, doanh nhân
trong ngành đầu tư và kinh doanh bất động sản còn phải chào
thua, huống gì doanh nhân trong ngành sản xuất (đó là chưa kể
phần rút ruột công trình chiếm 20 – 40% từ các hạng mục thi công
hạ tầng kỹ thuật).
Những dự án mở đường như trên làm giàu cho một số người, làm
nghèo cho đất nước, làm phiền nhiễu cho dân, làm xấu bộ mặt đô
thị và làm cho Nhà nước mất vốn.
Bàn chuyện cởi lốt cho Chung Vô Diệm
Trong chúng ta, không ai chấp nhận một trung tâm kinh tế - văn
hóa như TP. Hồ Chí Minh lại mang một bộ mặt đô thị lem luốc và
luộm thuộm, cũng giống như Chung Vô Diệm đường đường là bậc mẫu
nghi thiên hạ mà phải chịu xấu xí vậy. Thế cho nên bàn đến
chuyện cởi lốt để làm đẹp cho thành phố là điều rất cần trong
lúc này. Nhưng cũng không ai chấp nhận cởi lốt theo cái kiểu vô
lý vừa tốn công, và tốn của, lại còn “tiền mất tật mang” như
những dự án mở đường đã thực hiện vừa qua. Vì vậy, chúng ta hãy
cùng bàn tính một giải pháp đầu tư hội đủ những điều kiện: Nhà
nước có lợi, chủ đầu tư có lời, bộ mặt đô thị được chỉnh trang,
đời sống của người dân được nâng cấp. Nên chăng, ta làm như thế
này:
Trước khi quyết định mở rộng đường, phải điều tra hiện trạng để
không làm ảnh hưởng đến những khu vực bảo tồn, bảo tàng, tôn
giáo, công trình trọng điểm, cây xanh lâu năm,… nhằm tránh phát
sinh hệ quả làm chậm tiến độ thi công. Kết hợp bằng được việc mở
đường với chỉnh trang đô thị và làm mới kết cấu hạ tầng, trong
đó hạ tầng kỹ thuật (điện, hệ thống thoát và cấp nước, hệ thống
thông tin,…) cần được chú trọng. Có biện pháp loại trừ nạn đầu
cơ nhà, đất mặt tiền đường ăn theo dự án, hạn chế đến mức thấp
nhất việc gây xáo trộn cuộc sống của người dân, những vụ việc
tranh chấp, khiếu kiện.
Ở những con đường phục vụ cho đối ngoại (đường Nam Kỳ Khởi
Nghĩa), hoặc phục vụ cho kinh tế vùng (đường Điện Biên Phủ), nếu
chúng ta có ý định mở đường rộng 30m, nên cân nhắc, tính toán
đền bù thêm để có một mặt bằng rộng từ 150m trở lên (có thể vay
vốn để đền bù trước cho người có nhà và đất nằm trong lộ giới
theo giá thị trường). Khi cắt lộ giới, chú ý bứng trọn những căn
nhà còn lại dưới 40m2 để chấm dứt nạn siêu mỏng, siêu cao… Đầu
tư một con đường nội bộ khoảng 5m rộng trước dãy phố này để
thông hành địa dịch và trồng một mảng cây xanh dày đặc để cách
ly khu dân cư cũ với con đường mới. Phần đất còn lại (sau khi đã
giải tỏa đền bù) nên đầu tư làm mới kết cấu hạ tầng và cho đấu
thầu đất thương phẩm dọc hai bên đại lộ. Tiền thu được dành để
(1) trả lại khoản vay đã đền bù cho dự án, (2) xây dựng cao ốc
cao cấp để bán (nếu ai có nhu cầu tái định cư thì mua lại, cũng
theo giá thị trường), và (3) đầu tư làm mới kết cấu hạ tầng (hạ
tầng kỹ thuật và hạ tầng xã hội).
Ta cũng có thể đổi đất
thương phẩm lấy hạ tầng xã hội như: bệnh viện, trường học, công
viên,… (nhưng phải tính toán thật kỹ vì cách làm này thường tạo
kẽ hở tiêu cực). Những cao ốc trung tâm tài chính, hành chính,
dịch vụ, thương mại, chung cư cao cấp,… được xây dựng mới trên
một kết cấu hạ tầng cao cấp, hoàn chỉnh sẽ càng tăng giá trị,
như vậy giá cả sẽ rất cao, qua đó chắc chắn sẽ mang lại nguồn
lợi lớn cho các thành phần tham gia thực hiện dự án. Nhưng quan
trọng hơn cả, vì tận dụng được chiều cao nên dôi đất ra để tạo
mảng xanh trong lòng đô thị, từ đó môi trường sống của người dân
được cải thiện, bộ mặt đô thị sẽ trở nên hiện đại, khang trang
và đạt tính đồng bộ, tính thẩm mỹ rất cao.
Những dự án được đầu tư theo kiểu này, nếu thành công, sẽ mang
về nhiều cái lợi mà lợi nhiều nhất là Nhà nước vì: không tốn
ngân sách; tạo ra một thị trường bất động sản minh bạch, sòng
phẳng; chấm dứt nạn đầu cơ nhà, đất mặt tiền đường; bộ mặt đô
thị được chỉnh trang; kết cấu hạ tầng đồng bộ; đời sống của
người dân được nâng cao. Chỉ có một số người nghèo đi, đó là
loại đầu cơ, đánh quả, ăn theo dự án.
Đến đây, đủ để trả lời câu hỏi: “Ai giàu lên từ chỉnh trang đô
thị?”.
Tạ Thị Ngọc Thảo
Trở về Trang Chính
|