Chầm chậm lại đi
Đừng say điệu nhảy
Thời gian ngắn ngủi
Âm nhạc sẽ tàn
“Nó” là Giám đốc điều hành của ba Công ty:
một của Mỹ, một của Trung Quốc và một công ty Việt Nam.
Những hôm việc kinh doanh dồn dập, bị đuối, là tôi tìm đến
Nó xin “một chút lửa” để thêm nghị lực lao vào làm việc
tiếp: so với Nó, những bận rộn của tôi chẳng là cái gì cả.
Buổi trưa, hai chị em còn ngồi ăn chung với nhau ở TP. HCM
thì đầu giờ chiều “Chị ơi, em đang ở Tây Ninh”, đến chạng
vạng Nó đã ở ngoài Đà Nẵng. Nó đi lại nhiều vì ba Công ty mà
Nó điều hành ngành nghề không liên quan gì với nhau, nếu
không muốn nói là tréo ngoe, giống như vừa kinh doanh thức
ăn, vừa kinh doanh thuốc chuột vậy.
Nó là một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, giỏi,
bản lĩnh và luôn hãnh tiến. Nó có một gương mặt buộc người
ta khi đi qua phải ngoái lại nhìn: nước da trắng, mắt to đen
và đôi môi lúc nào cũng tô son màu đỏ cam khiêu khích. Nó và
tôi biết nhau qua kinh doanh, sau một thời gian dài qua lại,
tin tưởng đến độ những số tiền lớn chỉ giao nhận qua điện
thoại. Nhưng, Nó và tôi không biết nhà riêng, không biết
hoàn cảnh sống của nhau và mối quan hệ của chúng tôi là
bè chứ không phải bạn. Dân kinh doanh thường ít
khi kết bạn với nhau, có lẽ do “gặp nhau nói chuyện tiền bạc
hoài, chán quá!”. Tôi cũng không quan tâm Nó giàu đến mức độ
nào, chỉ biết loáng thoáng tài sản của Nó không tính được
bằng tiền đồng Việt Nam, mà đơn vị tính bằng tiền triệu USD.
Bỗng nhiên, Nó biến đi đâu mất ba ngày, đúng
lúc việc làm ăn của Nó và tôi vào đợt cao điểm. Gọi điện
không được, đến Công ty cũng không, nhà riêng thì tôi không
biết; đổ quạu, tôi nhủ thầm: “Bà đầm phân (bón) mà cũng
ngoài vòng phủ sóng, trong vòng phủ phê”. Đến ngày thứ tư,
Nó chủ động đặt với tôi cái hẹn tại văn phòng Công ty Việt
Nam của Nó. Có một cái gì đó lạnh dọc sống lưng khi tôi gặp
Nó: mặt Nó được đánh phấn cho trắng hơn nữa, mắt tô đen hơn
nữa, đôi môi đỏ hơn nữa và nụ cười cũng hãnh tiến hơn,
nhưng… đừng hòng qua mặt tôi! Mặc cho Nó kiêu ngạo, mặc cho
Nó phách lối, tôi đến gần và ôm Nó vào lòng, áp đầu Nó vào
ngực tôi vỗ về (tôi có đọc ở đâu đó để biết rằng, khi con
người ta được áp cái đầu của mình vào ngực người khác, thì
lập tức cả hai đều được bình yên) và hỏi: “Có điều gì
ghê
gớm lắm vừa xảy ra với em, phải không?”. Nó không trả lời,
một khoảng trống im lặng kéo dài…
Ngực tôi bắt đầu nặng vì Nó đã dựa hết vào
tôi. Màu son trên đôi môi Nó nhòe nhoẹt trên áo tôi. Nó ngủ.
Tôi cố gắng giữ yên - tôi biết giấc ngủ lúc này thật quý.
Rồi có một âm thanh gì đó âm ỉ, não nuột, đau đớn đến xé
lòng; đó là những giọt nước mắt được nuốt vào trong. Nó nói,
giọng Nó ráo hoảnh: “Chị ơi, em vừa chôn xong thằng con trai
duy nhất của em vào sáng hôm qua, nó mới mười tám tuổi”.
Giới kinh doanh của mình kể cũng lạ: lịch
lãm, hãnh tiến thì trương ra, còn đau khổ đến cùng cực lại
chịu đựng một mình. Nếu chia sẻ với ai đó thì vượt qua rồi
mới chịu bộc lộ.
Gần mười năm quen biết, hiểu rõ nhau trong
làm ăn, nhưng hôm nay lần đầu tiên chúng tôi nói với nhau về
chuyện không phải tiền bạc. “Chị à, con người ta chết đơn
giản lắm, nhanh lắm”. Nó nói tiếp: “Ngày thứ nhất con em sốt
nhẹ, em vẫn đi làm việc vì nghĩ không có gì; ngày thứ hai,
nó sốt cao hơn, em cũng đi nhưng cố tình không lên kế hoạch
đi xa để trưa về nhà với con. Em cũng yên tâm vì con đã lớn
và đã có bác sĩ gia đình. Rạng sáng ngày thứ ba thì nó có vẻ
đừ, em thức suốt đêm để ngồi bên cạnh con, mồ hôi nó cứ lã
ra, em lau khô và thay quần áo cho con, rồi gọi điện thoại
báo cho bác sĩ. Tay em cầm tay con, mắt em nhìn mắt con, nó
nhìn em rồi… nó ngủ. Một lát sau, em có cảm giác tay con
lạnh và nặng trong tay em, sờ đầu thì thấy không còn sốt
nữa, em mừng. Em ngồi yên như thế thật lâu ngắm con mình
ngủ, nó ngủ trông rất đẹp. Đến lúc bác sĩ đến khám…, ông ấy
nói với em rằng: thằng nhỏ đã chết lâu rồi! Chị ơi, người
ta chết nhanh lắm, nhanh đến không ngờ. Em còn hứa là sẽ đi
với con về Cần Thơ để coi mắt bạn gái của nó, thế mà không
sao sắp xếp được; chắc lát nữa
em phải đi
liền”. Đã thế, Nó còn nói “Từ rất lâu chồng em đã có người
đàn bà khác…”. Trời ơi.
Một tài sản không thể tính bằng tiền đồng
Việt Nam, có ba Công ty liền một lúc, nhưng đứa con trai duy
nhất thì vừa mới qua đời, tuổi của Nó cũng đã bốn mươi,
chồng lại có người đàn bà khác. Hơn nửa đời người vất vả,
hoa nở không biết, chim hót không hay. Còn có cái gì ê chề
hơn nữa không?
Tưởng Nó vượt qua được, ai dè không; nó đổ
bệnh nặng sau ngày con Nó chết. Hôm tôi vào viện thăm chẳng
biết Nó bệnh gì mà tóc rụng hết trơn. Nhìn quen gương mặt có
đôi môi luôn tô màu đỏ cam khiêu khích, nay không còn, tự
nhiên tôi lo sợ cho bạn của mình.
Còn lại tôi và các bạn - những người trong
giới kinh doanh - hãy cùng chiêm nghiệm đoạn cuối của bài
thơ:
Cuộc đời không phải cuộc đua
Chầm chậm lại thôi
Hãy lắng nghe tiếng nhạc
Trước khi bài ca tan biến.
(Bài thơ Slow Dance - Hoàng Thảo dịch – tác
giả là một bé gái không biết tên đã chết vì bệnh ung thư ở
NewYork)
TẠ THỊ NGỌC THẢO