|
Tại
Điều 53 Luật Nhà ở đã được Quốc hội khóa XI, kỳ họp thứ 8 thông
qua ngày 29 tháng 11 năm 2005 và sẽ có hiệu lực từ ngày
1/7/2006, thì đối tượng được giải quyết nhà ở xã hội (NƠXH) là:
cán bộ, công chức, viên chức, sĩ quan, quân nhân chuyên nghiệp,
công nhân trong các khu kinh tế, khu công nghiệp, khu chế xuất,
khu công nghệ cao và các đối tượng khác theo quy định của Chính
phủ. Trước đây, các phương tiện thông tin đại chúng đã quen dùng
cụm từ “nhà ở cho người thu nhập thấp” để chỉ các đối tượng này,
nay cụm từ đó không còn phù hợp vì không rõ nghĩa. Trong bài
viết này, chúng ta thống nhất cách gọi theo Luật Nhà ở, là “nhóm
đối tượng NƠXH”.
Cớ sao “mèo chê mỡ”?
NƠXH
luôn luôn là đề tài gai góc của nhiều quốc gia, trong đó có Việt
Nam. Và hiện nay, tại TP. HCM vấn đề này đang làm các vị lãnh
đạo TP đau đầu vì quá khó. Không khó sao được khi tiêu chí đặt
ra mỗi năm TP cần 6 triệu m2 nhà (Nghị quyết Thành ủy
TP. HCM nhiệm kỳ 2006 - 2010), trong đó 0,5 triệu m2
là NƠXH, nhưng đến nay, chỉ có 5
dự án rục rịch khởi động theo phương án làm thí điểm lấy từ ngân
sách TP và vốn vay ưu đãi hiện ở giai đoạn lập quy hoạch 1/500
đang được Sở Xây dựng trình và chưa duyệt. Nếu 5 dự án trên được
thực hiện với tốc độ nhanh dần đều thì đầu năm 2008 sẽ cung cấp
81.097 m2 xây dựng, chiếm chưa đến 10% nhu cầu nhóm
đối tượng NƠXH. Ngoài Sở xây dựng đã lập 5 dự án thí điểm, còn
thì không có một doanh nghiệp đần tư – kinh doanh bất động sản
nào, nhất là doanh nghiệp tư nhân hào hứng tham gia. Và cũng
không một ngân hàng nào, kể cả ngân hàng nhà nước hưởng ứng.
Theo
quy luật thị trường: “có cầu là lập tức có cung” trong khi NƠXH
là một nhu cầu có thật (dựa trên số liệu thống kê của Sở xây
dựng), lại có nhiều chính sách ưu đãi miễn giảm thuế để kích
cung. Vậy thì cớ làm sao trong lúc thị trường bất động sản đang
“cấp đông” như hiện nay lại diễn ra một thực trạng khó hiểu “mèo
chê mỡ ?”.
Để tìm
hiểu biểu hiện bất thường này, chúng ta không còn cách nào khác
là lắng nghe hơi thở của thị trường, cụ thể là tìm hiểu những
gút mắc có thật của các thành phần liên quan đến vấn đề NƠXH.
Đầu tiên là nhóm khách hàng trong đối tượng NƠXH: “Chúng tôi cần
nhà để ở nhưng chỉ có thể ứng trước từ 20 – 30% / giá trị căn
nhà, sau đó là trả góp dưới 1 triệu/tháng. Nhưng không vì thế
lại ép chúng tôi nhận những sản phẩm kém chất lượng, vệ sinh,
cảnh quan, môi trường thấp và điều kiện tiếp cận dịch vụ xã hội
kém. Như thế, khoảng cách giàu nghèo sẽ ngày một tăng, vì những
bất bình đẳng trong đối xử ”.
Nhà
đầu tư - kinh doanh bất động sản, thì: “Chúng tôi nghi ngờ
con số 0,5 triệm m2 NƠXH và con số 6 triệu m2
mỗi năm vì chưa “đánh hơi” được nguồn cầu này. Nhưng nếu tạm
chấp nhận đây là nhu cầu có thật thì dù được nhiều chính sách ưu
đãi chúng tôi cũng bó tay! Đồng vốn để đầu tư nhà ở luôn là đồng
vốn lớn, vòng quay vốn chậm và dài hơi, trong khi nhóm đối tượng
NƠXH dù có nhu cầu mua nhưng không có khả năng thanh toán ngay,
mà ngân hàng thì lại từ chối cho vay. Nếu chúng tôi bỏ vốn vào
thị trường này thì cầu và cung cũng khó với được nhau,
rủi ro thuộc về doanh nghiệp lớn quá”.
Còn ý
kiến của ngân hàng thì sao? - “Chúng tôi phải chịu trách nhiệm
trước đồng vốn vay từ xã hội và đồng lời của ngân hàng. Dù rất
chia sẻ với nhóm khách hàng NƠXH và các nhà đầu tư, chúng tôi
vẫn phải đòi hỏi khách hàng đáp ứng đầy đủ thủ tục vay và khả
năng thanh toán đúng hạn. Ngân hàng cũng là doanh nghiệp như mọi
doanh nghiệp khác, đừng kỳ vọng nhiều vào chúng tôi, nhất là
hiện nay thị trường nhà ở đang đóng băng!”.
Và
trong nhiều cuộc họp tại TP. HCM các vị lãnh đạo TP đã bộc lộ
điều trăn trở: “Làm sao để doanh nghiệp nhiều thành phần kinh tế
chịu bỏ vốn ra xây loại NƠXH, làm sao để ngân hàng chịu cho nhóm
người trong diện này vay tiền để mua nhà và làm thế nào loại
được nhóm vụ lợi, phù hợp với cơ chế thị trường, không phạm
luật, lại đạt được yêu cầu nhà nước ít can thiệp…”
Lo nhà
ở cho đối tượng NƠXH là một mối lo đầy tính trách nhiệm và nhân
bản, các vị lãnh đạo TP hãy đừng nặng mang riêng mà hãy tìm cách
trang trãi mối lo này đến nhiều giới nhiều ngành, như một cách
khai thác “vốn xã hội”. Với cách làm này lãnh đạo TP sẽ tranh
thủ được sự đồng thuận của cộng đồng, tìm ra được cách giải
quyết phù hợp.
Làm sao để “mèo ham mỡ”?
Việt
Nam hiện là thành viên của tổ chức thương mại thế giới
(WTO). Vì vậy, mọi vấn đề liên quan đến lĩnh vực thương mại
buộc chúng ta phải tư duy dựa trên luật chơi của thị trường
chung. Dù hiện nay NƠXH vẫn có thể “chơi riêng” được nhờ “lách”
giỏi hoặc chưa bị đụng tới vì còn dựa vào lộ trình, nhưng liệu
cái “bên lề” này tồn tại được bao lâu? Vì thế, thay vì cứ lẩn
quẩn tự nhốt mình trong khái niệm xây dựng “chính sách
NƠXH” thì nên trực diện cùng bàn cách khởi động “ thị trường
NƠXH” theo phương thức “thuận mua vừa bán” (quy luật giá
cả), “mạnh được yếu thua” (quy luật cạnh tranh) để phù hợp với
bước chuyển tiếp của nền kinh tế và đồng điệu với nền kinh tế
thị trường và thông lệ quốc tế.
|
"...NƠXH là
một bài toán kinh tế, chúng ta nên giải bằng lời giải kinh
tế theo quy luật cung cầu. Đã đến lúc cần chấm dứt can thiệp
bằng những chính sách ưu ái để tạo nguồn cung, đồng thời nên
dùng những chính sách tài chính hỗ trợ để khơi thông nguồn cầu.
Kích thích nguồn cầu và tìm cách đáp ứng nhu cầu là một giải
pháp không chỉ áp dụng cho vấn đề NƠXH mà cho cả nền kinh tế
Việt Nam!..." |
Nghiên
cứu một số nước trong khu vực đã trãi qua giai đoạn như đất nước
ta hiện nay sẽ nhận ra một điều rất ngạc nhiên: Nhà nước (như
Singapore, Malaysia, Trung Quốc,…) can thiệp rất sâu vào thị
trường NƠXH, nhưng can thiệp một cách tích cực, lành mạnh. Thay
vì ưu đãi cho đầu vào cho doanh nghiệp (kích cung) các nước lại
hỗ trợ bằng cách tạo đầu ra cho sản phẩm (kích cầu). Với giải
pháp kích thích tiêu dùng, nhiều nước trong khu vực đã có một
nguồn nhà khổng lồ đáp ứng từ 60 đến 85% nhu cầu nhà ở cho toàn
dân, trong đó ưu tiên cho nhóm đối tượng NƠXH. Và sản phẩm nhà ở
luôn đủ để cung ứng kịp thời tốc độ đô thị hóa, đón đầu tốc độ
chuyển dịch cơ cấu kinh tế, chuyển đổi cơ cấu dân cư. Từ những
kinh nghiệm quý giá trên,
chúng ta có thể “gạn đục khơi trong” để cùng tìm giải pháp phù
hợp áp dụng cho TP. HCM.
Tại
TP.HCM hiện nay, có nhiều chính sách ưu đãi cho doanh nghiệp từ
đầu vào: giao đất “bằng không”, miễn tiền sử dụng đất theo luật
Nhà ở, không tính thuế gía trị gia tăng, miễn thuế thu nhập
doanh nghiệp,...v.v.. như một cách kích nguồn cung cấp NƠXH và
cả nhà tái định cư. Thực tế cho thấy cách làm này không đạt được
hiệu quả như mong muốn, lại tăng thêm quyền “cho” của bộ máy nhà
nước - nguồn gốc phát sinh tiêu cực, nhũng nhiễu, lạm quyền và
khuyến khích doanh nhân “xin”, chạy chọt kiếm đặc quyền, đặc
lợi. Điều này dẫn đến các doanh nghiệp làm thật và đủ năng lực
cung ứng NƠXH thì đứng ngoài cuộc vì nhiều lẽ, trong đó có
nguyên nhân bị hất khỏi cuộc chơi; ngược lại thì…Và hậu quả là
đối tượng NƠXH cần nơi ở nhưng không mua nổi, người không thuộc
đối tượng này lại mua được nhà nhưng không ở mà để đầu cơ, sang
tay trục lợi. Cũng có nhiều trường hợp sản phẩm NƠXH bị khách
hàng từ chối sử dụng vì không đảm bảo yêu cầu “tiền nào của
nấy”!
Mèo là
loại khảnh ăn, không ăn theo ý của người cho, chỉ ăn theo ý của
mèo. Muốn NƠXH trở thành miếng “mỡ” ngon khiến doanh nghiệp ham
cung cấp và nhóm đối tượng ham tiêu thụ thì Nhà nước nên tạo ra
một thị trường đảm bảo nguyên tắc bình đẳng, thông thoáng, cạnh
tranh lành mạnh cho nhiều loại hình doanh nghiệp. Cụ thể là chấm
dứt giao đất “bằng không”, không dùng vốn ngân sách, ngưng cho
vay ưu đãi và ngưng miễn, giảm nhiều loại thuế nhằm kích cung
nguồn NƠXH. Nhưng ngược lại, cần có chính sách về tài chính
tương ứng để hỗ trợ cho đối tượng mua, thuê NƠXH bằng nhiều
phương thức: trợ giá, trả góp dài hạn, bảo lãnh để vay ngân
hàng, phát hành trái phiếu trung - dài hạn và các thể chế tài
chính khác. Đây chính là kích thích nhu cầu, hỗ trợ đầu ra, giúp
doanh nghiệp tiêu thụ sản phẩm.
Riêng
nhu cầu về quỹ nhà tái định cư, Nhà nước nên công khai trên
phương tiện thông tin đại chúng con số cần mua và các tiêu chuẩn
cần có, kèm theo thời hạn thanh toán, chế tài (cả 2 phía Nhà
nước – doanh nghiệp). Một khi nguồn cầu đã sẳn sàng để tiếp nhận
nguồn cung thì NƠXH và nhà tái định cư sẽ moi được vốn các Nhà
đầu tư, ngân hàng chấp nhận vào cuộc. Từ đó kích thích cạnh
tranh giữa các doanh nghiệp. Nếu làm được như thế thì nguồn
cung cấp sẽ dồi dào phong phú, chất lượng bảo đảm, giá cả phù
hợp. Đáp ứng đúng yêu cầu của nhiều đối tượng tiêu thụ. Với cách
làm này doanh nghiệp như được cởi trói, đối tượng NƠXH có nơi để
ở, còn nhóm vụ lợi, đầu cơ, lạm quyền sẽ bó tay!
NƠXH là
một bài toán kinh tế, chúng ta nên giải bằng lời giải kinh
tế theo quy luật cung cầu. Đã đến lúc cần chấm dứt can thiệp
bằng những chính sách ưu ái để tạo nguồn cung, đồng thời nên
dùng những chính sách tài chính hỗ trợ để khơi thông nguồn cầu.
Kích thích nguồn cầu và tìm cách đáp ứng nhu cầu là một giải
pháp không chỉ áp dụng cho vấn đề NƠXH mà cho cả nền kinh tế
Việt Nam!
Hãy
giả định buổi sáng nào đó, mở tờ báo ngày ra chúng ta đọc được
một thông báo: “UBND.TPHCM có nhu cầu mua 5 ngàn căn hộ chung cư
đạt tiêu chuẩn xây dựng cấp II (50 năm trở lên), có diện tích từ
50 đến 80 m2/căn, cách trung tâm TP khoảng 15km, tiện
đường xe công cộng, có các dịch vụ xã hội đạt tiêu chuẩn trung
bình; vệ sinh, cảnh quan, môi trường tốt, đường nội khu rộng 5m
chịu tải 10 tấn, phù hợp quy hoạch, quy chuẩn. Trong chung cư có
thang máy, thang bộ, thang thoát hiểm, có điện- nuớc 24/24, có
hệ thống phòng cháy, chữa cháy, có dịch vụ gởi xe hai bánh, có
nơi để tổ chức ma chay, cưới hỏi; có chỗ để ban quản lý chung cư
làm việc v.v…Ưu tiên cho doanh nghiệp nào chào hàng trước”.
Và
như thế là thị trường NƠXH và nhà tái định cư đã khởi động theo
quy luật cung cầu.
TẠ
THỊ NGỌC THẢO
Ý kiến, Phê bình xin gửi
về:
tathingocthao@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|