|
Công ty giống như
gia đình, “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh”. Công ty của tôi
do tôi sáng lập và gầy dựng, tôi hiểu thế nào là nở nhụy khai
hoa.
Những ngày
đầu khởi nghiệp vốn ít, công việc chưa nhiều, tiêu chuẩn đầu
tiên để tôi nhận người không phải là bằng cấp, chuyên môn, mà là
sự tin cẩn và trung thành. Chính vì vậy, tôi thường thu dụng
những người thân quen, bè bạn. Dù mối quan hệ của tôi và cộng sự
là mối quan hệ giữa người trả lương và người nhận lương, nhưng
tôi luôn kính trọng họ vì đã là bạn bè trước đó. Cộng sự của tôi
thường ngấm ngầm chăm sóc tôi hơn mức độ tình cảm bình thường;
ngược lại, tôi cũng kín đáo lo toan cho họ cả cõi riêng tư.
Những
người đã từng quen biết tôi hay nói: “Ông Từ độ kẻ khù khờ”
để chỉ về sự ăn nên làm ra của tôi và sự phát triển của công ty.
Công ty tôi lớn nhanh nên việc bổ sung nhân sự trở thành mối
quan tâm hàng đầu. Việc nhận người bây giờ, tôi không cho phép
mình đơn giản như trước. Và do tính chất chuyên môn sâu của công
việc, tôi phải tìm đến những công ty “săn đầu người” có uy tín,
nhờ mời giúp những người giỏi về công ty với mức lương hấp dẫn.
Rõ ràng lượng đổi, chất đổi, nhưng mâu thuẫn cũng từ đó mà phát
sinh làm tôi khổ tâm không ít.
Những
người mới chân ướt chân ráo về công ty chưa đóng góp được gì,
mức lương đã cao hơn gấp ba lần lương người cũ, làm người cũ
phân bì. Người mới trẻ trung sôi động, trao đổi với nhau toàn
bằng tiếng tây tiếng u làm người cũ buồn lòng. Trong giờ làm
việc, người mới mở nhạc, hát theo nhạc, rồi nhịp theo nhạc, làm
người cũ bực bội. Đã vậy, sếp còn dẹp phòng ban (gián tiếp cách
chức người cũ), chủ trương làm việc theo nhóm và lập dàn trợ lý
toàn người mới, làm người cũ hờn mát. Đụng chuyện, sếp còn mời
trợ lý họp khẩn, nghe họ trình cách giải quyết vấn đề theo
chuyên môn sâu mà họ có; nhìn sếp ghi lia lịa, người cũ ưu tư.
Được cái cả người cũ và người mới đều là những người có văn hoá,
không vui thì để bụng, chẳng
ai nói sau lưng hay trước mặt với ai một lời không phải.
Là người
sáng lập công ty, tôi hiểu hết, ngoài mặt tôi thể hiện sự trọng
người mới và trong bụng thương người cũ vô cùng.
Việc gì
đến phải đến, người cũ lần lượt xin nghỉ, có khi đến dăm ba
người một lúc làm tôi phát hoảng. Mới đầu chưa có kinh nghiệm,
khi họ xin nghỉ, tôi “ừa” liền và thế là chia tay, tôi không
biết người cũ đang nhõng nhẽo. Sau này tinh tế hơn, tôi có hướng
giải quyết có tình có lý cho từng trường hợp. Ai còn trẻ, khoẻ,
tôi gợi ý cho họ đi học thêm, tiền học phí công ty đài thọ 100%.
Người nào chuyên môn không còn đáp ứng được công việc mới, tôi
sắp xếp qua lao động giản đơn. Những người tuổi bắt đầu cao, tôi
dần chuẩn bị cho họ một công việc ổn định, ít đi lại. Ai quyết
tâm nghỉ để làm ăn riêng, tôi hỗ trợ một ít vốn ban đầu và… chỉ
đàng đi buôn.
Tôi tạo
cho cộng sự cũ và mới của mình một niềm tin: Sự gắn bó của họ
với công ty không chỉ là những bao thư lương thưởng, là bảo hiểm
y tế, bảo hiểm xã hội mà còn là một tương lai xán lạn mà họ hình
dung được một cách cụ thể. Tôi luôn dành một khoản chi giúp cộng
sự nâng cao kiến thức và trình độ chuyên môn; luôn gắn quyền lợi
và trách nhiệm của cộng sự tỉ lệ thuận với sự phát triển của
công ty. Tôi làm như vậy không phải chỉ mong người cũ đẹp dạ mà
muốn cả người mới yên lòng.
Người về
cứ về, người nào quyết tâm đi đã đi, người cũ ở lại là những
người đã trụ được với yêu cầu mới của công việc. Dần dà tôi nghe
người cũ nói chuyện với nhau: “Bọn trẻ bây giờ giỏi thật, giỏi
hơn tụi mình ngày xưa nhiều”. Còn người mới thì cứ vòi vĩnh
người cũ truyền đạt cho kinh nghiệm, cư xử ở đời, kể cả chuyện…
tình yêu. Hết giờ làm việc tôi thấy họ cứ nấn ná không chịu về
dù đã quấn quýt với nhau suốt cả ngày; tôi làm bộ dấm dẳng:
“Biến dùm tui đi, thấy mặt mấy người hoài ngán quá hà!”
Việc “tề
gia” tương đối ổn, tôi xách cặp chạy lung tung nghiên cứu thị
trường, tìm cơ hội đầu tư. Nhiều bữa đang ở tuốt bên trời Tây,
trời Tàu, chợt nghe điện thoại reo, đầu dây bên kia vang lời
nhắc nhở: “Sếp ơi, nhớ đội nón kẻo nhức đầu”. Chắc các cô cậu
đang chịu cái nắng chang chang ở công trường nên chạnh lòng lo
cho sếp. Tôi ngỏn ngoẻn cười. Các bạn trong đoàn thấy vậy hỏi:
“Ê, bồ gọi hả?”. Tôi gật đầu. Hạnh phúc là một cái gì rất trừu
tượng nhưng đôi khi cũng thật cụ thể như vậy đó.
Giờ đây,
công ty vẫn là của riêng tôi, nhưng sự nghiệp của công ty đã trở
thành sự nghiệp chung của tất cả thành viên cũ và mới. Tôi đang
mơ màng đến chuyện được nghỉ ngơi vì đội ngũ kế thừa của công ty
ngày càng cứng cáp.
Biết người ta hay
nói sếp của mình khờ, các cộng sự của tôi thường ghé
tai nói nhỏ: “Sếp ơi, nhớ cho xin chút khờ làm vốn khởi
nghiệp nghen”.
Tôi cười…
-------------------------------
(Bài đã đăng
Tạp chí Văn hóa Phật giáo số 43, ngày 15/10/2007)
1. Tên của bạn::
'Nguyễn-Ân'
2. E-Mail của bạn::
'huongloanhieu@
3. Góp ý cho bài ? :
'Người mới, người cũ.'
4. Góp ý, Phê bình::
'Bài viết đọc được.
Bài viết hay, nhưng không hiểu Công-ty này của Cô này ở bên VN
hay tại Hoa-kỳ, vì 2 xứ sở đêu có những luật lệ khác nhau.
Xin cám ơn.
1. Tên của bạn::
'Trịnh Thanh Thủy'
2. E-Mail của bạn::
'thuytyburd@
3. Góp ý cho bài ? :
'Người mới-Người cũ'
4. Góp ý, Phê bình::
'Bài viết nói lên được cái đạo làm người của một giám đốc.
Biết quý mến người làm công cho mình tự nhiên mình được quý lại.
Biết giúp đỡ họ, họ sẽ đối xử chân tình với mình. Cám ơn bài
viết sâu sắc của chị TTNThảo'
Trở về Trang Chính
|