|
Ða số phụ huynh giáo dục trẻ con qua cái mô hình (model) tốt xấu
mà mình đã học được từ nhỏ. Thí dụ như nếu đứa trẻ nghịch ngợm
không nghe lời cha mẹ thì đó là hành động “xấu”. Ngược lại nếu
nó nghe lời cha mẹ thì có những hành động “tốt”. Khi đứa trẻ
không vâng lời cha mẹ thì đôi khi phụ huynh bực bội la hét nó.
Phụ huynh nghĩ rằng la hét là chuyện thường, nó càng nghịch thì
mình la càng nhiều để nó thay đổi tánh tình “cho nên người, để
làng xóm không chê cười”.
Ở Mỹ và ở các xã hội tân tiến, đa số hai vợ chồng phải đi làm.
Cái thời gian gần gũi đứa trẻ rất ít hơn so với những gia đình
truyền thống ở Việt Nam. Ðứa trẻ khi đi học và có nhiều thời giờ
gần gũi bạn bè nên dễ ảnh hưởng lối sống cá nhân (individualism)
của văn hóa Tây Phương. Khi về nhà, cha mẹ bắt buộc nó sống theo
lề lối của Á Ðông với những lễ nghi trật tự gia đình thì nó cảm
thấy rất khó chịu. Khi nó có khó khăn đáp ứng với những gì cha
mẹ đòi hỏi thì cha mẹ giận dữ nói nó là đứa con vô lễ. Phụ huynh
ai cũng muốn con mình nên người. Tuy nhiên cách giáo dục kể trên
vô tình làm tăng khoảng cách giữa hai thế hệ.
Khi đứa trẻ không nghe lời mình thì phản ứng đầu tiên của cha mẹ
là tức giận. Phụ huynh tức giận vì những giá trị mà mình cho là
đúng không được con mình chấp nhận hoặc bị nó thách thức. Những
cái căng thẳng (stress) ở sở làm cộng thêm những căng thẳng
trong công việc giáo dục như rôm gặp lửa làm cho cơn tức giận
bùng nổ. Cha mẹ cảm thấy như mình không điều khiển được con mình
nên phải dùng “biện pháp mạnh” là la hét để cho con nó sợ mà
nghe theo mình. Có nhiều phụ huynh không kềm chế cơn giận được
ra tay đánh đứa nhỏ.
Kiểu giáo dục như thế thành công ở xã hội Việt Nam. Ở xã hội đó,
với quan niệm Lão giáo (Confucianism) đề cao quan hệ trật tự của
gia đình, cha mẹ nói gì con cái phải cúi đầu nghe theo. Trẻ con
không được tập nghi ngờ hay đặt vấn đề trong cuộc sống mà phải
chấp nhận những giá trị tổ tiên để lại. Xã hội tương đối hoạt
động song song với cách giáo dục gia đình. Khi đứa trẻ sinh sống
và được giáo dục ở xã hội Tây Phương thì xã hội này không giúp
củng cố lối giáo dục gia đình truyền thống Á châu mà ngược lại
sẽ gây nhiều khó khăn. Thí dụ như đánh con trong vài trường hợp
sẽ được coi là bạc đãi trẻ thơ (child abuse) và cha mẹ có thể bị
khó khăn với pháp luật.
Mặc cảm tự ti núp bóng ngoài sau cơn giận của phụ huynh. Nhất là
đối với người mẹ đi làm (working mother) có mặc cảm là mình
không có đủ thời giờ chăm sóc con mình. Khi con mình không nghe
lời mình thì vô tình điều đó khơi dậy cái mặc cảm tự ti. Phụ
huynh có thể không nhận diện được mặc cảm đó và dùng thái độ chê
bai con khi con mình không được điểm cao hay làm áp lực để nó
học những nghề nghiệp mà mình cho là được xã hội trọng vọng. Con
thành công trong đời thì cha mẹ được hãnh diện lây. Thái độ làm
áp lực con cái có hai mặt. Mặt trái của nó là tạo sự khủng hoảng
tinh thần nơi đứa trẻ và đôi khi khiến nó có những ý muốn tự tử
khi nó không thành công trong việc học vấn.
Nỗi khổ của đứa trẻ sống ở xã hội Âu Mỹ là chúng cảm thấy có rất
nhiều mâu thuẫn trong tâm hồn. Vấn đề là hội nhập. Nếu hội nhập
vào xã hội thì bị mâu thuẫn với giá trị truyền thống của gia
đình, còn hội nhập gia đình thì lại bị nhóm bạn cùng trang lứa
(peer) chê cười và không nhận vào nhóm của chúng. Vì thế, nhiều
trẻ Á châu tập sống với hai mặt. Có nghĩa là khi sống trong gia
đình chúng có thái độ hành động khác với lúc sống với bạn bè.
Chúng giấu cha mẹ cái lối sống và sinh hoạt kia. Có nhiều trường
hợp đứa trẻ là học sinh giỏi, cha mẹ có cảm tưởng sai lầm chúng
là những dứa con ngoan nhưng lại gia nhập vào băng đảng.
Những phân tích trên cho ta thấy chúng ta phải thay đổi cái nhìn
về giáo dục con cái mới hy vọng giúp con chúng ta thành công
trên đường đời. Những nghiên cứu tâm lý học cho thấy rằng giải
đáp cho phương trình giáo dục khó khăn trên là sự chăm sóc và
tình thương yêu của phụ huynh.
Nhiều bậc phụ huynh hiểu lầm chăm sóc là mình đi làm hai jobs để
bảo đảm cuộc sống tài chánh cho con mình, không muốn nó thiếu
hụt gì hết. Họ bù cho con những thời gian không ở bên chúng bằng
những món đồ đắc tiền hay xa xí phẩm. Ðó không phải là giải pháp
đúng.
Nghiên cứu tâm lý học cho ta thấy, đứa trẻ có những đòi hỏi tinh
thần và tình cảm khi trải qua những lứa tuổi khác nhau. Phụ
huynh có thể đọc sách hiểu rộng nhưng sẽ không thành công trong
việc giáo dục nếu không chịu bỏ thời giờ ra lắng nghe con mình.
Ðiều này mới nghe hơi trái tai vì theo văn hóa của ta, con cái
phải nghe lời cha mẹ. Thật ra lắng nghe là món thuốc thần có thể
trị được rất nhiều mâu thuẫn gia đình, từ mâu thuẫn với vợ hay
chồng đến mâu thuẫn với con cái. Nếu không có sự lắng nghe trong
gia đình thì cái nhà không phải là mái ấm gia đình nửa mà có thể
trở thành bãi chiến trường của gây gổ và những cơn thịnh nộ.
Thế nào là lắng nghe hay nghe trong tỉnh lặng? Ta lắng nghe khi
ta tạm thời dẹp bỏ những giá trị mà ta cho là đúng hay sai. Khi
ta sẵn mang thành kiến trong đầu thì ta khó mà thâu nhận được sự
thật. Khi có thành kiến, ta tạo cho người đối diện ta cái cảm
giác là họ không được chấp nhận. Khi đứa con ta có cảm giác ta
không chấp nhận nó, tâm hồn nó rất bứt rứt. Nó cảm thấy cô đơn
và hụt hẫng vì thiếu sự nâng đỡ về tinh thần của cha mẹ. Ðôi khi
nó chóng đối ta mạnh hơn với hy vọng là ta hiểu và chấp nhận
cách nhìn cuộc sống của nó. Nhưng nếu ta không nghe con trong
tỉnh lặng, ta hiểu lầm rằng nó là đứa trẻ nghịch và phản ứng
mạnh hơn bằng cơn giận dữ. Vô tình cái hố tình cảm phân cách lại
càng sâu hơn.
Khi ta tập nghe con cái trong tỉnh lặng, ta chợt nhận ra con
người ngoài sau cái xác thân nhỏ bé. Con người nhỏ bé đó có
những đòi hỏi về tâm linh và tình cảm mà lúc trước ta không nhận
ra. Khi mang thành kiến đúng sai của giáo dục, ta lầm nhận cái
khuôn khổ là con người. Ta muốn nhét con người vào cái khuôn
khổ. Khi ta thông cảm được con người nhỏ bé đó thì tự nhiên con
ta sẽ cởi bỏ những cái áo giáp hay những hành động làm ta khó
chịu. Khi ta chịu khó tập nghe trong tỉnh lặng thì có thể con ta
không làm được những gì ta muốn nó trở thành, nhưng ta giúp nó
trở thành chính nó. Khi trở thành chính nó, con ta mới có hạnh
phúc được.
Khi ta bắt đầu nghe con ta trong tỉnh lặng thì con ta sẽ noi
theo gương ta dùng tỉnh lặng để nghe ta. Chính sự được thông cảm
chớ không phải mớ kiến thức đúng sai giúp con người tự thay đổi
tánh tình mình. Khi ta nghe qua sự đúng sai, ta sẽ không thấy
được cái toàn diện của sự thật. Khi ta không thấy được sự toàn
diện thì làm sao ta giúp tâm hồn con ta phát triển được? Cuộc
sống là một quá trình thay đổi không ngừng, nhứt là gần đây với
sự phát triển về khoa học kỹ thuật, xã hội thay đổi rất nhanh.
Khi ta tự khóa ta vào cái ý nghĩ đúng sai thì ta sẽ mất cơ hội
phát triển. Khi hai thế hệ tập lắng nghe nhau trong tỉnh lặng
thì tình thương sẽ phát triển một cách dễ dàng. Như thế ta và
con ta sẽ cảm thấy hạnh phúc và đầy đủ hơn.
Ta sẽ hiện diện trong con ta
và con ta sẽ hiện diện trong ta.
Nói tóm lại khi ta và con ta lắng nghe nhau trong tỉnh lặng thì
tâm hồn của ta và đưá nhỏ sẽ đồng thời phát triển cùng nhịp giúp
cho nhịp cầu thông cảm được củng cố hơn. Ta chớ nên để cơn thịnh
nộ đào sâu thêm cái hố ngăn cách hai thế hệ. Thịnh nộ không bao
giờ đưa ra được một giải pháp thích hợp cho hai bên. Hãy bắt đầu
trao cho nhau những giây phút nghe trong tỉnh lặng.
Thai Minh Trung, M.D.
Clinical Associate Professor
Department of Psychiatry,
University of California Irvine Medical School
Trở về Trang Chính
|