|
Khai
bút đầu xuân …
ngước
mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc
từ
chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ
ẩn
hiện đâu đây vài chữ hững hờ
buồn
đọng lại bờ sông con nước đục
nghe
trong gió vang tiếng cười xanh lục
đôi
mắt liêu trai tù ngục cuồng si
một
vẫy tay, một lời nói thầm thì
góc
tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối
về đếm
bước bao nhiêu lần mòn mỏi
nét
tiêu hao đọng lại chốn phồn hoa
chợt
thu mình nói lên tiếng thật thà
trong
mưa bụi, hoàng hôn chiều thay lá
giữa
yên lặng bỗng thấy mình xa lạ
nhớ
quê hương, buồn tượng đá đầu non
tiếng
‘Việt Nam’ nghe sao thật vuông tròn
từng
nhung nhớ vẽ lên trời kỷ niệm
đời
trăm nẻo, chim bay về ước nguyện
ngắm
vô thường trên mấy ngón bàn tay
lặng
lẽ bước đi, hoa rụng đầu ngày
lời
kinh giảng, thiền sư bao ái ngại
tim
viễn xứ vẫn ngàn năm máu chảy
trôi
về đây đỏ cả một trời hoang
những
dòng sông mang tình nghĩa ngút ngàn
chiều
nhớ nước, chim hót lên nhớ bạn
nghe
thật rõ tiếng quê hương dĩ vãng
triệu
tấm lòng không lẽ mãi lang thang
ly
rượu viễn phương, uống cạn nồng nàn
gom
bút mực, khai xuân … ngàn nỗi nhớ …
thy an
đầu Mậu Tý 2008
{
bờ sông nhìn xuân
ra đứng bờ sông phơi áo cũ
con nước buông xuôi đất lở
bồi
ngoảnh mặt lại mưa dầm thác
lũ
gió bên trời ướt đẫm hồn tôi
nghe ước muốn trăm lần réo
gọi
chút tàn hơi biến chữ thành
thơ
em thở vội nhấp nhô đầu khói
buồn lung linh nhân ảnh phai
mờ
con chim nhỏ về đây bỡ ngỡ
hót trong xanh mở lượng từ
tâm
gọi lòng ta mở cửa âm thầm
tay dang rộng đón em rực rỡ
chẳng mấy chốc mùa xuân phố
chợ
đem về đây hiu quạnh trần
gian
giữa hồn ta nở đóa hoa vàng
dung nhan đó bay lên thần
thánh
chiều phơi áo dòng sông trăm
nhánh
rủ về đâu viễn xứ tàn canh
gió vẫn thổi ngực trần vai
lạnh
tiếng quê hương tim gọi an
lành
mùa xuân đến con chim vỗ cánh
mảnh trời xanh thả xuống hồn
ta
chút bâng khuâng đọng lại
chiều tà
ôi xao xuyến nỗi buồn xứ lạ …
thy an
|
Lời từ tâm
bàn tay hao gầy
vuốt lên mái tóc điểm sương chìm sâu kỷ niệm
và mùa đông im lìm
thắp sáng những ngọn đuốc soi đường
đưa ta về nơi ngụ của loài sâu
cuộn mình thiên thu
ôm giấc mơ vượt qua đêm tối
ta muốn cùng chim
cất lên tiếng hát vàng vọt núi đồi
gọi về những đam mê thầm kín
với khoảng trời trong xanh
mùa thu yên lành đáy mắt
và vòng tay tù ngục
giam giữ mãi những nuối tiếc
của một thời đã qua
chẳng gì có thể quay níu lại
ta muốn viết bài thơ thật dài
bỏ vào chai thủy tinh
thả trên đại dương xanh
trôi đến những thác ghềnh lãng mạn
kể cho nhân loại nghe
về một thuở yêu đời
một thuở yêu ta
với mùa hạ đơm hoa lên nụ cười
và mùa đông se tuyết những môi hôn tàn phá
bên kia rừng
lá bay tơi tả
bầy ong vàng hút nhụy những cành hoa
như mật ngọt đời người
ngào ngạt hương thơm
và buổi chiều vô cùng lặng lẽ
khi thành phố cúi đầu
nhỏ giọt buồn thấm xuống vai ta
nhung nhớ phôi pha
ta sẽ về
vẽ lại chân dung thật xa
chẳng phải của người
chẳng phải của ta
bằng nét chấm phá
hòa với sơn khê trăm ngã
ngẫu nhiên về đây
thấy mình xa lạ
đứng giữa đất trời
sao lời từ tâm bỗng biến thành tiếng ca
bay xa bay xa ?
thy an
tháng 12-2007
|