Trang thơ thyan


 

[Trang thơ ]  [1]   [2]   [3]  [4]  [5]  [6]

 

Cảm tạ Đất Trời

 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta khu vườn diễm tuyệt

hoa cỏ thơm lành

xuân hạ thu đông

những buổi sáng âm thầm

đứng giữa thinh không

đời như dòng sông lớn

chìm lắng xuống những tâm tư cuồng vọng

 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta sự sống

nhịp đập con tim vẫn bình yên

giữa những vần vũ của thiên nhiên

sáng đọng sương

chiều tắt nắng

ta nhìn ta, đời mở cửa ưu phiền

trong cô độc,

bỗng thấy thiêng liêng từng hơi thở

 

cảm tạ Đất Trời

đã dang tay rộng mở

dạy cho ta biết yêu Người và vạn vật chung quanh

chim hót trong xanh,

thơ ngủ yên lành

giọt tâm kinh rụng xuống

biến phút giây ngắn ngủi

thành bao la biển cả …

 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta không gian mới lạ

đón ta về sau những lầm lỡ phôi pha

mùa thu mượt mà

mùa đông buốt giá

thiết tha những đêm đen chờ sáng

mặn nồng những trưa nắng đợi mưa

tình yêu vẫn nhiệm mầu

như ánh sao huyền diệu đến từ bao la vũ trụ

     

 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta một quê hương lam lũ   

nơi ta sẽ trở về cho dù mù mịt sơn khê

mái tóc điểm sương

manh áo phong trần

dừng chân lại

nghe tiếng réo gọi của bao tấm lòng trung hậu

 

 

cảm tạ Đất Trời

đã cho ta những bến đậu

đạm bạc quê người

cuộc hành trình qua trăm cõi bể dâu

quán cốc tha hương, đầm ấm những đêm thâu

đi, đến

ở, về

buồn viễn xứ

vẫn nghe lòng trong sạch.   

 

thy an

 

Lời vô thường

 

nhỏ giọt thơ xuống con đường đất đỏ

cát bụi thiên thu

mù mù mắt lệ tiễn người

rải đóa hoa lên ngọn suối đang cười

lặng lẽ tiếng vô thường  

ôm ảo mộng đi vào uyên nguyên bất tận

 

ngày gió sương lận đận

chống gậy trúc trở về dĩ vãng

hồn lênh đênh trụ góc núi hoa vàng

gót hài nhung dẫm lên cỏ quan san

dăm ba chữ ngu ngơ

phiến chân đời như vỡ tan bọt nước

 

lững thững lên đồi mênh mang cất bước

áo mỏng mưa chiều

thấm lưng gầy xao xác bão giông

nghe giữa tầng mây ẩn hiện đám mây hồng

gõ nhẹ tim người

tiếng sóng vỗ của trầm luân Đông Hải

 

mùa trăng lạ vẽ chân dung cổ quái

ôm trọn hình hài

lửa bập bùng hiu hắt thiên thu

qua khe hở, cõi mù xưa đóng lại

gió bay qua hóc đá

chốn phù sinh mấy tiếng thở dài

 

đời vạn nẻo đã bao lần ái ngại

tiếng hát vô thường

trôi mãi những dòng sông

những ta bà ảo giác phiêu bồng

biển xanh thẳm

chìm đắm cả một trời huyễn mộng …

 

thy an

 

Khai bút đầu xuân …

 

 

ngước mặt nhìn trời, mùa xuân vuốt tóc

từ chốn thinh không, rụng xuống dòng thơ

ẩn hiện đâu đây vài chữ hững hờ

buồn đọng lại bờ sông con nước đục

 

nghe trong gió vang tiếng cười xanh lục

đôi mắt liêu trai tù ngục cuồng si

một vẫy tay, một lời nói thầm thì

góc tối nhỏ, cạn ly, đời trăm mối

 

về đếm bước bao nhiêu lần mòn mỏi

nét tiêu hao đọng lại chốn phồn hoa

chợt thu mình nói lên tiếng thật thà

trong mưa bụi, hoàng hôn chiều thay lá

 

giữa yên lặng bỗng thấy mình xa lạ

nhớ quê hương, buồn tượng đá đầu non

tiếng ‘Việt Nam’ nghe sao thật vuông tròn

từng nhung nhớ vẽ lên trời kỷ niệm

 

đời trăm nẻo, chim bay về ước nguyện

ngắm vô thường trên mấy ngón bàn tay

lặng lẽ bước đi, hoa rụng đầu ngày

lời kinh giảng, thiền sư bao ái ngại

 

tim viễn xứ vẫn ngàn năm máu chảy

trôi về đây đỏ cả một trời hoang

những dòng sông mang tình nghĩa ngút ngàn

chiều nhớ nước, chim hót lên nhớ bạn

 

nghe thật rõ tiếng quê hương dĩ vãng

triệu tấm lòng không lẽ mãi lang thang

ly rượu viễn phương, uống cạn nồng nàn

gom bút mực, khai xuân … ngàn nỗi nhớ …

 

thy an

đầu Mậu Tý 2008

{

 

bờ sông nhìn xuân

 

ra đứng bờ sông phơi áo cũ

con nước buông xuôi đất lở bồi

ngoảnh mặt lại mưa dầm thác lũ

gió bên trời ướt đẫm hồn tôi

 

nghe ước muốn trăm lần réo gọi

chút tàn hơi biến chữ thành thơ

em thở vội nhấp nhô đầu khói

buồn lung linh nhân ảnh phai mờ

 

con chim nhỏ về đây bỡ ngỡ

hót trong xanh mở lượng từ tâm

gọi lòng ta mở cửa âm thầm

tay dang rộng đón em rực rỡ

 

chẳng mấy chốc mùa xuân phố chợ

đem về đây hiu quạnh trần gian

giữa hồn ta nở đóa hoa vàng

dung nhan đó bay lên thần thánh

 

chiều phơi áo dòng sông trăm nhánh

rủ về đâu viễn xứ tàn canh

gió vẫn thổi ngực trần vai lạnh

tiếng quê hương tim gọi an lành

 

mùa xuân đến con chim vỗ cánh

mảnh trời xanh thả xuống hồn ta

chút bâng khuâng đọng lại chiều tà

ôi xao xuyến nỗi buồn xứ lạ …

 

thy an

 

Lời từ tâm

  

bàn tay hao gầy

vuốt lên mái tóc điểm sương chìm sâu kỷ niệm

và mùa đông im lìm

thắp sáng những ngọn đuốc soi đường

đưa ta về nơi ngụ của loài sâu

cuộn mình thiên thu

ôm giấc mơ vượt qua đêm tối

 

ta muốn cùng chim

cất lên tiếng hát vàng vọt núi đồi

gọi về những đam mê thầm kín

với khoảng trời trong xanh

mùa thu yên lành đáy mắt

và vòng tay tù ngục

giam giữ mãi những nuối tiếc

của một thời đã qua

chẳng gì có thể quay níu lại

 

ta muốn viết bài thơ thật dài

bỏ vào chai thủy tinh

thả trên đại dương xanh

trôi đến những thác ghềnh lãng mạn

kể cho nhân loại nghe

về một thuở yêu đời

một thuở yêu ta

với mùa hạ đơm hoa lên nụ cười

và mùa đông se tuyết những môi hôn tàn phá

 

bên kia rừng

lá bay tơi tả

bầy ong vàng hút nhụy những cành hoa

như mật ngọt đời người

ngào ngạt hương thơm

và buổi chiều vô cùng lặng lẽ

khi thành phố cúi đầu

nhỏ giọt buồn thấm xuống vai ta 

nhung nhớ phôi pha

 

ta sẽ về

vẽ lại chân dung thật xa

chẳng phải của người

chẳng phải của ta

bằng nét chấm phá

hòa với sơn khê trăm ngã

 

ngẫu nhiên về đây

thấy mình xa lạ

đứng giữa đất trời

sao lời từ tâm bỗng biến thành tiếng ca

bay xa bay xa ?

 

thy an

tháng 12-2007

 

 

Lời từ tâm

  

bàn tay hao gầy

vuốt lên mái tóc điểm sương chìm sâu kỷ niệm

và mùa đông im lìm

thắp sáng những ngọn đuốc soi đường

đưa ta về nơi ngụ của loài sâu

cuộn mình thiên thu

ôm giấc mơ vượt qua đêm tối

 

ta muốn cùng chim

cất lên tiếng hát vàng vọt núi đồi

gọi về những đam mê thầm kín

với khoảng trời trong xanh

mùa thu yên lành đáy mắt

và vòng tay tù ngục

giam giữ mãi những nuối tiếc

của một thời đã qua

chẳng gì có thể quay níu lại

 

ta muốn viết bài thơ thật dài

bỏ vào chai thủy tinh

thả trên đại dương xanh

trôi đến những thác ghềnh lãng mạn

kể cho nhân loại nghe

về một thuở yêu đời

một thuở yêu ta

với mùa hạ đơm hoa lên nụ cười

và mùa đông se tuyết những môi hôn tàn phá

 

bên kia rừng

lá bay tơi tả

bầy ong vàng hút nhụy những cành hoa

như mật ngọt đời người

ngào ngạt hương thơm

và buổi chiều vô cùng lặng lẽ

khi thành phố cúi đầu

nhỏ giọt buồn thấm xuống vai ta 

nhung nhớ phôi pha

 

ta sẽ về

vẽ lại chân dung thật xa

chẳng phải của người

chẳng phải của ta

bằng nét chấm phá

hòa với sơn khê trăm ngã

 

ngẫu nhiên về đây

thấy mình xa lạ

đứng giữa đất trời

sao lời từ tâm bỗng biến thành tiếng ca

bay xa bay xa ?

 

thy an

tháng 12-2007

 

Tháng mười tiễn em ...

 

tháng mười ...

giọt mưa nức nở dưới chân em

khóc những mảnh đời tơi tả 

(rách bươm như chiếc áo phong trần)

            của kẻ miệt mài

            trong bóng đêm vô tận.

 

            dấu rêu xanh chưa một lần xóa bỏ

            và thời gian cứ đi qua,

            âm thầm như con chim xa rừng

            hót lên tiếng hót nhớ núi.

            bao năm trời biệt dạng

            mây ngàn mù mịt

            gió cuồng phong vần vũ trên cao

            lưng chừng đồi

            là tiếng réo gọi của muôn trùng kỷ niệm.

 

            tháng mười

            giọt  mưa nức nở, vỡ tung,

            mềm nhũn gót chân em

            dìm lòng ta chùng xuống thật sâu

            tận cùng ký ức

            vì có lẽ nào ta quên được em

            mặc cho ta nhủ thầm :

            thời gian sẽ chẳng bao giờ quay trở lại.

          

            tháng mười

            cát bụi mờ bay

            xé cay đôi mắt

            cuốn lòng ta vào trăm mối xốn xang

            nghe đâu đây tiếng lòng thổn thức

            như sóng của trùng dương

            gọi biển trở về

 

            tháng mười

            ta gửi lời cho gió

            từ bên này bờ thiên mộng

            khóc tiễn em đi ...

 

           thyan

 

                                Tháng mười trời mưa                                    

 

Tháng mười trời mưa

tình rụng đầu mùa

hắt hiu ngày gió

hao gầy lưa thưa

tháng mười trời mưa

nghiêng nghiêng bờ tóc

miệng cười e ấp

thương mấy cho vừa

 

tình anh là mây

đậu lại bờ này

hôn từng ngọn cỏ

gửi lời thơ bay

tình hạt sương mai

ướt tóc em dài

thôi đừng hờ hững

cho hồn anh say

 

tháng mười trời mưa

áo đỏ gió đùa

mấy đời bến mộng

mấy trời xa xưa

tháng mười trời mưa

tình rụng đầu mùa

tay gầy mòn mỏi

hồn buồn đong đưa ...

 

thyan

 

 

 

Thơ ... 

thơ mang về trời

gửi hồn theo gió

thơ như ngọn cỏ

ngủ dưới chân em

tha thướt êm đềm

ru đôi hài ngọc

thơ như sợi tóc

rụng xuống bao la

biến thành mượt mà

đậu lên vai nhỏ

chùm dây lá đỏ

bám vách rêu xanh

thơ giọt trong lành

đẹp như ánh nắng

sơn khê lấp lánh

trải khắp nẻo về

thơ tiếng đê mê

ngọt ngào kỷ niệm

thơ như vương miện

rực rỡ thanh xuân

nức nở ân cần

mênh mang cuối hạ

thơ như hoa lạ

cất tiếng ngọc ngà

xanh như lá mạ

miên viễn thiên thu ...

thyan

 

Nỗi buồn cuối hạ

  

vầng trăng mùa hạ mang về những nỗi buồn

như mái tóc đen của em

trên bầu trời đầy sao …

đêm hoang đường ký ức

của những lần say đắm ngọt ngào

 

gió gọi mây về,

cuốn theo những trùng dương xanh,

đem đến bão giông làm ướt những phiến chân

của một đời ẩm mục,

đêm ngọc ngà cúi gục

giọt lệ đời

rụng trên lưng em

câm lặng nỗi buồn

 

chỉ một lần thôi

về ngang thành phố cũ

một góc đường lôi ra từ ngăn kéo

ướt sũng mùa thu,

tiếc nuối vẫn mịt mù

kỷ niệm chìm trong gió

và tiếng hát bay lên trời

như điệu ru của một thời xưa cũ

 

dấu chân mỏi mệt

trên cánh đồng yên ngủ

dẫm lên cô đơn không thành tiếng

ai che nổi thời gian

để ta về, đếm lại ngỡ ngàng ?

trên chuyến xe đời lang thang

thơ sắp biến thành di chúc,

vì sao lẻ loi

trong đêm huyền ảo,

tình yêu cho em

cũng nhiệm mầu như vũ trụ sinh thành.

 

đóa hoa màu tím

long lanh như hạt ngọc,

vỡ tan thành mưa con đường chiều bay tóc

hơi thở trinh nguyên

chân thật như những hẹn hò

ngực trầm, môi mọng

những hạnh phúc bé nhỏ

một lần ghé qua đây

đã đi vào trăm năm.

 

cuối hạ gọi về những nỗi buồn

mảnh trăng vàng đầm thắm

nhìn xuống đại dương xanh

phôi pha

như bầy chim bay qua thành phố

tiếng hát của trời,

lời ru của gió,

giọt thơ

nhỏ xuống tim người

phiêu bạt, rong rêu

 

khi rượu nồng đã nhạt

khi thủy tinh vỡ nát trên tay

(cuộc đời lấy gì bù đắp lại ?)

quán cốc miệt mài

góc tối thân quen

chúng ta là ngư phủ trong đêm

cần trao cho nhau lời tha thiết êm đềm

trên con đường

chạy tìm ngọn hải đăng hiu quạnh

 

và những đêm trăng trời trở gió

chợt nghe dòng tóc đã thay màu,

nét gãy cuộc đời,

kỷ niệm tiêu hao ...

 

thy an

cuối hạ 2007 - tặng LTHòa, NHDũng

 

Từ bầu trời bao la :

            em và quê hương

 

từ bầu trời bao la  

có con chim lạ bay về

cô đơn bên hàng dâm bụt

gọi mùa xuân bằng tiếng hót trong xanh.

vườn nhà ai nở đóa hoa trong lành

luống cỏ mượt mà

như tuổi thanh xuân thời gian chưa kịp xóa.

màu áo năm xưa vẫn y như cũ

em mặc dưới mưa

tháng hạ gió đùa

đưa ta đi bằng vó ngựa cuồng si

đón ta về

qua những bình nguyên mộng mị.

 

từ bầu trời bao la

có tia nắng đầu mùa rớt lại

nhỏ giọt phong trần xuống mái tóc điểm sương

thời trẻ trung êm đềm

nụ cười hướng dương rực rỡ

em ngày nào, ta thuở nọ

tiếng thì thầm rất nhỏ

cho vơi đi những nỗi buồn

chìm sâu trong suối tóc em đen.

ta ước mong

dấu vết tàn phai đừng xóa những con đường

em đã đi qua

gót chân rất nhẹ

san sẻ cùng ta

biết bao điều không thể đặt tên.

 

từ bầu trời bao la

mây đùn trắng xóa

gió cuốn về những cơn mưa hẹn thề

những con suối một thời hoa mộng

xô đẩy nhau đi

chở khúc tình ca đem ra biển lớn.

 

lời thơ xưa

ta hát em nghe

những con trăng mùa cũ

trang giấy nhạt nhòa

chữ đầu chữ cuối

nét run run buồn đắm đuối quê người. 

 

từ bầu trời bao la        

có con chim nhỏ bay về

hót tiếng hót thật trong

đưa ta đến vùng giang sơn biển mộng.

những điểm hẹn ta không ngờ tới

thức trắng đêm thâu vẽ lại huyền thoại quê hương

có em và lúa chín

ngào ngạt thơm lừng.

giữa thinh không

ta bỗng nghe tiếng hát

hòa với tiếng của chim

như bóng em

hòa với núi rừng diễm tuyệt.

 

ta nhìn trời bao la

và cúi xuống hôn dòng sông

như hôn môi em

chất ngất phù sa

ta thấy quê hương mặn mà ánh nước

quê hương không tiếng nói

nhưng quê hương linh hiển sáng ngời ...

 

thyan

 

Viết cho ngày xa nhau

thôi đừng khóc

lệ đã tan thành biển mặn

thôi đừng sầu

những ưu phiền rồi cũng sẽ mờ sương

hạt sỏi kia đã mòn cạnh trùng dương

đừng khóc nữa để hải âu bay về tổ.

 

hai năm, ôi hai năm dài

với những vết đời loang lỗ

đã đóng xuống hồn anh như những mẫu khuôn

hai năm,

đã hai năm,

bây giờ em đang ở xa đời anh quá

làm sao em nhớ được

những buổi chiều mùa hạ năm xưa

mưa mù cát bụi

anh cúi đầu trên dốc núi đến thăm em

làm sao em nhớ được

những giây phút êm đềm

của thuở yêu nhau vô cùng đầm ấm.

rồi đây mỗi buổi sáng

khi anh loạng choạng trở về

nhìn sương rơi trên sông

anh sẽ nhớ đến em

em đâu rồi nhỉ

có còn nghe tiếng kêu não nùng

của cánh chim hít cô bên bờ hiu quạnh

hay những buổi sáng như hôm nay

chỉ mình anh giữa trời sương đục

như cây cổ thụ buồn

lặng nhìn con nước buông trôi.

 

hai năm, hai năm rồi nhỉ

đời chúng ta đã bao giây phút tươi vui

hay trái tim anh chỉ là mật đắng đời người

nhỏ xuống lòng em từng ngày đau khổ.

em ở xa đời anh quá

nên làm sao hiểu được tình anh

tình của tên lãng tử buồn phiền

nhưng có trái tim hồng thương em vô tận.

rồi đây khi men say đã ngập hồn

anh sẽ trở về đứng nhìn dòng sông

có mưa rơi ướt áo

anh sẽ ngậm ngùi tưởng nhớ đến em

đến phiến đời đau đớn của anh

và sẽ cúi xuống

để biết rằng chân đang đứng trên một nền đất ẩm ...

 

em ở xa đời anh quá

nên làm sao hiểu được lòng anh

trong những chiều mùa hạ mưa bay.

phải rồi,

đâu ai hiểu được lòng anh

nên sáng hôm nay

chỉ còn mình anh đứng cạnh dòng sông

giữa cảnh trời sầu

nghe tiếng đời thảm thiết

mà nhìn sương đục buồn tênh ...

 

thyan

 

Bên cạnh …

 

bên cạnh cuộc đời

em như đóa hướng dương nở muộn

mỉm cười với khung cửa bâng quơ

từng sợi mặt trời vắt ngang ký ức mộng mơ

làm thức dậy những kỷ niệm

của một thời xưa cũ

 

bên sân ga yên ngủ

em như con bồ câu

ủ rũ chiều mưa

đôi cánh hòa bình chỉ còn lại lưa thưa

vài tiếng vỗ đập

làm thấp xuống những mảnh đời phiêu bạt

 

bên bìa rừng ngào ngạt

em như bụi mai vàng xơ xác

thương bầy ong mất chúa

đã bay về phương nam

nhỏ mật đắng đời người

lên những tấm lòng biền biệt khôn nguôi

 

bên khu vườn tả tơi

em như nhánh hồng nhú lên từ tâm thức

hoài niệm về những hương thơm

ngực trầm, môi mọng,

gió cuốn, tóc bay,

tay vén lại mấy nẻo đường nhân ảnh mịt mờ

 

bên con đường đá sỏi đợi chờ

em như hiện thân của vô thường kiếp sống

một thoáng quê hương lắng đọng

đau khổ, bất công,

giọng kinh buồn phơi trải gió sương

người thiền sư cúi đầu ôm sợi tóc

 

bên cạnh đời ta gai góc

em là nỗi buồn phảng phất vọng âm

một cõi đi về, xuân hạ thu đông

nghe thương nhớ rải đều trên ngọn cỏ

 

bên cạnh đâu đây

em như tiếng lòng mở ngõ

nghe lại từ đầu, xao xuyến hồn ta

 

thy an

 

có phải em về            

có phải em về đèn khuya héo úa

cho cả bầu trời ẩm đục sương đêm      

tay đốt lửa soi đời ngày đối mặt          

ôi khuôn mặt xưa mờ mịt bên thềm      

 

có phải em về phấn hương tẻ nhạt       

môi vẫn hồng tóc vẫn chấm ngang vai  

những thương yêu ấp ủ ở bàn tay        

hay ngày mai chỉ là cơn gió lạnh           

 

ngày ra đi, đời ta buồn ủ chặt

nghe hương xưa thoang thoảng áo phong trần

trời có biếc, mắt có trong màu trinh nữ

ta vẫn mình ta khua nhịp đều chân

 

trên đỉnh trời sầu loài cây nhớ gió

một lần trót thương vạn kiếp u mê

ta đã xót xa ngày tháng lê thê

nghe gãy mục từng cảnh đời vàng ố

 

 

có phải em về thời gian vỡ đổ  

để ngọn đèn khuya nức nở thâu đêm   

ôi dung nhan của một thuở êm đềm     

ta bỗng sợ cho ngày mai gió bão         

 

có phải em về buồn lên sắc áo

ánh đèn vàng đâu soi rõ đời nhau

đời của em lẽ nào buồn da diết

để lời thơ ta mãi mãi sầu đau ?

thyan
 

Cho bạn xưa ...  

 

tóc hương xưa bay trên những phiến trời lãng đãng

dáng mai gầy trở về từ biển nhớ của thời gian

môi thanh xuân vẫn hát ca trên những phai tàn

và bờ vai nhỏ thoáng chút phong sương đạm bạc

 

35 năm, ôi khoảng đời bể dâu tan tác

cuộc hồng trần, bè bạn có còn ai ?

ta bỗng nghe từ núi rộng sông dài

bao tiếng hát mờ say của một thời đã cũ

 

trong xao xuyến, những bóng hình lung lay ấp ủ

chút khói sương quyện lấy thân thương

nghe đâu đây, ánh mắt ngây ngô, cử chỉ lạ thường

18 tuổi, ôi mấy bến bờ thiên mộng …

 

trong mưa bụi, gió đổ về từ biển rộng

kỷ niệm xa xưa, thời lãng mạn đời ta

thư bạn đây, ân tình cũ vẫn đậm đà

dáng ai đó, sao bỗng thấy sơn khê buồn trăm ngã ?

 

thyan 

bruxelles 06/2004

 

Từ bên này bờ thiên mộng

 

anh nói với em

từ bên này bờ thiên mộng

bằng lời ca gửi theo tiếng gió

bay qua đại dương xanh

theo tiếng đập của loài chim đêm

vỗ cánh đi vào biển tối.

 

dù từ lâu rồi

lời nói anh không còn mang ý nghĩa như xưa

dù tâm hồn anh đã như nguội lạnh

anh vẫn biết

từ khi mình bặt tin nhau

đã biết bao thay đổi