|
Bà Cả Trọng ngồi trên bộ
ngựa gõ lên nước bóng ngời, vừa têm trầu vừa hỏi mợ Tư Tân, con
dâu của bà, đang ngồi lựa nếp để quết bánh phồng ăn Tết:
- Vợ thằng Tư
lo đầy đủ hết chưa? Năm nay nhà mình ăn Tết lớn hơn mọi năm. Cái
đám trên Sài Gòn dìa cũng tròm trèm hai chục mạng chớ ít ỏi gì.
Mợ Tư nhỏ nhẹ
trả lời:
- Dạ, thì cũng
coi như đủ hết rồi má. Mớ mứt bí, mứt chùm ruột, mứt thơm...này
nọ chỉ cần phơi thêm một nắng nữa là được. Hăm lăm con mới đổ
bánh thuẫn, bánh gai, bánh men bắt bông đường.
- Năm nay nhớ
gói thêm nem với bì. Anh ba, anh tư bây hảo mấy món nầy lắm. Ờ,
nhớ thay nước đều mấy lu đựng cá, kẻo mấy con cá lóc, cá bông
chết thì hổng có cá để kho chung với nồi thịt kho nước dừa.
- Dạ. con có nhắc con Ni rồi, má khỏi lo.
Như chợt nhớ ra điều gì quan trọng, bà cả hấp tấp
nói:
- Còn cái này nữa bây phải coi chừng. Lóng rày con
Ni trổ mã, cặp vú nơ nơ. Phải bắt nó bận áo nịt ngực, chớ để nó
bẹo hình bẹo dạng như vậy có ngày xảy ra chuyện hổng hay.
Mợ Tư dạ mà trong bụng thấy tức cười, nhớ tới con
nhỏ lúc theo mợ về đây mới tròm trèm mười hai tuổi. Con nhà
nghèo, đông con, ăn uống thiếu thốn nên nó ốm nhom, nhỏ xíu như
đứa trẻ mới chừng chín mười tuổi. Nó theo cốt để đỡ chuyện lặt
vặt cho mợ. Rồi khi mợ có con, nó sẽ coi em luôn. Trên lý thuyết
thì như vậy, nhưng từ thằng cu Thông cho tới con Thủy, bà Cả đều
dành cái vai vú em, con Ni phải làm
công chuyện nhà tiếp mợ Tư. Về đây được ăn ngủ đầy đủ
nên dần dần nó có da có thịt hơn xưa và bây giờ đã trở thành một
cô thiếu nữ dậy thì rất ưa nhìn, là một trợ thủ đắc lực của mợ
Tư trong công chuyện bếp núc, bánh trái. Còn một điều quan
trọng nhứt nhì nữa là con Ni chính là “tai mắt” của mợ Tư. Nó
có bổn phận phải nghe ngóng coi có cái “niềm riêng” nào của cậu
Tư mà mợ chưa biết???
Chuyện là vầy. Trước khi về làm vợ cậu Tư Tân, mợ là
một trong năm cô con gái của ông Hương Hào Bá trên Đốc Vàng
Thượng. Bà Hương có tay buôn bán nên khá giàu. Ông bà có ba trai
năm gái. Cô Mây đứng hàng thứ năm mà cũng là người đẹp nhứt
trong năm chị em. Hình mấy cô được chưng trong tủ kiếng của một
tiệm chụp hình bên chợ Long Xuyên. Một ngày đẹp trời cậu Út Nhơn
con ông bà Hội Đồng Đáng đi ngang thấy hình năm cô tố nữ chụp
chung, mà cô nào cũng tươi cũng đẹp như hoa như mộng. Nhưng đặc
biệt cái cô đứng giữa với cặp mắt lá răm, hai núm đồng tiền in
sâu trên cặp má ửng hồng và nụ cười thiệt là tươi khiến cho con
tim cậu không ngày nào, đêm nào chịu ngủ yên. Đi qua đi lại ngắm
hình hoài cũng mỏi chân mà lại chẳng có một chút kết quả cụ thể
nào, cậu bèn mạnh dạn bước vô tiệm, gồng mình chụp vài “bô” hình
để làm quen với ông chủ. Sau đó mới lân la hỏi dò tông tích của
người đẹp có hình mà không có bóng này. Biết được “địa chỉ” cậu
mừng như bắt được của, vì người cô họ cũng ở Đốc Vàng. Sáng
hôm sau cậu lập tức xuống đò băng qua sông Cái, tới nhà bà cô
lấy cớ lâu quá không viếng thăm. Bà cô cảm động quá sức sai con
gái, tên Ngọc Châu, bắt gà làm thịt đãi thằng cháu yêu quí. Cơm
trưa xong, Nhơn rủ cô em họ xuống nhà thủy tạ hóng gió. Ở cái xứ
này, nhà nào khá giả cũng có cất một cái nhà thủy tạ dưới bến
sông để chiều chiều xuống đó ngồi hóng gió, nói chuyện trời
trăng mây nước. Gió từ sông Cái thổi lồng lộng, mát mẻ vô cùng.
Ngồi chưa nóng chỗ, cậu Nhơn hỏi Ngọc Châu có biết ở đây gia
đình nào có năm cô con gái, mà một cô tên là Thanh Mây hay
không? Châu ngạc nhiên hỏi sao anh biết, thì cậu Út Nhơn bèn
thành tâm khai báo rành mạch từ lúc thấy hình năm cô chưng trong
tủ kiếng. Châu nhìn ông anh si tình một người chưa biết mặt thì
phát cười khiến cậu Út hơi đỏ mặt. Cô nói:
- Thiệt tình, em chưa thấy ai như anh. Chỉ thấy hình
thôi mà bắt thương ngang xương. Rủi người ta ...có chỗ có nơi
rồi anh tính sao?
Cậu Út Nhơn nghe tới đây phát nhảy nhổm như bị phỏng
nước sôi:
- Anh thấy trong hình cổ còn trẻ lắm mà. Không lý
nào...?
- Chọc anh chơi thôi. Cho anh biết, con Thanh Mây là
bạn học của em. Hai đứa em bằng tuổi. Cô vừa nói vừa nhìn thẳng
vào mắt ông anh rồi thả nhẹ, tụi em tuổi Dần. Anh sợ chưa? Cọp
cái đó nghen. Anh tuổi Hợi. Dần thân tị hợi tứ hành xung...
- Cọp thì cọp sợ gì. Biết đâu là cọp giấy còn phải
sợ con heo rừng anh mới chết! Thôi dẹp chuyện đó đi. Châu có
cách nào cho anh gặp được cô Mây không? Qua tới đây rồi mà không
gặp được cổ thì...nhứt định không về! Ráng giúp anh nha.
Ngọc Châu suy nghĩ một hồi rồi đứng lên:
- Bây giờ anh em mình đi xuống chợ. Bác Hương Hào
gái có tiệm bán vải ở dưới. Chị Ba Thanh Mai của con Mây mới về
nhà chồng hai tháng nay. Bây giờ nó phải ra phụ bác gái, vì mấy
đứa em nó còn đi học. Mình ra tiệm mua ít khúc vải cho anh ngắm
nó mãn nhãn.
Cậu Út đi theo cô em mà trong bụng vừa mừng vừa lo.
Mừng vì sắp gặp người trong mộng, nhưng không khỏi lo vì không
biết ở ngoài cô Mây có đẹp như trong hình không? Tánh tình có dễ
thương không? Cô đã có ý trung nhân chưa? Bao nhiêu câu hỏi cậu
đặt ra đều bị con em trả lời:
- Thì ra tới đó anh biết liền chớ gì. Xấu đẹp thì
tùy cái nhìn của anh. Còn có ai chưa thì nghe nói cũng có vài
chỗ...Nhưng hình như con Mây chưa chịu ai.
Cậu Út thở cái phào như trút được...nửa gánh nặng.
Càng tới gần chợ cậu càng hồi hộp. Tiệm vải khá lớn, hai bên
vách dựng đầy hàng tơ lụa đủ màu quấn thành cây tròn. Một quầy
hàng khá dài, những cây vải được quấn dẹp dẹp xếp có thứ tự
trên mặt quầy. Nhưng cặp mắt của cậu Út Nhơn có thấy gì đâu
ngoài cô gái đứng phía sau quầy hàng. Trời ơi, cái câu mây thua
sắc thắm, tuyết nhường màu da sao mà đúng như in! Cái áo bà ba
cổ trái tim bằng lụa màu hột gà có thêu rải rác những nụ hồng
nho nhỏ càng làm tăng cái vẻ nõn nà mịn mướt của làn da. Nhìn
thấy bạn, Thanh Mây cười khoe hàm răng trắng nõn, đều đặn:
- Ủa Ngọc Châu. Tính mua vải hả?
Châu quay
lại phía sau, thấy ông anh họ đang ngẩn ngơ nhìn cô chủ tiệm như
kẻ mất hồn thì tức cười, nắm tay anh kéo lên:
- Ờ, Có ông anh cô cậu từ xa tới chơi. Ảnh muốn lựa
mua vài xấp vải cho...em của ảnh. Mây làm ơn ...cố vấn giùm.
Lúc này Mây mới ngó qua người khách lạ. Cô gật đầu
chào rồi tươi cười hỏi:
- Dạ, anh phải cho biết em gái anh mập, ốm, đen,
trắng...ra sao thì tôi mới có thể cho ý kiến.
Châu cướp lời:
- Thì cứ coi như em gái ảnh từa tựa như tao đây nè.
Phải hôn anh Nhơn?
- Ờ...ờ phải. Cậu Út lúng túng trả lời. Trạc như em
Châu!
- Vậy thì mầy lựa đi. Còn nhờ tao làm chi cho mắc
công.
Ngọc Châu liếc qua ông anh họ, cặp mắt sáng rỡ:
- Vậy em lựa nghe anh Nhơn.
Cậu Út lúc này đã bình tĩnh lại, cười tươi rói:
- Ừ, muốn lựa thứ nào cũng được.
Trong khi hai cô chọn lựa, cười nói rộn ràng thì cậu
Út cứ đưa cặp mắt nhìn Mây, trong lòng ngất ngây như uống phải
rượu mạnh. Cậu thấy cô còn đẹp hơn trong hình.Vả lại, bên ngoài Thanh Mây nói, cười thiệt sống động. Nhìn cái
núm đồng tiền lúm sâu trên má, cậu chỉ muốn ...cắn lên đó một
cái cho đã thèm! Rồi cái bàn tay ngà lại cứ vuốt vuốt lên mái
tóc mun đen sao mà duyên dáng dễ thương cách gì. Cái thân hình
dong dảy, thon thon của cô cho cậu có
cái cảm tưởng như một cành liễu mềm rũ bóng trên mặt hồ.
Ôi thôi chỉ mới lần đầu gặp mặt mà cật Út đã như bị trúng phải
bùa mê thuốc lú!
Lúc Ngọc Châu lựa xong ba khúc vải, nói anh trả tiền
thì cậu Út mới sực tỉnh. Châu hối anh về vì sợ trễ chuyến đò
chót trở về Long Xuyên. Cậu Nhơn lui gót mà trong lòng tiếc
nuối vô tả. Nhưng cũng tự an ủi Long Xuyên- Đốc Vàng có xa xuôi
gì mấy. Hơn nữa cậu có thiếu gì thời giờ. Từ khi đậu bằng thành
chung, cậu từ giã mái trường College Mỹ Tho về ở luôn với gia
đình. Mấy anh chị lập gia thất tứ tán hết nên cậu phải phụ ông
Hội Đồng trông coi ruộng đất. Nói thì nói vậy chớ chuyện nào
cũng có Biện lo hết. Cậu chỉ phụ qua loa cho có chuyện.
Từ khi thằng con yêu quí thôi học, bà Hội Đồng Đáng
cũng nhờ mối mai vài chỗ. Toàn là những tiểu thơ đài các. Nhưng
chỗ nào cậu Út cũng lắc đầu. Cô thì cậu chê xấu, cô thì cậu chê
đỏng đảnh, làm bộ làm tịch v.v...và...v.v. Bà Hội Đồng bực mình
bực mẩy nhưng chìu con cũng không ép.
Hơn nữa cậu mới hăm mốt cái xuân xanh, chưa lấy gì làm
gấp lắm. Cháu nội cháu ngoại gì bà cũng có đầy đủ hết rồi, để
thằng út hủ hỉ thêm vài năm với ông bà cũng vui cửa vui nhà.
Cậu út Nhơn khi còn đi học cũng từng theo bạn bè vui
chơi, nhưng chưa có một bóng hồng nào khắc sâu trong tâm khảm
cậu hết. Không biết sao từ khi thấy tấm hình của Mây thì đâm ra
nhung nhớ. Nhưng khi đã gặp mặt nàng rồi thì cái lòng nhớ nhung
nhẹ nhàng kia đã đổi sang trạng thái tương tư lúc nào không hay!
Cái cặp mắt lá răm long lanh như hạt huyền, cái nụ cười tươi và
cái núm đồng tiền, ôi cái núm đồng tiền đã khiến lòng cậu xốn
xang, mất ăn mất ngủ.
Ba ngày sau chịu không thấu cậu lại xuống đò trực
chỉ Đốc Vàng. Không may, bữa đó Ngọc Châu bị bà mẹ sai đi Cái
Dầu, nên cậu đành đơn thương độc mã ra chợ. Buổi trưa vắng
khách, bà Hương Hào về nhà nghỉ để tiệm cho con gái coi một
mình. Ông bà có căn nhà ngói rất bề thế ở cách chợ chừng vài
trăm thước, có vườn cây ăn trái bao bọc xung quanh. Căn phố này
chỉ mở tiệm vải mà thôi. Thấy Nhơn bước vô một mình , Thanh Mây
ngạc nhiên hỏi:
- Ủa anh Nhơn. Bộ muốn mua vải nữa hả? Ngọc Châu
không đi với anh sao?
Nhơn ngượng nghịu trả lời:
- Không, bữa nay sẵn có công chuyện đi ngang qua đây
nên ghé thăm cô Mây chớ không phải mua vải. Còn Ngọc Châu mắc đi
xuống Cái Dầu.
- Sao, cô em của anh có thích mấy xấp vải hôm trước
anh mua không? Thiệt tình lựa cho người khác khó lắm. Nhiều khi
mình thấy đẹp, họ lại không thấy như vậy.
Nhơn hơi mắc cỡ vì đã nói láo với Mây nên ngập
ngừng:
- Vải hai cô lựa đẹp lắm mà. Em tôi rất thích. ( mà
Ngọc Châu thích thiệt!)
Thấy Nhơn
cứ đứng xớ rớ, Mây chỉ cái ghế
đẩu đặt phía trước quầy hàng:
- Mời anh ngồi chơi. À, trưa nắng chắc anh khát
nước. Trong nhà có nước mía lau mới nấu. Để...mời anh một ly. Cô
không biết xưng hô sao cho ổn. Em thì thân mật quá. Tôi lại quá
xa lạ. Thôi thì cứ nói...trỏng!
Nhơn đang khát khô cổ nghe vậy thì đưa cặp mắt nhìn
Thanh Mây đầy vẻ... thành kính và biết ơn! Cô mỉm cười đi vô bếp
rót ly nước đem ra mời khách. Nhơn uống ly nước mía lau mà có
cảm giác như đang uống nước cam lồ. Uống xong ly nước anh chàng
trở nên tỉnh táo và hoạt bát hẳn lên, nói chuyện lưu loát hơn
trước. Một lát sau bà Hương Hào nghỉ trưa xong trở ra tiệm. Thấy
người thanh niên lạ ngồi nói chuyện với con gái bà hơi cau mày.
Thanh Mây lật đật giới thiệu Nhơn là anh bà con cô cậu của Ngọc
Châu. Chơn đứng dậy cúi đầu chào bà Hương rất cung kính. Thấy
tướng mạo chàng cũng đàng hoàng bảnh trai, lại là anh của Ngọc
Châu bà Hương mới tạm yên lòng. Trước khi giã từ, Chơn còn nhờ
Thanh Mây chọn cho má cậu một xấp the bông ép để may áo. Khi
chàng đi rồi, bà Hương Hào nói trong đời bà chưa thấy cậu con
trai nào hiếu thảo với mẹ như cậu này. Mẹ cậu ta thiệt là có
phước!
Hôm sau Ngọc Châu xách giỏ đi chợ. Sau khi mua bán
xong xuôi ghé vô tiệm của Mây. Cô chào bà Hương rồi quay qua
bạn hỏi nhỏ:
- Nghe nói hôm qua anh Nhơn có ghé đây phải không?
- Ừ, ảnh nói có công chuyện đi ngang qua đây nên ghé
chơi. Mây trả lời.
- Tao chắc từ đây sắp tới ổng sẽ có công chuyện qua
đây thường lắm. Mày thấy ông anh tao ra sao?
Mây ngạc nhiên vặn lại:
- Có sao đâu? Thì ổng nói chuyện cũng vui.
- Ông anh tao đàng hoàng
dễ thương lắm nghen. Nếu mày cũng thấy vậy thì tao
rất...mừng.
Thanh Mây nhướng cặp lông mày lá liễu:
- Ủa ông anh mày dễ thương hay khó thương thì mắc mớ
gì tới tao?
- Mắc mớ chớ sao không. Ngọc Châu vừa trả lời vừa
cười mím chi. Thôi tao đi về kẻo mấy con tép bạc sình hết bây
giờ.
Nhìn theo cô bạn thân Mây lắc đầu chịu thua, không
hiểu ất giáp gì hết trọi! Nhưng cứ cách vài ngày, cậu Út Nhơn
lại có việc “đi ngang” ghé thăm Mây. Sau này thay gì mua vải,
cậu còn đem biếu ông bà Hương lúc thì hộp trà Thiết Quan Âm, lúc
ký lạp xưởng Mai Quế Lộ. Riết rồi Mây đâm nghi ngờ cái nguyên
nhân cậu Út ghé thăm mình. Nhưng sự có mặt của út Nhơn không có
gì phiền, trái lại còn rất vui. Tuy không đẹp trai lắm nhưng
dáng dấp cậu rất đàn ông. Thanh Mây đoán biết Nhơn con nhà giàu
nhưng cậu không bao giờ tỏ ra kiêu kỳ, nói năng trịch thượng.
Nói chuyện vui nhưng không ồn ào chớt nhả. Bà Hương Hào tỏ ra
rất có cảm tình với Nhơn. Thấy thái độ cậu bà đoán biết Nhơn đã
“lậm” con gái bà lắm rồi, nhưng Mây thì vẫn tỉnh rụi!
Còn mấy hôm nữa tới Rằm tháng tám. Lần này Nhơn đem
qua một ký bánh nướng thập cẩm và một hộp trà sen biếu ông bà
Hương Hào ăn Tết Trung Thu. Bà Hương về nhà nghỉ trưa như thường
lệ. Ngoài tiệm chỉ có Thanh Mây. Nhơn ngồi uống nước nói chuyện
một lúc, thấy không có khách mua vải, chàng làm gan nắm tay Mây.
Lần đầu tiên bị đàn ông nắm tay, cô giựt mình mặt đỏ bừng. Định
giựt tay lại, nhưng bị nắm chặt quá cô đành để yên, mắt nhìn
Nhơn như dò hỏi. Cậu đưa cặp mắt đắm đuối nhìn Mây, dịu dàng
nói:
- Anh nghĩ chắc Mây dư sức biết vì sao anh qua đây
hoài. Ba bốn tháng trôi qua, anh thấy đã tới lúc phải bày tỏ tấm
lòng của anh đối với Mây. Anh đã thương Mây từ lúc thấy tấm ảnh
bày trong tủ kiếng bên tiệm chụp hình.
Nghe tới đây Mây thấy ngộ ngộ nên cười lên một tiếng
nhỏ. Nhơn cũng cười rồi nói tiếp:
- Em thấy anh ngố quá phải không? Thương một người
chưa hề biết! Nhưng khi gặp mặt rồi thì thấy quả nhiên mình
không lầm. Bữa nay anh xin thú thật hết với em. Anh là con trai
út của ông bà Hội Đồng Đáng bên Long Xuyên. Trước đây anh dặn
Ngọc Châu không được tiết lộ gia cảnh của anh. Không phải anh cố
tình muốn giấu giếm, nhưng có nhiều
trường hợp cái điều này cũng có ảnh hưởng... Hôm nay anh
muốn tỏ lòng thành muốn xây dựng với Mây. Em nghĩ sao cho anh
biết.
Nghe Nhơn nói một thôi một hồi, Mây chỉ cúi đầu im
lặng, hàm răng trên cắn nhẹ môi dưới, lắc đầu tỏ vẻ không có ý
kiến! Chuyện đột ngột quá cô cũng không biết nghĩ sao. Nếu cô
cũng thương Nhơn như cậu thương cô thì dễ quá. Thiệt tình mà nói
mấy cậu công tử vườn ở đây theo cô thiếu gì. Nhơn hơn hẳn mấy
người đó, nhưng sao trái tim của đứa con gái tròm trèm mười bảy
này vẫn không thấy có gì khác lạ. Cô có cảm tình tốt với Nhơn,
đồng y, nhưng thương thì hình như không có! Cô chỉ thấy vui khi
có người để ý tới mình. Còn làm vợ hả? Eo ơi, còn mơ hồ lắm!
Thấy Mây im lặng, Nhơn nói tiếp:
- Anh biết chuyện này hơi đột ngột đối với Mây. Anh
để em suy nghĩ cho đàng hoàng rồi trả lời sau.
Tuy nói để
Mây suy nghĩ, nhưng bữa đó về tới nhà Nhơn đem chuyện kể hết với
mẹ rồi nói lần này cậu muốn lập gia đình. Bà Hội cho mời má con
Ngọc Châu qua Long Xuyên chơi, sẵn dịp cho bà hỏi thăm về gia
đình ông bà Hương Hào Bá. Bà Hội Đồng xuất thân từ nhà quyền quý
nên tính tình khe khắt, quan liêu. Phía bên ông không ưa bà chị
dâu cho lắm, nhưng má con Ngọc Châu rất thương Út Nhơn, vì vậy
họ hết lòng nói tốt cho gia đình ông bà Bá và Thanh Mây. Bà Hội
yên lòng nhờ cô em chồng đứng ra làm mai cho hai trẻ.
Má con
Ngọc Châu về Đốc Vàng là bắt tay vào việc liền. Bà Hương Hào
mừng như bắt được vàng. Làm sui với ông Bà Hội Đồng Đáng! Bà có
nằm chiêm bao hay không đây? Họ giàu có tiếng bên Long Xuyên hèn
chi mà Nhơn biếu xén ông bà toàn những thứ sang trọng, mắc tiền.
Khỏi nói, bà thuyết phục con gái ráo riết. Ngọc Châu thì tức
nhiên muốn con bạn thân nên duyên cầm sắt với anh của mình, nên
cũng không ngừng đốc vô. Tứ bề thọ địch, cuối cùng Mây đành xếp
giáp quy hàng. Cô nghĩ trước sau gì cũng phải lấy chồng, bây giờ
gặp người tốt, yêu thương cô nồng nàn tha thiết thì cũng khỏe.
Cô nghe nói lấy người thương mình thì được cưng chiều hơn. Vì
vậy khi Nhơn trở qua hỏi ý thì Mây gật đầu liền.
Bữa đó
Nhơn không về Long Xuyên mà ở lại nhà Ngọc Châu. Cơm chiều xong
Châu nấu nồi chè đậu xanh bột báng rồi rủ Thanh Mây tới nhà
chơi. Ba người ngồi dưới nhà thủy tạ vừa ăn chè vừa nói chuyện.
Hàng cây bên kia bờ sông hiện lờ mờ trong làn sương bốc lên từ
mặt sông. Ráng chiều dát vàng trên những con sóng lăn tăn ngoài
khơi. Một buổi hoàng hôn thật êm ả. Ngọc Châu ăn hết chén chè
thì đứng dậy nói:
- Hai
người cứ tiếp tục đi. Tui vô nhà bưng bình trà ra uống.
Nhìn theo
bóng cô em họ đi vô nhà, Nhơn quay lại nắm hai bàn tay mềm mại
của Thanh Mây đưa lên môi hôn rồi thì thầm:
- Hôm nay
có thể nói là ngày vui nhứt trong đời anh. Mây biết không, hôm
biết mình đậu Diplôme anh vui kinh khủng. Nhưng so với bữa nay
thì thua một trời một vực! Bởi vì nếu anh không đậu Diplôme thì
cũng không sao, có thể thi lại, còn không cưới được em thì chắc
anh không...sống nổi!!!
Nghe mấy
câu chí tình này Thanh Mây thấy cảm động hết sức. Thành ra khi
Nhơn ôm nhẹ vai cô cho tựa đầu vào ngực mình, Mây để yên không
phản đối. Mùi thơm nhẹ nhàng từ thân thể, từ mái tóc tỏa lên
khiến Nhơn cầm lòng không đậu, cúi xuống hôn lên má cô mấy cái
thật nồng nàn. Mây mắc cở bật ngồi thẳng lên, đưa tay vuốt mái
tóc đang bị gió sông thổi vào phơ phất, mắc liếc về hướng nhà
coi Ngọc Châu có đi xuống không. Nhơn cười nhẹ nói:
- Mây đừng
lo. Châu biết điệu lắm mà.
Nhưng Nhơn
vừa dứt lời thì cô em họ cũng vừa xách cái bình tích trà và ba
cái tách đi xuống. Thấy nét mặt bẽn lẽn đỏ hồng của bạn, Ngọc
Châu chúm chím cười. Nhơn nhìn cô em, miệng nở nụ cười rạng rỡ,
nhưng Thanh Mây thì ngó lơ ra ngoài sông làm như không thấy sự
đồng lõa của hai anh em nhà này.
...Sau lễ
vấn danh là lễ hỏi. Từ sáng sớm bên gia đình Út Nhơn đã qua tới
nhà Ngọc Châu. Không may bữa đó mưa giông tầm tã. Chiếc ghe hầu
của ông bà Hội Đồng bị sóng nhồi nghiêng ngả khiến bà ói tới mật
xanh mật vàng. Ông bà đội mưa lên nhà người em họ, mặt mày bèo
nhèo thảm thương. Trong lúc sửa soạn để tới làm lễ bên đàng gái,
bà Hội than phiền với cô em chồng:
- Thiệt
cái thằng Út làm khổ vợ chồng tui. Nói đâu xa, ngay bên Long
Xuyên cũng có biết bao nhiêu chỗ môn đăng hộ đối muốn gả con, mà
nó cứ chê lên chê xuống. Năm rồi ông Cai Tổng Trực ở Thốt Nốt có
bắn tiếng với anh của cô. Con gái ổng học trường áo tím đàng
hoàng. Gia đình đó thiệt là rân rác. Dâu rể gì cũng thuộc dòng
danh gia vọng tộc. Thằng Nhơn vô đó thì như chuột sa hủ nếp. Vậy
mà nó chê con gái người ta nào đen như cục than hầm, nào cái
miệng như miệng cá trèn, nói năng thì kiêu kỳ điệu hạnh. Con nhà
giàu thì vậy chớ sao! Cái con Mây này đây, tuy là có nhan sắc,
nhưng mà con nhà tầm thường quê rích quê rang. So với bên mình
thiệt là một trời một vực. Hổng biết nó bị bỏ bùa mê thuốc lú gì
mà nằng nặc đòi cưới cho được, báo hại tui đi cực khổ gần chết!
Rồi sau này dìa làm dâu, biết có điều khiển nổi cái đám gia
nhân nhà tui không nữa? Ứ hự, còn cái đám cưới. Nghĩ tới thôi
mà tui đã thấy rầu!
Quá biết
cái tánh trọng phú khinh bần của bà chị dâu, mẹ Ngọc Châu ráng
nuốt ực cái bất mãn , an ủi mấy câu:
-Chắc tại
duyên số hết chị ơi. Con Mây cũng có mấy đám tới hỏi mà nó đâu
có chịu ai.
Bà Hội xì
một cái, ngắt ngang giọng miệt thị:
- Trong
mấy đám đó có ai bằng gánh nhà mình hông?
Mẹ Ngọc
Châu đánh trống lảng bằng cách kêu con gái hỏi coi mọi việc sắp
đặt xong chưa, đâu biết rằng con nhỏ đã nghe hết và đang tức bà
bác dâu cành hông. Cô nhủ thầm, nếu không phải đám hỏi của anh
Nhơn, cô mặc kệ bà muốn làm gì thì làm. Người gì mà phách lối dữ
vậy không biết! May mà không có mặt đầy đủ mấy đứa con gái đành
hanh, kiêu kỳ của bả bữa nay!
Suốt buổi
lễ, bà Hội Đồng mặt mày chằm dằm, mặc cho ông Hội và vợ chồng cô
em muốn nói gì thì nói. Trong bữa tiệc do nhà gái khoản đãi, bà
ăn uống cho có lệ, không thèm khen một lời. Nhơn thấy thái độ bà
mẹ như vậy cũng lấy làm áy náy, lo lắng. Phần Thanh Mây sau khi
ra chào cha mẹ chồng tương lai, lạy bàn thờ gia tiên rồi là lui
vô nhà sau. Ông bà Hương Hào cố gắng đủ mọi cách để lấy lòng sui
gia. Bà Hội Đồng đưa cặp mắt khinh miệt nhìn chung quanh, từ
cách bày trí cho tới những người thân thích đến dự mà bà kêu là
cái- đám- nhà-quê. Trên người bà và cô con gái lớn sáng choang
hột soàn cẩm thạch, trong khi cái đám nhà quê nọ chỉ thấy rặt
là vàng y! Bà đi cho con dâu tương lai một đôi bông hột xoàn năm
ly nước dầu hôi tím xanh, chiếu còn hơn sao Bắc Đẩu. Một chiếc
cà rá và một mặt dây chuyền bằng cẩm thạch có cẩn bột soàn tấm.
Bà con hai họ ai cũng tấm tắc khen vừa đẹp vừa sang.
Mấy đứa
bạn cùng trang lứa với Mây ghen tức tới xanh máu mặt. Nhứt là
cô Tư Kim Anh, con gái ông Hương Sư Mạnh. Cô này cũng là bạn học
với Thanh Mây, nhưng lớn hơn hai tuổi. Cũng có tiếng là xinh
đẹp trong huyện, nữ công gia chánh không có chỗ chê. Khổ nỗi
nàng ngậm miệng thì được, hễ mỗi lần phát ngôn thì cái giọng
chua chanh chát khế của nàng khiến người nghe phải nổi da gà! Vì
vậy mà sắp sửa tiến tới cái tuổi hai mươi, nàng vẫn còn phòng
không quạnh quẻ! Thấy Mây sắp sửa trở thành vợ yêu của cậu Út
Nhơn, con dâu tương lai của ông bà Hội Đồng Đáng, Kim Anh buồn
bực bỏ ăn bỏ ngủ, người ngợm héo hon!
Phần bà
Hương Hào, từ ngày thấy mình được sui gia với ông bà Hội Đồng
Đáng thì sung sướng, hãnh diện bội phần. Những bà có “máu mặt”
trong huyện tới mua vải đều được nghe bà kể lể tỉ mỉ về cái đám
hỏi và cái gia đình sang trọng của ông bà sui bên Long Xuyên,
không quên tô màu thêm chút đỉnh cho tăng phần lộng lẫy. Nhưng ở
đời mình càng hơn người, càng bị ghét! Nếu không làm sao có câu
ở rộng người cười, ở hẹp người chê?
...Chỉ mới
một tháng sau đám nói, bà Hương như thường lệ, nghỉ trưa xong
trở ra tiệm thì thấy cô Tư Kim Anh đang nói chuyện với Thanh
Mây. Thấy bà, Kim Anh đứng lên chào rồi ra về. Từ đó tới chiều
thấy con gái buồn bực, thẫn thờ như có chuyện phải suy nghĩ dữ
lắm, bà Hương hỏi lý do nhưng Mây cứ lắc đầu, nói tối về nhà
mới tiết lộ được. Bữa cơm chiều Mây ăn được nửa chén thì buông
đũa. Bà Hương lật đật theo con gái vô buồng. Bà nghĩ chắc có
chuyện gì ghê gớm lắm, chớ từ trước tới nay Mây vốn là đứa vô
tư, đâu có bao giờ buồn tới bỏ cơm.
Thấy con
gái ngồi ở mép giường, đầu cúi xuống có vẻ suy nghĩ. Bà Hương
bước tới ngồi bên cạnh, nhỏ nhẹ hỏi có chuyện gì thì Mây ngửng
lên, cặp mắt lộ vẻ tức tối, cô gằn từng tiếng:
- Má à,
con muốn thối hôn với anh Nhơn.
- Cái gì.
Thối hôn? Bà Hương thảng thốt hỏi, không tin ở lỗ tai mình!
- Dạ phải.
Con không muốn về làm dâu bà Hội Đồng Đáng. Bả ỷ giàu rồi khinh
khi gia đình mình.
Bà Hương
Hào nghe tới đây thì tá hỏa, vội vàng nói:
- Thiệt
tình má hổng hiểu gì hết trơn. Bây giờ con từ từ kể đầu đuôi cho
má nghe coi chuyện gì đã xảy ra. Có phải hồi trưa con Kim Anh đã
nói gì với con phải hôn?
Mây gật
đầu rồi bắt đầu kể cho mẹ nghe lý do nào cô muốn thối hôn...
...Tư Kim
Anh là hàng xóm của Ngọc Châu. Hai nhà chỉ cách nhau cái hàng
rào bông bụp. Hai bà má hay qua lại chuyện trò, hoặc cho chác
nhau những thứ lặt vặt như rau cỏ, cây trái trong vườn. Hôm
kia má của Kim Anh qua nhà Ngọc Châu cho chục vú sữa tím mới
hái. Hai bà nói chuyện một hồi rồi nhắc tới đám hỏi của Nhơn và
Thanh Mây. Má Ngọc Châu còn hậm hực bà Hội Đồng nên đem những
lời than thở của chị dâu kể hết cho bạn nghe. Bà này càng nghe
càng khoái chí, thấy cơ hội trả thù đã nằm trong tầm tay. Số là
Kim Anh có người anh trai đã từng theo đuổi Thanh Mây một thời
gian dài, nhưng không có kết quả. Bị thất tình cậu bỏ xứ lên Nam
Vang làm ăn. Bà má của Kim Anh nhớ thằng con trai duy nhứt da
diết, nên đâm hận kẻ đã gây ra chuyện này là Thanh Mây. Về sau
thấy tình duyên của con nhỏ trời đánh lại lên như diều gặp gió,
qua mặt con gái bà cái vù, thì mối hận lòng càng tăng gấp trăm
lần. Bữa nay đúng là Trời thương. Má con con mẹ Hương Hào sẽ
biết tay bà. Nghe nói lúc này con mẻ lên mặt lắm mà! Bà hí hửng
về nhà kể cho con gái cưng nghe không sót một lời nào, rồi biểu
Kim Anh làm bộ ra mua vải để đem chuyện này kể lại cho con Mây
nó nghe. Kim Anh nhứt nhứt làm y theo lời mẹ dặn và cuối cùng
những lời miệt thị của bà Hội Đồng đã đến tai Thanh Mây. Cô nghe
mà như bị kim chích vào lòng, đau đớn vô tả. Té ra cô đã trèo
cao. Cô chỉ là một đứa con gái quê mùa, nghèo hèn không xứng
làm dâu nhà bà Hội. Thiệt đúng đũa tre mà đòi mâm son! Thôi thì
tố nào theo tố nấy đi. Cô nhứt định thối hôn.
Bà Hương
Hào nghe xong thì lặng đi một lúc rồi nói:
- Thì con
cũng cứ từ từ hỏi cho ra lẽ. Coi chừng mẹ con con Kim Anh đặt
chuyện để chia rẽ con với thằng Nhơn. Má nghi họ muốn trả thù
chuyện xưa. Con đừng hấp tấp mà trúng kế của họ. Để má sai con
Mộng đi kêu con Ngọc Châu qua hỏi coi sao.
Nói rồi bà
đứng lên ra ngoài kêu con gái út chạy đi mời Ngọc Châu qua có
chuyện cần. Độ mười lăm phút sau thì Ngọc Châu qua tới. Bà Hương
Hào ra hiệu cô đi theo bà vô buồng của con gái. Thanh Mây đưa
cặp mắt buồn tê tái nhìn bạn. Thấy gương mặt ủ rũ của Mây, Ngọc
Châu hết hồn quay lại nhìn bà Hương Hào như dò hỏi. Bà Hương
tằng hắng lấy giọng rồi đem chuyện ban trưa kể lại cho Châu
nghe. Cô này nghe tới đâu lạnh mình tới đó, thầm trách mẹ mình
không kín miệng. Sau cùng bà nói:
- Cháu cứ
nói thiệt cho thím với con Mây nghe. Mấy chuyện con Kim Anh kể
là thiệt hay nó đặt chuyện để phá tụi này?
Trong lòng
Ngọc Châu ba đào chuyển động. Nói láo thì cô không dám, mà xác
nhận đúng thì trời ơi, cô biết cái hậu quả sẽ tai hại vô cùng!
Nói sao đây??? Thấy bạn cứ ấp a ấp úng, ngập ngừng nói không nên
lời, Mây thở dài:
- Con Kim
Anh nói thiệt hết phải không? Thôi, cứ coi như tao với anh Nhơn
có duyên mà không nợ. Má ảnh sẽ kiếm một người vợ giàu sang
xứng đáng hơn tao.
-Khoan
khoan, mày đừng nóng. Ngọc Châu hớt hải nói. Bác gái tuy ác
miệng nhưng tao chắc trong lòng bả không có gì đâu. Quan trọng
là anh Nhơn thương mày...
- Con Châu
nói đúng. Bà Hương Hào xen vô. Quan trọng là thằng chồng thôi
con à. Nó thương mình là xong hết.
Thanh Mây
nghe tới đây thì tức quá hừ một tiếng:
- Mấy
người nói vậy mà nghe được? Châu, mỗi năm mày gặp bả mấy lần?
Má, khi làm sui rồi mỗi năm má sẽ gặp bả mấy lần? Có ai nghĩ là
con phải ở chung với bả suốt đời hay không? Hàng ngày ra vô đụng
mặt, biểu con làm sao sống nổi đây? Không kể má con con Kim Anh
sẽ đem chuyện này bán rao khắp bàn dân thiên hạ. Má chịu nổi cái
nhục này hay sao? Con thì không.
Sau đó ai
nói gì thì nói, Mây vẫn giữ vững lập trường. Nhơn năn nỉ cách
nào cũng không được. Cậu về nhà gây một trận quá trời với bà mẹ,
rồi tuyên bố không cưới được Thanh Mây cậu nhứt định ở vậy tới
già! Bà Hội Đồng thấy Mây thoái hôn thì trong bụng mừng thầm.
Tuy thằng con đe dọa sẽ không cho bà có cơ hội ẵm cháu nội, bà
cũng không nao núng. Bây giờ nó còn trẻ nên nói hăng, mai mốt
làm sao mà ở một mình cho được. Trai gái lớn lên thì phải có đôi
có cặp. Bà thấy ai ở độc thân tới già đâu? Nồi nào thì cũng sẽ
có vung nấy úp vô, lo gì? Biết đâu từ từ nó sẽ “mở mắt” để cho
bà lựa một chỗ môn đăng hộ đối xứng với gia đình bà. Tuy trong
bụng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng bà Hội vẫn phải nói giả lả với
con.
Út Nhơn
sau đó buồn bã đâm ra rượu chè be bét. Cậu chơi bời xả láng
nhưng vợ thì nhứt định không lấy. Bà Hội hối hận nhưng quá muộn
màng.
Bà Hương
Hào tiếc thằng rể quý đau một trận thất kinh. Nhưng sau đó không
lâu có một đám khác ở Cao Lãnh lên coi mắt Thanh Mây. Đám này
tuy không giàu có, sang trọng như gia đình Nhơn, nhưng nghe nói
cậu Tư Tân rất bảnh trai, lại đã từng học trường thầy dòng
Taberd trên Sàigòn.
Câu chuyện
bắt đầu từ bà bác dâu của Mây. Bà này góa chồng sớm nhưng ở vậy
không tục huyền, một tay bươn chải buôn bán nuôi đàn con thơ.
Quanh năm mặc chiếc áo dài đen, tay xách cây dù xuôi ngược khắp
mấy huyện. Nhà nào có vườn cam, vườn quít, xoài, dừa... là có bà
ghé qua. Bà là thân chủ thường xuyên bao vườn trái cây của ông
Cả Trọng. Khâm phục sự đảm đang, giỏi giắn của bà, một hôm vui
miệng ông Cả hỏi bà có đứa cháu gái nào tới tuổi cập kê thì xin
làm mai cho con trai của ông. Ông Cả có tới năm trai hai gái.
Ông nói thấy chị giỏi quá, chắc cháu chị cũng không thua. Nói
dại nếu con tui có qua đời sớm tui cũng yên tâm cho lũ cháu. Bà
nhớ tới Thanh Mây vừa thối hôn với Út Nhơn nên nhận lời về bàn
lại với người em chồng. Ông bà Hương Hào mừng lắm, nhưng Mây thì
dửng dưng. Vừa mới bị một cú đích đáng, cô thấy không mặn mà lắm
tới chuyện chồng con.
Nhưng khác
với lần đầu tiên gặp Nhơn, lúc Mây bưng nước ra mời ông bà Cả
Trọng, nàng liếc qua chàng thanh niên ngồi gần đó, thiếu chút
nữa là làm rớt tách trà. Trời ơi, Mây nghĩ thầm, Phan An Tống
Ngọc trong truyện Tàu cũng chỉ đẹp trai cỡ anh chàng Tân này chớ
hơn gì. Trước khi lui gót trở vô Mây còn làm gan liếc anh ta cái
nữa. Lần này gặp ngay ánh mắt sáng rực của Tân đang chiếu về
mình với nụ cười nửa miệng thì Mây...xiểng niểng, cặp má đỏ
bừng! Vô tới nhà trong cô đưa bàn tay run rẩy chặn lên ngực như
muốn đè bớt nhịp đập loạn xạ của con tim! Ai cũng phải nhìn nhận
dung mạo của cậu Tân này ăn đứt Út Nhơn. Cậu hao hao giống bà
Cả. Thời còn con gái bà đẹp nổi tiếng cả một vùng. Trời còn ban
cho cậu ta cái miệng ăn nói duyên dáng nữa mới là chết...phái
nữ! Sau này Thanh Mây mới biết lúc còn học ở Sàigòn, cậu đã từng
làm tan nát biết bao con tim non dại. Lần này lên coi mắt Mây,
nét mặn mà, yểu điệu của cô cũng khiến chàng thanh niên đa tình
này xiêu lòng.
Mọi chuyện
tiến triển tốt đẹp. Thanh Mây hân hoan sửa soạn may quần áo,
mùng mền...chẩn bị cho cuộc đời làm vợ tương lai. Hôm đám cưới
ai cũng khen cô dâu chú rể đẹp như Tiên Đồng Ngọc Nữ. Mây về nhà
chồng trong trạng thái cực kỳ hạnh phúc. Nhưng cái hạnh phúc này
đôi khi bị ông chồng rất ư đa tình của cô làm xáo trộn. Thanh
Mây bây giờ trở thành mợ Tư Tân. Ba năm mợ cho ra đời một trai
một gái. Hai đứa đều khỏe mạnh xinh đẹp. Bận bịu con cái, thêm
nữa dầu bà Cả không đến nỗi khó khăn, kênh kiệu như Bà Hội Đồng
Đáng, nhưng cũng không thuộc loại hiền, dễ thông cảm. Từ một cô
con gái chỉ biết phụ mẹ buôn bán, bây giờ về làm dâu, mợ Tư ban
ngày đầu tắt mặt tối, đêm về mệt mỏi, tứ chi rã rời chỉ muốn lăn
ra ngủ cho lại sức. Nhiều khi cậu Tư muốn bàn bạc hoặc kể lể năm
ba câu chuyện với vợ, nhưng câu trước câu sau là mợ đã ngáy khò
khò. Cậu cảm thấy buồn chán, lẻ loi nên cứ vài ba bữa lại theo
đám bạn cũ đi nhậu nhẹt như thuở còn độc thân vui tánh. Những
chuyện tình lăng nhăng của cậu nhiều khi cũng tới tai mợ, nhưng
lần nào hễ mợ cằn nhằn là cậu bỏ liền tức khắc. Mợ Tư yêu chồng
tha thiết nên dễ dàng tha thứ. Cũng vì vậy mà dần dần cậu đâm ra
lờn.
Trong đám
tá điền của ông Cả có gia đình ông Sáu Cang ở cách nhà độ ba cây
số. Ông này có cô con gái tên Kim Phụng. Đúng là cha mẹ cú đẻ
con tiên, cô Phụng đẹp sắc sảo, mặn mà không thua mấy cô tiểu
thơ đài các. Người đẹp nhưng tánh nết lẳng lơ. Không hiểu cô ta
rù quyến, ỏn thót làm sao mà cậu Tư có ý định lập cô ta làm
phòng nhì. Tức nhiên bà chánh thất là mợ Tư không hề được đức
lang quân thông báo về cái chương trình rất ư là kém hấp dẫn
này! Có điều cậu mù tịt là bà vợ có một màng lưới gián điệp rất
tinh vi. Đó cũng là nhờ cô em chồng của mợ. Ông chồng cô này
thuộc loại già không bỏ nhỏ không tha, nên cô có tai mắt khắp
nơi. Mấy con “đĩ ngựa” vừa mới nhúc nhích ngón tay út là cô đã
được cái đám...vô tuyến truyền miệng thông tin liền tức khắc. Cô
thương bà chị dâu cứ bị anh mình làm khổ nên hết lòng giúp đỡ.
Nhờ vậy mợ Tư đã biết đích xác ngày giờ cùng nơi chốn của buổi
tiệc sắp diễn ra.
Tối “hôm
đó”. Sau bữa cơm chiều, cậu Tư lấy xe đạp ra đi, tay xách theo
một gói giấy lớn. Mợ làm tỉnh hỏi đi đâu thì cậu nói đi họp trên
Đình độ vài tiếng đồng hồ là về liền. Mươi phút sau, mợ Tư tập
họp đám tay chân bộ hạ gồm hai chị em con Xuân, con Yến là con
bà chị lớn của cậu Tư, con Thơ là con người anh chú bác. Tức
nhiên mợ phải trả tiền hậu hĩ và năn nỉ gãy lưỡi mấy đứa này mới
chịu hợp tác. Con Xuân mới mười ba tuổi, con Yến và con Thơ mới
mười một. Ở nhà quê ban đêm trời tối như mực. Mấy thím cháu phải
đốt đuốc mới thấy đường đi. Gần tới nhà cô Phụng, thím Tư tắt
đuốc đứng xa xa rình. Trong nhà thắp đèn măng sông sáng trưng,
tiếng cười nói vang ra tới ngoài lộ. Mợ còn lưỡng lự chưa biết
tính sao, tới khi nghe tiếng cậu Tư dặn người câu đêm, câu được
bao nhiêu cá tôm cũng đem lại đây hết thì mợ mất bình tĩnh, kéo
đám lâu la tới ngay trước cửa. Tội nghiệp đám nhi đồng run như
cầy sấy. Mợ sôi gan khi nhìn thấy ông chồng yêu quý của mình
đứng song song với con Phụng “ngựa bà” trước bàn thờ gia tiên
khói hương nghi ngút. Lại còn dám diện cái áo dài gấm xanh bông
chữ thọ mới là động trời! Cặp mắt tóe lửa, đôi chân như được
chấp cánh, mợ “bay”vô nhà, túm ngay vạt áo dài của cậu kéo mạnh.
Vạt áo tét cái rẹt lên tới nách! Mợ la lớn:
- Mấy
người làm cái gì đây. Đám cưới hả?
Cậu Tư
thấy vợ thì rụng rời. Một tay bụm miệng, một tay ôm ngang eo
ếch, cậu cố lôi mợ ra khỏi nhà của tình nhân. Mợ Tư giãy giụa
kịch liệt định chuyến này ăn thua đủ với Con Đĩ-Cướp-Chồng đang
đứng như bị trời trồng ở giữa nhà. Nhưng vốn yếu đuối, mợ chống
không lại với ông chồng to con, bị lôi trở ra đường lộ. Để vợ
đứng đó, cậu Tư vội vàng chạy đi lấy xe đạp, kéo mợ ngồi lên
đòn dong rồi hối hả đạp đi, mặc cho đám lâu la vừa chạy theo sau
vừa khóc ỏm tỏi vì...sợ ma!
Về tới nhà
cậu lại dở cái chiêu năn nỉ. Nhưng lần này câu chuyện trầm trọng
quá. Cậu nhẫn tâm định lập phòng nhì! Thương mấy thì thương cũng
phải cho hắn biết tay. Mợ ngồi phịch xuống mép giường, vừa khóc
vừa nói một cách chắc nịch là ngày mai mợ sẽ đem hai đứa nhỏ về
nhà ông bà ngoại ở luôn. Cái Tết sắp tới bà Cả xoay trở ra sao
mợ cũng mặc kệ. Nghe tới đây cậu Tư sợ quá, cái nhà này không có
mợ là...tanh banh! Từ ngày mợ bước chân về làm dâu, bà Cả đã phó
thác hết mọi chuyện trong ngoài cho mợ lo. Tối ngày hết ăn trầu
lại nằm trên võng đưa qua đưa lại, cặp mắt nhắm hít, nhưng cái
miệng không chịu nghỉ ngơi:
- Nè vợ
thằng Tân, bây nhớ trở mấy xề cau tao phơi hồi sáng nghen. Ờ
quên nữa, nói con Ni hái mớ rau càng cua chiều trộn giấm. Đừng
quên biểu thằng Đực chặt mấy buồng chuối già chín bói phía sau
nhà chị hai bây để mơi ép làm chuối khô. Sáng nay tao đi ngang
cây mít ngoài góc vườn, nghe mùi thơm bay ra rồi đó. Coi chừng
bị lũ tiểu yêu ăn cắp như lần trước là trơ mỏ!..v.v...Có lần con
Ni thắt mắc: Con không hiểu sao cặp mắt bà ngủ mà cái miệng bà
lại thức? Cái này thì chỉ có Trời mới hiểu thấu!
Bây giờ
Tết sắp tới với cả hai chục mạng trên Sàigòn về ăn Tết, mà vợ
lại dọa khăn gói quả mướp ra đi, biểu sao cậu Tư không hồn phi
phách tán. Thấy năn nỉ hoài mà vợ cứ ngồi đó khóc thút thít, cậu
Tư quýnh quá quỳ xuống:
-Bây giờ
em muốn gì anh cũng chịu. Em đừng bỏ về Đốc Vàng. Em đi là tía
má giết anh chết!
Mợ Tư đang
khóc, nghe câu này bỗng nín ngang, đưa cặp mắt như muốn xẹt lửa
nhìn ông chồng thiếu chung thủy của mình, rồi hứ cái cốc:
- Biểu tui
đừng đi là vì sợ tía má giết anh, chớ đâu phải tại thương yêu,
núm níu gì tui phải hôn? Dễ quá mà. Cứ đem con Kim Phụng mất nết
đó về đây thế vô chỗ của tui là xong, có gì mà lo! Tui chán cái
tánh trăng hoa của mấy người lắm rồi. Nó vô thế mạng, nói có
Trời làm chứng, tui còn cúng heo ăn mừng!
Thấy vợ
chịu mở miệng, cậu Tư mừng húm, đi bằng hai đầu gối, sấn tới
gần:
-Thôi thôi
mình tha thứ cho anh nghen mình. Anh thề mà. Cô Phụng thì cũng
là chơi qua đường. Anh chỉ thương một mình mình thôi. Anh mà nói
láo Bà bắn!
Mợ Tư trề
môi, xí một tiếng dài thòn đượm mùi khinh bỉ:
- Thiệt
tình, Tiết Đinh San cầu Phàn lê Huê hồi xưa chắc còn thua anh
xa. Bữa nay ráng suy nghĩ kỹ lại đi. Hồi nào tới giờ anh hứa,
anh thề bao nhiêu lần, mà có lần nào anh giữ lời được hay không?
Mợ càng nói càng nghẹn ngào, tức tưởi...
Cậu Tư vẫn
còn quỳ, thấy vợ nói vậy thì lật đật dang tay ôm cặp giò của mợ
đang thòng dưới đất:
- Không
không, lần này anh nói thiệt. Anh thề độc cho mình tin...
- Thôi đi.
Độc tới cỡ nào tui cũng đã nghe đầy hai lỗ tai rồi. Nếu lần này
anh thành tâm thì ráng quỳ đó tới sáng đi. Tui mệt lắm rồi. Bây
giờ để yên cho tui ngủ.
Mợ nói
xong thì hất nhẹ cặp giò để rút ra khỏi vòng tay của ông chồng
đang ôm cứng ngắt. Không ngờ cậu cũng quyết bám trụ tới cùng,
không chịu buông ra. Hai bên giằng co níu kéo một hồi, cái quần
lãnh Mỹ A lưng thun láng mướt chống không nổi... Cậu thừa thắng
xông lên, vì biết đây là cơ hội cuối cùng có thể làm xiêu lòng
bà vợ đang giận cậu tái tê.! Con bé Thanh My ra đời chín
tháng mười ngày sau đó.
Hôm sau
biết chuyện, bà Cả kêu mợ Tư lên nhà trên bắt nghe lại cái điệp
khúc:
- Trai thì
năm thê bảy thiếp. Lá rụng về cội. Nó chơi chán rồi cũng quay
đầu dìa với vợ con. Có hao mòn sứt mẻ gì đâu mà bây ghen cho
mệt. Làm um sùm xấu chàng thì hổ thiếp chớ hay ho gì?!
Mợ Tư nghe
má chồng nói mà tức anh ách. Nhưng tối hôm qua mợ đã được chồng
o bế một trận để đời nên cũng ráng nhịn, không trả lời đi trả
lời lại gì hết, chỉ dạ dạ chấm câu.
Không hiểu
cậu Tư có thiệt tu tỉnh hay không, nhưng từ đó về sau mấy “điệp
viên nghiệp dư ” tuy vẫn theo dõi, nhưng không thấy có điều gì
bất thường. Duy chỉ hai ngày sau cái đám cưới đột xuất nhưng bất
thành kia, cậu Tư sai thằng Đực đem cho Kim Phụng một món tiền.
Cô này buồn vì mộng ước “chia” ông chồng đẹp trai, con nhà giàu
học giỏi với mợ Tư Thanh Mây không thành, nên cũng bỏ xứ đi
luôn. Sau đó nghe nói cô lấy một ông Tàu già nhưng bộn xu ở Chợ
lớn và sanh một thằng con trai đặt tên...Tân. Không biết để nhớ
người tình cũ hay để thỉnh thoảng buồn buồn lôi tên Tân ra rủa
cho đã tức?! Còn một điều lạ nữa là người nào đi Chợ lớn có gặp
cô Phụng và đứa trẻ đều quả quyết rằng thằng cu Tân giống
...cậu Tư Tân như khuôn đúc!
Sau lần
suýt bị “cưa đôi” ông chồng, mợ Tư không còn dám lơ là như
trước. Dù bận rộn công việc nhà hay mõi mệt cách mấy mợ cũng
ráng chìu chuộng, ngọt ngào với chồng. Mợ hỏi han tới công
chuyện của cậu thường hơn trước. Thấy vợ thay đổi hẳn, săn sóc,
âu yếm mình hơn xưa cậu Tư rất cảm động. Nửa tháng trước Tết,
cậu nhờ cô em chú bác có tiệm vàng dưới chợ Cao Lãnh kiếm cho
cậu cặp bông tai hột xoàn để tặng vợ.
Tối đó,
dọn dẹp xong xuôi, mợ Tư vô buồng ngồi trước bàn phấn, xõa mớ
tóc mây đen mun ra chải. Cậu Tư vô sau, rón rén tới đứng sau
lưng vợ, đưa tay vén mớ tóc, cúi xuống hôn lên cái gáy trắng
ngần như ngó sen. Mợ Tư dựa đầu vô ngực chồng, cặp mắt lim dim,
cảm thấy niềm hạnh phúc dâng lên rào rạt. Có tiếng cậu thì thầm
bên tai:
- Anh có
cái này tặng cho mình. Anh đưa trước để tới Tết mình đeo.
Nghe nói vậy mợ Tư mở bừng
mắt, ngồi thẳng lên. Trên tay cậu Tư có cái hộp bằng nhung đỏ.
Cậu mở nắp hộp, đưa tới trước mặt vợ. Đôi bông tai nhận hột xoàn
chiếu lóng lánh. Mợ Tư cầm cái hộp từ tay chồng mà cảm động đến
nghẹn lời. Cặp hột xoàn nhỏ hơn đôi bông hồi xưa bà Hội Đồng
Đáng đi cho mợ rất nhiều. Nhưng đây là quà tặng của người chồng
mà mợ thương yêu nhứt đời. Nhớ lại hồi đám hỏi rồi đám cưới với
cậu Tư, bà Cả cho mợ đồ trang sức toàn bằng vàng y. Bạn bè, chị
em trong gia đình ai cũng chê là nhà quê, nhưng mợ đâu có thèm
để ý. Miễn mợ lấy được cậu Tân là hạnh phúc rồi. Những thứ khác
chỉ là chuyện nhỏ! Bây giờ mợ đã có hột xoàn để chưng diện với
chị với em. Có thua gì ai đâu? Hột xoàn lớn nhỏ thì quan trọng
gì, miễn cậu mợ yêu thương nhau nồng nàn là đủ.
Mợ Tư đưa cặp mắt ướt rượt
nhìn chồng, thỏ thẻ:
- Mình ơi, Tết này em là
bà vợ sung sướng nhứt. Em sẽ đeo đôi bông này cho mấy con em xí
xọn của em hết chê bai nhún trề. Tụi nó chê em đeo vàng quê quá
là quê! Cám ơn mình.
- Cám ơn suông thôi sao?
Phải có cái gì cụ thể hơn mới được. Cậu Tư vừa nói vừa mơn trớn
bờ vai tròn trịa của vợ.
Mợ Tư đặt cái hộp nhung
đỏ lên bàn phấn, quay lại đưa hai cánh tay nuột nà ôm lấy cổ
chồng, nũng nịu:
- Mình biết lúc nào em
cũng chìu mình mà...Mình thích là em vui rồi.
- Vậy anh tắt đèn à nghe.
Cậu vừa dứt lời thì ngọn
đèn ống khói để trên bàn cũng tắt phụt. Trong phòng vẫn còn sáng
lờ mờ của ánh trăng mười sáu chiếu qua rèm cửa sổ. Còn mười lăm
ngày nữa là Tết, mợ nghĩ thầm. Chưa bao giờ mợ mong cái Tết đến
sớm như bữa nay. Cậu Tư nửa dìu nửa ẵm vợ bước lại giường.
Có tiếng mợ Tư cười khúc
khích, rồi kêu lên: Mình ơi!!!
TIỂU
THU
Trở về Trang Chính
|