|
Bữa
nay Bác Sĩ Thanh ra ngoài ăn trưa, nhưng lại về phòng mạch sớm
mười lăm phút. Thấy trời nắng thật đẹp mà chưa hết giờ nghỉ, Kim
xin phép ra ngoài dạo một vòng cho thoải mái. Kim làm thơ ký cho
bác sĩ Thanh lẩm rẩm mà đã bốn năm. Sáng bắt đầu mười giờ,
chiều sáu giờ đóng cửa. Một tuần năm ngày.
Bên trái văn phòng là con hẽm khá rộng dẫn ra tới
đường Jean-Talon. Hai bên hẽm là vườn sau của những ngôi nhà
hướng mặt ra đường Fabre và Marquette. Trên hai con đường này có
vài gia đình Việt-Nam trú ngụ. Nhưng người Ý chiếm đa số, nên
những mảnh vườn nho nhỏ được chăm sóc rất kỹ, trồng đầy bông và
rau, nhiều nhứt là cà chua.
Kim vừa thả bộ vừa đưa mắt ngắm hai bên. Ngang qua
nhà ông bà Trudeau, Kim dừng bước nhìn qua hàng rào. Căn nhà
đóng cửa im ỉm. Màn cửa sổ cũng kéo lại kín mít. Kim thấy bồi
hồi trong dạ. Hai ông bà đều đã qua đời cách đây ba tháng. Ông
mất trước bà đúng hai tuần lễ. Ông chồng cả đời không rờ tới một
điếu thuốc, ngược lại bà vợ hút cả gói mỗi ngày. Hậu quả ông
chồng chết vì ung thư phổi!!
Chôn cất chồng xong, bà Trudeau nhứt định không ăn
cũng không uống để từ từ về bên kia thế giới, như một ngọn đèn
lụn dần vì hết dầu...Mà thiệt kỳ, lúc còn tại thế, hai ông bà
cãi nhau suốt ngày. Bà cho bà giỏi, ông cho ông hay. Không ai
nhường ai suốt hơn sáu chục năm trời chung sống! Kim tưởng khi
một trong hai người mất đi, kẻ còn lại sẽ cảm thấy thoải mái lắm
lắm. Bà Marie ( em họ bà Trudeau) đã cười khi thấy Kim tỏ ra
thắc mắc:
-
Có gì lạ đâu. Jacques chết đi, không còn ai để
cãi, Marguerite cảm thấy buồn chán nên quyết định theo Jacques
về bên kia thế giới...cãi tiếp cho vui!
Trong vườn, hoa và cỏ dại mọc lẫn lộn trông thật
tiêu điều! Những gốc hồng đã bị bứng đi hết. Những năm trước,
giờ này ông Trudeau đang lui cui tưới, tỉa hoặc nhổ cỏ dại. Thấy
Kim đi qua thế nào ông cũng kêu lại, đưa qua hàng rào, khi vài
đóa hồng, lúc bó cúc vàng, cúc tím...Bóng bà Trudeau chỉ thấp
thoáng sau bức màn the. Bà ít khi ra vườn vì bị mẫn cảm với cây
cỏ. Cuộc đời như một giấc chiêm bao. Thấy đó mất đó. Tranh đua,
ghen ghét cho lắm rồi cũng hư vô...Mới hôm qua đây chớ đâu, nghe
tin một nhân vật khá tai mắt ở Montréal vừa qua đời, Bác sĩ
Thanh gọi một người bạn để báo tin buồn, không ngờ đầu dây bên
kia có tiếng reo:- Thế thì phải mừng đi chớ!
Lúc Kim hỏi tại sao nhiều người không thích ông ấy,
thì Bác sĩ Thanh cười trả lời tại lúc nào ông ta cũng chỉ thích
nhìn lên trời để đếm sao! Kim nghiêm nét mặt:
-
Theo em, tại thiên hạ ghen tị với ổng, chớ những
người chỉ thích nhìn lên trời là những người có tâm hồn hướng
thượng. Bác sĩ không thấy vậy sao? Hai thầy trò đồng cười xòa...
Đứng tần ngần một lúc Kim lại tiếp tục đi. Nhiều
người đang xới đất, bón phân, thấy Kim họ giơ tay chào. Dân khu
này phần lớn là bệnh nhân của Bác sĩ Thanh. Tới góc L.O David
Kim quẹo qua đường Fabre trở về văn phòng.
Vừa ngồi xuống ghế đã có một anh da đen vào đưa thẻ
y tế. Đây là người da đen duy nhứt làm ở Caisse Populaire ngoài
đường Papineau. Kim hỏi:
-
Ủa bữa nay bịnh, không đi làm sao Valentin?
Anh chàng trả lời giọng buồn thiu:-
Mất việc cả tuần
nay rồi còn đâu!
- Kim ngạc nhiên:-
Sao vậy?
Valentin nhún vai:-
họ nói mấy con nhỏ làm chung chê
tôi lười biếng. Vậy mà từ năm rưỡi nay tôi chỉ nhận được những
lời khen từ ban giám đốc không hà. Thiệt có Trời mới hiểu nổi!
Anh ta gõ gõ ngón tay lên trán:- Suy nghĩ hoài nên nhức đầu,
phải đi khám Bác sĩ...Nhưng tôi biết bà Kim à. Ai cũng khinh
thường dân da đen...
Kim vội ngắt lời:-
Ý, đừng quơ đủa cả nắm chớ. Mà
thôi, cứ nghĩ dù sao ở đây mình cũng còn sướng hơn đồng bào nơi
quê nhà gấp trăm lần, là anh bớt buồn. Chúc anh may mắn hơn
trong tương lai.
Valentin chào Kim rồi bước ra phòng đợi.
Vừa làm xong hồ sơ thì một ông già người Á Đông bước
vô. Kim đon đả chào:
-
Thưa bác Phan. Lâu lắm mới gặp lại bác. Bác gái
vẫn mạnh hả bác?
Ông
Phan gỡ cặp kính lão xuống:- Lâu lắm không gặp cô vì tui về bên
Việt Nam hết mấy tháng. Cái rồi bà tui bả mất luôn ở bển.
Kim sửng sốt:-
Thiệt hả bác? Bác gái bịnh nặng lắm
sao?
Ông Phan trả lời giọng đầy ắp bực dọc:
-
Phải bả bị đau nặng rồi mất tui cũng đỡ tức. Đàng
này, dìa bên đó cả tháng trời, ngày nào bả cũng đòi ăn mắm. Hết
mắm chưng tới mắm kho, mắm thái, rồi bún mắm... thôi thì hổng
thiếu thứ nào! Tui cản, thì bả nói lâu lâu mới dìa xứ, ăn cho đã
thèm. Mà cô biết xứ bả ở Châu Đốc mới chết cửa tứ chớ! Ăn riết
mặn quá mới bị đứt mạch máu. Chở lên bịnh viện trên Sàigòn cũng
trớt quớt luôn! Lo cho bả yên mồ yên mả rồi tui mới qua được mấy
bữa nay. Thiệt rầu quá cô Kim à!
Kim an ủi :-
Bác đừng trách bác gái tội nghiệp. Dân
Nam kỳ ai không thích ăn mắm hả bác? Cháu chỉ nghe bác kể sơ mấy
thứ thôi mà đã chảy nước miếng luôn...Theo cháu nghĩ, lúc đã tới
số, không chết vì bịnh này cũng phải chết vì bịnh khác. Có người
đứng trên lề đường đàng hoàng vẫn bị xe lạc tay lái, hoặc tài xế
say rượu leo lên cán chết tươi...Bác buồn cho lắm rồi sanh
bịnh...
Giọng ông già sũng nước mắt:-
Tui cũng biết vậy,
nhưng tuổi già có người bạn đời bên cạnh đỡ quạnh hiu cô à. Xứ
này, ban ngày con cái đi làm hay đi học hết trơn. Mùa đông sợ
lạnh, sợ tuyết không dám ra ngoài. Tối ngày lúc thúc trong nhà
tù túng hết sức! Hồi trước còn có bả để nói chuyện nọ chuyện
kia. Bây giờ cu ky một mình...Ông Phan lắc lắc cái đầu bạc
trắng, không nói tiếp được, khiến Kim cảm thấy bồi hồi vô tả!
Nàng biết đàn bà sống cảnh góa bụa dễ hơn đàn ông. Các bà có thể
tìm thú vui trong chuyện bếp núc, trong việc giữ cháu cho con
cái đi làm. Các bà có thể gọi nhau để tâm sự hàng giờ qua đìện
thoại. Ngoài ra đi " shop" cũng là một nguồn vui bất tận của các
bà!
Đang nói chuyện thì một anh tây trắng lừng lững đi
vào. Kim kín đáo nhăn mặt với ông Phan. Ông cụ chắc cũng khiếp
đảm khi nhìn thắy một nhân vật người không ra người, ngợm không
ra ngợm, mùi hôi từ người hắn xông ra...điếc mũi luôn, nên lật
đăt lui ra phòng đợi.
Jacques Gagné mới ngoài ba mươi mà già xọm như đã
sáu mươi. Hắn cao lêu nghêu, đầu tóc rũ rượi như cả đời chưa bao
giờ biết trên cõi đời này có một thứ mang tên là cái lược! Quần
áo xốc xếch, cặp mắt lúc nào cũng lờ đờ vì thuốc. Kim hỏi:
- Bữa nay anh muốn gì?
Jacques cất giọng lè nhè:- Muốn thuốc ngủ. Hai bữa
rồi tôi thức trắng đêm.
Kim
hỏi tiếp (dĩ nhiên vì tò mò) :- Ban ngày anh làm gì mà đêm không
ngủ được?
Jacques khoát tay:- Chẳng làm gì hết. tôi coi T.V.
Kim nhắc:- Và uống bia. Hắn cố nhướng cặp mắt lờ đờ
nhìn Kim phân trần:
-Đâu có bao nhiêu. Mỗi ngày có một két mười hai chai
thôi mà.
Kim
lắc đầu chán nản. Nàng đi làm cực nhọc, đóng thuế cho ông nhà
nước để ổng nuôi cái đám người vô tích sự như tên Jacques này
đây. Họ chẳng đi làm, ở không mãi cũng buồn, đành dùng rượu,
bia, thuốc để giải sầu! Riết rồi giống như những xác chết biết
đi. Kim muốn tát vô cái mặt phị ra vì rượu và thuốc của hắn vài
cái cho đã tức, khi nhớ tới những người dân tội nghiệp trên cái
xứ sở còm cõi vì chiến tranh của mình. Họ làm quần quật như trâu
bò suớt ngày mà vẫn không đủ ăn. Xứ đã nghèo Trời còn hành tội,
gởi xuống đủ thứ tai ương. Hết bão lụt nát tan nhà cửa, tới
chuột bọ phá hại mùa màng... Kim lắc lắc cái đầu, cố xua đuổi
những tư tưởng hắc ám lẫn giận giữ, đưa tay cầm cái thẻ từ bàn
tay dơ bẩn, run lẩy bẩy của Jacques. Sau đó mời hắn ra ngoài cho
khuất mắt...Rồi mở ngăn kéo lấy hộp dầu cù là con cọp xức lên
mũi chút xíu...
...Kim đang lúi húi xếp hồ sơ vô tủ thì chuông điện
thoại reo. Nhận ra giọng chị Mai, Kim hỏi có gì lạ không? Chị
Mai phụ trách ban xã hội trong Cộng đồng. Thỉnh thoảng chị phone
xin sữa ( do mấy viện bào chế biếu Bác sĩ Thanh làm quảng cáo)
cho các bà mẹ có lợi tức thấp. Lần này chị rủ Kim đi thăm một
thiếu phụ Việt-Nam đang tạm trú trong cơ quan bảo vệ phụ nữ bị
hành hung. Chị Mai kể Kim nghe hoàn cảnh đáng thương của mẹ con
cô Nga. Cô vượt biên một mình qua Bidong. Gặp cậu Thuận trên
đảo. Hai bên cùng bơ vơ nên phải nương tựa lẫn nhau.Sau khi
thành hôn, liền làm giấy tờ xin định cư tại Canada. Họ được
Québéc nhận và về sống tại thành phố Montréal. Cả hai đều mới
ngoài hai mươi, sinh lực dồi dào nên "cày" rất hăng. Thuận còn
bà mẹ và hai cô em gái ở Việt Nam. Qua Canada được hai năm thì
Nga cho ra đời một bé gái thiệt kháu khỉnh. Tính nết hiền dịu,
không thích đua đòi, nên tiền bạc Thuận muốn gởi về giúp gia
đình bao nhiêu Nga không hề thắc mắc. Thuận muốn bảo lãnh gia
đình qua, Nga cũng không phản đối...Sóng gió nổi lên ít lâu sau
khi mẹ và hai cô em chồng sang đoàn tụ. Bà mẹ thuộc môn phái
"Thích-Đủ-Thứ ", nên không cần biết con mình là công nhân, làm
lè lưỡi mới "bao" nổi trọn gia đình (thằng con mới mở miệng đề
nghị kiếm việc làm cho hai cô em đã gặp ngay sự phản đối kịch
liệt của bà mẹ thân mến! Bà nói tụi nó mới qua, chưa được
"hưởng" cái gì hết đã "bị" lôi cổ đi làm!!!). Bà chê xe hơi gì
đã củ mèm lại chật cứng, T.V. vừa nhỏ màu lại không đẹp! Sao
không mua nhà mà ở " áp" chi cho chật chội quá trời quá đất?
Thằng con á khẩu luôn, vì giải thích cách nào bả cũng không tin.
Những đòi hỏi " chính đáng" không được thỏa mãn, bà đâm hận con
dâu, cho rằng cô này "thủ" hết tiền của con bà! Bà tung chiến
dịch nói xấu, dèm pha đủ điều khiến con trai và con dâu đi đến
chổ cải vã và cuối cùng đánh nhau! Một lần, hai lần...Sau cùng,
bên vợ, bên mẹ, anh chồng chịu hết nổi đâm ra quẩn trí, đánh vợ
một trận nhừ tử, thừa sống thiếu chết. Lần này sợ quá cô vợ phải
kêu cảnh sát. Đến nơi, thấy anh chồng có vẻ không được bình
thường, họ chở ngay vào bịnh viện tâm thần và đem Nga với đứa
con đến tạm trú nơi cơ quan bảo vệ phụ nữ bị hành hung. Gia đình
tan nát!!!...Ác nữa là cô đang mang bầu ba tháng.
Từ khi làm ở đây, Kim đã nghe biết bao chuyện đổ vỡ
tương tự. Còn những lời than thở trách móc thì vô số. Đại loại
như:- Phải dè cực khổ vầy tui đâu thèm qua (Kim bật cười chua
chát khi nhớ tới thằng cháu của chị bạn thân. Chỉ một tuần sau
khi bên đảo mới qua, cu cậu kêu lên một cách kinh ngạc:- Cháu
tưởng bên nây cô sướng như tiên! Chị bạn từ tốn trả lời:- Cô
sướng như tiên đó chứ. Nhưng mà tiên mắc đọa cháu ạ!. Nhiều
trường hợp ngang chướng hơn:- Bảo lãnh tôi qua thì phải nuôi
chớ sao. Tội gì đi làm cho cực! Các bậc cha mẹ thì than thở con cái
bên này không có hiếu như lúc ở Việt Nam. Kim tự hỏi không biết
sau tám tiếng làm việc cật lực mỗi ngày, chiều về còn cơm nước,
con cái. Cuối tuần chợ búa, giặt giũ...trăm thứ hằm bà lằng, các
con cụ đào đâu ra thời giờ để đưa các cụ đi đây đi đó? Chao ơi
là khó!!!...Kim có một cặp bạn dở khóc dở cười vì ông già. Cả
hai dành dụm được số tiền kha khá, tậu một căn nhà khang trang
bên Laval, có vườn rộng trồng cây cối mát mẻ. Đón ông gìa qua
nhằm mùa đông nên mọi sự êm xuôi. Xuân qua, hè tới, hoa cỏ cây
cối tốt tươi. Ông cụ hàng ngày lo chăm sóc khu vườn, vì con và
dâu còn lo cày tối tăm mặt mũi để trả tiền bill hàng tháng. Kể
ra ông là người rất thức thời, thương con cái. Không hề đòi hỏi
gì ngoài hai bữa cơm. Mọi người đều vui vẻ, haiø lòng... Cho tới
một hôm, vừa cơm tối xong bỗng có tiếng bấm chuông. Ông con ra
mở cửa, đụng ngay một đấng "bạn dân". Cậu ngạc nhiên hỏi có
chuyện chi? Thầy cảnh sát đáp không có gì nghiêm trọng lắm. Chỉ
là có người hàng xóm phôn lên sở cảnh sát thưa ông bố cậu, giữa
thanh thiên bạch nhựt đã vén quần "tưới cây" ngoài vườn! Bữa nay
thầy tới để cảnh cáo, nếu tái phạm sẽ bị lôi ra ba tòa quan lớn
và sẽ bị phạt về tội"khoe của"! Lúc nghe cậu con trai báo cáo
lại những lời đe dọa của thầy đội, ông già bèn nổi nóng phán
rằng:- Cả đời tao ở cái xứ Việt-Nam, ngay dưới chế độ gông cùm
của Cộng sản, chưa ai cấm tao đái trong vườn nhà tao. Qua đây,
nghe nói là xứ tự do, vậy mà trong vườn của mình, mình cũng
không được phép đái!. Vậy tự do ở cái chỗ nào bây nói tao nghe
coi? Sau đó ông già nhứt định khăn gói quả mướp về lại xứ
Việt-Nam thân yêu. Con cái năn nỉ cách nào cũng không được, đành
để cụ về quê hưỡng cái thú "tưới cây" ngoài vườn cho thoải mái!
Thiệt tình cái ông già Ba Tri!..
Kim
vội chào chị Mai rồi cúp phôn vì có một cô đầm non bước vào.
Nàng thấy ngay cô nhỏ không được bình thường. Phía trên chiếc
quần thun đen bó sát người là chiếc aó không tay, ngắn củn cởn,
để hở rún có xỏ một chiếc vòng nhỏ xíu bằng bạc. Cánh tay xâm
hình trái tim đỏ chót với mũi tên xuyên qua. Tóc đỏ màu càrốt,
môi đánh son tím thẫm và cặp mắt tô đen lờ đờ như thiếu ngủ.
Đang vắng khách nên cô nhỏ vào ngay. Kim đang suy nghĩ coi cuối
tuần này sẽ làm món gì cho cả nhà ăn, thì nghe có tiếng cãi cọ
từ trong phòng khám bịnh vọng ra. Kim đã đoán trước sẽ có vấn đề
nên không làm hồ sơ ngay. Nhờ làm lâu ngày nên bịnh nào thiệt,
bịnh nào giả Kim phân biệt dễ dàng. Nếu nghi, không làm hồ sơ vì
trước sau gì Bác sĩ Thanh cũng sẽ xé bỏ và mời con bịnh... giả
đi kiếm thày lang khác cho tiện việc sổ sách! Một tiếng rầm vang
lên làm Kim giựt nẩy mình,vội đứng lên chạy ra ngoài coi có
chuyện gì. Cô đầm non đang hùng hổ đi ra, gặp Kim thì sủa liền:
- Tại
sao tui cần thuốc mà ổng hổng cho??? Thiệt là vô lý!
Kim
chưa kịp mở miệng thì cô ta đã đùng đùng mở cửa đi ra rồi đóng
lại rầm thiếu điều muốn sập nhà! Kim le lưỡi, tay chận ngực cho
bớt xúc động. Bác sĩ Thanh bước ra thấy bộ mặt ngơ ngác và ánh
mắt dò hỏi của Kim thì lắc đầu, chép miệng:
-Con
nhỏ muốn thuốc an thần lẫn thuốc ngủ. Vì thằng bồ đi cướp nhà
băng bị tù nên thần kinh căng thẳng, cô ta không ngủ được. Tôi
từ chối nên có màn Tarzan nổi giận. Ông chỉ cánh cửa phòng ăn bị
thủng một lỗ rồi nói tiếp:- Tội nghiệp cánh cửa vô tội bị đòn
oan. Thì ra lúc đi ngang, cô nhỏ trút nổi bực tức bằng cú đấm
lên cánh cửa. Kim lắc đầu chào thua!
Đứng
xếp hồ sơ vô tủ, lưng quay ra phía cửa. Cửa xịch mở, Kim chưa
kịp quay lại, một mùi hương đã thoang thoảng đưa đến. Mùi hương
sao mà thân quen. Trong khoảnh khắc nó gợi cho Kim biết bao kỷ
niệm êm đềm của thời con gái. Lệ Hồng ngày xửa ngày xưa thích
mùi Tabu. Chỉ Tabu, không thay đổi thứ nào khác, nên vô tình nó
tạo cho Lệ Hồng một nét đặc biệt giữa đám nữ sinh thuở đó. Lệ
Hồng với làn tóc mây, cặp mắt nâu và nụ cười có chiếc răng
khểnh, cộng thêm tài làm thơ thần sầu... Ngày đó hai đứa thân
nhau như hình với bóng. Cuối tuần cùng đạp xe thong dong trên
những con đường rợp bóng mát của Phương Nghĩa hay Phương Hòa.
Đôi khi ghé nhà bác Điền mua mía Thanh Diệu, rồi ra ngồi trên
chiếc cầu ván bắt ngang con rạch nhỏ sau nhà bác, đong đưa đôi
chân trần xuống dòng nước mát rượi, vừa ăn mía vừa cười giỡn như
pháo rang. Những trưa hè hai đứa ngồi trên chiếc võng sau hè
nhà Lệ Hồng ăn mít non chấm muối ớt, vừa xuýt xoa vì cay, vừa
cười rúc rích khi đọc những bức thơ tỏ tình, tuy lời lẽ còn non
nớt nhưng không kém " hương vị" nồng nàn, tha thiết!... Đôi khi
hai đứa nằm quay ra hai đầu võng, mắt nhìn lên những mảng trời
xanh lốm đốm qua tàn lá, thả hồn lông bông, mơ hồ nghe tiếng ve
sầu rỉ rả... Tuổi hoa mộng giờ đã xa tít mù khơi. Nhưng đôi khi,
chỉ một mùi hương quen thuộc thoảng qua, một chút âm điệu của
một bài hát cũ, hoặc một tiếng chim líu lo đâu đó, cũng kéo về
cơ mang nào là kỷ niệm...Bây giờ Kim nơi này và Lệ Hồng còn kẹt
lại...Những kỷ niệm thân thương khiến Kim thẩn thờ cho đến giờ
tan sở. Mỗi sáng Tín đưa vợ đến sở rồi mới đi làm. Chiều Kim chờ
chồng tới đón. Ngồi trên xe không thấy vợ lăng líu như thường
lệ, Tín ngạc nhiên:
-
Bữa nay có chuyện bực mình hay sao mà cưng có vẻ trầm tư dữ vậy?
Kim
nhìn sang chồng cười gượng:
-Kỳ
ghê anh à. Lúc chiều vừa thỏang thấy một mùi nước hoa cũ, trí óc
em đã bay đâu mất tiêu. Đúng là "hương gây mùi nhớ"...
Tín
trợn mắt:- Ấy ấy, không phải mùi nước hoa cạo râu nào đó chớ
bà xã?
Kim
nguýt chồng:- Nghèo mà ham! Đó là mùi Tabu của Lệ Hồng ngày
xưa. Nó gợi em nhớ thuở còn đi học. Nói xong Kim thở dài...
Tín
tặc lưỡi:- Chà, vợ tui lại nổi máu mơ mộng rồi! Mơ gì thì mơ
nhớ đừng quên là giờ này cái bao tử của anh đang kêu réo thảm
thiết lắm nghen cưng...
Kim
hứ một tiếng:- Thiệt phàm phu tục tử hết chỗ nói. Sợ anh luôn!!
Tín
cười xòa, cho xe quẹo vô sân...
TIỂU-THU
Trở về Trang Chính
|