|
Năm nào cũng vậy, bốn cái Tết đã
trôi qua từ ngày mợ tư Tâm về làm dâu nhà ông bà Cả Lương, độ
gần rằm tháng chạp mợ đã bày ra làm đủ các loại bánh mứt, chuẩn
bị ăn Tết. Tuy không phải dâu trưởng, nhưng vì vợ chồng cậu ba
Đáng ở Sàigòn. Mợ ba là gái thành thị, không chịu nổi cái u tịch
của miền quê. Nhưng cái chánh là mợ "chạy" cái tánh tình khắt
khe của bà Cả. Gia đình mợ ba dân Tây nên cách đối xử có vẻ
thoải mái hơn gia đình chồng. Ông Cả tuy cho con học trường Tây
nhưng là một nhà nho kỳ cựu. Mợ tư vừa đẹp, vừa khéo nên được từ
kẻ ăn người ở, bà con bên chồng và chòm xóm đều thương mến
trừ...bà mẹ chồng! Ngay từ ngày mới chân ướt chân ráo bước vào
nhà chồng, mợ đã được bà Cả "nhẹ nhàng" nhắc nhở:
- Nhà này là nhà làm ăn, xin miễn cho mấy thứ quần
là áo lụa. Thứ đó để cho mấy cô tiểu thơ đài các bẹo hình bẹo
dạng.
Mợ Tư nuốt nước mắt cất hết những bộ áo quần, mà
trước đó mợ đã tốn không biết bao nhiêu thì giờ để thêu may
thiệt công phu, xuống tuốt đáy rương. Quần trắng phải nhuộm đen,
áo màu tươi phải nhuộm sậm để mặc hằng ngày. Lúc đầu chưa quen
những lời bóng gió, những cái háy nguýt của mẹ chồng, đêm nào mợ
cũng giọt ngắn giọt dài, cậu tư phải hết lời an ủi cô vợ trẻ,
lần hồi mợ mới quen...
Nói nào ngay, từ ngày có mợ Tư, cơm nước cũng ngon
hơn, nhà cửa sạch sẽ vén khéo hơn. Những bữa cơm ông Cả đãi bạn
bè thường được trầm trồ ngợi khen khiến ông cũng nở mày nở mặt.
Vì vậy đôi khi thấy bà bắt ne bắt nọn mợ Tư quá, ông nổi xung
kêu bà rầy nhiều trận tới tay. Như cái lần mợ đi chợ Hòa An về
bị trúng mưa, người nóng như lửa, nằm trùm mền trong buồng, nhằm
lúc cậu Tư Tâm đi Sađéc lo giấy tờ đất cát cho ông Cả. Thấy tới
bữa cơm chiều mà con dâu chưa chịu ra nấu nướng, bà Cả nói với
con Nở, đứa ở để sai vặt, nhưng tiếng đủ lớn cho mợ Tư nghe:
- Cha chả, còn giả bịnh để ngủ ngày. Tao đã nói rồi
mà hổng chịu nghe. Lựa vợ phải lựa đứa mập mạnh. Rước cái thứ
tiểu thơ mình hạc xương mai về chỉ tổ tốn tiền thuốc!
Trong cơn nửa mê nửa tỉnh, mợ Tư có nghe loáng
thoáng những lời cay độc này, nhưng không cách gì gượng đứng lên
được đành nằm chịu trận. Tới chiều tối không thấy con dâu đâu
hết, ông Cả lấy làm lạ hỏi bà. Bà Cả hất hàm về phía buồng vợ
chồng cậu Tư cao giọng:
- Trong đó chớ đâu. "Người ta" nói bịnh không ăn
cơm.
Ông Cả nhíu mày hỏi: -Rồi bà có cho nó uống thuốc
men gì chưa?
Bà chỉ hứ một tiếng không trả lời. Ông Cả thấy vậy
bước tới cửa buồng hỏi vọng vô:- Vợ thằng Tâm bịnh sao vậy con?
Mợ Tư nghe mơ hồ có tiếng người hỏi, nhưng chỉ đủ
sức ú ớ. Ông Cả hơi lo nên lật đật bước vô buồng, miệng hỏi mấy
tiếng vẫn không thấy con dâu trả lời. Ông đặt tay lên trán mợ Tư
thấy nóng như lửa ông thất kinh hỏi dồn:
_ Trời đất sao nóng dữ vầy nè?
Con thấy trong mình làm sao nói cha nghe coi.
Mợ Tư nhướng cặp mắt lờ đờ nhìn
cha chồng rồi nhắm trở lại. Ông Cả bước trái ra ngoài hét lên:
- Bà nó đâu. Bà làm mẹ chồng kiểu
gì đây hả? Con dâu bịnh tới nước này mà bà còn ngồi đó nói cạnh
nói khóe. Nó có chuyện gì bà biết tay tui. Trời đất ngó xuống mà
coi. Con người ta nuôi lớn lên gả về nhà mình. Làm lụng đầu tắt
mặt tối, rồi sanh con đẻ cháu cho mình. Đã không biết thương mà
còn hành hạ nó. Bà cứ suy nghĩ đi. Nếu con út Hương nhà mình sau
này có bà mẹ chồng đối đãi y như vậy thì bà thấy sao hả??? Coi
chừng có vay có trả đó bà!
Bà Cả thấy ông nổi cơn tam bành
đâm hoảng, ấp úng:
-Thì tui tưởng nó chỉ bị cảm sơ
sịa thôi, chớ đâu có ngờ...
Ông Cả cắt ngang:
- Bà còn chờ gì nữa. Sai thằng Cư
đi rước Thầy Hai Đáng lẹ lẹ lên.
Trận đó mợ Tư bị nhiễm thương
hàn. Bịnh kéo dài cả tháng. Uống mấy chục thang thuốc mới khỏi.
Ông bà Hương thân Bách nghe tin con gái đau xuống thăm, rồi sau
đó xin phép ông bà Cả rước mợ Tư về Mỹ Luông dưỡng bịnh. Thời
gian mợ vắng mặt, công việc săn sóc nhà cửa, vườn tược, miếng ăn
miếng uống đều không được như trước. Điều này khiến bà Cả thấy
sự có mặt của mợ Tư là cần thiết, nên khi con trai qua Mỹ Luông
rước vợ về, bà Cả thấy nhẹ nhõm cả người và từ đó đối với con
dâu cởi mở hơn trước...
Sau bữa cơm trưa, dọn dẹp xong
xuôi, ông bà cả vô buồng nghỉ trưa, con Nở bồng thằng Thái, con
cậu mợ Tư mới ra thôi nôi, lên võng đưa kẻo kẹt. Mợ Tư xách dao
ra vườn chuối sau hè định rọc ít lá, phơi dốt dốt vài bữa sẽ gói
bánh ít bánh tét và nem, bì... Mợ thích cái yên tĩnh của khu
vườn buổi ban trưa. .. Gió nhè nhẹ lay động những tàu lá chuối
phất phơ. Lá chuối non xanh nõn nà và dịu nhiễu như những tấm
lụa mềm. Mợ Tư đưa dao định cắt mấy tàu lá chuối già chợt nghe
có tiếng động như có người đang đi tới. Mợ tưởng cậu Tư, nhưng
không ngờ lại là Phát, em bà con chú bác với cậu Tư. Cha mẹ mất
sớm, Phát được ông bà nội đem về nuôi, nên đậu xong diplôme là
Phát xin về dạy trường tiểu học dưới tỉnh lỵ. Hè vừa qua cậu
tháp tùng vợ chồng ông anh họ về Mỹ Luông chơi. Mợ Tư cũng có
hai cậu em trai nhỏ hơn Phát chút đỉnh, hiện còn đang học nội
trú dưới Mỹ Tho. Mỹ Luông tuy là một xã của tỉnh Long Xuyên,
nhưng rất giàu có. Cái đặc biệt của xã này là những trại mộc.
Nơi đây sản xuất bàn ghế, giường, tủ v...v... Ghe chài của lái
buôn tới chở đi bán khắp Nam kỳ lục tỉnh. Vườn tược nơi đây cũng
xanh tốt vì được phù sa sông Tiền bồi đắp hằng năm.
Tuổi trẻ dễ hợp chuyện nên Phát
rất vui khi được quen với hai em của mợ Tư. Nếu không ra sân vận
động đá banh với đám trai tráng trong làng, các cậu cũng bơi
xuồng đi câu cá, câu tôm hoặc rủ nhau vô sâu trong các vườn cây
bắn chim. Một hôm cao hứng cậu mợ Tư rủ hai em và Phát ngày mai
đạp xe qua chợ Long Xuyên ăn nem nướng rồi mua sắm chút đỉnh.
Mợ Tư còn ra vẻ bí mật, rằng thì là sẽ có một ngạc nhiên cho
Phát. Phát đâm tò mò hỏi tới nhưng mợ chỉ cười miếng chi!
Sáng sớm sau khi điểm tâm mỗi
người một tô cháo trắng với cá bóng kho tiêu xong, mọi người
bước ra sân sửa soạn xe đạp. Nhà có một chiếc, cậu mợ Tư và Phát
từ Caolãnh qua cũng bằng xe đạp nên đủ dùng. Hai người em mợ Tư
chở nhau, cậu mợ chung một chiếc. Phát cười:
-Em đi một mình khỏe re...
Mợ Tư cắt ngang giọng dầy bí mật:
-Chưa chắc à nghen. Biết đâu sẽ
có người xin quá giang...
Nói chưa dứt câu ngoài cổng có
tiếng chó sủa. Mợ Tư lật đật chạy ra cửa rồi đi trở vào với một
thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp, tay dắt chiếc xe đạp, miệng cười tươi
chào vợ chồng cậu Tư. Phát cứ ngây ra nhìn cô gái. Thấy một
chàng trai ngó mình không nháy mắt, cô bỗng đỏ mặt . Mợ Tư thấy
vậy vội giới thiệu:
-Đây là Mỹ Linh em bạn dì của
tôi. Còn đây là Phát em chú bác của anh Tâm. Mỹ Linh bẽn lẽn gật
đầu chào Phát. Cậu ta như vừa mới từ cõi u mê nào trở về, vội
toét miệng cười: -Chào cô Mỹ Linh. Thiệt hân hạnh quá!
Mỹ Linh chỉ cái xe đạp của mình
nhăn nhó:
- Xui quá, chiếc xe của em tự
nhiên lỏng giây sên em chưa kịp sửa. Từ đây qua Long Xuyên xa
quá không biết đi có nổi không?
Phát chụp cơ hội :
- Dễ quá mà. Anh chị Tư đi một
chiếc. Tuấn với Tú (em mợ Tư) một. Nếu cô Linh không chê tôi
tình nguyện chở.
Mỹ Linh còn ngần ngại chưa kịp
trả lời, mợ Tư đã hớt ngang:
- Như vậy thiệt là tiện. Linh à,
em đâu cần phải tốn sức lao động. Từ đây ra tới bến đò An Hòa
cũng cả tiếng đồng hồ chớ ít ỏi gì. Cứ ngồi phía sau chú Phát
cho khỏe.
Mỹ Linh nghe chị nói vậy đành gật
đầu. Phát mừng quá hối mọi người lên đường cho lẹ kẻo càng trưa
nắng gắt, đạp càng mệt. Mỹ Linh ngượng ngùng leo lên phía sau
Phát, nhưng thay vì ôm ngang eo ếch cậu ta như mợ Tư ôm eo ếch
chồng hay Tú ôm eo ếch của Tuấn, Mỹ Linh chỉ vịn vào cái yên xe.
Phát quay lại dặn cô nàng ngồi cẩn thận rồi gò lưng đạp theo hai
xe phía trước.
Con đường đất từ chợ Mỹ Luông ra
tới bến đò An Hòa độ mười hai cây số, dọc theo con kinh khá lớn,
cung cấp nước cho dân chúng sống rải rác dọc theo hai bên bờ.
Con lộ trồng song song hai hàng cây keo. Nhiều khoảng tàn cây
giao nhau khiến con đường rợp bóng mát. Những trái me keo cong
cong xinh xắn, màu xanh tươi của trái non chen màu hồng đậm của
trái chín, treo tòng teng coi thiệt ngộ nghĩnh. Vì là đường đất
nên nhiều khúc bị ổ gà. Không biết vô tình hay cố ý, Phát cho xe
sụp lỗ. Mỹ Linh đang dõi mắt nhìn về phía mấy rặng mía cồn cát
vừa vàng vừa mập đàng xa xa, bỗng cả người bị hất tung lên rồi
rớt xuống, mất đà té nhủi vô lưng của Phát, xém chút rớt luôn
xuống đất. Phản ứng tự nhiên, cô vội vàng đưa tay ôm choàng
ngang eo ếch anh chàng Phát! Khoái chí tử nhưng chàng ta cũng
làm bộ xuýt xoa:
- Chết, xin lỗi tôi vô ý quá. Cô
Linh có sao không? Ừ cô cứ...như vầy cho bảo đảm. ( Vừa nói anh
chàng vừa vỗ nhè nhẹ lên bàn tay trắng nõn nà đang ôm hờ ngang
bụng mình). Nhiều khi tôi đang suy nghĩ vẫn vơ (?!) không thấy
kịp mấy cái ổ gà.
Mỹ Linh lần đầu ngồi xe chung với
một chàng trai lạ mặt cũng mắc cỡ nên chẳng biết trả lời sao
đành dạ một tiếng nhỏ xíu! Phát nghĩ với thái độ của mợ Tư sáng
nay, chắc có "ý đồ" gì đây. Vì vậy không nên phụ lòng tốt của bà
chị dâu. Hơn nữa Mỹ Linh đẹp quá. Chỉ có cái Phát lấy làm lạ là
thay vì mặc áo bà ba như mợ Tư Tâm, Mỹ Linh lại mặc áo xẩm.
Nhưng chuyện đó tạm gác lại sẽ hỏi bà chị sau. Mới đầu còn ngại
ngại, nhưng với tài nói chuyện có duyên của Phát, dần dần Mỹ
Linh cảm thấy thoải mái, yên tâm hơn và cuối cùng chỉ trong
khoảng thời gian ngắn Phát được biết nàng có một ông anh cả, hai
người chị và một cậu em út. Ba người lớn đã lập gia đình, hai
chị lớn theo chồng đều ở Chợ Lớn, nhà còn Mỹ Linh và cậu út.
Mấy cô con gái chỉ được học hết tiểu học là ở nhà lo việc nhà và
học gia chánh. Ông gìa khó không cho con gái ra khỏi nhà nên
quanh năm chị em nàng chỉ lúc thúc trong nhà. Mỹ Linh nói :
-Tía em nể chị Mai (mợ Tư) lắm mới
cho em đi chợ Long Xuyên với chỉ. Nếu biết có con trai lạ tía em
không cho phép đâu. Ổng mà biết em ngồi chung xe với con trai,
em còn bị đòn nữa đó.
Phát nghe nói lấy làm lạ không
hiểu sao ông già khó tánh như vậy? Chàng vội trấn an: - Không
sao đâu, tôi là em chồng chị Mai mà, đâu phải người lạ.
Nhưng Linh nói: - Tại anh không
biết. Tía em không thích con trai Việt Nam!
Phát chưng hửng như người từ trên
trời rớt xuống, định hỏi lý do, nhưng vừa lúc đó bến đò đã hiện
ra trước mặt. Nhiều khách bộ hành đứng lố nhố đợi đò qua. Mợ Tư
hỏi mọi người có mệt không, rồi rủ Mỹ Linh bước lại cái sạp kê
sát vệ đường, bán đủ thứ như bánh ú nhưn thịt, bánh ú nước tro,
bánh bò, mía ghim, nước dừa tươi v...v..., mua mấy ly hột é cho
mọi người giải khát. Con sông Tiền Giang rất rộng, nhìn qua bên
kia bờ không thấy rõ nhà cửa, chỉ thấy một rặng cây xanh mờ mờ.
Thỉnh thoảng có vài cây sao thân thẳng đứng, cao vút, trội hơn
những cây khác, khiến cho rặng cây có hình thể lên xuống như
răng cưa. Cậu Tư Tâm hút vừa tàn điếu thuốc thì con đò cũng cập
bến. Khách từ bên chợ Long Xuyên qua nên người nào cũng tay
xách nách mang lủ khủ đủ thứ đồ...Độ mười lăm phút sau con đò
lại tách bến. Ra giữa sông, nhìn cảnh trời nước bao la, gió sông
lồng lộng, Phát hít một hơi dài cái không khí mát mẻ trong lành
rồi nói với mợ Tư:
-Em nghĩ chắc em không sống xa
miệt vườn được. Sàigòn tráng lệ thiệt, nhưng ồn ào, bụi bậm
quá . Cô thấy vậy không cô Linh? Bị hỏi bất chợt Linh đỏ mặt ấp
úng:
-Dạ em có đi lên đó vài lần.
Thành phố lớn quá em chỉ sợ bị lạc thì chết!
Phát cười trước cái ngây thơ của
cô gái, ghẹo thêm:
- Ừ, đẹp như cô dễ bị người ta
bắt cóc lắm à!
Biết Phát ghẹo mình, Mỹ Linh càng
mắc cỡ:
-Đâu có, em xấu như bà Chung Vô Diệm.
Mợ Tư cười: - Bà Chung Vô Diệm được xấu như
em đã có phước. Ông Vua dê xồm Tề Tuyên Vương đâu cần phải mê
đắm mấy mụ Thứ Phi ác ôn. Cũng đâu cần phải nặn óc kiếm mưu sâu
kế độc giết vợ cho nhơ danh hậu thế!
Mỹ Linh càng dẫy nẩy:
-Chị còn chọc em. Em quê mùa làm
sao sánh được mấy cô gái trên Sàigòn!
Phát lắc đầu:
- Cô Linh không biết chớ mấy cô
trên thành phần lớn đẹp nhờ son phấn. Cô Linh đẹp tự nhiên. Tôi
không nói nịnh đâu.
Mỹ Linh đáp lí nhí:- Cám ơn anh.
Con đò cặp bến, sát chợ nên rất
tiện. Có lần Phát đi Long Xuyên qua ngã Vàm Cống. Phải đi một
quãng rất xa mới tới chợ Long Xuyên. Còn bình thường thì đi tàu
đò. Nhưng tàu đò hay ghé nhiều bến để ăn khách nên chậm rì!
Mọi người dắt xe lên bến. Long
Xuyên là một tỉnh trù phú nhứt nhì của miền Nam. Đồng ruộng bao
la. Còn có núi Sập là nơi sản xuất đá cục để lót đường. Nhà cửa,
tiệm quán san sát. Chợ búa đông đúc. Mấy tô cháo trắng ăn từ
sáng đã tiêu tan trên đường đi nên mọi người đều đồng ý ghé tiệm
ăn món nem nướng như đã định. Quanh chiếc bàn tròn, Mỹ Linh ngồi
cạnh mợ Tư, đối diện với Phát. Lúc này Phát mới có cơ hội ngắm
người đẹp cho mãn nhãn. Mới từ ngoài nắng vào nên hai má Mỹ Linh
đỏ hồng. Trên khuôn mặt trái soan trắng như dồi phấn, cặp mắt to
đen láy, hơi xếch phía đuôi long lanh như hai vì sao. Chiếc mũi
nhỏ thẳng tắp. Còn chiếc miệng thì hết biết, đỏ au như một trái
anh đào vừa chín. Lúc cười lộ một hàm răng đều, trắng như ngà.
Đặc biệt mớ tóc mây đen nhánh tết thành một cái bính thả sau
lưng, để lộ hai lỗ tai nho nhỏ đeo đôi bông tòng teng hình trái
châu bằng cẩm thạch xanh biếc. Cái áo xẩm bằng lụa màu cánh sen
ôm gọn thân hình mảnh mai, đẹp không tả nổi!!! Phát nghĩ thầm,
trong đời chàng từ lúc còn đi học cho đến khi đi dạy, chưa bao
giờ gặp một cô gái đẹp bén gót Mỹ Linh. Chàng không may mắn như
cậu Tư Tâm, có cha mẹ, anh chị em trai gái đầy đủ. Phát cu ky
một mình, ở với ông bà nội già nua, sau đó thui thủi trong
trường nội trú, đâu được tưng tiu chiều chuộng như những đứa trẻ
khác, vì vậy chàng rất nhạy cảm và thèm tình thương. Năm nay đã
hăm hai mà trái tim vẫn còn ... trinh. Nhưng lần này coi bộ khó
toàn thây! Trước cái nhan sắc trầm ngư lạc nhạn này, ba hồn
chín vía chàng cũng đã bay mất tiêu luôn. Nảy giờ mắc quay qua
nói chuỵên với bà chị, Mỹ Linh không để ý, chừng nhìn lại thấy
Phát ngó mình đăm đăm cô nàng ngượng ngùng vội bưng ly nước
chanh lên uống, cốt ý che bớt gương mặt đang đỏ lên vì mắc cỡ.
Hồi nào tới giờ cô đâu có bị chàng trai nào " chiếu tướng " kỹ
như vậy! Mà nói cho ngay cô đâu có dịp ra ngoài gặp gỡ ai nhiều,
nên năm nay đã mười bảy mà vẫn còn rất khờ khạo trong chuyện
tiếp xúc với phái nam. Lần đầu tiên trong đời nghe một người
thanh niên khen đẹp và nhìn mình một cách say đắm, Mỹ Linh cũng
cảm thấy vui vui trong bụng.
Nem nướng được dọn ra. Những viên
nem tròn tròn tươm mỡ thơm phức được cuốn bánh tráng, rau sống
chấm tương. Phát ngồi bên này cũng vói tay gắp nem tiếp cho Mỹ
Linh. Mợ Tư cười:
- Cha chả, có mới nới cũ nghen.
Bữa nay chú Phát có người đẹp nên quên phứt bà chị này rồi há.
Phát vội đính chánh:
- Đâu có, đâu có. Tại em sợ cô Mỹ
Linh không dám ăn thiệt tình rồi bị đói, chớ đời nào em dám quên
chị Tư. Anh chàng nheo mắt một cái rồi nói tiếp không chừng mai
mốt chị còn là ân nhân của em nữa đó! Em mà dám quên chị là em
tự giết đời mình không gươm đao. Thôi để lần này em bao mọi
người chịu không?
Cậu Tư Tâm gật gù:
- Nghe được. Có như vậy mới là
người biết điều. Tao ủng hộ mầy hết mình.
Trong gia tộc, Phát thân với vợ chồng cậu Tư
nhứt. Có lễ tại hạp tánh nhau. Có dịp đi đâu vợ chồng cậu cũng
rủ Phát đi chung. Anh em ruột cũng không thân bằng. Lần này quả
thật mợ Tư có ý muốn giới thiệu cô em họ mình cho Phát. Mợ thấy
Mỹ Linh vừa đẹp vừa hiền rất xứng đôi với Phát. Hơn nữa Phát
không cha mẹ, em mình khỏi chịu cảnh làm dâu. Bây giờ thấy Phát
có vẻ "mết" em mình, mợ Tư mừng lắm. Cầu Trời Phật cho hai
người nên duyên, sau này có chị có em cũng vui.
Aên uống xong xuôi họ chia làm
hai phe. Mợ Tư và Mỹ Linh vô chợ kiếm mua ít vải vóc. Phe đàn
ông đi lòng vòng phố xá. Cậu Tư muốn kiếm mua một giàn máy hát
của nước Mỹ nhập cảng hiệu R.C.A Victor. Tới mùa thuốc, lá thuốc
được hái rồi là phải tranh thủ xắt ngày xắt đêm. Ban đêm có giàn
hát máy hát cho thợ thầy nghe họ đỡ buồn ngủ. Xứ Caolãnh có
tiếng thuốc lá ngon nhờ vô phân cá. Thuở xưa làm ruộng có một
mùa. Thời gian còn lại ruộng cũng không bao giờ bỏ trống. Lúc
trồng thuốc lá, lúc trồng đậu, khi lại trồng dưa gang dưa
hấu...Người nông dân chỉ không làm đồng vào mùa nước. Lúc này
lúa đang sức lớn. Nước ngoài đồng dâng tới đâu cây lúa cũng ráng
vươn lên tới đó. Nhà nông lại chuyển nghề bắt cá bắt tôm. Giăng
câu, đóng đáy, đặt lọp v...v...Làm việc cực khổ quanh năm nên
khi luá đã cắt xong, họ ăn Tết kéo dài cả tháng cho đã đơiõ!
Hai bên hẹn nhau độ hai tiếng
đồng hồ nữa sẽ gặp lại tại bến đò...
Cậu Tư căn dặn:
- Hai bà nhớ đừng có mua hết cái
chợ đó nghen. Đi xe đạp chở không hết đâu.
Mợ nguýt một cái bén ngót:
- Xí, làm như mình là ông bá hộ.
Cho vợ có một tờ giấy xăng mà làm tàng!
Cậu Tư cười hì hì lên xe đi
tuốt...
...Hơn hai tiếng sau, hai bà tay xách nách
mang ra bến đò đã thấy bốn mống đực rựa ngồi ở quán nước chờ
sẵn. Mợ Tư mua một xấp lãnh Mỹ a mặt bông dâu láng mướt, một xấp
cẩm tự màu bồ quân cho mẹ chồng. Một xấp xá xị đen, một xấp cẩm
vân màu hoàng yến cho cô em chồng. Mợ mua cho mình một xấp cẩm
tự đen may quần và một xấp lụa tím Huế may áo, không quên phần
con Nở một xấp ú đen in bông hường lấm tấm. Mỹ Linh cũng bị mợ
ép tặng một khúc lụa màu xanh lục rất hạp với nước da trắng hồng
của nàng. Cậu Tư chỉ đi dò xem giàn hát máy, chớ cồng kềnh quá
chừng nào đi tàu thủy mới mua được. Trong khi cậu Tư cùng hai
đứa em vợ xem giàn hát máy, Phát nói đi đây chút rồi lên xe đi
mất tiêu. Lúc gặp lại mọi người hỏi đi đâu, mua gì, chàng ta chỉ
cười mím chi không chịu tiết lộ!
Lần đi về ai cũng có vẻ mệt trừ
Phát. Anh chàng vừa đạp xe vừa nói chuyện với Mỹ Linh. Đôi lúc
cất tiếng huýt sáo một bản nhạc tây, hoặc gò lưng đạp vùn vụt
qua mặt mấy người khác, chiếc xe nhảy lưng tưng làm Mỹ Linh sợ
bị té phải đưa tay ôm chặt eo ếch chàng ta...
Về tới nơi Mỹ Linh vô nhà uống ly
nước rồi cáo từ trong sự tiếc nuối của Phát. Biết cái tâm sự
này, mợ Tư vội nói:
- Không sao, còn nhiều cơ hội mà.
Nhà con Linh ở đằng chợ gần xịt chớ xa xôi gì.
Người đẹp đi rồi Phát mở cuộc điều tra ngay
lập tức. Thì ra dì của mợ Tư lấy chồng Tàu. Mà ông Tàu này là
Tàu rặt từ đảo Hải Nam qua lập nghiệp từ hồi còn trẻ. Có nghề
thuốc bắc gia truyền nên sau khi trôi nổi qua nhiều nơi, ổng tới
trụ tại Mỹ Luông và làm nghề thầy thuốc. Lần đó ông ngoại mợ đau
thập tử nhứt sanh, nhờ ông ta cứu nên mang ơn rồi gả con gái
cho. Bây giờ Phát mới hiểu tại sao Mỹ Linh mặc áo xẩm và cô nói
tía cô không thích trai Việt. Phát nghĩ thầm ông không thích con
trai Việt, nhưng "họ" thích con gái ông rồi sao? Phát nói với
mợ Tư:-
- Nghĩ cũng ngộ, trai Tàu cưới
gái Việt được mà trai Việt vì cớ gì mà không "được phép" thích
gái Tàu??? Mỹ Linh là Tàu lai thôi mà. Trong người cô đang chảy
nửa giòng máu Việt đó.
-Ừ, kỳ thiệt há. Nghĩ lại cũng
thấy không công bằng. Nhưng thây kệ, nếu chú thích con Linh cứ
tiến tới. Biết đâu dì Năm tôi thuyết phục được ôång.
Được lời như cởi tất lòng, từ đó
ngày nào Phát cũng trông đợi Mỹ Linh tới chơi. Bữa nào cô không
đến là anh chàng thẩn thờ, mắt cứ ngó chừng ra cửa. Có một lần
vợ chồng cậu Tư dẫn Phát tới nhà Mỹ Linh thăm dì dượng, không
biết có phải tại thần hồn nhát thần tính không mà Phát thấy sao
"ổng" nhìn chàng với cặp mắt soi mói và đầy vẻ nghi ngờ! Khi
chàng cúi chào, ổng chỉ gật đầu đáp lễ một cách lạnh nhạt.Thành
thử dù có trông có ngóng cách mấy, chàng cũng không dám léo hánh
lại nhà Mỹ Linh. Nhưng mợ Tư đã khéo léo xin phép dì cho cô em
họ tới chơi thường với mợ, viện cớ sẽ dạy cho Mỹ Linh vài món
khéo mợ đã học được bên nhà chồng. Mỗi lần tới cô thay một sắc
áo, mà màu có nhu hay tươi cũng chỉù làm tăng thêm nét kiều
diễm của Mỹ Linh mà thôi. Dù còn ngây thơ, non nớt như mộät con
chim nhỏ, nhưng trước những cử chỉ săn đón, những tia mắt đắm
đuối, những lời khen ngọt ngào êm ái của Phát, Mỹ Linh cũng hiểu
được anh chàng này có cảm tình đặc biệt với mình. Từ nhỏ bị ông
già bắt cấm cung, không hề giao tiếp với người con trai nào
ngoài anh em trong nhà nên dần dần cô nhỏ thấy nói chuyện với
anh Phát rất thú vị. Không giống cách nói của Tuấn và Tú chút
nào. Trong ánh mắt của Phát, cô thấy mình thật xinh đẹp, đáng
yêu và quan trọng. Phát còn làm cho cô cười vui vẻ qua cách nói
chuyện thật có duyên. Thành thử trong thời gian mười bữa anh chị
và Phát còn ở Mỹ Luông, cô kiếm hết cớ nọ đến cớ kia để tới chơi
với họ. Cậu mợ Tư thấy hai bên có vẻ "kết" nhau cũng mừng.
Trước hôm về lại Caolãnh, trong bữa ăn điểm
tâm mợ Tư hỏi Phát:
- Sao, chuyện hai người tới đâu rồi?
Anh chàng nhăn nhó:- Thì vậy vậy
thôi...
Mợ Tư trợn mắt:- Vậy thôi nghĩa
là sao? Con Linh có biết là chú thương nó không? Mà vấn đề là
chú có nói gì với nó chưa?
Phát lắc đầu, mặt thảm hại:
- Chưa, em chưa nói gì hết. Mà
chị coi đó thiệt ra em đâu có cơ hội!
Mợ Tư suy nghĩ một chút rồi nói:- Thôi được,
để tôi giúp chú chuyến này.
Mặt anh chàng tươi như cây khô vừa được tưới
nước:- Em đặt hết hy vọng vô chị đó.
Cậu Tư cười lớn:- Đừng lo. Chị Tư
em đa mưu túc kế. Chỉ thua Khổng Minh Gia Cát Lượng vài phần mà
thôi.
Mợ Tư háy chồng con mắt có đuôi:
- Cũng khéo nói đó chớ. Vậy ráng
giữ mình cho kỹ. Anh chỉ nhúc nhích ngón út thôi em bấm độn cũng
biết liền.
Cậu Tư cười mơn:- Đừng nghi ngờ
oan cho anh. Ai cũng biết anh theo đạo thờ...bà mà. Muốn anh thề
lần thứ... 1001 không nè? Vừa nói cậu Tư vừa đưa tay hên trời,
nhưng mợ đã chận ngang:
- Xí ai thèm tin. Mấy ông thì
chuyện gì mà không dám làm? Như cái lần anh dám nhận con quỉ
cái, mèo của anh ba là của anh đó...
Cậu Tư nhăn nhó:- Em sao nhắc
chuyện đó hoài. Bữa đó anh giải vây cho anh ba thôi mà. Nếu anh
không nhận đại, chắc chị ba xé xác ảnh ra làm trăm mảnh quá.
- Cho đáng đời. Có gan ăn vụng
phải có gan chịu chớ. Thôi bây giờ em ra chợ rủ con Linh tối nay
vô nhà mình ăn bánh ngắm trăng. Chỉ còn tối nay nữa thôi, cho
đôi trẻ tâm sự lần chót. Nói rồi mợ Tư đứng lên xách nón lá cùng
với con nhỏ ở đi chợ...
Sau bữa cơm trưa, mợ Tư bày bột
đường ra làm một mẻ bánh thuẩn và bánh men trắng bắt bông đường.
Một phần để uống trà ngắm trăng tối nay, một phần mợ sắp vô cái
quả nhôm sơn đen, trên mặt có vẽ mấy đóa hải đường màu đỏ thiệt
lộng lẫy, mai đem về Caolãnh biếu cha mẹ chồng.
Cơm chiều xong, mợ Tư sắp một dĩa
trái cây và một dĩa bánh ngọt ra chiếc bàn đá trắng ngoài sân
sau. Cái sân rộng được lót gạch tàu đỏ au. Chung quanh bày nào
kiểng, nào bông sứ, bông bùm sụm, bông giấy v...v...trong mấy
chậu bằng sứ tráng men. Ngoài rìa sân gạch có trồng bông trang ,
bông điệp để bà Hương Sư cúng Phật. Vài cụm lài bông nho nhỏ
trắng muốt, để bỏ vô bình trà mỗi ngày cho ông.
Mỹ Linh vừa tới là Phát đã chạy
vội ra đón. Sau khi chào ông bà Hương sư xong là mấy người trẻ
dẫn nhau ra sân sau, ngồi xung quanh chiếc bàn đá. Bữa nay mười
bốn nên trăng đã tròn lắm. Cây đèn măng -xông trong nhà hắt ánh
sáng trắng xanh ra tận một phần sân sau nên mọi người đồng ý
không cần thắp đèn thêm, để như vậy mới ngắm được vầng trăng
sáng như gương đang lấp ló sau những giải mây trắng như lụa
bạch. Vừa ăn bánh vừa uống trà, nói chuyện trên trời dưới đất.
Qua một tuần trà, mợ Tư đứng lên nói:
- Cả ngày hôm nay mắc làm bánh
chưa sửa soạn gì ráo. Thôi mọi người tiếp tục đi, tôi vô sắp dọn
vài thứ rồi trở ra. Cậu Tư cũng vỗ trán:
- Chút nữa quên. Anh phải vô hỏi
ba chuyện mấy mẫu đất bên Cái Dầu ba sang tên chưa. Thôi cáo lỗi
nghen.
Tuấn, Tú ngồi thêm một chặp cũng
đứng dậy:
- Anh Phát với Mỹ Linh ngồi đây
chơi nghen. Tụi này có hẹn với đám thằng Lập bàn chuyện đá banh
với đội Long Xuyên tuần tới. Nói rồi cả hai quày quả vô nhà.
Thấy mọi người bỏ đi hết Mỹ Linh
đâm lính quính cũng định đứng lên. Không kịp suy nghĩ, Phát nắm
cánh tay cô nàng kéo ngồi lại:
- Họ có việc phải làm, còn Linh
bộ không thích ngồi lại nói chuyện với tôi hay sao? Mỹ Linh lúng
túng:
- Dạ không phải vậy. Nhưng em
thấy kỳ quá...Tự nhiên bỏ đi hết trơn!
Bây giờ mặt trăng đã lên khỏi
ngọn tre, tỏa một thứ ánh sáng thật dịu dàng trên vạn vật. Dưới
ánh trăng, khuôn mặt Mỹ Linh trắng như ngà, cặp mắt huyền long
lanh, long lanh. Phát đâm bạo dạn:
- Linh không thấy họ cố ý " trả
tự do " cho tụi mình hay sao?
Mỹ Linh thẹn thùng:- Anh kỳ...
Mình có bị gì đâu mà họ trả tự do?
Phát nhìn vào mắt Mỹ Linh nói
thật nhẹ:- Có thể Linh không bị nhưng...anh bị!
Nghe tới đây cô nhỏ càng mắc cở
vội đứng lên bước tới cạnh chậu bông sứ Thái Lan trổ đầy bông đỏ
tham. Phát cũng bước theo. Cái áo tơ vàng bó sát thân hình thon
thả . Cái bím tóc thả dài trên khuôn ngựïc thanh tân. Người và
chậu hoa tạo nên một bức tranh mờ ảo đẹp tuyệt vời. Phát đưa tay
hái một bông sứ cài lên mái tóc Mỹ Linh. Nghiêng đầu ngắm xong,
chàng ngước mắt nhìn lên vầng trăng treo lơ lững:
- Anh không biết cô Hằng trên
cung Quảng đẹp tới cỡ nào, nhưng anh chắc chắn nếu đứng cạnh Mỹ
Linh, cổ chỉ là một cái bóng mờ!
Nàng bối rối, tay vân vê đuôi
tóc:- Anh...anh cứ khen nịnh em không hà!
Phát cười nhẹ, cầm đại bàn tay
mềm mại của Mỹ Linh áp lên ngực mình:
- Anh nói thiệt mà. Linh là người
con gái đẹp và dễ thương nhứt từ xưa tới nay anh được gặp. Linh
có thấy trái tim anh đập mạnh không nè? Tại Linh đó.
Mỹ Linh vừa mắc cỡ vừa sợ muốn
giựt bàn tay lại, nhưng Phát chẳng những không buông lại còn đưa
lên môi, đặt một cái hôn nhẹ. Mỹ Linh ngạc nhiên tột độ chỉ biết
đứng ngây ra nhìn Phát, cặp môi hé mở như một nụ hoa anh đào .
Phát muốn hôn lên đó hết sức, nhưng ngại tiến lẹ quá khiến cô
nhỏ hốt hoảng, hư bột hư đường hết ráo, nên cố dằn lòng. Nhìn
sâu vào mắt Mỹ Linh, Phát run giọng:
- Mỹ Linh à, cả tuần nay anh mất
ăn mất ngủ vì em đó ( hơi tô màu chút xíu!)
Mỹ Linh mở lớn đôi mắt phượng, giọng cũng run
không kém:
- Tại sao, em có làm gì anh đâu?
Phát hít một hơi dài, lấy hết can
đảm:
-Em không làm gì anh. Chỉ
tại...tại...anh thương em thôi(nói ra rồi, trút được gánh nặng
ngàn cân!). Anh thương liền từ hôm mới gặp. Bây giờ anh có thể
biết em đối với anh ra sao không?
Mỹ Linh e thẹn không trả lời,
quay nhìn về phía khác khiến Phát hốt hoảng không kịp suy nghĩ,
đưa tay xoay nhẹ mặt Mỹ Linh về phía mình, năn nỉ:
- Trả lời đi. Đừng để anh lo.
Có... thương anh không? Nói đại đi mà.
Mỹ Linh mắt nhìn xuống đất, mặt mũi đỏ bừng,
gật nhẹ đầu. Nỗi vui ào tới như muốn nổ tung lồng ngực. Phát
bước tới ôm nhẹ Mỹ Linh vô lòng, miệng nói anh mừng quá, anh
sung sướng quá ... rồi cứ chấm câu bằng những cái hôn lên trán,
lên mắt , lên má của Mỹ Linh. Cô nhỏ bàng hoàng trước sự việc
xảy ra nên chỉ biết đứng yên cho Phát hôn. Chặp sau Phát mới
buông người yêu ra, hồ hởi nói:
-Mai anh về Caolãnh sẽ thưa
chuyện mình với ông nội . Anh nói ông bà qua hỏi cưới em cho
anh. Xa em lâu quá anh chắc chịu không nổi!
Giọng Mỹ Linh lo lắng: Em sợ tía em không
chịu gả. ..
Phát
trấn an: - Đừng lo. Gia đình anh có tiếng tăm, chắc tía em
không chê đâu.
Nghe
vậy Mỹ Linh cũng nuôi hy vọng, bởi trong nhà đã có hai chị lấy
chồng Tàu. Hai người nói chuyện thêm chút xíu thì nàng đòi về sợ
bị rầy. Trước khi vô nhà, Phát lấy trong túi áo một cây trâm
bằng vàng mười tám có cẩn mấy hột trân châu đưa cho Mỹ Linh giữ
làm kỷ niệm. Té ra hôm trước anh chàng xé lẻ môït mình là đi
kiếm tặng vật cho người đẹp. Thấy mặt là bắt hình dong liền, cậu
mợ Tư đâu cần hỏi cũng biết kết quả khả quan. Phát đạp xe đưa Mỹ
Linh về, nhưng gần tới nhà thì chia tay sợ ông già bắt gặp. Đêm
đó Phát trằn trọc mãi không ngủ được. Ngắm vầng trăng sáng vằng
vặc ngoài cửa sổ, chàng xây đắp không biết bao nhiêu là mộng
đẹp...Không thể ngờ mình có cái diễm phúc gặp được một người con
gái tuyệt vời như vậy. Xinh đẹp tuyệt trần mà lại ôn nhu đằm
thắm. Cuộc đời thật là đáng yêu biết mấy. Cuối cùng Phát cũng
chìm vào giấc ngủ với nụ cười trên môi.
...Không nén lòng được lâu, tối đó cơm nước xong ,
trong lúc bà nội ngồi ăn trầu trên cái sập chân quỳ bằng gỗ cẩm
lai lên nước bóng như gương, Phát rề lại gần tỉ tê kể chuyện gặp
Mỹ Linh cho bà nghe. Thấy cháu mồ côi mồ cút sớm nên bà rất cưng
chìu Phát. Thuở nhỏ có lỗi gì chàng ta cũng được bà bao che lại
còn đút nhét tiền bạc cho xài nên Phát rất thương bà. Có chuyện
gì cũng kể cho bà nghe. Thấy cháu đã tới tuổi lập gia thất, bà
cũng đang để ý kiếm , nay nghe Phát gặp được người vừa ý, lại là
em họ của mợ Tư Tâm thì còn gì bằng? Bà lập tức báo tin vui cho
ông nghe, hối ông sớm nhờ người mối đi hỏi Mỹ Linh cho thằng
cháu nội cưng. Hai ông bà bàn tính hồi lâu, cuối cùng không thấy
ai hơn ông bà Hương Sư Bách, cha má mợ Tư Tâm. Hôm sau ông cho
trẻ kêu cậu mợ tới hỏi ý kiến. Hai người cũng đồng ý với quyết
định này. Ít bữa sau ông sai Phát viết một lá thơ cho ông bà
Hương Sư, cậy hai người đứng ra làm mai dùm. Sau đó Phát cầm lá
thơ và một số lễ vật qua tặng ông bà Hương. Trên đường đi trở
qua Mỹ Luông, Phát đạp xe mà lòng phơi phới, nghĩ tới lúc gặp
lại Mỹ Linh. Mới xa có mấy hôm mà đã nhớ nhung như vầy, không
lấy được nhau chắc...chết!!!
Phát trình thơ và quà cáp cho ông bà Hương sư. Ông
xem thơ xong có vẻ trầm ngâm suy nghĩ khiến chàng đâm lo. Sau
cùng ông nói:
- Để bữa nào thuận tiện bác sẽ dò ý anh Xương, sau
đó bác sai thằng Tuấn cầm thơ qua báo cho hai bác ở bển. Cháu cứ
ở lại đây chơi vài ngày rồi hẳn về. Phát cám ơn ông rồi vô trong
kiếm Tuấn- Tú. Hai cậu gặp lại Phát vui lắm. Phát kể rõ mục đích
qua đây rồi năn nỉ Tuấn kiếm cách cho chàng gặp Mỹ Linh. Tuấn
lấy xe đạp xuống chợ khoảng gần tiếng đồng hồ sau trở về. Cu cậu
kéo Phát vô phòng nói nhỏ rằng sẩm tối nay Mỹ Linh sẽ chờ Phát
ngoài Đình. Đình này cách Chợ hơn cây số. Dĩ nhiên Tuấn phải hộ
tống Phát tới đó chớ anh chàng đâu có thuộc đường bên này.
Cơm nước xong, Tuấn chở Phát tà tà xuống dưới Đình.
Tuấn nói anh cứ ở lại đây chờ nhỏ Linh. Em ra ngoài quán nước độ
một tiếng nữa trở lại kiếm anh.
Nơi đây tương đối vắng vẻ nên Phát yên lòng không sợ
bị ai ngó thấy. Tuấn vừa đi độ vài phút thì Mỹ Linh đạp xe tới.
Phát đứng núp sau một thân cây cổ thụ, thấy người yêu, lật đật
chạy ra dành lấy chiếc xe dẫn vào, dựng bên vách có lối đi ra
sau đình. Chỗ này có một hàng rào bông lồng đèn rất kín đáo.
Dựng xe xong Phát quay lại ôm chặt Mỹ Linh vào lòng, hôn tới tấp
lên mặt khiến cô nàng muốn nghẹt thở phải đẩy Phát ra. Chàng nói
tại nhớ em quá muốn phát điên. Mỹ Linh cười hỏi anh điên rồi
làm sao cưới vợ? Phát cũng cười kéo người yêu ngồi bệt xuống bãi
cỏ. Vầng trăng hạ tuần toả ánh sáng yếu ớt nhưng cũng đủ cho hai
người nhìn rõ mặt nhau. Thôi thì biết bao lời nhung nhớ, nhớ
nhung được trao qua đổi lại không biết chán cho tới khi nghe
tiếng tằng hắng của Tuấn họ mới giựt mình! Phát than sao thời
gian qua mau quá!!!Hai người dùng dằng mãi Tuấn phải dọa coi
chừng có người thấy họ mới chịu thôi. Ngày hôm sau Phát trở về
Caolãnh mà lòng nặng trĩu nhớ thương.
...Tin dữ đến một tuần sau. Nhận được thơ của ông
Hương Sư do Tuấn cầm qua, ông bà nội Phát không biết báo tin này
bằng cách nào cho thằng cháu đỡ đau lòng. Cuối cùng rồi cũng
phải nói thiệt. Tía của Mỹ Linh nói đã đính hôn cho con gái với
một gia đình người Hải Nam buôn bán bên Cần Thơ. Con gái Tàu
nhứt quyết không gã cho người Việt. Phát thấy như trời đất ngừng
quay. Lòng đau khác nào dao cắt. Phát bỏ ăn mấy bữa mặc cho bà
nội và vợ chồng cậu Tư năn nỉ. Cuối cùng mợ Tư hứa sẽ xin phép
ông bà Cả về Mỹ Luông năn nỉ bà dì, coi bả có thuyết phục được
ông dượng rể sặc mùi...kỳ thị chủng tộc này hay chăng? Mợ Tư về
Mỹ Luông với một lá thơ dài như sớ Táo Quân của Phát viết cho
người yêu. Nội dung khỏi nói ai cũng đoán được!
Về đó mợ Tư mới thấy Mỹ Linh còn tệ hơn Phát. Người
ngợm ốm nhom, mặt mũi bơ phờ thảm hại. Bởi thấy "nguy cơ" gần kề
nên ông gìa lật đật viết thơ qua Cần Thơ hối người bạn đồng
hương mau mau xúc tiến chyện hôn nhân của đôi trẻ. Biết chuyện
này, Mỹ Linh khóc sưng cặp mắt, nằm bẹp trong phòng tuyệt thực
luôn! Thấy con như vậy, bà mẹ đau xót năn nỉ chồng hết lời,
nhưng ổng nhứt định không gả con gái cho..."Nam man"...Mợ Tư năn
nỉ Ông Hương Sư xuống nói thêm lần nữa, nhưng ông em rể vẫn một
mực khước từ. Ổng viện cớ lời hứa của ổng đã nói ra miệng không
thể nào nuốt trở vô bụng được! Ông ta sẽ mất hết thể diện trong
bang hội người Tàu. Số là lúc Mỹ Linh lên bảy, tám tuổi gì đó,
trong một buổi tiệc rượu hai ông đã hứa hẹn làm sui với nhau.
Bà Dì có nghe nhưng tưởng chỉ là lời nói chơi trong lúc trà dư
tửu hậu, chớ đâu có dè ra nông nổi này? Mợ Tư chỉ đành an ủi dỗ
dành cô em họ rồi khăn gói quả mướp trở về Cao Lãnh với một bức
tâm thơ dài không thua tờ sớ của Phát trước đây. Trong thơ Mỹ
Linh nói nếu không lấy được chàng thì thà uống thuốc độc chết
cho rồi, chớ không bao giờ chịu gá nghĩa với cái tên "tiểu tử "
mà từ nào tới giờ nàng chưa hề biết mặt!!! Đọc thơ xong Phát
càng thấy lòng nóng hơn lửa đốt khi nghĩ tới cả đống độc dược
trong tiệm thuốc bắc của cha nàng. Phát lại tức tốc kiếm mợ Tư.
...Đọc xong mợ cũng đâm hoảng, sợ em làm liều thì
khổ. Mợ trầm ngâm hồi lâu mới khuyên Phát trở qua Mỹ Luông gặp
Mỹ Linh lần nữa. Nói nàng nhẫn nại một chút, có gì từ từ tính
chớ chết rồi không sống trở lại được đâu mà vấn đề còn rắc rối
hơn. Phát nghe lời về xin phép ông bà nội đi lần nữa. Ông bà
nhìn thằng cháu cưng mà đau lòng xót dạ, nhưng cũng đành bó tay.
(Riêng cậu Tư Tâm có lén cho Phát một lời khuyên "vàng ngọc":
mầy cứ theo sách lược" gạo nấu thành cơm " là ăn tiền. Lúc đó
chắc ông già nó còn phải mời mày qua gả không nữa đó. Nhưng Phát
cười mà miệng méo xệch nói em sợ chẳng những ổng không gả con mà
gặp em đâu là chém đó mới chết!)
Lần này muốn gặp Mỹ Linh thiệt là vạn nan. Ông già
bắt bà vợ canh con gái rất gắt. Tuấn phải hẹn thằng em út của Mỹ
Linh ra quán nước rồi năn nỉ nó chuyển dùm lá thơ của Phát cho
Linh, không quên kèm theo mười đồng để xài vặt. Người ta nói hơi
đồng làm tối mắt đúng quá, cậu em hăng hái nhận nhiệm vụ làm
chim xanh liền. Trong thơ Phát nói sẽ chờ Mỹ Linh chỗ cũ. Chàng
sẽ chờ mãi cho tới khi gặp được nàng dù phải đợi sáng đêm. Phát
mượn xe của Tuấn đạp xuống Đình, phần Tuấn sẽ lén để cửa sau
không gài chốt. Lòng nóng như thiêu nhưng Mỹ Linh cũng đợi mọi
người trong nhà ngủ say, lén mở cửa sau đạp xe ( mà từ chiều đã
dấu sẵn sau hè) tới chỗ hẹn. Hai người gặp nhau giống như hai kẻ
sắp chết đuối nắm được dây phao. Lần này nhớ thương chất ngất
nên Mỹ Linh cũng chẳng còn ngượng ngùng, cứ để Phát mặc tình hôn
hít. Ôâm người yêu trong tay, có lúc Phát muốn theo sách lược
"gạo nấu thành cơm" của ông anh họ, nhưng cái cương vị gõ đầu
trẻ của chàng không cho phép làm chuyện mất đạo đức này. Mỹ Linh
chỉ biết khóc mà thôi, nhưng hứa với Phát sẽ không nghĩ đến cái
chết nữa. Phát yên tâm về Caolãnh để... suy tính tiếp. Nhưng lá
thơ Tuấùn đem qua năm hôm sau đó làm Phát quýnh lên. Chỉ còn
mười ngày nữa đàng trai bên Cần Thơ sẽ đem lễ vật qua làm lễ ra
mắt. Phát suy nghĩ mãi không biết tính sao đành đi kiếm vợ chồng
cậu Tư vấn kế. Nhằm lúc mợ phải đi xóm giải quyết dùm chuyện lục
đục gia đình của người bạn. Anh chồng mê đá gà đã cúng hết tiền
bán mấy trăm gịa lúa vô mấy trường đá gà, Tết nhứt tới nơi mà
trong nhà chưa sắm sửa gì hết, hai người cãi cọ rồi đánh nhầu,
đứa con gái phải chạy qua cầu cứu mợ Tư. Mợ cầm mấy chục bạc qua
giúp bạn nên nhà chỉ còn quân sư quạt mo Tư Tâm mà thôi. Cậu
chắc lưỡi hít hà nói tao có kế hay mà mày không chịu nghe. Cái
chữ trinh đối với người Tàu quan trọng kinh lắm. Cái này kêu
bằng "ngộ biến phải tùng quyền", chớ đâu phải tụi bây khoái cái
màn tiền dâm hậu thú! Coi chừng mất vợ đó nghe mậy. Phát nghe
vậy cũng hoảng nói để em tính lại với Mỹ Linh. Sau đó cậu tức
tốc qua Mỹ Luông. Lần này Phát lấy hết can đảm đem cái "diệu kế"
của ông anh nói cho Mỹ Linh nghe, nhưng bị nàng cự tuyệt. Nhưng
từ cái kế đó Mỹ Linh đã nghĩ ra được một cách. Nàng hớn hở nói
Phát cứ yên lòng ra về, mọi chuyện sẽ được giải quyết. Hỏi gì cô
nàng cũng chỉ cười không nói. Mãi sau này Phát mới biết, khi ông
bạn của cha nàng dẫn thằng con tên Quâân từ Cần Thơ qua, thấy
mặt Mỹ Linh là cu cậu mê tơi ngay. Nhưng nhìn thấy cái tướng
phục phịch cộng thêm cặp mắt heo ti hí của hắn là Mỹ Linh đã lộn
ruột. Chỉ cái bề ngoài thôi là hắn đã thua xa anh Phát của nàng,
vì vậy Mỹ Linh càng mạnh dạn thực hành ý định của mình. Đàng
trai định ở chơi năm ngày, nhưng mới qua ngày thứ nhì, chịu
không nổi cái "bản mặt heo nọc" cứ lấm lét ngó trộm mình hoài,
Mỹ Linh làm bộ vui vẻ rủ hắn ra bờ sông ngắm cảnh mặt trời lặn.
Quân mừng rở đi liền. Hai người chầm chậm đi dọc bờ sông Những
gợn sóng lăn tăn phản chiếu ánh chiều tà khiến cảnh sắc muôn
phần rực rỡ. Quân luôn miệng khen Mỹ Linh đẹp không thua gì Tứ
Đại Mỹ Nhân của Trung quốc... thời xưa. Tới chỗ vắng người Mỹ
Linh dừng lại nói có chuyện quan trọng muốn nói. Nhìn thấy vẻ
mặt nghiêm trang của nàng, cậu ta hơi lo. Mỹ Linh hơi ngập ngừng
mấy giây nhưng cuối cùng cũng nói:
-Ngày mai là ngày trọng đại của chúng ta. Nhưng có
một chuyện tôi không thể dấu anh được. Bởi lẽ sau này chắc chắn
anh sẽ hận tôi.
Quân tái mặt hỏi dồn:- Chuyện gì ghê gớm dữ vậy?
Linh làm anh lo quá!
Mỹ Linh nhìn thẳng vô cặp mắt heo luộc nói rõ
từng tiếng:- Tôi đã thương một người con trai Việt Nam. Tía tôi
không đồng ý nhưng tụi tôi thương nhau thiệt lòng và tôi đã...
trao thân cho ảnh rồi. Đó, bây giờ anh đã biết hết, vậy tùy anh
quyết định đi.
Nhìn bộ mặt thất thần của Quân,
Mỹ Linh cũng thấy ái ngại, nhưng con bài tẩy đã lật ra rồi, chỉ
còn chờ kết quả. Chết đứng hồi lâu cậu ta mới lắp bắp:
- Chuyện này...chuyện này kinh khủng quá tôi
phải suy nghĩ lại...
Không còn hứng thú ngắm người, ngắm cảnh gì
nữa, cậu ta đòi quay về. Mỹ Linh mừng thầm, hy vọng thành công.
Y như rằng, không biết tối hôm đó cậu ta nói gì với ông già tía,
mà sáng sớm hôm sau mọi người đã khăn gói quả mướp trở vềà Cần
Thơ trong sự kinh ngạc tột độ của gia đình đàng gái! Họ chỉ nói
sẽ gởi thơ qua cho biết lý do sau. Ông Xương hỏi con gái có làm
gì phật lòng cậu Quân không thì Mỹ Linh trả lời không hề có với
một nét mặt rất ngây thơ vô (số) tội! Ông ra vô than vắn thở
dài, mặt mày quạo đeo khiến ai cũng không dám hó hé!!! Nhưng so
với cái hôm nhận được thơ của ông sui hụt từ bên Cần Thơ gởi qua
từ hôn thì chẳng thấm gì. Sấm sét nổi lên đùng đùng, ba đào dậy
sóng. Tóc tai dựng đứng, ông lôi Mỹ Linh ra đánh một trận, nếu
không có bà mẹ liều mình nhào vô can, dám hui nhị tì lắm lắm!
Sau trận đòn, người ngợm mềm như trái dưa gang, Mỹ Linh nằm liệt
cả tuần lễ. Nhưng cô nàng nghĩ cũng đáng giá, miễn là khỏi phải
lấy cái thằng tiểu tử xấu như Trư Bát Giới kia là được rồi. Chỉ
nghĩ đến hằng đêm phải nằm cạnh nó, bị nó ôm ấp hôn hít là nàng
đã rùng mình! Ông Xương rầu rĩ nói với vợ rằng tiếng dữ đồn xa,
điệu này hết hy vọng kiếm thằng rể Tàu rồi! Bà nói với ông vợ
chồng là duyên số, có buồn rầu cũng không thay đổi gì hết. (Cái
mà ông mù tịt là sau hai cậu rể Tàu trong thâm tâm bà rất muốn
có một người rể Việt.) Mỹ Linh vui lắm, lén viết một lá thơ cho
Phát kể rõ đầu đuôi. Chàng nghe người yêu bị trận đòn thừa sống
thiếu chết thì đau lòng lắm, nhưng khâm phục nàng sát đất. Phát
vội kiếm mợ Tư ngoài vườn chuối cho xem thơ. Mợ cũng lắc đầu
không ngờ con em mình cũng liều mạng hết chỗ chê, vì tình mà bất
kể tới tai tiếng. Mợ bàn với Phát để từ từ cho ông dượng nguôi
dần, rồi mình lại nhờ ông bà Hương Sư tới năn nỉ lần nữa. Chắc
chắn sẽ mã đáo thành công. Không gả con cho trai Tàu được vì sợ
ngày nhị hỉ sẽ nhận lại quả một con heo bị cắt tai, tiếng xấu để
đời. Thôi thì có bà dì làm nội ứng, chắc ổng sễ tống khứ cho
khuất mắt đứa con gái hư cho cái thằng Nam Man khốn kiếp, đằng
nào nó cũng "đã tỏ đường đi lối về" với đứa con gái nghỗ nghịch
của ông rồi. Phát sướng như phát điên khi nghĩ đến Tết này mình
có thể cùng Mỹ Linh chính thức ra mặt yêu nhau và không quên
kiếm ông quân sư Tư Tâm để tạ ơn. Nhờ ổng mới có kết quả ngày
hôm nay. Cậu Tư còn nói tội nghiệp thằng Quân, khi tao tưởng
tượng tới bộ mặt cực kỳ tuyệt vọng của nó, nếu nó "được" thấy
tấm khăn trải giường màu trắng trong đêm tân hôn của chú mày!
Hai anh em khoái chí cất tiếng cười vang. Đời vẫn đẹp, vẫn đáng
yêu biết mấy...
TIỂU-THU
Trở về Trang Chính
|