|
Một tay xách câu liêm, một tay cầm dao phay đi ra
vườn dừa, Thiên định giựt ít trái dừa xiêm xuống uống nước. Bữa
nay trời nóng gắt, chim chóc trong vườn chắc cũng mỏi mệt cũng
chẳng buồn hót. Tiếng sáu Lương kêu ơi ới:
- Thiên, Thiên, đi đâu đó? Chờ chút coi.
Thiên quay lại. Sáu Lương mặc quần đùi màu cứt ngựa,
áo thun trắng ngắn tay bỏ vô quần, chân mang săn đan da, đang
bương bả đi tới. Sáu Lương là em bà con chú bác ruột với ba của
Thiên. Ông nội Thiên thứ ba, ông già Sáu Lương tới thứ tám.
Lương con út nên chú cháu cách nhau có ba tuổi. Sáu Lương hăm
mốt, Thiên mười tám. Hai chú cháu cao sắp xỉ nhau, nhưng sáu
Lương ốm yếu, dáng bạch diện thư sinh, trong khi Thiên vạm vỡ,
tràn đầy sinh lực. Thiên học trên Sàigòn, Lương học collège Mỹ-
Tho. Dịp Tết hay bãi trường, hai chú cháu thường gặp nhau, vì
hai nhà chỉ cách nửa cây số. Thiên cười:
-Chú đi
đâu mà mặt mày đỏ ké vậy? Cháu định ra vườn móc vài trái dừa
uống cho mát.
Mắt
sáu Lương sáng rỡ:
- Ờ thì đi. Tao đang khát khô cổ đây.
Đứng dưới gốc cây dừa xiêm sai oằn, Thiên vừa đưa
câu liêm lên giựt, vừa nói:
- Coi chừng cái đầu chú đó. Không cứng bằng trái dừa
đâu nghen.
Sáu Lương dặn:
- Đừng hái dừa dán cháo nước chua lè, cũng đừng cứng
cạy quá nước lạt nhách nghen mậy.
Một chùm dừa bốn năm trái rớt xuống cái ào. Thiên
lấy dao phay vạt miệng rồi đưa cho chú. Hai chú cháu ngửa cổ
uống hết bốn trái dừa một cách khoan khoái . Hết nước, Thiên bổ
đôi trái dừa, vạt một miếng vỏ nho nhỏ rồi dùng như cái muỗng
nạo cơm dừa ăn luôn. Cơm dừa trắng nõn, mềm mại, vừa ngọt vừa
béo, trôi tới đâu mát rượi tới đó.
Sáu Lương bỗng đề nghị:
- Bây giờ chú cháu mình đạp xe xuống chợ Tân Thuận
chơi.
Thiên nhìn ông chú với ánh mắt nghi ngờ:
- Lại xuống đóng trụ dưới quán chú Sềnh, trước tiệm
Mỹ Trà để ngắm cô Út chớ gì? Thôi chú ơi, ông già cổ khó chịu
thấy mồ. Mỗi lần bị ổng chiếu tướng, cháu có cảm giác như bị kim
châm. Còn cô ta thì tưởng mình là công chúa Phương Dung hay
Phương Mai gì đo hổng bằng!...
Sáu Lương vổ vai thằng cháu đang phun ra toàn những
lời bất mãn:
- Ậy, có chiến thắng một cách khó khăn mới vinh
quang chớ mậy. Dễ quá đâu còn quí báu gì nữa. Theo tao, nội cặp
mắt bồ câu với hai cái núm đồng tiền trên má cổ đã đáng ngàn
vàng rồi mày ơi...
Thiên vẫn lắc:
-Thôi
chú chiu khó đi một mình đi. Nói chú đừng buồn, rủi cổ thấy cháu
đẹp trai quá lại "chịu đèn" cháu rồi tính sao. Hổng lẽ hai chú
cháu mình đánh lộn?
Nói
xong Thiên cười hăng hắc. Sáu Lương cú đầu thằng cháu rắn mắt:
- Cái thằng miệng còn hôi sữa mà đã bày đặt giở
giọng "song tàn"! Cho thằng cháu mày hay, hôm qua lần đầu tiên
cổ đã đáp lễ cái gật đầu chào của tao bằng một nụ cười, tươi còn
hơn đóa hồng nhung vừa hé nở buổi sáng sớm ...
Thiên phá lên cười:
- Rồi
nụ cười mê hồn đó đã biến chú thành thi sĩ ngang xương?
Sáu Lương cũng cười:
-
Tình yêu vạn
năng mà mậy. Tao nghĩ là cá sắp cắn câu rồi đó Thiên.
Chợt
nhớ ra chuyện gì, sáu Lương vỗ vai cháu:
- Thôi tao nhớ ra rồi. Thằng Ban nói mày đang tán
con Thu Hương con ông tám Triệu bên sông phải không?
Thiên cười lỏn lẻn:
- Cái
thằng quỷ miệng thèo lẻo!
Sáu Lương cười cười:
- Coi
chừng nghe cháu. Con Thu Hương còn nhỏ xíu. Lạng quạng ông già
nó qua bắt đền thì mày lúa đời.
Thiên cãi:
- Nhỏ
gì. Cổ cũng mười bảy rồi chớ bộ. Mấy đứa con gái khôn giàn trời
chú ơi. Chú hổng thấy con Hồng Trang,( em kế Thiên), nhỏ hơn
cháu hai tuổi mà tối ngày cứ lên mặt dạy đời cháu đó sao?
Sáu Lương gật gù chớ có biết ất giáp gì đâu. Là con
trai duy nhứt, ở trên có bốn bà chị, mấy bà này cưng chiều ông
em như trứng mỏng, muốn gì được nấy...Anh chàng ngồi dựa lưng vô
gốc dừa thiệt thoải mái rồi nói:
- Thôi bữa nay không xuống chợ Tân Thuận. Ở nhà nghe
chuyện mày với nhỏ Thu Hương. Kể đi.
Thiên cười mím chi. Cặp mắt trở nên xa vắng như chìm
vào cõi mộng (!):
- Tuyệt lắm chú ơi. Lần đầu tiên cháu gặp riêng cổ ở
sau hè, bên gốc cây chanh giấy đó. Cháu cầm tay cổ mà run quá
trời. Cổ cũng để yên, mắt nhìn xuống đất, thỉnh thoảng mới liếc
cháu một cái...Nhưng cháu chưa kịp thổ lộ tâm tình, cổ đã giựt
tay lại, ngó dáo dác rồi nói thôi để Hương vô nhà. Rủi ai gặp kỳ
chết!
Sáu Lương ngắt lời:
- Ờ,
con gái hay làm bộ làm tịch lắm. Mà
sao mày quen con Thu Hương?
- Cổ là bạn học với con Trang nhà mình. Cháu thấy
mặt cổ hôm Tết dưới chùa Đạo Nằm. Rồi tốn bộn tiền cho nhỏ Trang
mới quen được Thu Hương đó chú. Trước khi về nghỉ hè, cháu phải
mua một tá chỉ D.M.C đủ màu cho nó thêu khăn với áo gối. Nó rủ
Thu Hương qua nhà chơi thì ông bà tám Triệu...yên lòng hơn!
Sáu Lương gật gù:
- Mầy
cũng khôn tổ đó chớ bỏ bê gì. Rồi sao nữa?
-Cách
đây hai bữa, Thu Hương qua chơi. Ông bà nội với ba má cháu đều
ngủ trưa. Cháu có bàn trước với nhỏ Trang, nên ba đứa nhè nhẹ ra
khỏi nhà, thẳng tiến ra mộ bà Tư ngoài vàm. ( BàTư là em gái
của ông nội Thiên và là cô ruột sáu Lương. Bà kết duyên với ông
Hội Đồng Hòa, sanh được hai người con thì mất vì bịnh sản hậu.
Lúc đó bà mới gần bốn mươi tuổi. ÔngHội thương vợ cho xây một
ngôi mộ thiệt lộng lẫy. Cột kèo đều chạm trổ rồng phụng, mấy bức
tường được họa sĩ vẽ cảnh non bồng nước nhược màu sắc rực rỡ. Vì
vậy ngôi mộ có dáng vẻ là một ngôi đền nho nhỏ. Nên dù ngồi
trong mộ mà không ai có cảm giác sợ sệt. Xung quanh là một vườn
sa bô chê lớn có sẵn từ trước. Tới mùa trái chín, trong họ ai
cũng có thể tới hái ăn. Nếu không chim chóc hợp với lũ dơi cũng
sẽ thanh toán hết. Hai người con bà Tư ở Sàigòn, còn ông Hội có
dinh cơ dưới chợ Caolãnh ít khi về. Hơn nữa ông đã tái giá, nên
tình cảm đối với bên vợ trước cũng phai lạt nhiều...) Cháu nói
nhỏ Trang ra vườn hái sa bô chê. Còn cháu với Thu Hương ngồi
trong nhà mồ cho...kín đáo. Lần nầy cháu quyết đánh mạnh nghen
chú.
Kể tới
đây Thiên nín ngang. Cặp mắt mơ màng, miệng cười chúm chím một
cách khoái chí.
Sáu Lương thúc cùi chỏ:
- Tiếp
đi mậy. Tự nhiên tới chỗ gay cấn lại ngưng ngang. Thiên như chợt
tỉnh cơn...mộng lành:
-Mới
đầu Thu Hương mắc cở đòi đi theo nhỏ Trang. Cháu phải nắm tay cổ
kéo ngồi xuống gạch rồi nói thôi ngồi đây với...anh chút xíu. Ai
có làm gì đâu mà sợ? Tuy nói vậy chớ cháu cũng kín đáo quàng tay
qua vai cổ kéo sát lại gần, để mái tóc dài thơm ngát mùi sà bông
Cô Ba dựa lên vai mình. ( Hương có chị lớn tên Thu Lan lấy chồng
Thiếu Tá, làm việc trên Sàigòn, thỉnh thoảng về thăm nhà, đem đủ
thứ quà cáp hiếm quí cho ba má, Thu Hương và thằng em tên Đạt
mới mười bốn tuổi ) . Chú biết hôn, khác với cô Út Trà, người
đẹp của chú đó, Thu Hương "mát da mát thịt" lắm nghen. Mới mười
bảy thôi mà, xin lỗi chú, nếu cổ "mặc" bộ đồ của bà Evà lúc mới
được Chúa tạo dựng, thì cháu cam đoan cổ hổng khác gì tượng thần
Vệ Nữ bằng thạch cao đâu đó!
Sáu
Lương nghe tới đây bỗng vỗ đùi cái đét:
- Trời
đất, không ngờ mày tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi đó nghe
Thiên!
Thiên liếc ông chú trẻ một cái sắc như dao:
- À há, hồi nào tới giờ chắc chú nghĩ chỉ có chú là
"bảnh" thôi phải hôn? Cho chú hay, cháu ở trên Sài gòn với chú
sáu Tuân (em ruột ba Thiên. ông này lớn hơn Thiên tới sáu tuổi,
đi làm ngoài nhà dây thép chánh, sau khi đậu bằng Đíp lôm), chú
sáu chỉ cho cháu nhiều chiêu ác lắm nghen.
Sáu Lương cằn nhằn:
- Cái
ông này giỏi tài đầu độc con nít! Lớn như tao ổng không chỉ, lại
đi dạy cho mày. Anh hai (ba Thiên) mà biết được chắc...
Thiên lật đật cắt ngang:
-Chết,
chú đừng tiết lộ cho ba cháu biết. Ổng mét ông nội thì chú sáu
dám bị cạo đầu khô tô dầu rái lắm à. Thôi hổng thèm kể chú nghe
nữa đâu.
Sáu
Lương cười xòa trấn an thằng cháu:
-Chọc mày chơi thôi. Hai chú cháu mình cũng...sêm
sêm mà! Thôi kể tiếp đi. Tao hồi hộp quá rồi nè.
Thiên nói chú hứa chắc nghe. Sáu Lương ừ. Thiên kể
tiếp:
- Sau đó cháu mới cầm bàn tay cổ đưa lên mũi hun
nhẹ...Rồi xuất kỳ bất ý quay qua hun lên má cổ một cái. Chắc lần
đầu bị con trai tấn công nên cổ cũng run dữ, lại mắc cỡ, hai gò
má đỏ hồng coi thiệt dễ thương hết sức!
Sáu Lương hỏi dồn:
- Bộ nó
để yên cho mày...tung hoành như vậy sao?
Thiên cười:
- Chắc
lúc đó nội lực cổ cũngbị...tiêu tan, nên tuy có đẩy cháu ra,
nhưng mà yếu xìu hà! Cháu định tấn công tiếp thì...Nói tới đây
Thiên chắc lưỡi, thở ra đầy vẻ tiếc nuối...
Sáu Lương thúc hối:
-Thì
sao, thì sao? Mày sao có cái tật ngưng ngang kỳ cục quá!
Thiên
cười hì hì:
-Đừng
nóng. Đừng nóng. Chú biết hôn, đúng lúc đó con Trang bước vô,
tay xách một giỏ sa bô chê, miệng tía lia:
- Mấy người làm gì trong này mà lâu quá vậy? Tui hái
cả giỏ sa bô chê chín mùi đây nè. Có ai muốn ăn hôn?
Thu Hương bẻn lẻn đưng bật dậy, mặt mũi đỏ nhừ.
Thiệt lúc đó cháu muốn bóp cổ con Trang cho chết luôn!..
Sáu
Lương phụ họa:
- Ừ, thiệt đồ phá đám. Đi vô không đúng lúc chút
nào. Rồi sao đó thì sao?
Thiên thở dài:
- Còn
sao với trăng gì nữa! Ba đứa kéo về nhà. Nhỏ Trang chia cho Thu
Hương một mớ sa bô chê đem về ăn lấy thảo. Hương về rồi, cháu cự
con Trang một trận. Ai ngờ nó còn trợn mắt la lại cháu:
- Trời đất ơi, tui không ngờ anh mới bây lớn mà đã
quỉ quái quá trời. Bà nội với má dặn là nam nữ thụ thụ bất thân.
Trai gái đụng nhau là có bầu. Đàng này anh chẳng những ôm mà còn
hun con người ta nữa. Vậy thì chết chắc rồi!
Sáu Lương bật cười:
- Rồi
mày trả lời sao? Mày có tin chỉ hun nhau thôi rồi con Thu Hương
mang bầu hông?
Thiên háy ông chú trẻ:
- Trời,
chú làm như cháu là con nít còn hỉ mũi chưa sạch! Cho chú hay,
chú sáu Tuân đã giải thích cho cháu biết hết trơn rồi nghen.
Cháu nói nhỏ Trang yên chí đi, bạn nó không có bầu khơi khơi vậy
đâu. Bà nội với má nói "đụng" là nghĩa khác chớ hổng phải đụng
tay hay chạm chân gì đâu mà sợ. Lúc đó nhỏ mới hơi yên tâm. Rồi
cháu phải năn nỉ nó thiếu điều gãy lưỡi, hứa sẽ mua bất cứ thứ
gì nó thích, nó mới chịu hứa hẹn sẽ rủ Thu Hương qua chơi cuối
tuần này.
Sáu Lương nhìn thằng cháu lắc đầu:
- Vậy
là mày qua mặt thằng chú mày cái rụp rồi đó (thở dài não nuột!).
Đâu mày đem mấy cái tuyệt chiêu của anh sáu Tuân, dạy lại cho
tao để tao đối phó với cô út Trà coi.
Thiên dựa lưng vô gốc dừa, đưa mắt nhìn lên bầu trời
xanh, vẫn vơ vài cụm mây trắng đang lười biếng trôi, ra dáng suy
nghĩ lung lắm. Lát sau, sáu Lương sốt ruột lên tiếng:
- Sao
mậy, nghĩ được kế gì chưa?
Thiên ngồi thẳng dậy búng tay cái tróc:
-Có
rồi. Tuy nhiên kế này hơi tốn tiền một chút. Nhưng mà tiền bạc
đối với chú nhằm nhò gì phải hôn? Mình sẽ nhờ nhỏ Trang xuống
tiệm Mỹ Trà may quần áo, nhưng mục đích chánh là làm chim xanh
cho chú. Chớ tối ngày chú đạp xe lượn qua lượn lại trước tiệm cổ
thì ăn cái giải gì! Chú về viết thơ liền đi. Mai mình bắt đầu.
Bảo đảm sẽ thành công mỹ mãn. Sáu Lương, con trai ông Hương hào
Thạnh. Đẹp trai, học giỏi, con nhà giàu chớ bộ...ấy sao?
Nói
xong Thiên cười hì hì. Sáu Lương cũng cười theo:
- Mày thuộc loại hậu sanh khả...ố đó nghen cháu!
Thôi trăm sự nhờ tụi bây. Chú mà "được" cô Út sẽ thưởng trọng
hậu.
...Hồng Trang để ông chú với ông anh năn nỉ ỉ ôi một
hồi mới làm ra vẻ miễn cưởng nhận lời, với điều kiện cô nàng
muốn lựa, muốn may thứ gì tùy ý. Ông chú mừng quá gật đầu lia
lịa.Hôm sau cô nhỏ mặc quần sa teng tuyết nhung đen mướt, cái áo
bà ba soa màu hột gà có thêu những nụ hồng nho nhỏ thiệt nhã
nhặn. Chân mang đôi guốc sơn đen quai nhựa trong vắt. Đầu đội
chiếc nón lá Gò Găng có thêu hoa lá cành mặt trong. Đạp xe độ
bốn cây số, tới bến đò qua chợ Tân Thuận. Trang dắt xe đạp dựng
trước cửa tiệm Mỹ Trà, rồi lột nón lá cầm tay bước vô trong. Cô
Út đang cắt áo, thấy khách vô liền ngưng tay, bước ra chào. Út
Trà năm nay mười chín tuổi. Từ năm mới mười lăm, cô đã theo học
nữ công, gia chánh với người dì ruột có trường nữ công Mỹ Ngọc
dưới Sađéc. Tốt nghiệp rồi cô trở về mở tiệm thêu, may tại chợ
Tân Thuận, lấy tên Mỹ Trà. Hồng Trang vốn có quen sơ với cô Út,
vì đã từng theo mẹ tới đây may quần áo vài lần. Nhận ra Trang,
cô đon đả chào. Chiếc miệng cười tươi, hai má lúm đồng tiền.
Nước da trắng hồng như đóa phù dung buổi sáng, càng làm tăng vẻ
đẹp của đôi mắt bồ câu đen long lanh. Cặp mày tằm đẹp tự nhiên
không tỉa. Hàm răng trắng ngần, nhỏ rức. Đôi bàn tay với những
ngón thon dài mới đẹp cách gì. Bữa nay nhìn kỹ cô Út, Hồng Trang
không khỏi tấm tắc khen thầm: Hèn chi ông chú mình mê mệt cổ
cũng phải!
Sau khi chọn một xấp cẩm nhung màu hồng phấn để may
áo bà ba, Trang mở lời:
-Chị Trà biết hôn, em có ông chú học ở collège Mỹ
Tho, mỗi lần về nghỉ hè hoặc ăn Tết, đều xuống chợ Tân Thuận này
chơi đều đều. Ổng nói hay đạp xe ngang qua tiệm của chị nữa đó.
Cô Út hỏi:
-Chú
của em có phải cái người cao cao, ốm ốm, đi chiếc xe đạp màu
xanh dương..
Cô Út
đang nói chợt thấy mặt nóng ran khi nhớ tới cái anh chàng cao ốm
đó, hay ngồi bên tiệm nước chú chệt Sềnh, tay cầm ly nước chanh
muối, hay xá xị con cọp gì đó, mà cặp mắt cứ ngó châm bẩm qua
tiệm cô, khiến đôi khi cô cảm thấy nhột nhạt cách gì!...Trang
nghe cô Út hỏi vậy thì reo lên:
- Đúng chú sáu Lương của em rồi đó! Cô nhỏ ngó quanh
quất thấy má cô Út đang ngồi luông áo dài ở nhà trong, cô bèn hạ
giọng:
- Không dấu gì chị Trà. Chú sáu em từ khi thấy mặt
chị thì đâm ra...ăn ngủ không yên, ra ngẩn vào ngơ. Không biết
cách gì làm quen, mới làm gan nhờ em chuyển cho chị cái này. Nói
vừa dứt, cô nhỏ móc túi lấy cái thơ dúi lẹ vô tay Út Trà. Cô Út
sợ bà mẹ thấy, nên tuy ngạc nhiên tột độ, cô cũng lật đật cho
bức thơ vô hộc bàn máy may đóng lại cái rột. Mặt cô hơi ửng hồng
miệng ấp úng nói thiệt chị không biết nói sao...
Hồng Trang nói vội:
-Chị
đừng ngại, chú em ngưỡng mộ chị thiệt tình đó. Ổng tuy còn trẻ
mà đàng hoàng lắm. Nếu được chị nhận làm bạn, chú em sẽ mừng lắm
lắm. Thôi em về. Hai bữa nữa sẽ xuống lấy áo nghen chị.
Cô Út
gật đầu.
Đọc thơ sáu Lương cô Út cảm thấy bối rối, nhưng
không kém phần ... sung sướng. Bởi lẽ ngoài dáng dấp dễ coi, so
về gia thế lẫn học lực cô đều thua sút cậu sáu. Sau khi suy nghĩ
thiệt chín chắn, cô liền viết ít giòng trả lời cho cậu. Cô không
hứa hẹn chi cả, chỉ mong hai người sẽ là bạn thuần túy thôi. Khi
Hồng Trang trở xuống lấy áo, cô Út để cái thơ trong áo, cho vô
túi giấy đưa cho Trang, rồi nói nhỏ:
- Chị có viết mấy lời cho anh Lương, để trong áo của
em.
Hồng Trang gật đầu cười tươi, chào cô Út ra về,
không quên nói lớn cho bà mẹ cô Út ngồi ở phòng trong nghe thấy:
- Cám
ơn chị. Chắc vài bữa nữa em lại xuống lựa vải may áo dài. Tháng
tới này đám cưới con bạn thân của em. Ngọc Nữ gần chùa Đạo Nằm
đó, chị Út biết hôn?
- Té ra cô đó là bạn em.
Chị đang may áo dài cưới cho cổ đây. Uả sao bạn em lấy chồng sớm
vậy?
Hồng Trang giải thích:
- Ngọc
Nữ tuy là bạn nhưng lớn hơn em hai tuổi. Năm nay nó mười tám rồi
đó. Thôi em về nghen chị.
Nhận được thơ trả lời của cô Út, sáu Lương mừng hết
lớn. Vội vã thảo ngay một bức thơ tràng giang đại hải để kể lể
nỗi lòng. Kỳ này nhỏ Trang làm eo:
- Thôi chú ơi, cháu xuống hoài sợ ba má cổ nghi. Để
lâu lâu đi.
Sáu Lương nhăn nhó như khỉ ăn gừng:
-Trời
ơi, để lâu chú sống sao nổi?! Hơn nữa mùa hè qua lẹ lắm. Chú
phải trở xuống Mỹ Tho...
Hồng
Trang chu mỏ nói ừ ...ừ để coi. Sáu Lương bèn trổ miệng lưỡi Tô
Tần:
- Ráng giúp đi, rồi Tết chú sẽ dẫn thằng bạn thân
của chú về giới thiệu cho. Thằng Đức dân Bến Tre, con nhà giàu,
học giỏi, đẹp trai không thua gì... chú sáu bây đâu!
Trang mắc cỡ nguýt chú:
- Xí,
bạn chú già thấy mồ, cháu hổng thèm đâu!
Sáu Lương trợn mắt:
- Trời
đất, tụi tao mới có hăm mốt cái xuân xanh mà bây chê già? Tuổi
đó mới là lý tưởng đó cháu.
Hồng Trang vẫn ngúng ngẩy:
- Chú
dẫn bạn về đây cháu sẽkêu bằng...chú cho coi!
Sáu Lương cười xòa:
Con nhỏ
này rắc rối thấy mồ. Thôi để ở giá luôn cho biết thân!
Hồng
Trang đấm thình thịch lên lưng chú, miêng cười như nắc nẻ.
Hai
tuần sau cô nhỏ rủ được cô Út Trà lên nhà chơi. Rồi bổn cũ soạn
lại. Ba người lại xách giỏ đi hái sa bô chê!!! Nhưng lần này,
hái một lúc, Hồng Trang lấy cớ nhức đầu nên xin vô trong mộ bà
Tư ngồi nghỉ và đọc cuốn truyện do ông chú thân mến cho mượn.
Nhưng vội vàng làm sao, ông chú lại đưa cho cô cháu cuốn truyện
của...Bồ-Tùng-Linh! Đọc xong mấy chuyện, ngó quanh quẩn, hình
như chỗ nào cũng có bóng dáng của vài con ...hồ ly tinh! Hồng
Trang đâm sợ, gấp sách lại đi ra vườn kiếm hai người kia. Đang
đi xăng xái, Trang chợt ngưng lại, nép mình sau gốc cây sa bô
chê già cành lá sum xuê. Tiến thối lưỡng nan, nên dù không cố ý
Trang vẫn bắt buộc phải chứng kiến cảnh...rủ rỉ rù rì của hai
người. Cô Út Trà đứng dựa lưng vô gốc cây, mắt ngước lên, cặp
môi hồng he hé như đang say sưa theo dõi những lời lẽ mà Trang
đoán chắc chắn là tẩm đầy...đường và mật (!) của chú sáu Lương.
Chú cao hơn cô Út gần một cái đầu, một tay chú chống lên thân
cây, tay kia đặt nhẹ lên bờ vai cô Út, đầu hơi cúi xuống vừa nói
nho nhỏ, vừa cười tủm tỉm. Chợt Trang giựt nẩy mình, trống ngực
đập thình thịch, đưa tay dụi mắt vì sợ nhìn lầm. Rõ ràng chú sáu
Lương đang cúi xuống đặt môi mình lên cặp môi đang hé mở của cô
Út Trà! Cô nhỏ tự hỏi không lẽ chú sáu muốn "cắn" môi cô Út? mà
sao không thấy cô la hay kêu đau đớn gì cả, trái lại cặp mắt
đang mở to bỗng từ từ khép lại mới kỳ!!!
Nhân lúc hai người còn đang bận rộn với cái "chiện"
quái lạ kia, Trang vội vàng thối lui vô mả bà Tư. Chuẩn bị sẵn
sàng, nhỏ vừa bước ra vừa kêu lớn:
-Chị Trà, chú sáu ơi, có hái được nhiều sa bô chê hôn?
Trang tiến tới chỗ hai người đang đứng. Chú sáu nhìn
Trang, nháy mắt rồi cười tươi ơi là tươi! Trong khi đó cô Út
không dấu được vẻ ngượng ngùng, cặp má còn đỏ ửng, tay vân vê
chéo áo. Trang giả đò nhìn xuống cái giỏ để dưới đất rồi kêu
lên:
- Ủa, sao có mấy trái quèn vầy nè?
Út Trà càng mắc cỡ, sáu Lương vội đỡ liền:
-Tại tuần rồi tụi thằng Thiên với con Thu Hương hái hết
rồi. Lứa này chín chưa kịp. Thôi để vài hôm nữa mình trở lại mặc
sức mà hái. Trà đồng ý hôn?
Cô Út
đáp lí nhí:
-Dạ, anh sáu tính sao cũng được...
Trang muốn bật cười lớn mà không dám, sợ ông chú...quở!
Ba người trở về nhà Trang, rồi chú sáu Lương lấy xe đạp chở cô
Út tới bến đò Tân Thuận cho cổ về nhà. Trang thắc mắc mãi về cái
hành động lạ lùng của chú sáu đối với cô Út hôm nọ. Sau cùng
chịu không nổi bèn đem ra hỏi Thiên. Khi nghe Trang nói thấy chú
sáu "cắn" cô Út, Thiên cười lăn lộn:
- Nhỏ khờ ơi, cái đó không phải cắn mà là hun kiểu Âu
Mỹ.
Trang tỏ dấu nghi ngờ:
- Sao anh biết?
Thiên trả lời chắc nịch:
-Sao
hổng biết, chú sáu Tuân dẫn tao đi coi hát bóng, tao thấy tụi
Tây Đầm hun nhau kiểu đó hà rầm...
Trang
nhăn mặt nói ghê thấy mồ!
...Thấy tình hình ngày một sáng sủa, sáu Lương bèn òn ỉ với hai
bà chị kế để hai bả xuống may áo đưới tiệm Mỹ Trà. Có"xi nhan"
trước nên cô Út tỏ ra lịch thiệp, ngọt ngào đặc biệt với hai
người khách mới này. Qua vài lần tiếp xúc, cô tư Hà và cô năm
Phụng không tiếc lời khen ngợi, cả nhan sắc lẫn tính tình và tài
thêu may của cô Út. Sau khi biết được thân thế của chú sáu
Lương, cái ông- già- khó- thương của cô Út cũng rất hoan hỉ đón
tiếp "cậu" sáu tới chơi trong suốt thời kỳ nghỉ hè...Chú có nói
với Trang Tết này sẽ xin ông bà Tám, ba má chú, xuống hỏi cô Út
cho chú. Sợ để lâu, phần chú ở xa, lỡ có người "dớt" cô Út mất.
Hè năm tới chú thi xong Tú tài sẽ làm đám cưới. Mộng của chú rất
bình thường: lấy vợ, sanh con, xin một chưn đi dạy dưới Cao lãnh
để sớm hôm gần gũi, săn sóc ông bà già. Mấy bà chị trước sau gì
rồi cũng khăn gói theo chồng...
Trang chọc :
-Chắc
gì cô Út chịu về làm vợ chú?
Sáu
Lương trợn mắt:
-Nhỏ này coi thường chú nó quá. Cho bây hay, cá đã
cắn câu không cách chi gỡ ra nổi nữa!
Nói tới cá Trang nhớ lại hôm năm người (có cả Thiên vàThu Hương)
hẹn nhau đi câu. Con kinh nối làng Tân An với Mỹ Nghĩa có rất
nhiều cá. Đám cá rô rất tham ăn. Trong khi Thiên, Thu Hương và
Trang say sưa giựt cá, cười giỡn ỏm tỏi, thì cặp Lương- Trà biến
đâu mất tăm. Ngó dáo dác chợt thấy cây rơm cao nghiệu đằng mương
cá, Trang cười thầm, chắc mẽm hai người đang "tâm sự lòng thòng"
đằng đó.
Với tánh tình lí lắc, ngây thơ của một thiếu nữ mới
lớn, Hồng Trang định tới "hù" cho hai người giựt mình chơi. Ai
ngờ lúc tới gần chợt nghe có tiếng phản đối (rất yếu ớt!) của cô
Út từ phía bên kia cây rơm đưa lại:- Anh...đừng anh . Tiếp theo
là tiếng chú sáu Lương:- Không sao đâu mà...thì cô nhỏ hồn vía
lên mây, vội thối lui về vị trí cũ! Lát sau, hai người từ phía
sau cây rơm tà tà đi ra. Trên mái tóc dài của cô Út còn vương
vấn vài cọng rơm nho nhỏ!
Đúng là cá đã cắn câu hết phương cứu gỡ!
Cuộc tình của chú sáu Lương trơn tru như vậy, thì
thằng cháu lại không may mắn chút nào. Cả ba đứa đều không biết
rằng cách đây hàng chục năm, hai gia đình có chuyện tranh chấp
về ruộng đất tuốt trong Đồng Tháp Mười, nên trở nên thù nghịch.
Một hôm ông chú ruột của Thu Hương gặp ba đứa đang ngồi ăn hủ
tiếu trong nhà lồng chợ Cao lãnh, bèn lật đật về tâu liền cho
ông anh hay. Thu Hương bị một trận đòn nhừ tử và để chắc ăn hơn,
ông tám Triệu sai vợ sửa soạn quầo áo, đưa Thu Hương lên Sàigòn
ở nhà chị Thu Lan, để đi học nữ công gia chánh. Vậy là cuộc tình
đứt đoạn trong nước mắt (may mà không có máu!). Thiên buồn bã,
bần thần như người mất hồn. Hồng Trang lại được dịp chứng tỏ
cái câu "con gái khôn dàn trời". Cô nhỏ lý luận :
- Nếu hai người có duyên nợ thì lo gì sẽ không gặp lại.
Nghỉ hè rồi anh trở lên Sàigòn học tiếp mà. Nhưng theo em nghĩ,
nếu hai nhà đã nghịch nhau, thì sau này dù anh với con Thu Hương
có thành vợ chồng cũng khó mà tìm thấy hạnh phúc trọn vẹn. Nhứt
là ông tám Triệu lại có đầu óc hẹp hòi, cố chấp. Em nghe nói gái
Sàigòn đẹp lắm mà. Nhứt hạng là mấy cô trường Áo Tím. Thiên nghe
em nói cũng có lý, nhưng vẫn buồn và cu cậu trút mối hận tình
của mình lên đầu lũ chim và lũ cá. Mỗi ngày Thiên xách cần câu
theo chú Tư Đẩu đi câu cá lóc, cá bông hoặc buồn buồn xách giàn
thun ra sau vườn bắn chim...
Sáu Lương thấy thằng "quân sư quạt mo" của mình buồn
bèn an ủi:
- Thôi thua keo này ta bày keo khác Thiên à. Nếu trong
tương lai mày không kiếm được người vừa ý, chú sẽ nhờ cô Út giới
thiệu cho mày đứa cháu gái của cổ bên Long Xuyên. Nghe nói cũng
đẹp thần sầu và khéo không thua gì cô Út nghen mậy.
Thiên thở ra:
- Kế bên đây còn chưa thành, nói gì tuốt bên Long
Xuyên!
Sáu Lương chắc lưỡi:
- Ậy, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối
diện bất tương phùng là vậy đó. Trên đời này con gái thiếu gì,
sợ mày không đủ sức để "hưởng" đó chớ!
Nghe giọng nói đầy tính chất lạc quan của ông chú,
Thiên cũng thấy lên tinh thần, dù nụ cười trên môi chàng hãy còn
...méo xẹo!
Thiên nhìn nét mặt chú Sáu Lương, tuy cố làm ra vẻ
buồn buồn cho hợp với tình cảnh cuả thằng cháu, nhưng vẫn không
dấu được niềm hạnh phúc, nghĩ thầm: Đời thiệt lạ. Cùng một mùa hè
mà hai mối tình kết thúc trái ngược nhau. Nhưng mà chú sáu có
lý, thua keo này ta bày keo
khác!
Trở về Trang Chính
|