|
Sàigòn đang vào Tết Trung Thu. Sàigòn, bấy giờ đã
được đổi tên. Cũng đúng thôi ! Bởi vì
“nó” không còn giống cái “Sàigòn” của thời trước, cái thuở mà
mỗi món vật mỗi con người đều được nhận diện một cách trung
thực, cái thuở mà tiếng nói chưa bị thâm nhập bởi những “mỹ
từ... dao to búa lớn”, cái thuở mà tình cảm còn thật là tràn
đầy... Cái tên mới của Sàigòn có hơi... dài, nên sau này, người
ta chỉ còn gọi là “thành phố”, vừa ngắn gọn lại vừa hợp... thời
trang !
Sàigòn bình thường đã rộn rịp. Vào dịp Tết Trung Thu
lại còn rộn rịp gấp bội. Xe cộ – đông nhứt là xe mô-tô, loại sau
này được gọi chung là Honda – chạy đầy đường, chạy loạn, tiếng
máy nổ điếc tai thêm bóp kèn liên hồi inh ỏi. Quán lều cũng đầy
đường. Hàng họ chưng bày cũng đầy đường. Bánh mứt đèn lồng Trung
Thu cũng đầy đường. Coi thật là phồn vinh sung túc.
Trong rừng xe cộ đó, có một người đàn ông cởi xe đạp
chở ba đứa nhỏ. Nhìn anh ta là thấy ngay rằng anh ta không “hợp
thời”. Anh ta còn đội nón Panama, một loại nón mà thời trước
người ta nhập cảng từ Nam Mỹ. Mặc dù cái nón – vốn là màu trắng
– đã ngã màu vàng và vành nón có nhiều chỗ rách tưa..., cái nón
đó vẫn thấy lạc lõng giữa phố phường đầy nón cối, mũ tai bèo,
nón lá, nón rơm, nón kết. Anh ta còn mặc áo sơ-mi sọc, cổ đứng
tay dài, mặc dù sơ-mi bỏ ngoài quần và mang đầy nếp nhăn vì đã
không được ủi. Anh còn mặc quần tây dài màu sậm còn đủ bờ-li và
nhứt là còn mang đôi giày da đen mũi nhọn – loại “xịn” – mặc dù
giày đen đã ngã màu xam xám vì đầy bụi đất.
Trong lúc mọi người ăn mặc rất tự do, rất... giải
phóng, đại loại như áo thun ba lỗ quần xà lỏn dép cao su, hoặc
sơ-mi ngắn tay phạch ngực quần pi-da-ma chim cò dép nhựt, hoặc
những bộ đồ màu xanh cỏ úa rộng thùng thình dép lớp xe... thì
lối ăn mặc của anh ta – thật tình – không đúng “tác phong của
thời đại” ! Ngay như chiếc xe đạp của anh ta cũng không hạp với
rừng xe cộ chung quanh. Nó ọp ẹp cũ kỹ, giống như đã được lắp
ráp chắp vá bằng những món đồ góp nhặt được từ những chiếc xe
đạp phế thải. Cái giỏ sắt gắn ở phía trước ghi-đong (thường dùng
như pọt-ba-ga) đã được cắt xén để trở thành cái ghế ngồi cho
thằng bé, đứa nhỏ nhứt trong ba đứa. Còn cái pọt-ba-ga phía sau
thì được nối dài ra một chút, mặt được lót ván và phía dưới có
hàn hai thanh sắt ngắn để gác chân. Hai đứa nhỏ còn lại ngồi
trên đó, đứa lớn ôm đứa bé, đứa bé – vì còn nhỏ quá không ôm
được eo ếch của gã đàn ông – nắm chặt lấy vạt áo sơ-mi, nắm bằng
cả hai tay...
Trong luồng xe cộ chạy như điên, hối hả, lòn
lách... người đàn ông thản nhiên đạp chậm rãi vững chắc dọc theo
hè phố. Mấy đứa nhỏ nhìn ngang nhìn dọc, tranh nhau hỏi, tranh
nhau nói, líu lo:
- Ba ! Ba ! Coi kìa ! Đèn Trung Thu ở đâu mà nhiều
quá hén ba.
- Ba ! Ba ! Cái gì mà bự quá xá đàng kia vậy ?
- Tại sao ông già ổng ôm cột đèn vậy ?
- Sao ông xích-“dô” ổng nằm ngủ trên xe vậy ?
- Bộ ở đây người ta đái ở gốc cây được hả ba ?
- Cha... Ông này ổng mua tới bốn cái đèn Trung Thu.
- Mình cũng đi mua đèn nữa, hén ba ?
Đứa nhỏ
ngồi ở giữa, giọng khàu khàu:
- Anh Việt nói chừng ảnh “dớn” ảnh mua cho con cái
đèn máy bay bự bằng cái nhà ớ !
Đứa lớn
ngồi phía sau cười hắc hắc, ôm em nó lắc qua lắc lại:
- Ừa ! Mà Nhi phải đừng nói ngọng mới được. “Lớn”
thì nói “lớn”, chớ cái gì mà “dớn” hả ?
Đứa nhỏ
nhứt ngồi trong giỏ phía trước, nói chen vào, cũng ngọng trớt :
- Anh Nhi ảnh nói “nhọng” “vá” hà. Há ba ?
Làm cả
bọn cười vang. Tiếng cười của cha con nhà đó hồn nhiên, thanh
thoát, bị chìm lấp trong dòng thác tiếng động điếc tai, vừa
ô-hợp, vừa khô khan của phố phường đầy người, đầy xe, đầy bụi...
Đến một gốc đường khá thoáng, nghĩa là vỉa hè còn
có chỗ trống, thấy có một xe đẩy treo đầy đèn Trung Thu đủ kiểu
đủ cỡ và đủ màu sắc đang nằm gần đó, người đàn ông rà xe đạp vào
lề:
- Tụi con coi kìa, đèn Trung Thu kìa ! Để ba ngừng
đây cho tụi con xuống lựa nghen !
Mấy đứa
nhỏ “ồ” lên sung sướng. Đứa bé nhứt bỗng vỗ tay cười hắc hắc
giống như bị cù léc. Nó la lớn:
- Đèn ! Đèn ! Đèn ! Đèn !
Thả bầy
con xuống xong, người cha bảo:
- Tụi con lại đó coi đi ! Lựa đi ! Ba ngồi đây đợi.
Trong lúc
mấy đứa nhỏ vây quanh xe bán đèn lồng, người đàn ông chống chân
lên bờ hè, rút ở túi áo sơ-mi một điếu thuốc . Đó là loại thuốc
vấn tay (sau cuộc “đổi đời”, vì không còn tiền để hút thuốc loại
sản xuất kỹ nghệ nên phần đông dân “ghiền” mua thuốc rê Gò Vấp
về trộn với thuốc vàng Lạng Sơn rồi vấn hút. Nhiều người vấn sẵn
ở nhà rồi cho vào bao hay hộp mang theo mình cho tiện khi cần đi
đâu...). Cầm hộp quẹt máy trong tay lắc lắc cho xăng thấm lên
đầu tim, người cha đó hướng về bầy con nói to, khá to, để át
tiếng ồn man dại của thành phố:
- Tụi con lựa đi nghen ! Lựa đi ! Thứ nào cũng được hết !
Máy bay, xe tăng, bươm bướm gì cũng được hết ! Đứa nào thích thứ
nào thì nói cho ba biết. Lát nữa về nhà, ba làm cho y như vậy hà
!
Nói xong,
anh ta để điếu thuốc lên môi, chẹt hộp quẹt đốt . Bập vài cái
cho lửa bắt rồi hít một hơi thật sâu để thở khói ra dài… thật
dài... Làm như anh ta muốn trút ra theo khói một cái gì đang
nghẹn trong lồng ngực.
Chung quanh, người ta, xe cộ đi như loạn.
Tiểu
Tử
Trở về Trang Chính
|