|
Anh tôi nằm bịnh viện Saint Camille đã được mười bữa. Chiều hôm
qua, ảnh gọi điện thoại về nhà, nói : « Thằng tây nằm chung
phòng ra nhà thương rồi, ngày mai chủ nhựt, mầy vô đây anh em
mình nói chuyện chơi . » Nghe giọng ảnh ‘ có thần ‘ nên tôi vui
vẻ trả lời : « Dạ ! Mai em vô. Vợ con em đi Mỹ, chớ không thì em
cũng chở tụi nó vô thăm anh. » Tôi nghe ảnh cười khịt : « Một
mình mầy cũng đủ cho tao vui rồi… »
Phòng anh tôi là loại phòng hai giường ở lầu ba. Ông già người
Pháp cỡ hơn tám mươi tuổi nằm chung phòng với anh tôi rất khó
tánh. Ổng không thích có nhiều ánh sáng vào phòng nên volet
cửa sổ lúc nào cũng chỉ hé lên một chút thôi. Thấy ổng quá già
lại hay gắt gỏng nên mấy cô y tá cũng nhân nhượng, chỉ kéo
volet lên cao trước giờ bác sĩ trưởng đi thăm bịnh nhân, rồi
lại hạ thấp xuống, sau đó ! Mỗi lần tôi vào thăm anh tôi, mặc
dầu chúng tôi nói chuyện nho nhỏ với nhau, ổng cũng lăn qua trở
lại thở dài. Có khi còn lấy gối bịt lỗ tai nữa ! Anh tôi
nói : « Tao chưa bao giờ nghe nó…tằng hắng với tao một tiếng ! »
Ông tây đó xuất viện, chắc anh tôi nghe… nhẹ lắm nên mới vội vã
gọi tôi vào chơi, để nói chuyện mà không cần giữ gìn ý tứ gì
hết !
Hôm nay, volet cửa sổ được kéo lên hết nên để lộ trời cao
lồng lộng và phòng đầy ánh sáng.. Thấy tôi, anh tôi vui vẻ
nói : « Mừng quá ! Hổm rày, cứ làm thinh, bực mình thấy mụ nội !
Bữa nay, tụi mình nói chuyện tự do, cho nó đã ! » Tôi nhìn anh
tôi mà thấy thương : mới ngoài sáu mươi mà đã già xọm. Bao nhiêu
năm tù đày của VC đã ăn mòn cơ thể của ảnh đến nỗi từ khi ảnh
qua Pháp sum họp với vợ chồng tôi, ảnh cứ bịnh lên bịnh xuống
hoài. Cũng may là ảnh không có vợ con nên không có những cái lo
của người có gánh nặng gia đình. Và cũng may là ảnh chỉ có một
mình tôi là em đã có cuộc sống ổn định nên ảnh không phải cưu
mang một đứa em nào khác.
Hai anh em tôi nói chuyện vui vẻ một lúc, bỗng anh tôi nhìn trời
qua khuôn kiếng cửa sổ rồi nói : « Trời đẹp quá, Cu ! » Tôi còn
đang ngẩn ngơ không biết ảnh nói với ai thì ảnh cười khịt
khịt : « Mầy quên mầy hồi nhỏ tên là Cu hả ? » Tôi bật cười : cả
một trời dĩ vãng bỗng hiện về rất rõ, với những hình ảnh thuở
nhỏ ở nhà quê, có bà mẹ một mình trồng rau trồng cải nuôi hai
thằng con, đứa lớn tên Hai đứa nhỏ tên Cu… Tôi nhìn anh tôi mà
nghe rưng rức ở trong lòng. Tôi ‘ Dạ ‘ như cái máy ! Anh tôi
nói : « Bác sĩ nói anh ra ngoài chút chút được. » Tôi lại ‘ Dạ
‘ nhưng vẫn còn thấy tôi đang ở quê tôi, ở trong cái nhà tranh
vách đất có giàn bầu vắt lên mái tranh che sàng nước nằm bên góc
bếp… Tôi nói ‘Vậy hả anh’ mà vẫn còn đứng trong vườn rau của mẹ
với mấy cây mít cây ổi cây xoài, vẫn còn nhìn cái giếng có cây
cần vọt để kéo nước và cái gàu đeo lủng lẳng ở đầu cây sào
dài…Tôi chỉ giật mình dạ lớn khi nghe anh tôi gọi : « Cu !
Ê …Cu ! » Ảnh nhìn tôi, mỉm cười : « Tao muốn mầy đưa tao đi một
vòng » Tôi ‘ Dạ ‘ rồi vội vã bước ra cửa. Ảnh ngạc nhiên : « Đi
đâu vậy ? »Tôi trả lời : « Em đi lấy cái xe lăn ! » Ảnh bật
cười : « Không cần xe lăn xe liếc gì hết. Mầy lại đây, tao chỉ
cho. » Ảnh tằng hắng mấy tiếng rồi nói tiếp : « Mầy đỡ tao dậy
cạnh giường. Đọ… Mầy xây lưng lại thụt sát vô cạnh giường ở giữa
hai chân tao nè. Đọ…Rồi mầy rùn người xuống cho tao ôm cổ mầy.
Mẹ… Mầy ăn thứ gì mà mầy lớn con quá hổng biết ! Rồi ! Tao ôm
chắc rồi ! Bây giờ, mầy choàng hai tay ôm hai bắp vế của tao
đây, vừa xóc nhẹ để lấy trớn vừa đứng lên. Đọ…Như vậy, người
mình gọi là ‘ cõng’. Ở xứ nầy, tao chưa thấy ai cõng ai hết. Có
lẽ người ta không biết cõng, mầy à ! » Tôi cõng anh tôi, nhẹ
hều. Ảnh nói : « Hồi nhỏ, tao cõng mầy mòn lưng, mầy đâu có
biết ! » Một xúc động bỗng dâng tràn lên cổ, tôi vừa nuốt xuống
vừa siết chặt hai chân anh tôi như muốn ôm lấy hết con người của
ảnh để cám ơn, cái con người đang nằm trên lưng tôi đây, cái
người anh đã hy sinh suốt cuộc đời không chịu lập gia đình chỉ
vì muốn nuôi thằng em ăn học cho đến nơi đến chốn ! Ảnh đã cõng
tôi trong thời tuổi nhỏ, về sau, ảnh vẫn tiếp tục cõng tôi -dù
dưới hình thức khác- cho đến ngày tôi thành nhân ra đời. Biết
bao giờ tôi cõng lại anh tôi suốt hai mươi mấy năm trời như
vậy ?
Chúng tôi ra hành lang. Gặp một cô y tá, cô ta vội nói : « Để
tôi lấy cho ông một chiếc xe lăn ! » Tôi lắc đầu : « Khỏi cần !
Cám ơn cô ! Anh tôi muốn tôi cõng như vầy. » Cô ta mỉm cười bỏ
đi, vừa đi vừa nhìn lại, vẻ ngạc nhiên. Anh tôi nói : « Mầy thấy
không ? Ở xứ nầy, người ta không biết cõng là gì ! » Thật vậy,
đi dài dài theo hành lang, gặp ai cũng bị nhìn với một nụ cười
như muốn nói ‘ Làm gì ngộ vậy há ‘ ! Tiếng của anh tôi vẫn đều
đều nho nhỏ bên tai : « Hồi đó, năm mầy ba tuổi là năm mầy bịnh
hoài nên mầy cứ nhề nhệ nhề nhệ đeo theo má đòi ẵm. Chiều nào má
cũng nói ‘ Hai ! Mầy cõng thằng Cu đi hàng xóm cho má nấu cơm
coi ! ‘. Vậy là dầu tao đang tưới rau tao cũng quăng đó, cõng
mầy đi vòng vòng. Hồi đó, lúc nào mầy cũng ở truồng, còn tao,
dầu đã hơn mười tuổi, nhưng lúc nào cũng ở trần, chỉ khi nào đi
học mới máng lên mình cái áo sơ-mi. Thành ra, khi cõng mầy tao
thương ở cái chỗ là nghe con cu của mầy mềm mềm nằm gọn trên da
lưng tao. Nhiều khi thương quá, tao xoay người lại hun mầy trơ
trất làm mầy nhột mầy cười đưa mấy cái răng non nhỏ như hột
gạo ! Mầy coi ! Vậy mà đã hơn năm mươi năm rồi chớ bộ ! » Tôi im
lặng nghe anh tôi kể mà trong đầu thấy như đang nhìn ngay trước
mắt cảnh thằng anh cõng thằng em đi quanh quanh để người mẹ rảnh
tay lo nấu bữa cơm chiều… Đẹp quá ! Anh tôi lại nói : « Thiệt
ra, tao đâu có cõng mầy đi đâu xa. Đi lòn lòn qua mấy liếp rau
mấy bờ mía rồi qua lò bánh tráng của dì Sáu Lộc. Đứng xớ rớ một
chút là dì Sáu hay chị Hai Huê con của dỉ cho một cái bánh tráng
nướng thơm phức. » Ngừng một chút, anh tôi hỏi : « Mầy còn nhớ
chị Hai Huê không ? » Tôi đáp : « Dạ có. Hồi đó, chỉ ra sư phạm
rồi dạy tụi em ở tiểu học. » Anh tôi tằng hắng : « Ờ ! Chỉ đó !
Má khen chỉ lắm, nói : con nhỏ dễ thương, đi làm có lương mà chỉ
sắm có hai cái áo dài, hỏi nó thì nó nói nó để dành tiền cất một
cái quán cho má nó ra bán bì bún ít cực hơn là xay bột tráng
bánh. » Đến đây thì tôi nhớ rõ cái quán của dì Sáu Lộc : quán
nhỏ nằm cạnh cây gõ trước lò bánh tráng. Bì bún ngon có tiếng.
Có điều là dì Sáu không bán rượu đế mà cũng không cho khách hàng
mang rượu đế đến quán ! Dân nhậu phàn nàn thì dì Sáu nói : « Tôi
ghét thứ đó lắm ! Cũng tại ba cái đế đó mà ông nhà tôi ba ngù té
xuống bàu chết không ai hay ! » Cái quán đó về sau giao cho vợ
chồng cô cháu gái của dì Sáu trong nom và được cất rộng ra thành
tiệm cà phê, người ta gọi là tiệm ‘ Cây Gõ ‘….
Ở cuối hành lang bịnh viện là khuôn kiếng rộng. Nhìn xuống dưới
thấy nắng đầy… Cây cỏ được cắt xén sạch sẽ đẹp mắt. Tia nước
tưới vườn tự động quét qua quét lại coi mát rượi. Anh tôi im
lặng nhìn một lúc rồi nói : « Hồi đó, chiều nào đi học về, tao
cũng phải đi tưới vườn rau. Mới có mười tuổi mà tao mạnh lắm !
Cái gàu nước lớn như vậy mà tao xách chạy bon bon. Phải nói là
nhờ có cây cần vọt tao mới kéo nổi cái gàu ra khỏi giếng, chớ
nếu kéo bằng sợi dây dừa thì chắc tao chịu thua. » Có lẽ sợ tôi
quên nên anh tôi tả cây cần vọt. Tôi vẫn để ảnh nói vì tôi thấy
ảnh đang sung sướng với những hình ảnh đẹp của quê hương, cái
quê hương ngàn trùng xa cách…Tiếng của anh tôi vẫn đều đều bên
tai : « Cần vọt là hai cây tre lớn bằng bắp chân đóng dính chắc
vào nhau bằng những thanh ngang coi giống như một cái thang.
Chân cái thang đó được chôn đứng cách giếng độ hai ba thước.
Trên đầu có một cốt tròn xỏ qua hai thân tre. Bắc dính chắc trên
cái cốt đó là một thân tre dài, đầu to là đầu nặng nằm đụng đất,
đầu nhỏ chỉ lên trời coi giống như một đòn bẩy hay một cái đu
nhún lên hạ xuống của trẻ con. Đó là cái cần. Trên đầu cần là
một cây sào bằng tầm vông dài xuống gần miệng giếng, đầu dưới
của sào có cái móc để móc cái gàu. Muốn lấy nước, người ta kéo
cây sào thòng gàu xuống giếng đợi gàu đầy nước là kéo gàu lên,
cây cần làm đòn bẩy giúp cho người kéo nước không phải ráng sức.
Hay quá ! » Tôi nói đẩy đưa, cố ý để cho anh tôi nghỉ : « Dạ.
Em còn nhớ cây cần vọt chớ! Hồi em lớn
lên, em vẫn phụ anh tưới rau cho má, anh quên sao? Em còn nhớ
hồi đó phần của em là lo tưới và châm sóc giàn bầu cùa má .” Ảnh
cười khịt khịt :” Ờ… giàn bầu. Trái dài lòng thòng, đi ngang
phải cúi đầu để tránh.” Rồi giọng của ảnh như vui lên: “ Bầu
luộc là món mà tụi mình ăn hằng ngày, mầy nhớ không? Bữa cơm nào
cũng có bầu luộc, mẻ cá kho và một tô nước luộc bầu. Nước luộc
bầu không có con tôm con tép gì hết, chỉ có chút muối, chút tiêu
và mấy cọng hành… vậy mà tụi mình chia nhau húp ngon lành, hén
Cu !” Tôi bồi hồi nhớ lại cảnh anh em tôi húp nước luộc bầu,
nhứt là cái cử chỉ của anh tôi khi ảnh đưa tô sành mẻ miệng, xây
chỗ miệng tô còn lành, nói: “ Húp ở đây nè, Cu !”. Cha ơi…! Sao
mà nó đẹp !
Thấy gần trưa, tôi cõng anh tôi đi lần về phòng. Bỗng
ảnh nói : “ Ý ! Má kêu kìa !” Rồi ảnh nghẻo đầu buông thõng hai
tay !. Tôi đang hốt hoảng chưa biết phải làm sao thì gặp ông bác
sĩ trưởng trong thang máy bước ra. Tôi vội vã gọi : “ Bác sĩ !
Bác sĩ ! Ông coi dùm coi ! Anh tôi bị gì rồi !” Bác sĩ rờ đầu rờ
cổ anh tôi rồi lôi tôi chạy lại phòng trực y tá. Bác sĩ hướng
vào trong nói ‘ Cứu cấp ‘. Mấy cô y tá phóng ra đỡ anh tôi qua
giường sắt có bánh xe rồi đẩy nhanh về phòng, theo sau là xe
dụng cụ thuốc men. Vào phòng, một cô y tá đẩy nhẹ tôi ra ngoài,
nói : “Ông đừng vào. Cảm phiền đứng đợi ở đây.” Rồi đóng cửa
lại. Tôi tỳ người vào tường, nhìn quanh bối rối : hành lang
trống trơn bỗng như rộng mênh mông…
Một lúc lâu sau mấy cô y tá mở cửa đẩy giường đẩy xe
ra, nói chuyện tỉnh bơ. Đi sau cùng là bác sĩ trưởng. Ổng vỗ vai
tôi, nói : “ Không có gì hết ! Chỉ bị xúc động mạnh thôi. Ông
vào được rồi.” Tôi nói ‘ Cám ơn ‘ rồi thở dài nhè nhẹ như vừa
trút một gánh nặng. Nhìn thấy tôi bước vào, anh tôi mỉm cười,
mắt ảnh ngời sáng, nhưng ảnh vừa đưa tay ra dấu vừa nói : “
Thôi ! Mầy về đi ! Để tao ngủ một chút .” Nói xong, ảnh nhắm mắt
mà trên môi vẫn còn nguyên nụ cười. Tôi biết : ảnh đang đi vào
giấc ngủ với những hình ảnh đẹp !
Tôi bước ra, đóng nhẹ cửa lại. Hành lang dài
tung hút. Chắc cũng đến giờ cho bịnh nhân ăn nên phảng phất có
mùi đồ ăn. Tôi bỗng nghe thèm vị ngọt của nước luộc bầu mà anh
em tôi chia nhau húp năm chục năm về trước, bây giờ sao vẫn còn
nhớ. Và lạ thiệt ! Nước luộc bầu quá tầm thường như vậy mà sao
cũng mang đầy mùi vị của quê hương ?
Tôi nuốt nước
miếng….
Tiểu Tử
Trở về Trang Chính
|