|
Gần đến
bầu cử quốc hội bên Việt Nam và nghe thiên hạ bàn qua tán lại về
chuyện ‘ đảng cử dân bầu ‘….làm tôi nhớ lại hồi tôi đi bầu quồc
hội sau tháng Tư năm 1975. Đó là lần đầu tiên dân miền Nam đi
bầu theo kiểu ‘ cách mạng ‘.
Đầu tiên
là ‘ nhân dân làm chủ ‘ phải học tập bầu cử. ( Ở chế độ mới này,
không lúc nào thấy ngưng nghỉ học tập. Hết học tập chuyện này là
tiếp ngay học tập chuyện khác. Vừa xong học tập ở tổ dân phố là
đã thấy phải kéo nhau ra học tập ở phường, chưa kể những người
đi làm còn phải học tập ở cơ quan…v v ! ) Ông tổ trưởng tổ dân
phố xóm tôi - hồi trước làm kế toán cho một hãng bào chế thuốc
Tây – cho người mời các tổ viên đến nhà ông họp vào một buổi tối
để học tập bầu cử. Sau khi mọi người đã an vị, nghĩa là ngồi
chồm hổm hay ngồi bẹp dưới đất, ông tổ trưởng - ngồi sau một cái
bàn thấp trên đó có để mấy xấp giấy vuông vuông và một lô bút bi
- tằng hắng rồi nói một cách trịnh trọng : « Tôi mời bà con đến
đây để chúng ta cùng học tập bầu cử. Khác với thời ngụy, ứng cử
loạn xà ngầu, vàng thau lẫn lộn, chẳng biết ai là ai hết, bây
giờ, trong chế độ ta, đảng có bổn phận chọn người đứng đắng, có
đạo đức cách mạng… để đề nghị nhân dân bầu. Như vậy, nhân dân
khỏi sợ chọn lầm người như ta vẫn thường thấy trong thời ngụy
trước đây. »
Tổ viên im lặng nghe. Phần
đông hút thuốc hay xỉa răng. Thỉnh thoảng có tiếng đập muỗi và
vài tiếng … ngáp. Thấy có vẻ… được, ông tổ trưởng phấn khởi nói
tiếp :’’ Đơn vị của mình được 10 dân biểu, nhưng vì là một cuộc
bầu cử nên trên lá phiếu có in 12 tên đánh số từ 1 đến 12 để
mình gạch bỏ 2 tên .’’
Nói đến đây, ông lấy xấp
giấy vuông vuông trên bàn đi phát cho mỗi người một tấm, vừa làm
vừa nói :’’ Đây là lá phiếu. Nó như thế này đấy.’’ Rồi ông cầm
một phiếu đưa lên cao :’’ Bà con thấy không , có 12 người. Khi
đi bầu, mình phải gạch bỏ 2 tên như vầy nè .’’ Vừa nói ông vừa
lấy bút bi gạch hai tên mang số 11 và 12, rồi tiếp :’’ Bà con rõ
chưa ? Bây giờ, mình bầu thử cho quen.’’ Ông lấy bút bi trao cho
tổ viên :“ Bà con làm như mình đi bỏ phiếu thiệt vậy. Gạch như
tôi chỉ rồi xếp giấy lại làm tư. Mà… đừng ai nhìn ai hết nghe.
Mình bỏ phiếu kín mà ! Gạch xong mỗi người tự mang phiếu đến cho
tôi xem coi có đúng không, nghĩa là có hợp lệ không.’’ Ổng trở
vào ngồi sau cái bàn thấp, đốt thuốc hút. Một lúc, ổng hỏi :“
Xong chưa nà ?’’ Các tổ viên đồng thanh :“ Dạ rồi " Ông tổ
trưởng có vẻ hài lòng, nói :“ Từng người một tuần tự mang phiếu
đến tôi xem nào.“ Ổng mở từng phiếu coi rồi gật đầu nói :’’ Đúng
!’’
Từ đầu, tôi đã thấy…. hề
quá nên thay vì gạch số 11 và 12, tôi gạch đại hai số nằm phía
bên trên. Khi ông xem phiếu của tôi, ổng giật mình ngạc nhiên
nhìn tôi, dò xét. Rồi ổng ra dấu gọi tôi đến gần kề miệng vào
tai tôi, nói nhỏ :“ Không phải hai thằng cha này, ông nội ơi !“
Tôi cười khẩy :“ Vậy hả bác ?“
Đến ngày đi bầu, ông tổ
trưởng….gom chúng tôi trước nhà ổng lúc 10 giờ 30 sáng bởi vì tổ
chúng tôi – theo lịch trình ấn định - sẽ vào phòng phiếu lúc 11
giờ. Sau khi đếm đủ nhân số 23 người, ổng dẫn chúng tôi đến
trước phòng phiếu, bắt đứng thành hàng một, rồi ổng bước vào bên
trong. Một lúc sau, ổng đi ra với một người nữa lạ hoắc vì không
phải là dân trong xóm. Ổng vừa trao cho người đó một tấm giấy (
chắc là giấy kê khai dân số ) vừa chỉ vào… cái đuôi của tổ :“
Đây ! Đồng chí đếm đi ! 23 người đầy đủ !“ Ông đồng chí đếm xong
nói :“ Đồng bào xếp hàng vào cái đuôi này.“ Ổng chỉ vào
hàng….dép guốc từng đôi nối nhau dài dài nằm phơi dưới nắng.Tôi
nhìn quanh : thì ra đồng bào, trong khi chờ đến phiên mình vào
bỏ phiếu, đã vào núp nắng dưới hiên nhà dân, để giày dép làm
đuôi thay thế ! Tổ chúng tôi bèn cởi giày dép guốc làm y như
vậy, cười cười nói nói vì thấy… vừa lạ vừa vui !
Người đi bầu lần lượt mang
lại giày dép để vào phòng phiếu cho nên lâu lâu phải…đôn từng
đôi giày dép guốc lên, giống như cái đuôi người nhích tới mỗi
khi phía trước có chỗ trống. Tôi thấy có một thằng nhỏ trong căn
phố nằm cạnh phòng phiếu chạy ra làm việc này. Có lẽ người lớn
trong nhà tự động biểu nó làm, vì họ thông cảm người cùng xóm
đang bị cảnh trời trưa nắng gắt !
Khi gần đến tổ chúng tôi
bầu, bỗng nghe có người la lên :“ Chết cha ! Tụi nào lấy mẹ nó
đôi dép da của tôi rồi !“ Vậy là những người đang núp nắng chạy
ào ra cái đuôi giày dép nhìn đồ của mình, rồi, chẳng ai bảo ai,
mỗi người tự động lấy đi một chiếc của mình nhét vào lưng quần
hay cầm trên tay, điềm nhiên trở về chỗ núp nắng cũ, để lại hàng
dép guốc bây giờ mỗi thứ chỉ còn có một chiếc ! Thằng nhỏ vẫn
lâu lâu đẩy từng chiếc lên, như chẳng có chuyện gì xảy ra hết !
Lần bầu cử đó, theo báo
cáo của Nhà Nước, đã đạt 99,99%. Có điều là người dân đi bầu
chẳng thấy mặt ứng cử viên nào hết ! Chú Bảy thợ hồ xóm
tôi….phát biểu :“ Mẹ ! Đã nói nhắm mắt bầu mà đòi thấy con khỉ
gì , hả ?“
Đó là lần đầu cũng là lần
cuối tôi đi bầu quốc hội sau 75, bởi vì sau đó, tôi đã….nhắm mắt
vượt biên !
Tiểu
Tử
Trở về Trang Chính
|