Mekong theo ngôn
ngữ Lào có nghĩa là sông Mẹ, người Việt thường gọi là sông Cửu
Long ví như chín con rồng đổ vào Thái Bình Dương bằng chín cửa
biển. Bắt nguồn
từ Tây Tạng dài 4500 cây số, là con sông dài thứ 12 trên thế
giới chảy qua bảy quốc gia kể cả nơi phát xuất : Tây Tạng, Trung
Hoa, Miến Điện, Thái Lan, Lào, Campuchia và Việt-Nam. Tùy theo
hoàn cảnh địa lý dòng sông mang nhiều tên : Dza Chu, Lạn Thương
Giang, Mea Nam Không, Tonle Thom, Cửu Long.
Sông phát nguyên từ
nóc nhà thế giới từ dãy núi cao hơn 8.000 mét Hy Mã Lạp Sơn.
Nguồn sông đã thấm đậm âm thanh trầm trầm của tiếng tù và cửa
Phật của các ngôi theo phái Mật Tông trong giang sơn một quốc
gia thấm nhuần đạo lý Đức Thích Ca Mâu Ni - nước Tây Tạng - rồi
lượn quanh qua 6 nước đượm nặng màu sắc ánh đạo vàng Phật giáo
trong lòng dân tộc. Kế theo là tiếng chuông mõ của những cổ tự
Trung Quốc dòng sông mang tên Lạn Thương Giang chảy qua miền Vân
Nam và khi ra khỏi xứ Vân Nam dòng sông in bóng nhiều tháp chùa
dán vàng lá sáng chói của xứ Miến Điện ... rồi xứ Thái, băng qua
xứ Lào để vào xứ Việt đem lại cho đồng bằng Cửu Long trù phú của
quê hương ngọt ngào như chùm khế ngọt yêu dấu, chứa đầy tình ông
bà cha mẹ cao cả, tình anh em ruột thịt gia đình mặn nồng,
tình bà con đậm đà và …. còn mang thêm cái tình .... tình nghi
trong cuộc sống hiện tại....
Tháng 04. 2006, tôi
đứng bên bờ sông tại Luang Prabang, đang mùa nước cạn nhìn đám
trẻ tắm lội tung tăng trong dòng nước chảy nơi tiếp cận 3 quốc
gia : bên kia bờ sông là Thái Lan, phía sau lưng là quê hương
Việt-Nam chỉ cách dãy núi Trường Sơn uy dũng chục cây số, chân
tôi đang đứng vững trên phần đất của vương quốc Lào nơi đây đạo
Phật đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống dân
chúng, một quốc gia nhỏ bé nhiều núi non thiếu ruộng đồng nhưng
có rất nhiều chùa chiền. Những mái chùa với hai mái chồng nhau,
uống cong bốn góc mà màu sắc chính là vàng, đỏ với nhiều viền
xanh... soi hình trên bóng nước là một hình ảnh rất quen thuộc.
Nhiều công trình Phật Giáo vĩ đại được xây dựng lại năm 1566
trên ngôi tháp cũ, là nơi thơ "sợi tóc của Đức Thích Ca Mâu Ni.
Vát Phanôm, Vát ông Tự cũng được hoàn thành trong giai đoạn này
(Vát đồng nghĩa với chùa). Nhiều nhà sư uyên thâm cũng xuất
hiện với chùa chiền mọc theo chiều dài dòng sông Cửu Long. Bản
làng nào cũng có chùa, ngôi làng lớn được chia ra nhiều xóm nhỏ
có đến hai ba ngôi chùa. Chùa ở đây là nơi tu hành cùng là trung
tâm văn hóa – ngôi trường dạy học, cũng là nơi dân làng sinh
hoạt đình đám hội hè như ngôi đình tại Việt-Nam. Bản làng nào
mới xây dựng chưa có chùa, thiếu bóng sư sải, sớm chiều thiếu
tiếng trống chùa thì dân chúng cảm thấy hoang vắng tẻ lạnh. Từ
lúc lọt lọng mẹ cho đến khi trở về với ông bà đều có gắn bó với
ngôi chùa và quý sư sãi: vừa sanh ra thì cha mẹ mời Sư xem số,
đặt tên, ban cho lá bùa hộ mệnh đeo cổ; chấp chững biết đi theo
cha mẹ lên chùa dâng cơm cho Sư, biết chạy biết nhảy thì theo
bạn bè đến sân chùa rậm mát vui đùa; đến bảy tuổi thì đến chùa
học chữ với các Sư; đến tuổi thanh niên phải cạo đầu vào chùa tu
hành như một vị sư. Người thanh niên tùy theo lòng mộ Phật, có
thể xuất gia hay chỉ tu đúng hạn kỳ trở lại cuộc sống bình
thường nhưng đã được trang bị tinh thần bằng những tư tưởng giáo
lý hiền hòa của nhà Phật tốt đẹp. Thế kỷ 18, nước Lào bị phân
chia thành ba tiểu vương quốc nằm dọc theo sông từ miền bắc đổ
xuống là: Tiểu quốc Luỗng Prabang, đến đoạn giữa xứ Lào nơi dòng
Cửu Long uốn cong là Tiểu Quốc Viên Chanh theo đó là Tiểu quốc
Chăm Pát Sắc..... Ba tiểu quốc vương nhỏ xíu lại có nhiều cổ tự
như Vát Mai của Luỗng Prabang - nơi thờ tượng Phật bằng ngọc
bích màu xanh nguyên khối to lớn & quý giá rồi Vát Xiêng Thông,
Vát Pakê, Vát Síaket, Vát Phou Sỉ, Thát Luông, Vát Bản Phong,
Vát Ông Tu, Vát Khảo, Vát Phou, Vát Ho Pha Bang, Thát In Hang..
chạy dài từ thủ đô Viên Chanh đến Paksé, Savanakhét.... những
ngôi chùa không có vẻ huyền bí để người dân lánh sợ mà lại rất
gần gũi thoa dịu tâm hồn dân làng bằng những hồi chiêng tiếng
trống theo giờ sớm, trưa, chiều, khuya. Người dân Lào thấm vào
tâm hồn sống hàng ngày trong âm thanh đó, một âm thanh êm dịu
lâng lâng bên dòng sông Cửu Long nước cuốn nhanh hay chảy chầm
chậm từ hàng bao nhiêu ngày tháng cho nên họ có một tâm hồn bình
dị, ít tranh đua chen lấn bụi thế gian.
Đến khoảng Viên
Chanh, lòng sông bị đọng nhiều cồn cát nên vào mùa khô người dân
có thể xắn quần lội bộ ngang sông để qua bên kia bờ xứ Thái. Đến
mùa nước lũ thì những khúc gỗ mục từ thượng nguồn trôi hung hãn
trên nước đục ngầu. Chiếc cầu Mittaphap bắc ngang dòng sông nối
liền Thà Đừa phía Lào qua thị trấn Nông Khai xứ Thái làm mất đi
hình ảnh các cô phù sảo Lào, thân hình các phú dĩnh Thái xinh
đẹp thân hình được ôm kín bằng xỉn (sà rông) màu mè đưa khách
sang sông e lệ nhìn thấy hình bóng của mình in trên dòng nước Mè
Khoỏng – Mê Kong, Cửu Long (phú sảo, phú dĩnh = cô gái). Dòng
sông vắng bớt những con đò đưa thiện nam, tín nữ Lào qua bản Thà
Bò của Thái Lan mỗi lúc ngôi chùa của bản nhỏ này đang vào Bun
(lễ hội) và ngược lại….. Dầu Lào – Thái Lan có chia ranh giới
thật, nhưng trên thực tế, dân chúng hai bên bờ vẫn đi lễ Phật,
tham gia hội hè khi chùa Thái hay chùa Lào ven sông có ngày lễ
hội. Đức Thích Ca Mâu Ni là niềm tin chung của chúng sinh khắp
mọi nẻo đường của giới ta bà. Tiếng trống, chiên chùa xứ Lào,
Thái vẫn cùng âm thanh vang dội, tiếng nói của hai sắc dân phát
âm gần giống nhau. Giảm đi hình ảnh con đò ngang, dòng sông vẫn
không buồn vì dù thế giới có văn minh tiến bộ có đúc cầu to rộng
làm cho sự giao thông dễ dàng nhưng sông Cửu Long không bao giờ
thiếu những chiếc ghe ngo của các ngôi chùa ven sông đến dự lễ
đua ghe mỗi khi chùa đang vào hội, tạo nên âm thanh vui nhộn cho
cuộc “đua ghe ngo” mà bao nhiêu thế kỷ đã thấm nhuần vào dòng
nước và lòng dân tộc ven bờ cũng như dòng sông vẫn chuyên chở
mỗi buổi sáng chiếc xuồng nhỏ các vị Sư Sãi đi khất thực vì bản
làng tụ quanh ngôi chùa trên bờ sông, rạch, không có giao thông
xe cộ.
Sông Cửu Long chảy
đôi bờ hai xứ lấy Phật Giáo làm quốc giáo Thái – Lào, nên được
lung linh in bóng những mái chùa cong vút màu sắc, từ bản làng
nhỏ xa xôi trên miền bắc mà tên tuổi ít được người biết tới đến
những tên quen thuộc như Thà Bò, Nông Khai, U Đon, Na Khôn, Pha
Nom, Mụ Đa Hản v..v… của Thái đối diện với Huôi Xài, Viên Chanh,
Thà Khẹt, Pắc Xế v..v.. của Lào. Đâu đâu cũng có những mái chùa
thân thương nép mình dưới những cây hoa Chăm Pa (hao sứ, hoa
dại), cây dừa, những cổ tự nổi tiếng ven bờ Thái – Lào không bao
giờ đối diện với sự tỵ hiềm trần thế… để rồi hoan hỉ xuôi dòng
đến xứ Cam Pu Chia, một quốc gia tràn đầy niềm tin cuộc sống vào
Phật cho nên chùa Phật rất gắn bó với đời sống. Vốn là một sắc
dân tôn sùng Phật Pháp, họ cho rằng đem của cải cúng vào chùa,
dâng lên Sư Sãi thì sẽ làm được gấp mười gấp trăm, nên khi có
tiền, họ trích một số lớn cúng dường và nuôi quí Sư. Họ cầu mong
“gieo nhân lành gặt quả tốt” cho số kiếp hiện tại và vị lai. Qua
nhiều ghềnh thác ở Khône, sông Cửu Long chảy qua Stung Tren, Xom
Bô, Kroa Chê….và đến thủ đô Phnom Penh (Nam Vang) ngày nay. Dòng
sông có thêm phụ lưu chảy ngược về hướng Bắc, đó là dòng sông
Tonlê Sap, tạo ra Biển Hồ nổi tiếng, nơi điều hòa lưu lượng
nước, không hùng hổ xuôi về Nam qua địa phận nước Việt qua hai
phụ lưu, một là Tiền Giang để đối với một phụ lưu mới khai sinh
tại Phnom Penh tên Hậu Giang. Cả hai nhánh mang phù sa bồi đắp
dần dần thành miền nam nước Việt với chín cửa sông đổ ra biển
Nam Hải, sông mang tên Việt-Nam là Cửu Long giang nhờ 9 cửa sông
nầy.
Lịch sử thủ đô Nam
Vang có truyền thuyết như sau: cách đây hơn 5 thế kỷ, thủ đô Nam
Vang còn là vùng đất lầy nằm trên điểm hội tụ của bốn nhánh sông
cho nên dân địa phương còn gọi là sông Bốn Mặt. Lúc đó có bà lão
tên Pênh, trong dịp ra sông lấy nước uống, Bà thấy một khúc gỗ
mục lớn đang tấp gần Bà, Bà rán sức kéo khúc gổ để chẻ làm củi,
nào ngờ khi chẻ đôi Bà phát hiện trong khúc gỗ mục có một tượng
Phật bằng vàng. Biết là tượng Phật xưa bị cây rừng bao phủ, rồi
qua cuộc đời vô thường, tượng Phật bị rừng già bao phủ đến ngày
hữu duyên lại từ rừng sâu xứ thượng nguồn nhờ dòng sông mang về,
Bà nghĩ mình có phước duyên nên cung kính đem tượng Phật về thờ.
Tin lan truyền nhanh, dân chúng đến cùng Bà Pênh xây chùa lá
trên ngọn đồi để lễ bái. Chẳng bao lâu nơi đây trở thành đông
đúc, khi nhà Vua nghe tin lành liền dời kinh từ U Bôn về đây,
lấy tên chùa Đồi Bà Pênh mà đặt tên thủ đô mới. Hiện nay ngôi cổ
tự trên đồi Bà Pênh vẫn khói hương nghi ngút, nơi thu hút thập
phương và du khách khắp năm châu mỗi khi đặt chân đến thủ đô Nam
Vang.
Phụ lưu Tonlê Sáp
chảy về bắc, tạo cái hồ mênh mông với thị trấn Xiêm Rệp nổi
tiếng nhờ có khu đền đài Đế Thiên, Đế Thích. Đền đài hùng vĩ gồm
một khu lớn có nhiều đền thờ Thần theo đạo Bà La Môn và thờ Phật
từ thời Angkor phồn thịnh. Sau đó bị quân Xiêm tấn công, Vua và
dân chúng chạy lánh nạn để rừng rậm chiếm phủ vây cả ngôi đền.
Hơn 7 thế kỷ trôi qua trong quên lãng, khu đền mới được phát
hiện và về lại với dân chúng và nhân loại. Đế Thiên, Đế Thích là
đền đài, chùa núi làm bằng đá xanh với sức người dân, còn tồn
tại với hình dáng tượng Phật bốn mặt với nụ cười nhân ái trên
môi, các tháp chùa Miên tạc Phật Bốn Mặt trên ngọn tháp… Đâu đâu
cũng là số Bốn linh thiêng cũng như sông Cửu Long tại thủ đô Nam
Vang được mang tên là sông Bốn Mặt và chính nơi đây hàng năm Vua
Cao Miên trịnh trọng làm “Lễ đưa nước” để sông Cửu chứa trong
Biển Hồ chảy xuôi về miền Nam nước Việt, mở đầu “mùa nước nổi”
tại đây. Vào mùa này, tôm cá từ Biển Hồ về nuôi sống dân Việt
cũng như mang đất phù sa mầu mỡ bồi đắp ruộng vườn châu thổ Cửu
Long.
Mặc cho bàn tay con
người tham lam khuấy động, dòng sông nối tiếp Sông Bốn Mặt chảy
vào đất Việt mà trước kia là Thủy Chân Lạp của Cao Miên. Sau
nhiều lần Cao Miên dâng đất cho Chúa Nguyễn để tạ ơn bảo hộ, và
nhờ công khai phá của tiền nhân ta nên Thủy Chân Lạp trở thành
miền Nam nước Việt trù phú với dân cư đông đúc. Hòa đồng theo
với nhịp sống nhóm lưu dân, chùa Việt được dựng lên chen lẫn với
chùa Miên để cùng nhau soi bóng trên dòng sông. Lời kinh công
phu sáng, tối cùng âm thanh của chuông mõ, trống chiêng trong
các cổ tự Việt như Tây An, Châu Long, Hộ Phước, Phước Hậu, Long
Hòa…. hòa với âm thanh của Chùa Ông Mẹt, Chùa Samron Ek, Chùa
Kléang vv… còn nhiều lắm dọc theo sông Tiền khi chảy qua Sa Đéc,
Vĩnh Long, sông Mỹ Tho chảy ngang Mỹ Tho, sông Ba Lai, sông Hàm
Luông chảy bọc tỉnh Bến Tre, sông Cổ Chiên chảy ngang Trà Vinh.
Sông Hậu chảy qua Châu Đốc, Long Xuyên, Cần Thơ…
Dòng sông Cửu Long
đã gieo vào tâm hồn người dân miền Châu thổ lòng nhân ái thần
hậu bằng dòng nước cam lồ chuyển theo dòng sông của các quốc gia
thờ Phật đầy lòng từ bi và hỷ xả.
Bóng dáng ngồi chùa
Việt hay Miên, hình ảnh của quý vị Thiền Sư, Cao Tăng đắc đạo
trong chiếc y vàng đã in hình trên dòng sông Nhà Phật mà tiếng
thơm được lưu lại muôn thuở mặc cho lòng người tham lam chia
ranh chặn nước….
Xin cám ơn những bài giảng bổ ích của các Thầy Cô các cấp Tiểu &
Trung và Đại Học đã mang đến cho con cuộc sống ngày hôm nay
Nhất tự vi sư bán tự
vi sư
ơn dày nghĩa nặng
trăm năm đành để nợ con mang
ời
thở than của một dòng sông đang ....... chết
Với 1.245 loại cá,
sông Cửu Long là sông có nhiều tôm cá thứ nhì thế giới sau sông
Amazon ở Nam Mỹ. Có nhiều loại cá hiếm quý như cá Bông Lau khổng
lồ nặng đến 300 kilô và cá heo sống ở nước ngọt. Hàng năm có đến
1,8 triệu tấn cá đánh được ở các quốc gia hạ nguồn, riêng biển
hồ Tonlé Sap ở Campuchia cũng sản xuất được 400.000 tấn. Các đập
ở Vân Nam sẽ thay đổi mức nước cũng như nhiệt độ và chu kỳ nước
sông Cửu Long: những thay đổi sẽ tác hại trầm trọng đến sinh
sống các loài tôm cá. Việc mở rộng dòng sông sẽ làm nước sông
chảy nhanh hơn và soi mòn hai bên bờ. Các đá ngầm là nơi sinh
sản của tôm cá cũng sẽ bị phá hủy, nhiều loại sinh vật sẽ tuyệt
chủng vì không thể thích ứng với những thay đổi trái với thiên
nhiên đã có từ đời xửa đời xưa...
Dòng sông Mekong là
nguồn sống của một tổng số 60 triệu người của các nước nằm hạ
nguồn: Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt-Nam. Phần lớn là người
dân chất phác sống nhờ vào nguồn tài sản thiên nhiên: tôm cá,
ngoài ra họ còn dùng nước & phù sa để trồng lúa, dòng sông còn
là trục giao thông chính. Trong hai thập niên tới, số dân
sống ven bờ sẽ tăng lên đến 100 triệu, đời sống của họ bị đe dọa
thường xuyên bởi bão lụt, nạn phá rừng, nạn ô nhiễm và những
khai thác thiếu cân nhắc, thêm vào đó những hậu quả trầm trọng
của "đám trời con" tự sáng chế ra : Trung Quốc đang dựng những
đập thủy điện ở vùng Vân Nam & xúc tiến việc mở rộng dòng sông ở
thượng nguồn để tàu bè lớn có thể đi lại dễ dàng hơn.
Phần lớn là người
dân chất phác sống nhờ vào nguồn tài sản thiên nhiên: tôm cá,
ngoài ra họ còn dùng nước và phù sa để trồng lúa, dòng sông còn
là trục giao thông chính.
Nhiều vùng ven
sông, ngư phủ đã than phiền lượng cá tôm đã giảm đi làm ảnh
hưởng mạnh đến sức khỏe vì tôm cá là nguồn chất đạm chính của cư
dân. Với những khai thác thủy điện và giao thông thượng nguồn,
Trung Quốc đã khống chế hoàn toàn con sông, gây nên những thảm
họa môi sinh và kinh tế cho 2 quốc gia ở phần cuối dòng sông:
Việt Nam và Campuchia, lại còn ảnh hưởng trầm trọng cuộc sống
vốn đã cơ hàn nay lại tăng thêm phần khó khăn cho khoảng 60
triệu dân cư ngụ ven hai bờ. Các quốc
gia vùng hạ nguồn thường chỉ có phản ứng yếu ớt vì áp lực chính
trị cũng như những hứa hẹn về kinh tế. Các cơ quan quốc tế như
Ủy Ban Sông Mekong (Mekong River Commission), ASEAN, Liên Hiệp
Quốc, Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Ngân Hàng Phát Triển Á
Châu (Asian Development Bank) cần phải có áp lực với Trung Quốc
để họ suy xét nghiêm chỉnh và khách quan các hậu quả sẽ phải đến
cho các phần đất ở hạ nguồn mỗi khi có dự án khai thác mới.
Riêng các ngân hàng quốc tế cũng cần xét lại các dự án phát
triển mà chính họ là nguồn tài trợ không những cho Trung Quốc mà
còn các quốc gia khác nữa. Cựu Thủ Tướng Chu Ân Lai đã từng
tuyên bố với các nhà lãnh đạo quốc gia có lãnh thổ chung quanh
bờ sông: "Tôi ở thượng nguồn, quý vị ở hạ nguồn. Chúng ta uống
nước từ một dòng sông chung. Vậy chúng ta coi như anh em một
nhà". Nghe ra thật là... chí tình và bùi hai cái lỗ tai,
nhưng... còn cái lý thì chỉ là quyền lợi của nhóm người có phần
đất phía trên cao... ngó xuống, cái lý của kẻ mạnh bao giờ cũng
đúng. Các nhà lãnh đạo Trung Quốc phải hiểu rằng sông Cửu Long
không chỉ dành riêng cho 2 hai quốc gia nằm thượng nguồn là
Trung Quốc, Miến Điện mà tiếng nói hay lời than của các nước nằm
phía hạ nguồn Thái Lan, Lào, Campuchia và Việt Nam cũng phải
được tôn trọng. Vì là con sông quốc tế (International River) nên
mỗi nước đều có quyền khai thác khúc sông nằm trong lãnh thổ của
mình. Lào đang ôm mộng trở thành một Kuwaiit ở Đông Nam Á về
thủy điện, Cam Bốt muốn xây đập ở Sambor, Stung Cheng, Kratie,
Preknot nhưng Việt Nam sẽ không cho phép giống như kiểu Ai Cập
hăm dọa Sudan là sẽ "tả" nếu xây đập Jonglei trên sông Nils!.
Nhóm lãnh
đạo Trung Quốc muốn bóp cổ, cắt đứt cuống họng hay xẻo đi một
phần cái bao tử vốn đã xẹp lép từ khuya của 60 triệu người dân
cùng đinh đang sinh sống nhờ vựa cá ở khu vực đồng bằng Cửu Long
vì cơ nguy diệt vong những sinh vật sống với nước ngọt trong môi
trường tự nhiên có mặt từ ngày quả đất sinh ra... Sông Cửu Long
được phỏng đoán đang dãy chết như sông Dương Tử và các dòng sông
lớn khác ở Trung Quốc. Bức tranh sống động đều xoay quanh vấn đề
tương lai của con sông Cửu Long và hàng triệu con người cự ngụ
trong vùng. Tất cả sẽ đi về đâu nếu Trung Quốc nhất định tiến
hành việc xây 14 con đập ở bậc thềm Vân Nam để bóp nghẹt các
nước Đông Nam Á, từ trước tới nay họ vẫn có thái độ trịch thượng
coi thường các nước nhỏ Đông Nam Á, họ đã khởi công xây đập nước
bậc thềm ở Vân Nam mà chẳng thèm hỏi han ý kiến các nước nhỏ ở
hạ nguồn.
Việt
Nam nằm trong tư thế "núi liền núi, sông liền sông" nên lại càng
bị lấn áp hơn bao giờ hết bởi một quốc gia to lớn, kềnh càng mà
còn gồ ghề... đã để lại quá nhiều kinh nghiệm lịch sử,
chính trị, văn hóa, tư tưởng; ngoài ra vừa là đồng chí, vừa là
anh em... Nói chung là lý của kẻ mạnh bao giờ cũng đúng.
Việt-Nam vì nằm ở cuối nguồn sẽ là nạn nhân đầu tiên khi vùng
đồng bằng sông Cửu Long thiếu nước, nước sẽ nhiễm mặn và bị làm
độc bởi các chất độc hóa học thải ra từ các nhà máy sản xuất ở
Vân Nam
|
 |
|
Khu
Delta sông Cửu Long |
Uẩn khúc của dòng sông
Trên mười năm qua, Trung Quốc đã xây
dựng các đập thủy điện ở tỉnh Vân Nam. Đập Manwan đã được hoàn
thành vào năm 1993 với năng suất 1.500 MW điện, đập Dachaoshan
(Chiếu Sơn) được hoàn thành vào tháng 12 năm 2002, có năng suất
1.350 MW, cao bằng một cao ốc 30 tầng có một hồ chứa nước dài
88 cây số. Vào tháng 01.2003 khởi đầu công trình cho đập Xiaowan
với năng suất 4.200 MW cộng với hồ chứa dài 169 cây số với phí
tổn lên đến 4 tỷ USD. Khi đập hoàn tất vào năm 2013, đập Xiaowan
sẽ là đập cao nhất thế giới, với một chiều cao 300m tương đương
một cao ốc những 100 tầng.
Ngoài những chương trình đang khai thác
bửa bãi không cần nghe ngóng tiếng thở than các nước anh em đang
uống nước cùng một dòng sông, Trung Quốc còn dự trù xây thêm ít
nhất 5 cái đập khác nhằm cung cấp điện cho tỉnh Vân Nam, một
vùng đất nghèo khó mà nhà nước Trung Quốc mong muốn phát triển.
Ngoài ra, Trung Quốc đang xúc tiến mở
rộng dòng sông để các tàu bè cỡ lớn có thể đi lại dễ dàng bằng
cách nạo vét đáy sông, các tảng đá ngầm và ghềnh thác trên khúc
sông dài 300 km từ giáp giới Trung Hoa - Miến Điện đến Lào đã
bắt đầu bị phá hủy, khi hoàn tất công tác thì thương thuyền nặng
hơn 100 tấn có thể đi từ cảng Simao – Vân Nam đến thương cảng
các quốc gia lân bang.
Các chương trình khai thác của Trung
Quốc thường xảy ra trong vòng bí mật, ít khi được công bố, còn
cố che dấu những hậu quả tồi tệ về môi trường. Một cuộc khảo sát
mới đây về hậu quả môi trường của chương trình mở rộng dòng sông
Cửu Long đã bị Ủy Hội sông Mekong (Mekong River Commission) chỉ
trích thiếu sót và nhầm lẫn của các công trình nêu ra. Ủy Hội
gốm có 4 nước miền dưới: Thái Lan, Lào, Campuchia và Việt Nam,
hai quốc gia miền trên: Trung Hoa và Miến Điện từ chối tham gia
chính thức, chỉ tham dự với tư cách quan sát viên. Phía Trung
Quốc luôn luôn tuyên bố: khai thác thủy điện và giao thông trên
sông Cửu Long sẽ mang lại nhiều lợi ích cho các nước nằm vùng hạ
nguồn; tác hại môi sinh và môi trường nằm ở mức độ thấp.
Các đập sẽ giảm bớt lụt vào mùa mưa và nạn thiếu nước vào mùa
khô. Mở rộng dòng sông sẽ tăng thêm giao thông giữa Trung Quốc
với các nước láng giềng, mang lại thịnh vượng chung cho toàn
vùng... nhưng than ơi!!!
- Dòng "nước" đổi thay:
Hiện
tượng một con cá đuối, một loại cá nước mặn bỗng nhiên xuất hiện
ở sâu nội địa đồng bằng sông Cửu Long tại quận Lấp Vò, tỉnh Đồng
Tháp (năm 2000) đã làm cho nhiều khoa học gia lo ngại đây chỉ là
dấu hiệu đầu tiên vùng đồng bằng Cửu Long, mặc dù hiện đang bị
lụt trầm trọng sẽ bị thiếu nước trong những năm tới vị bị nước
biển xâm lấn, bờ biển bị xoi mòn, ngư nghiệp suy sụp, đất phù sa
bị ô nhiễm giống như tình trạng ở Ai Cập sau khi đập nước Aswan
được xây cất ngăn chận sông Nils khiến vùng châu thổ bị hủy
hoại, số lượng tôm cá giảm .
Ngày 01.05.2005 ngư dân huyện
Chiang Khong vùng bắc Thái đã lưới được từ sông Mekong một con
cá bông lau khổng lồ - Mekong "catfish" hay Pla Beuk - nặng 293
kg dài 2.7 mét, được coi là con cá nước ngọt lớn nhất thế giới.
Ngư dân hy vọng có thể bán con cá này cho các nhóm bảo vệ môi
sinh để cá được thả lại xuống sông nhưng cá đã chết và được chặt
lát bán ra cho dân làng trong vùng.
Cá Pla Beuk chính thức được
các nhà ngư học tây phương khảo sát từ năm 1930 (Chevey, 1931),
nhưng thực ra từ thế kỷ 19 (1881), Mc Carthy đã nhắc tới giống
cá này trong cuốn du ký "Surveying and Exploring in Siam", có
đoạn ông đã viết: tháng 6 là tháng rất bận rộn đối với ngư nhân
Luang Prabang. Hầu như mọi ghe thuyền đều được mướn cho mùa đánh
cá. Hai loại cá lớn được ngư dân lùng kiếm là Pla Beuk và Pla
Rerm... tôi đã giúp họ cân đo một con cá Pla Beuk nặng tới 170
pounds dài 7 ft, đường vòng bụng 4 ft 2 inch, cá không có vảy
không răng đã được bán với giá 10 rupees, trứng cá có hương vị
tuyệt ngon nữa. Cá Pla Beuk được lưới trong những tháng 6,7,8
khi cá ngược dòng sông. Cá xuôi dòng về khoảng tháng 11, chỉ còn
thưa thớt một vài con lưới được khi mực nước xuống thấp.
- Phía bắc Thái, cứ vào tháng
4 dân làng Had Kai huyện Chiang Khong có tổ chức ngày hội Pla
Beuk, dân chúng tụ tập hai bên bờ đón xem các người chài lưới
thiện nghệ chèo thuyền ra sông thử thời vận may kiếm lưới cá Pla
Beuk.
- Ngư dân Lào thì kể rằng cứ
vào tháng 4 – 5, đàn cá Pla Beuk rủ nhau bơi ngược dòng sông
Mekong lên mãi tới hồ Nhĩ Hải cổ thành Đại Lý Vân Nam đẻ trứng,
trước đó đoàn cá tụ hội ở vũng sâu Luang Prabang phía bắc Vạn
Tượng để bầu chọn xem con cá nào sẽ tiếp tục bơi lên hồ xa, con
nào sẽ ở lại hy sinh làm mồi cho ngư dân trong ngày Hội Pla
Beuk. Ngư dân Lào – Thái đều tin rằng Pla Beuk là "linh ngư" năm
nào bắt được Pla Beuk trên lưng nhiều vết đốm thì năm đó rất
hên và sẽ lưới được nhiều cá; những năm gần đây thì ngày lễ Hội
Pla Beuk kém vui vì ngư dân hiếm bắt được linh ngư và cả số
lượng cá lưới được hàng năm càng ngày càng ít đi. Hai quốc gia
Lào và Thái đều cho phát hành những con tem mang hình lọai cá
được xếp vào lớp linh thiêng: biểu tượng cho sự thanh khiết –
cân bằng sinh thái của dòng sông và cũng là niềm hãnh diện cho
quốc gia họ.
Một kỳ quan của sông Mekong,
rất sớm từ tháng 06.1970, loại cá Bông Lau không lồ này đã được
Thái Lan đưa vào danh sách có "nguy cơ" diệt chủng, nay cường độ
báo động tăng lên thêm từ "nguy cơ" lên tới "cực kỳ nguy cơ"
(critically endangered). Kể từ năm 2003 sau khi các cuộc khảo
sát cho biết số lượng cá hiếm quý này đã giảm đi hơn 80% chỉ
trong vòng 13 năm.
- Ngư dân xứ Chùa Tháp thì xem
Pla Beuk như loại "cá vua" có tên khoa học: Pangasianodon Gigas
do sự kết hợp cụm từ Pangasius + anodon = không răng. Là loại cá
khổng lồ không răng, không vảy, lưng màu đậm, bụng tròn sáng
bạc, đầu phẳng + rộng với hai mắt rất thấp và không có râu - để
phân biệt với các loại catfisch khác có râu. Cá quen sống trong
các vũng sâu sông Mekong, ăn tạp; thức ăn gồm có cá nhỏ, sên ốc
và rong tảo. Cá Pla Beuk lúc nhỏ có răng và tăng trưởng rất
chậm, nhưng khi lớn lên hàm răng biến mất, sau đó lớn rất nhanh
có thể nặng tới 200 kilô trong vòng 6 năm. Cá có thể lớn như con
gấu với trọng lượng 300kg, dài đến 3mét, rất mạnh với hỗn danh:
"tàu hỏa dưới nước".
Zeb Hogan, nhà ngư học Mỹ
thuộc UC Davis – qua sự bảo trợ của hai tổ chức có tầm cỡ quốc
tế: National Geographic Society và World Wildlife Fund - phụ
trách Dự Án Bảo Toàn Cá sông Mekong – chuyên nghiên cứu theo dõi
chủng loại cá Pla Beuk. Hogan lập một mạng lưới thông tin liên
lạc để mỗi khi ngư dân lưới được cá Pla Beuk thì họ báo ngay cho
Hogan và nhóm làm việc với ông. Nhóm nghiên cứu đến ngay hiện
trường bắt đầu ngay công việc khảo sát, cân, đo, lấy mẫu DNA rồi
"đánh dấu" trước khi cho cá trở lại "dòng sông định mệnh". Dĩ
nhiên họ phải mua cá để rồi để thả đi, giá con cá đã được đánh
dấu sẽ mắc hơn khi nó bị ngư dân "tóm cổ" trở lại; khi khảo sát
những con cá nằm trong nhóm sau này sẽ giúp Hogan lượng định tốc
độ tăng trưởng: cân nặng và chiều dài, hướng đi và khoảng cách
di chuyển xuôi ngược dòng nước của gia đình loại cá Pla Beuk mà
cho đến bây giờ cái hiểu biết chỉ dựa trên các huyền thoại, sự
phỏng đoán và cái "bệnh tòe loe" bằng truyền mồm có ít xít ra
nhiều... mà cái mồm thì cứ la làng la xóm... y chang như câu
chuyện "con cá sẩy là con cá to nhất". Oái ăm thay trên các
Websites, chính loài người đang kêu gọi góp tiền để cứu loại cá
đang đi dần vào sự tuyệt chủng thì bên cạnh đó có những quảng
cáo rầm rộ các chuyến du ngoạn để câu cá Pla Beuk, cách làm mồi
cá thật hấp dẫn để lôi được cá lên bằng lưởi câu bén nhọn do mồi
cá thật ngon lành làm từ bột mì xay vụn thêm vị thơm của dâu,
chuối, dừa và có cả vanille nữa... Loại cá sắp tuyệt chủng này
sẽ là món ăn thật ngon và béo bở cho những cái bao tử căng phồng
của nhóm người ham ăn mà lắm tiền. Trong giới ăn nhậu thì cá Pla
Beuk được xếp hạng vào những món ăn tuyệt ngon rất đắt giá.
Bên cạnh những thay đổi trên,
các đập thủy điện đã gây nhỉều thảm họa môi trường và kinh tế,
ảnh hưởng đến đời sống của 60 triệu người sinh nhai vùng ở hạ
lưu:
- Hàng năm lũ lụt thường xuất
hiện từ tháng 6 đến tháng 10 làm thiệt mạng hàng trăm người, đa
số là trẻ con vì thiếu chăm sóc của cha mẹ và người lớn đang
phải vật lộn với cuộc sống. Các hồ chứa nước đã đầy quá mức, đập
đã tháo bớt nước trong lúc mức nước đồng bằng Cửu Long đã tràn
bờ làm gia tăng cường độ lũ lụt năm 2002 vừa qua làm tăng số
người chết, thiệt hại mùa màng, nhà cửa vì lụt gia tăng ở
Campuchia, Thái Lan và các vùng khác.
- Về mùa khô, mực nước xuông
thấp vì nguồn nước chỉ nhờ các thác băng ở Tây Tạng và Vân Nam.
Lưu lượng trung bình giảm từ 50.000m3/một giây trong
mùa mưa xuống còn có 2.000m3/một giây trong mùa khô,
kéo dài từ tháng 11 đến tháng 5; nếu các đập vùng thượng nguồn
không chịu tháo nước vì hạn hán hay thiếu nước thì hậu quả vùng
hạ nguồn vô cùng trầm trọng: nước sẽ bị nhiễm mặn, ruộng đồng
nhiều nơi sẽ bị bỏ phế vì sự xâm lấn của nước mặn hay nạn thiếu
nước dể trồng trọt.
Ngoài việc thay đổi mực nước
và chu kỳ tự nhiên của dòng sông, các hồ chứa ở các đập sẽ giữ
lại phù sa, thiếu nước và phù sa (cơ nguy có thể giảm đến 50%)
sẽ gây nên ruộng đồng khô cằn và bớt phì nhiêu, mức độ sản xuất
lúa gạo của đồng bằng sông Cửu Long sẽ giảm xuống thấp, đây là
vựa lúa cho cả nước Việt Nam có khả năng đưa đến nạn đói kém.
Năm 1997, Trung Quốc đã khóa nước sông trong vòng 4 ngày để tiến
hành việc xây đập, các chuyên gia thế giới cho biết đã thiệt hại
100.000 USD/mỗi ngày ở Việt Nam. Một điểm quan trọng nữa là
trong lúc ruộng đồng hạ nguồn thiếu phù sa thì các đập ở Vân Nam
sẽ bị tràn ngập. Cường độ phù sa trôi vào đập Manwan đã tăng gấp
đôi so với dự tính ban đầu. Một trong những lý do để các nhà
lãnh đạo Trung Quốc la làng la xóm và biện hộ xây thêm đập
Xiaowan, được xây phía trên đập Manwan với dụng ý là giảm mức độ
phù sa tấp vào đập Manwan. Theo kinh nghiệm... rồi đập Xiaowan
và các đập khác cũng sẽ ngập vì phù sa trong vài thập niên tới
mà thôi. Hậu quả là các hồ chứa nước sẽ trở thành những bãi sình
lầy vĩ đại và vô dụng. Các chuyên gia dự tính các đập này trung
bình có thể hoạt động trong vòng 20 năm so sánh với ước tính ban
đầu là 70 năm. Tháng 11. 2000, Ủy Hội Các Đập Thế Giới (World
Commission on Dams) đã đưa ra một nhận xét: đa số các đập thủy
điện lớn trên thế giới đã không mang lại một lợi ích kinh tế nào
nếu đem so sánh với phí tổn xây cất, số người dân phải di cư ra
khỏi vùng, thêm vào đó ảnh hưởng đến môi trường.
Một kinh tế gia đã tiên đoán
là trong thế kỷ 21 các cuộc tranh chấp quân sự, chính trị sẽ
diễn ra vì lý do thiếu nước chứ không phải vì năng lượng. Những
quốc gia nào chiếm được thượng nguồn của các con sông lớn sẽ làm
chủ vận mệnh những nước ở phía dưới, lấy thí dụ như Thổ Nhĩ Kỳ
nhờ làm chủ hai con sông Tigris – Euphrates nên đã xây 24 đập
nước để tưới ruộng cho vùng Đông Nam Anatolia của Thổ khiến hai
nước Syria và Iraq sẽ chết khát hoặc phải đầu hàng Thổ bằng
cách đem xăng dầu ra đổi. Ấn Độ dùng nước sông Hằng để ăn hiếp
Bangladesh; cuộc nội chiến ở Sri Lanka cũng vì lý do phân chia
đập nước ở Trincomalee không đồng đều; Do Thái thì xây đập lấy
nước sông; Jordan và Syria trả đũa lại bằng cách xây đập trên
sông Yarmuk....
Đập gương tìm bóng...
Tháng 04. 2006 tôi đứng bên bờ
sông Mekong tại Luang Prabang, đang mùa nước cạn nhìn đám trẻ
tắm lội nơi tiếp cận ba quốc gia: trước mặt bên kia bờ sông là
Thái Lan, hai chân tôi đang đứng trên mảnh đất nước Lào và quay
lại sau lưng là quê hương Việt Nam chỉ cách dãy núi Trường Sơn
uy dũng khoảng chục cây số. Ngậm ngùi hồi tưởng sau ngày thất
thủ kinh đô vào đêm 4 rạng ngày 5 tháng 07 năm 1885 (tối 22 rạng
sáng 23 tháng 05 năm Ất Dậu), để nói lên tiếng nói bất khuất con
Rồng cháu Tiên, của dòng họ nhà Nguyễn trước sự đe dọa của lũ
ngọai bang dưới sự lãnh đạo của tổ phụ Tôn-Thất Thuyết, Phụ
Chánh Đại Thần kiêm Binh Bộ Thượng Thư. Men theo dãy núi hùng vĩ
trên đường cứu nước trong phong trào Cần Vương cũng trong đám
rừng rậm ẩn khuất Tôn-Thất Liệt, Tôn-Thất Đạm, Tôn-Thất Thiệp và
các nghĩa sĩ Cần Vương đã chọn cái chết hiển thánh cho tổ quốc
Việt Nam. Vào một ngày đầu tháng 04. 1975 tại Luang Prabang, cả
Vua Cha và Thái tử kế nghiệp cũng bị nhóm người bí mật dẫn đi
rồi mất tung tích cho đến ngày nay... để rồi chấm dứt một triều
đại vua chúa Quốc Vương Lào, một dân tộc hiền hòa và mộ đạo.
Cung điện của nhà Vua trước đây, nay đã trở thành một nhà ngủ
rộng rãi đón du khách khắp bốn phương cũng là phương triện sinh
sống cho Hoàng Hậu và đám con cái.
Bến
cũ lâu đài bóng tịch dương...
Đám con Rồng cháu Tiên trên giải
đất mẹ Việt Nam được nuôi dưỡng từ ngàn xưa bằng huyết mạch của
sông Cửu Long và sông Hồng Hà. Hai con sông như hai dòng sửa mẹ
đổ xuống hai vựa lúa của hai đồng bằng sông Hồng và sông Cửu
Long để nuôi sống đàn con Việt hiện đang bị nhóm lãnh đạo Trung
Quốc bóp nghẽn vì quyền lợi riêng. Sông Cửu Long đang bị bức tử
vì những đập nước ở Vân Nam thì con sông Hồng hiện cũng đang bị
đe dọa bởi những đập nước bậc thềm ở Mông Tự, Hạ Khẩu....
Trường Sơn đang bị nạn phá
rừng phá rẫy không suy tính... Trường Sơn ơi, xương sống của Mẹ
Việt Nam cũng đang bị chính con của Mẹ vì lợi tức riêng manh tâm
phá hoại.
Hai vú của mẹ Việt Nam đang
cạn dần dòng sữa, cột xương sống của Mẹ đang thoái hóa dần, Mẹ
Việt-Nam còn sống được bao năm nữa ????
đền ơn công sinh thành dưỡng dục
mẹ cha
thành tâm nhớ đến nhạc phụ và
nhạc mẫu
công cha như núi Thái Sơn
nghĩa Mẹ như nước trong nguồn
chảy ra
●
Dr. Tôn-Thất Hứa
Trở về Trang Chính