|
Quân
- Sư - Phụ trong đời sống hôm nay
vẫn có thể hiểu rộng ra một cách thiết thực và phù hợp hơn so
những gì mà hệ tư tưởng phong kiến ngày xưa đặt để. Là một trong
những giềng mối căn bản, phổ thông nhất nhằm đi đến thẩm định -
trung, hiếu, nghĩa - ba tiêu chí đạo đức dựng nên nhân
cách một con người.
"Quân, sư, phụ tam cương giả"
"Qua
chuyến đò đầy, đò ngả cứu ai" ?
Một câu
đố chữ lưu truyền trong dân gian Huế qua chuyện hò vay trả. Và
đáp án ở đây được cho là lý tưởng :
"Thầy, cha thì xoác hai vai"
"Trên lưng cõng chúa, bỏ ai cũng không đành"
Quân
- hay vua - biểu tượng còn hạn chế
cho ý nghĩa lớn lao về đất nước, non sông.Thực tế không ít triều
đại thay nhau lên chấp chính, song tổ quốc vẫn luôn luôn chỉ
một.Yêu nước, không hẳn khi nào cũng nhất thiết trung quân. Dưới
triều đại những hôn quân như Mạc Đăng Dung, Lê Chiêu Thống thì
lòng trung quân của tôi thần trước những kẻ mãi quốc cầu
vinh kia, thực ra chỉ có nghĩa ngu trung. Đối tượng tối
cao của trung - đích thực, duy nhất và mãi mãi - là tổ
quốc.
Sư - hay thầy - người dạy chữ hoặc truyền
nghề. Biểu tượng cho tri thức văn minh. Là chìa khoá kho tàng tinh
thần giúp con người mở mang trí tuệ. Bên cạnh cha mẹ sinh thành
ra vóc dạc thì thầy, các vị đã khổ công tạo dựng nên phần tinh
thần, tư tưởng. Đối tượng trước hết của nghĩa là ở những
bậc khai mở ấy. Tất nhiên, chả riêng gì dưới một mái trường,
ngành nghề nào hoặc trong chỉ một thời gian nhất định.
Biển
học vô bờ. Sự học là cuộc hành lữ lâu dài trong suốt cả cuộc đời.
Biết bao thành tựu cá nhân, tập thể, cho đến non sông đất nước
hoặc ngay cả sự nghiệp quốc tế... Đều gián tiếp có sự góp phần
không nhỏ của muôn triệu bậc thầy hữu danh và vô danh trong xã
hội. Ân nghĩa của thầy - nói chung - chẳng thể nào xem nhẹ. Bậc
minh sư xứng đáng được "tôn sư trọng đạo" để phân biệt với những
manh sư chỉ biết gieo tàn hại cho đời vì lợi ích riêng
tư.
Ẩn đằng
sau sự rực rỡ muôn chiều của nền văn minh hôm nay, là tổng hợp
cái bóng muôn thuở của những con người lặng lẽ ấy. Suy cho cùng,
kém văn minh nhất - trong mọi thứ văn minh - là thiếu đạo nghĩa
với thầy. Là phủ nhận biểu tượng văn minh trong tự mỗi kẻ đã
không còn "tôn sư trọng đạo".
Vì lẽ
ấy, mà Sư được đặt trước cả Phụ để hàm ý rằng, dù
một người được cha mẹ sinh ra nhưng không được giáo dục đầy đủ,
để thiếu khuyết tri thức thì ngay cả hiếu cũng không có
cơ hội vẹn toàn, nói gì tới những đạo hạnh cao xa ban bố với
đời.
Phụ - hay cha mẹ. Là biểu tượng nói chung, bao
hàm cho tiền nhân, dòng tộc. Không chỉ hiếu với cha mẹ mà
còn hiếu với tổ tiên, nòi giống. Nói rộng ra là cả dân
tộc, những người cùng chung một cội nguồn, lịch sử.
Trong Tam cương, không như Quân và
Phụ, vị trí của Sư thật đặc thù và vô cùng sinh
động. Có cả những bậc thầy của vua chúa với danh nghĩa tôn vinh
từng được ghi ân trong sử sách. Những người tham mưu tối cao, đã
trực tiếp vạch nên đường lối, kế sách giúp các bậc nguyên thủ,
anh hùng từ vô danh mà làm nên nghiệp lớn. Đây cũng là điểm vàng
son nổi bật của nền văn minh Đông Á, trong đó bao gồm xứ sở Việt
Nam.Vâng, những bậc Quân sư đúng nghĩa.
Đức độ hơn người, tài trí tuyệt luân cỡ như Khương
Thượng Tử Nha, Phạm Lãi, Gia Cát Khổng Minh, Lưu Cơ trong lịch
sử Trung Hoa. Hoặc trên đất nước Việt Nam như Vạn Hạnh thiền sư,
Hưng Đạo Đại vương, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Đào Duy
Từ...chẳng hạn. Trong số họ, người đã chính danh Quân sư
hoặc kẻ tương đương tước vị, song hết thảy đã thể hiện xuất sắc
vai trò đặc biệt và vô cùng vinh dự ấy.
Điều đáng nói ở đây, sự trọng đãi hay lòng "tôn sư
trọng đạo" tột bực của vua chúa với Quân sư. Chu Vũ Vương
trước Khương Thượng Tử Nha và Trần Thánh Tông, Trần Nhân Tông
trước Hưng Đạo Đại vương chẳng hạn... Những người quyền uy thiên
tử ấy đã không ngần ngại tôn vọng, gọi các vị Quân sư của
mình là Thượng Phụ.Họ đích thân làm gương cho quốc dân bá
tánh noi theo để triều đại càng thanh bình, thịnh trị.
Một khi
Sư - người thầy - được tôn vinh đích thực, hiển nhiên tri
thức và nền giáo dục được vận dụng tích cực, tối đa hiệu
quả... Khi ấy, người tài cao đức lớn trong thiên hạ có đầy đủ cơ
hội xuất hiện để ra tài ích quốc, lợi dân. Ngược lại khi hiền tài
ẩn dật, minh sư lui bước là lúc triều đại đành phải nghèo nàn về
kế sách, mưu cơ. Vận nước mặc tình bọn nịnh thần lộng hành, tàn
hại. Những kẻ đục nước béo cò, thực chất manh sư sẽ loạn
cả triều cương. Trong thế nước lửa chắng dung nhau, đối tượng cần
loại trừ - trước hết - của chúng thường là các bậc minh sư và
hiền tài nổi tiếng.
Lắm lúc
chỉ cần nhìn vào mức độ đắc dụng của người thầy trong lịch sử,
đủ để ta thấu suốt lẽ thịnh suy từng triều đại. Chu Văn An cam
đành trả áo mão, bỏ về quê thời Dụ Tông nhà hậu Trần đang từng
bước suy vong... Nguyễn Bỉnh Khiêm xuất thân gặp nhà Mạc phản
nước, soán ngôi.Ông bất đắc dĩ làm quan võn vẹn mấy năm rồi tìm
đường thoái ẩn. Không lạ gì, đấy cũng là những lúc giặc ngoại
bang xảo quyệt nắm lấy cơ hội, có dã tâm dòm ngó mưu toan...
Thử xem
lại sử sách thời chúa Sãi Nguyễn Phúc Nguyên, người được Đào Duy
Từ đem hết lòng phò giúp chính sự...Phương nam từ ấy ngày càng
hưng vượng, Phật đạo được đề cao. Từ đó mặt bắc được ổn định, tạo
điều kiện thuận lợi về chiến lược. Một bước ngoặc rất quan trọng
để sự nghiệp nam tiến các chúa Nguyễn nối tiếp nhau, dần đi đến
thành công to lớn trong lịch sử Việt Nam.
Vốn
dòng tộc "xướng ca vô loài" - con đào, kép hát - xuất
thân, Đào Duy Từ dù mưu trí siêu quần, toàn tài văn võ vẫn bị
đối xử khinh thị và cấm thi dưới triều đình Lê Trịnh.Đã tuổi 53
ông vẫn phải ngậm ngùi, liều chết bơi sông trốn vào nam tìm lẽ
sống vì cùng đường tuyệt lộ.
Thật kỳ
diệu, ông lập tức nhìn ra ở Nguyễn Phúc Nguyên đạo đức của một
vì chân chúa. Vị chúa ấy có đủ sức mạnh của một bậc anh hào, vượt
qua sự khống chế của thời đại về quan niệm xuất thân, nguồn gốc
họ Đào để một lòng tôn vọng vì tài năng và đại nghĩa. Quả thực,
anh hùng mới tương ngộ được anh hùng. Họ đã không hề lầm lẫn,
nghi nan nhau như rất nhiều bậc vương hầu "đại khẩu, tiểu
tâm" mà triều đại nào cũng có.
Điều
đáng nói hơn ở đây, nhân cách "tôn sư trọng đạo" của Chúa
Sãi Nguyễn Phúc Nguyên trước Quân sư Đào Duy Từ đã khiến
muôn đời sau vô cùng ngưỡng vọng. Hình ảnh đẹp một cách cao cả,
hiếm có nên mãi mãi còn đọng lại cảm xúc thiêng liêng ở những ai
đêm đêm ngồi đọc sử.
(thành nội - Huế 20/11/2008)
Trần Hạ Tháp
Nhân
ngày Nhà giáo 20/11/2008
Trở về Trang Chính
|