Thường xuyên và dường như chưa bao giờ chấm dứt, Huế còn đó với
biết bao nỗi lòng khi vào mùa nước nổi…Sống ở Huế qua thật nhiều
năm tháng mới thấy đây không hẳn chỉ có thơ và mộng.Xứ miền luôn
gợi tưởng một không gian đầy thanh thoát và dòng thời gian lững
lờ, bất tận…“Một nữa sự thật vẫn chưa là chân lý”.Huế, ban tặng
và mất mát.Hãnh diện cùng với xót xa.Ngợi ca bên cạnh nỗi niềm
chưa bao giờ nói hết…Huế, kẻ dừng chân vui dựng sự nghiệp trăm
năm.Người ôm bóng ra đi còn phiêu bạt mãi phương nào…
Rằm tháng tám cùng với tiếng trống
lân rộn ràng đâu đây vừa qua đi lặng lẽ.Mùa trăng đẹp sau cùng
trong một năm nhanh chóng tàn phai để còn lại đầy trời màu tro
mây vần vũ.Sắc nắng lụa mùa thu rơi rớt, nhạt dần cho đến khi
thực sự đã trở thành thứ hoài vọng mịt mờ, xa vắng.Từ đó…Những
cơn mưa dài lê thê nối tiếp.“Mưa từ Thượng tứ mưa vô.Mưa qua
Thành nội, mưa hồ Tịnh tâm”.Gió mùa đông bắc thổi, và
ngoài kia - Thái Bình Dương - tâm bão chực chờ…Lác đác từng đàn
cò trắng xuôi về nam tìm hơi ấm chân mây.Bầu trời mãi thấp
xuống, gần với những mái lầu âm dương, long phụng.
Ấn tượng
của một Huế an lành, hiền dịu đổi khác đi từng ngày tưởng chừng
xa lạ hẳn với một dáng Huế hôm nào phượng hồng, mây trắng.Mưa
xuyên đêm.Mưa thức giấc từ sáng với con người.Mưa theo ai khắp
chốn như bạn đường đầy kiên trì, tha thiết.Mưa cho đến đến
cuối hoàng hôn, khi cánh cổng khép lại mỗi một ngày u uẩn.Mưa
ngày, đêm ròng rã.“Hành khúc Huế” đi vào tận từng mảng
rêu xanh ướt sũng.Thành quách xưa nhỏ giọt đìu hiu…
Cửa Hiển
nhơn bên hông trái Đại nội và con đường Đoàn thị Điểm xa xưa… “Đường
phượng bay mù không lối vào.Hàng cây lá xanh gần với nhau”.
Trịnh Công Sơn, đứa con kiệt xuất làm sao quên hình ảnh kia
trong những nốt nhạc giao mùa.Mưa muôn nơi trong ca từ nhạc
Trịnh, như thể mưa mang hồn vía không nguôi của đất trời xứ
Huế.Bao mỹ từ ước lệ, vinh danh chợt trở nên sáo rỗng trước một
tâm hồn đẫm đầy chất Huế chính tông. Vâng, vượt qua
“hình-nhi-hạ” tự bao giờ, nhạc Trịnh thấu đắc “hình-nhi-thượng”
trong minh triết phương đông.Thứ minh triết ẩn vào trong, chuyên
lắng nghe, chiêm nghiệm từng tiếng vọng của linh hồn sâu thẳm…
Trong mưa,
Huế như một bức ảnh phai màu.Mọi bóng dáng ẩn khuất, co ro sau
màn mưa thầm thì, bất tận.Tất cả cơ hồ chờ tan chảy thành ngấn
nước mênh mông.Câu ru hò xứ Huế, vì sao ?
“Tháng mười mưa ướt
tàu cau.
Trên nguồn nước đổ
đi mau mà về”.
Lời mẹ dặn vẫn còn
đây.Người mẹ Huế một đời lầm lũi trong mưa, mãi đến khi khói rạ
rơm không còn vương lên vách bếp ngày xưa…
“Thuỷ hoả
phong lôi ”.Huế, từ lâu sống chung với bão bùng và triền miên lũ
lụt.Hai trong bốn đại hoạ kinh hoàng ấy đã khảm khắc quá nhiều
vết hằn đau thương vào lòng cố đô yêu dấu…
Không chỉ ca ngợi Huế - để làm duyên
- như phần lớn quý khách du lịch ghé qua vui chơi thư giản, vẫn
còn có những người Tây phương mắt xanh mũi lõ, quần short áo mưa
dơi dầm mình ngược xuôi trong con nước dâng trào.Họ không ngồi
yên trong khách sạn tiện nghi hoặc chỉ biết đến những nơi an
toàn, thanh lịch…
Hồng thuỷ kinh hoàng năm 99.Khi nước
đã rút xuống rất nhiều dù vẫn còn xập xoã, mênh mông trước cổng
trường Quốc học.Người ta cố gắng vớt lên nhiều thi thể trôi
sông.Một người đàn ông gầy ốm còn cõng trên vai đứa con chừng 5
tuổi.Đến chết, đôi tay thằng bé còn quặp cứng lấy cổ cha không
tách rời ra được.Thôi thế, người ta bỏ hai thi thể kỳ dị vào
cùng một cỗ quan tài chật cứng.Hai khuôn mặt bất hạnh sát vào
nhau trong nụ hôn vĩnh cửu… “Để cha, con không còn sợ lạc
nhau trong thế giới bên kia”.Hai vợ chồng người Anh vịn vào
nhau trong nước lụt.Họ bưng mặt và run rẫy đôi vai… Nước mắt hai
con người xa lạ ấy ứa ra.Tôi đã không kiềm giữ nổi khi chính
người Anh kia bước tới gần hơn, cố gắng gửi một nụ hôn gió tới
thằng bé trước khi tấm thiên đậy nắp…“Phớt tỉnh Ăng lê” ? Lắm
khi kiến thức qua sách vở, còn lưu dấu trong ta cũng phải cũ đi
để cho thêm cơ hội nhận dạng một tâm hồn.“Hình ảnh biết nói” ấy
không nhiều nhưng quả đã khiến người Huế bâng khuâng…lòng tự hỏi
lòng ?
Nơi đây, người đôi ba chục năm đến
ngụ cư lập nghiệp vẫn không thể nào tận tuỵ hiểu “những nỗi lòng
xứ Huế”.Những nỗi lòng không mong gì nói, viết nên lời hoặc có
thể tìm ra trong thi văn, chương cú.Chỉ con người Huế truyền
thống, qua đã nhiều thế hệ nối nhau mới thâm cảm đầy đủ mức nông
sâu của tất cả những gì chưa thố lộ…
Vâng, người
Huế ít nói đã hẳn.Còn hơn thế, đấy lại là những nỗi lòng sâu kín
nhất.Có ai cần nghe lại, nhắc lại mãi những niềm đau đã vĩnh
viễn không bao giờ thôi thổn thức trong tâm ?
Ba tháng
mùa nước nổi dài lê thê bất tận.Có biết bao nhiêu lần ngồi chong
đèn canh con nước xuống lên.Không thể nào nhớ hết.Rất nhiều
năm... Lũ lụt cứ chồng lên lũ lụt.Ánh điện không còn, tất cả
chìm sâu trong bóng đêm khi con nước đã lên bờ.Thật khuya khoắt
trong tiếng mưa rơi ướt sũng, một đôi tiếng vạc ngang trời quang
quác, lạnh tanh.Thành nội âm u như hải đảo rêu phong dầm mình
trong nước bạc…
Nước tuôn
qua mấy cửa cuồn cuộn, đập xoáy vào thành xưa ồ ạt lạ lùng như
tiếng rống loài thú nào lồng lộn.Sông Hương không còn thấy bến
bờ…Mọi tiếng động còn lại trầm tích, hút heo như một thành phố
hoang cư không người ở.Gió giật từng hồi, lật xô đầy cuồng nộ
trên những mái nhà đang co mình cầu nguyện…Nước nguồn về, đổ
mạnh.
Lũ lụt ở Huế khác xa lũ lụt miền
đồng bằng sông Cửu long nam bộ.Nơi lúa thóc thêm tốt tươi sau
mỗi lần tưới tắm.Phù sa đã làm đầy lên sự sống, đặc ân ban cho
con người vô tư quen vui trên sông rạch được mùa…Có chăng, Huế
với rẻo cồn bãi neo bên bờ thôn Vỹ cho ta những chén chè bắp
“ngậm nghe”.Ai biết vị thanh, non từ vườn bắp xanh um kia đã
đánh đổi biết bao lần lũ lụt đi qua..? Thứ hương vị dường như
được linh cảm sâu xa trong câu thơ Hàn Mặc Tử “Dòng nước buồn
thiu hoa bắp lay”…
Trong “Trăm năm
cô đơn” danh tác Gabriel Garcia Marquez , trận lụt dài ba năm
sáu tháng mười hai ngày làm đổi thay tất cả…Mệnh vận của con
người như một ám ảnh vĩnh viễn trước siêu nhiên huyền bí ? Ở hai
đầu của khoảng-chận-trăm-năm là tiếng cười ngạo nghễ của
thời-gian-bịt-mặt…Bão lụt Huế, như một phần mệnh vận của con
người nơi đây.“Bão bùng cành ngọn xơ rơ.Chim không nơi đậu
vật vờ khá thương”.Hoặc “Ngồi nhìn con nước xuống lên.Mùa
đông tháng giá lòng phiền, dạ lo ”.Vâng, để rồi
“Rút rơm lót chỗ mẹ
nằm.Đợi khi nước xuống sinh phần,
con lo”…
Từ đó, trong sâu thẳm của “mộng và
mơ” - ngoài ngữ nghĩa thi ca - còn thực nghĩa của những giấc
mộng cuộc đời.Giấc mộng không để làm thơ hoặc đơn giản, chỉ viết
lên trên từng trang giấy mong manh…
(Thành nội - Huế. 20/11/2007)
Trần Hạ Tháp
Sinh phần : Chỗ đất un sẵn, dành cho cha mẹ già
lúc xế bóng chiều hôm…
Trở về Trang Chính
|