|
Xuân đã thấp thoáng sau nhiều tháng thu đông đằng
đẵng.Giả từ bão lụt, Huế chờ đợi những giọt nắng nguyên sơ trên
cánh cổng 2008.Một mệnh đề mới về thời gian đang rộng mở.Đây
cũng là lúc thích hợp để chuẩn bị nhiều hứa hẹn mới với tương
lai.Sắc xanh vừa trở lại trên từng ngọn cỏ úa trong vườn.Đâu
đó…Hoàng mai đã bắt đầu nhú búp.
Vượt
qua hệ quy chiếu ba chiều nguyên thuỷ, Einsten trực nhận về kích
chiều thứ tư của vũ trụ.Chiều thời gian.Vật lý và thi ca
tìm thấy tiếng nói chung từ đó…Bất chấp tất cả, xuân hạ thu đông
vẫn tuần tự xoay vần để thời gian vẫn là điệp khúc bốn mùa miên
viễn.Thiên hà ngôn tai.Tứ thời hành yên.Thiên hà ngôn tai.Khổng
Tử khi san định Kinh Dịch, ông đã ngạc nhiên, bừng tĩnh : “Trời
có nói gì đâu ! Bốn mùa vẫn cứ xoay vần đúng độ. Trời có nói gì
đâu”.Vâng, trong muôn vàn biến dịch vẫn có điều bất biến. Giữa
trăm ngàn lẽ động luôn tồn tại mặt tĩnh ẩn tàng.Thời gian là
chân lý của mọi chân lý.Là kẻ đóng dấu lên tất cả để khẳng định
sự ấn chứng sau cùng.
Khí
xuân làm cỏ cây nảy nở.Tự nhiên con người cũng tâm sự, giao tiếp
nhiều hơn.Ăn nên đọi, nói nên điều.Có người quân tử khăn điều
vắt vai.
Không biết từ bao
giờ - qua những câu thường đàm, thành ngữ - phạm trù thời gian
đi vào tâm thức Huế bằng những hình thái đặc thù, đa diện.Ẩn
dưới từng câu nói đơn giản, khi hiểu theo cung cách Huế, là bóng
dáng trầm mặc của một phần văn hoá nơi đây…
Ra
năm, ngày rộng tháng dài .Vâng,
câu nói đầu xuân còn có nghĩa ngoài chiều dài, thời gian ở đây
còn có thêm chiều rộng.Thật lạ lùng, dù chỉ tồn tại qua cảm nhận
song thứ chiều rộng ấy chưa hẳn đã quá hoang đường, xa lạ.Thời
gian sắp đến của năm mới bao giờ cũng dài, rộng và thênh thang
hơn dẫu tháng năm chẳng có gì thay đổi.
Quả
thực Huế trong mùa mưa, bầu trời thấp xuống và không gian cô
đặc, nhỏ hẹp đến bất ngờ.Mỗi một bức trường thành cứ tưởng như
dày dặn hơn, hoá hiện những bức tường mưa chất ngất.Bây giờ, khi
mà nắng mới đã giao mùa.Ngàn mây trắng thênh thang lơ lững.Là
lúc Huế chợt rộng ra trên mặt thoáng của sông dài.Màu xanh lam
bóng núi hiện hình tận chân trời khói toả…
Sự “co
giãn không gian” Huế theo mùa, tiết trong năm luôn là nguyên
nhân gây cảm xúc bâng khuâng đầy bất ngờ, xa vắng.Điều ấy cắt
nghĩa vì sao Huế gần gũi với thi ca ? Ngày nay, nhịp sống nền
văn minh đô thị đang dần chiếm hữu những
khoảng-không-gian-thi-ca ấy…
Câu
thành ngữ hàm chứa biết bao hy vọng, dự kiến được gửi gắm ở ngày
mai.Mặt khác, giúp con người đánh giá lại, ngầm nhắc nhở nhau về
hiện thực.Trong đó có triết lý lạc quan hướng về tương lai nhưng
không hề ảo vọng.Triết lý ấy luôn cho thấy, chấp nhận hiện thực
và công nhận hiện thực là hai mệnh đề chưa bao giờ đồng
nghĩa.Phải chăng tiến bộ của văn minh nhân loại cũng đã và đang
được xây dựng ngay trên nền tảng ấy.Kỳ lạ thay một trong những
thuộc tính nổi bật của văn minh nhân loại là phục chế và bảo lưu
tối đa những nền văn minh xưa cũ ! Hồi ức quá khứ bỗng nhiên
được trân trọng sánh ngang hàng bảo vật.Đó là thứ “quặng mỏ tinh
thần” vô giá.
Sông
có khúc, người có lúc thành ngữ so
sánh các thời kỳ đột biến của đời người không mấy khác sự biến
động phức tạp một dòng sông.Mặc nhiên, dòng sông còn biểu tượng
cho dòng chảy của thời gian, dòng sống hay mệnh vận của con
người.Hương giang trầm lắng, xanh trong như hôm nào.Những hình
ảnh cuồng nộ mới đâu đây hoàn toàn biến mất như chuyện kể một
giấc mơ.Từng chiếc thuyền rồng tiếp tục cuộc tuần du của những
khách viễn phương.Đứng ở Nghinh Lương đình, chùa Thiên Mụ bất cứ
lúc nào có thể nhìn thấy nhiều quý khách phương Tây tất bật chỉa
ống kính thu hình lên hai bờ cây lá.Hình ảnh Kinh thành Huế xanh
rêu, lặng lẽ kia vẫn không ngừng đổ bóng xa hơn, đậm hơn lên
trong lòng nhân loại…
Nhìn
dòng chảy trôi đi…Ta cảm nhận được lẽ huyền vi của tạo hoá.
Thoắt có thoắt không, trong không gian tĩnh lặng mơ hồ có tiếng
vọng từ nội tâm sâu thẳm.Ngôn ngữ của thời gian.Là hồi ức ban sơ
cùng kỷ niệm của đời người…Phải chăng sau tất cả biến động thăng
trầm, con người Huế vẫn luôn cố lắng nghe âm vang muôn đời trong
đất đai, thành quách.Tiếng vọng của mùa xuân.Mọi thứ có thể sẽ
nhạt nhoà song tiếng vọng ấy vẫn muôn đời tồn tại.Tiếng vọng
vượt thời gian, mang tần số của nhịp tim người xa Huế…
Chuyện từ đời tù huy, tù huýt.Là
chuyện đã lùi sâu vào quá khứ…Khi mà mọi gợi tưởng đã không còn
cầm chắc như gợi tưởng về âm thanh một đồ chơi ấu thơ thuở
trước.Con tu huýt nặn bằng đất sét quê hương.Độ lùi của thời
gian bây giờ được thông qua mã số một âm thanh kỳ thú, huyền hồ.
Huế còn
nhiều chợ quê nhưng đã dần thiếu vắng đi con tò he, những
chiếc còi tu huýt hoặc trống giấy lung tung màu
đỏ, xanh hàng mã.Chẳng khác gì tuổi ấu thơ đã qua…Chúng cũng một
đi không trở lại.Còn lại những gì ? Nhan nhản một đại dương đồ
chơi vô cảm.Những thứ được cơ điện hoá, mang thông điệp “ngoại
hành tinh viễn tưởng”, xa lạ hẳn với con người.Tuổi thơ hôm nay
rất thiếu ân cần với thiên nhiên ngay nơi chốn giàu có thiên
nhiên như Huế.Mãi đến khi lớn lên, cầm chắc chẳng có ai trong
trẻ thơ hôm nay phải bồi hồi nhắc lại từng trò game điện tử ?
Nhưng chính lúc ấy chúng sẽ không còn kinh ngạc vì sao người lớn
luôn say sưa kể lại chuyện tát cá, tìm chim…Về các thú vui hoa
niên ở tận những miền quê, xa điện đường đô thị.
Gạo
tháng giêng, tiền tháng chạp.Trong
mỗi cuối năm, khi các bà mẹ Huế gặp gỡ nhau, câu chuyện mua sắm
rất có thể sẽ bắt đầu qua câu tâm sự ấy.Bão lụt, mưa gió thất
thường trong nhiều tháng thu đông khiến lúa gạo luôn trở thành
mối ưu tư khi trời quang, mây tạnh.Mùa lúa mới hãy còn xa, chờ
gieo mạ…Nước vẫn trắng mênh mông trên những cánh đồng dọc thôn
trang heo hút.Người Huế lo giỗ tết gia tiên giữa thời khắc đầy
nghiệt ngã trong năm.Ít ai hiểu, khi vất vả làm cúi khói, lọi
lưng là lúc nhà nông yên tâm không còn lo thiếu đói, mất
mùa. Lọi lưng nhưng vui vì đòn xóc nặng trĩu lúa
vàng nhờ gặt hái xum xuê.Cúi khói hay đầy nhà rạ rơm để
ngày ngày bếp lửa vẫn có người cúi lưng thổi khói lam
chiều.Vâng, từ thời điểm tháng bảy, nước dẫy lên bờ
người Huế làng quê đành bó gối, khoanh tay vì bão lụt tràn
qua…
Để có được nụ cười
và hơi ấm gia đình, bây giờ hoa trái của nương vườn trở thành
niềm cứu rỗi…Mới hay rằng, vườn Huế ngoài khung cảnh trầm mặc
thanh nhàn kia, còn chất chứa thứ tình cảm sâu đậm không thể nói
nên lời.Với người Huế, chẳng phải ngạc nhiên khi phải rời bỏ
gia nương (nhà, vườn) là cả một chia lìa đau xót Gia
nương lút cút mẹ già.Bên tê sông chàng đợi, thiếp theo qua răng
đành .Và vì thế, khi bước đi lấy chồng người con gái Huế
ngày xưa, chỉ ước mơ thực tế Thì thôi, trăm đỉnh ngàn chung…Chi
bằng hai chữ gia nương bên chồng.
Khúc ruột miền Trung
thắt lại thành chiếc eo mềm dịu.Gợi tưởng hình ảnh đầy cảm xúc
những người phụ nữ giỏi giang, chịu đựng.Phụ nữ Huế một đời tần
tảo nắng mưa Những người thắt đáy lưng ong.Đã giỏi chìu chồng
lại khéo nuôi con Đời sống gia đình Huế qua muôn ngàn cuộc
bể dâu, nhờ thế vẫn giữ được nếp riêng, rất ít khi phải xô bồ
giao động.
Một mùa xuân mới bắt đầu.Tất cả đặt hy vọng vào
những tháng ngày rộng mở.Ai cũng nguyện thầm may mắn.Gặp may
xưa là cách nói khiêm nhường của những người đang được điều
may mắn.Cũng có nghĩa, nhờ vào phước đức của cha ông từ xa xưa
để lại.Riêng bản thân, không hẳn đã tài giỏi hơn những người
chưa dự phần may mắn…
Khi đã
rạch ròi câu chữ, ta không còn nhìn thấy ở đây một lý lẽ thần
quyền nào như những người chưa thấm nhuần tâm thức Huế.Vượt lên
trên còn cho thấy, ở đây còn một niềm tin mãnh liệt vào đạo đức
xử thế.Niềm tin vào lẽ phải của con người.Sự kính ngưỡng tổ tiên
và không quên quá khứ.
Người
Huế - nhất là trong những dịp Tết đến, xuân về - trân trọng sự
gặp gỡ hai hạng người đặc biệt…Hoặc tượng trưng cho hồn nhiên dễ
mến của trẻ thơ, hoặc tử tế hiền lành như những bô lão vui cười
dễ tính.Những hạng người âý vô hại không tiểu tâm, thường đem an
lành cho kẻ khác.Sự lựa chọn thật đơn giản, không mảy may đề cao
vật chất danh uy…Nhưng đấy lại là biểu tượng đích thực nhất của
đạo đức dân gian.Thứ đạo đức vô cùng cụ thể chẳng cần đợi nghi
lễ cao xa hoặc triết luận đưa con người vào hư văn, mê tự…
Cũng từ
đó Gặp may xưa với quan niệm người Huế - trước hết và
trên hết - phải là gặp gỡ những cái Tâm an lành theo ngữ nghĩa
bình dân…Như một lời chào “rất Huế” xin hãy chúc may xưa
khi gặp nhau trên ngưỡng cửa mùa Xuân.
(Thành nội Huế
- Xuân 2008)
Trần Hạ
Tháp
Trở về Trang Chính
|