|
CẢM TẠ
Cám
ơn bình minh vẫn lảnh lót tiếng chim
Dù
đêm tối đã phong ba bão tố
Chim nhảy nhót chân chuyền cành tìm tổ
Tiếng oanh vàng cao vút tận trời xanh
Cám
ơn sông mãi mãi xanh trong
Muôn thuở lặng lờ soi bóng trăng
Một
con thuyền tình neo bến mộng
Thoang thoảng trong sương tiếng nguyệt cầm
Cám
ơn đêm đã cho ngọn lửa hồng
Cháy bập bùng ấm áp mùa đông
Cho
quê hương chẳng còn tăm tối
Cho
trẻ thơ ngủ trọn giấc nồng
Cám
ơn đời có những bản tình ca
Ve
vuốt cho lòng bao thiết tha
Thổn thức ngọt ngào bâng khuâng mơ mộng
Cho
cả trăm năm bỗng đậm đà
Cám
ơn hoa nở ngát bốn mùa
Đem
sắc đem hương tặng cho đời
Hồng đỏ cúc vàng lan huệ tím
Như
một bức tranh đẹp tuyệt vời
Cám
ơn em ! Cám ơn người !
Cho
ta sống giữa trần gian thật đẹp
Trời rộng bao la cỏ cây xanh biếc
Am
thanh đầy và ngan ngát hương hoa
Cám
ơn người ! Cám ơn ta !
Đã
sống hết một cuộc đời đáng sống
Trăng ngọc nắng hồng gió mây lồng lộng
Hương sắc nhiệm mầu và tình ái ngất ngây
Đẹp
vô cùng sông núi cỏ cây !
TRẦN HOAN TRINH

|
CUỘC TÁI NGỘ KHÔNG CÓ THẬT
Em đứng dưới ánh
đèn đường hiu hắt
Dáng thẩn thờ
như mong ngóng chờ ai
Bước lui tới bên
cổng trường khép chặc
Trên bờ lưng
buông một mái tóc dài
Chợt thấy tôi em
vội vàng quay mặt
Định bỏ đi
nhưng bỗng đứng lại nhìn
Chút lấp lánh
rạng ngời trong khóe mắt
Rồi vỡ oà trong
tiếng hót như chim
Chòang ôm tôi em
nghẹn ngào bật khóc
Nghe thiết tha
và cảm động không ngờ
Người học trò
một thời thân thiết nhất
Đẹp như tiên và
trong sáng như mơ
Là em đó ! Ngày
nào ôm cặp vở
Trên sân trường
giữa chúng bạn tung tăng
Ngồi trong lớp
mộng mơ qua cửa sổ
Nhìn trời xanh
muốn hóa cánh chim bằng
Là em đó ! Người
học trò son sắt
Chiều tan trường
cứ ngơ ngẩn bâng khuâng
Trên đường về
dùng dằng ngỏanh mặt
Nhìn trường yêu
muốn ôm hết vào lòng
Em nổi trôi theo
cuộc đời lăn lóc
Đi muôn phương
rồi nay trở về đây
Muốn nhìn lại
một chút gì đã mất
Nên đêm nay đứng
ở ngã tư này
Cầm thật chặc
hai bàn tay lạnh buốt
Tôi bồi hồi
trong thông cảm sẻ chia
Bao buồn vui của
một thời lăn lắc
Nghe trên vai
nước mắt ướt đầm đìa
Đêm đã khuya và
con đường đã vắng
Em miên man với
kỷ niệm quay về
Tôi cũng thế thả
mình theo năm tháng
Bên học trò bên
bục giảng say mê
Bỗng ngây ngất
niềm tin xưa trở lại
Lòng khô cằn
như ấm áp mưa xuân
Em
còn đó và tôi còn em mãi
Dẫu
trường kia đã dâu biển bao lần !
Tôi đứng lặng
nghe sân trường nổi gió
Thổi vi vu trong
suốt đáy hồn mình !
Cuộc tái ngộ
hình như không có thật
Bỡi đêm đêm tôi
vẫn mãi đi tìm .
TRẦN HOAN TRINH
|