|
Gọi tên hoa súng: LỤC HÀ
Gọi thôn LIỄU HẠ: quê nhà bên sông
Gọi TRẦN KIÊM: họ sắc... không
Gọi HÀ THANH: tiếng hát dòng Hương Giang
Có hai gã Trần Kiêm lang bạt xa quê gặp nhau bên
trời Tây cùng nói về một nhân vật. Thi sĩ Kiêm Thêm nói về "mụ
O" và tôi nói về "bà Chị" nghệ sĩ của mình là ca sĩ Hà Thanh
bằng một mẫu "sơ yếu lý lịch" hợp soạn hòa âm rất chơn chất
và... nên thơ như thế đó.
Thuở nhỏ ở làng Liễu Hạ, tôi thường lên mặt hãnh
diện khi cuối tuần ngồi quanh cái "Ra-dô" ở làng với bọn nhóc tì
trong xóm nghe chương trình ca nhạc của ban Việt Thanh
ở đài phát thanh Huế, mà trong đó, Hà Thanh, bà chị họ của tôi,
là ca sĩ... hát hay nhất. Nhóm bình luận gia âm nhạc chân đất
làng tôi từ sáp nhỏ cho đến người lớn chẳng biết có mang hội
chứng "trái ấu"
hay không
nhưng ai cũng xuýt xoa khen giọng hát Hà Thanh thuở đó là "hay
nhứt xứ."
Làng Liễu Hạ và họ Trần nhà tôi -- có lẽ luôn cả Huế
-- hầu hết là những rặng thông già kẻ sĩ không lớn kịp với mùa
Xuân nghệ sĩ đang lên. Đó là hiện tượng nghịch lý rằng, ai cũng
mến mộ giọng hát của Hà Thanh, nhưng lại ái ngại khi một cô nữ
sinh xinh đẹp xứ Huế, ái nữ của một gia đình nho phong "êm đềm
trướng rủ màn che" trở thành ca sĩ. Nhất là dòng họ Trần Kiêm
chúng tôi có bác Trần Kiêm Phổ làm trưởng tộc thì lại càng quan
tâm nhiều hơn. Bác "Trợ Phổ", thân phụ của chị Hà Thanh, với
dung mạo uy nghi, thường cầm cân nẩy mực cho cả dòng họ, nay lại
cho phép chị Hà đi hát công khai trên đài phát thanh, thì quả là
một cuộc "đại cách mạng" trong quan niệm truyền thống còn mang
nhiều định kiến của đất lề quê thói rất Huế đương thời.
Ngày đó, khu nhà vườn cổ kính ở mé này nhánh sông
Hương nối liền với sông An Cựu nắng đục mưa trong; ngó qua mé
bên tê sông là trường Pellerin vẫn thường được giới nam nhi Huế
ròng và Huế "bậu" -- bắt chước Lan Đình gọi là "Vườn Thúy Hạnh"
-- vì một nhà mà có nhiều hơn cả "ngũ long công chúa", đều mang
tên chữ có bộ thảo và rất chi là... tường Đông ong bướm đi về
mặc ai: Tố Cần, Hà Thanh, Phương Thảo, Liên Như, Thúy Vy,
Bạch Lan, Hoàng Mai.
Đời nghệ sĩ của Hà Thanh bắt đầu từ năm 1953, lần
đầu đài Phát Thanh Huế mở một cuộc tuyển lựa ca sĩ với quy mô
lớn. Anh Trần Kiêm Tịnh biết cô em gái mình có giọng hát hay
quá nên đã dắt em đi thi. Điều kiện ghi danh dự thi là phải từ
15 tuổi trở lên. Ngày đó, Lục Hà, cô nữ sinh áo trắng nón bài
thơ Huế mới 14 tuổi, nên phải "kiếm thêm một tuổi trời cho" nữa
mới đủ tuổi dự thi và kết quả đứng đầu cuộc thi. Tuy ông cụ
thân sinh chị Hà Thanh là người theo Tây học với tinh thần cởi
mở phương Tây, nhưng "phương Tây Huế" thuở đó cũng vẫn còn trong
mẫu mực nho phong. Nhạc sĩ Ngô Ganh là giám đốc đài phát thanh
Huế đương thời, phải dùng uy tín của mình đến nhà năn nỉ, rằng:
"Học hành thì đứa nào học chẳng được, nhưng còn cái tài của
cháu Hà Thanh là một tài năng độc đáo, có giá trị trong cả nước
Việt Nam. Nếu không cho đi hát thì tài năng sẽ bị mai một đi,
uổng lắm." Ông cụ nghe lời minh giải hợp lý nên cho đi hát
ở đài phát thanh mà thôi, không hát ở phòng trà hay sân khấu.
Từ đó, tiếng hát Hà Thanh đã vọng ra xa hơn bên ngoài rào dậu
Vườn Thúy Hạnh.
Người ta vừa thưởng thức giọng hát thanh thoát, mượt
mà (uyển thanh) như tiếng sông Hương đang lên của Hà Thanh;
nhưng đồng thời cũng vừa quan sát nàng ca sĩ xứ Huế đó như một
hiện tượng.
Nói về giọng hát thiên phú của Hà Thanh đã có rất
nhiều văn nhân, thi sĩ, nhạc sĩ... nhiệt thành khen tặng. Một
vị thầy âm nhạc của tôi ở trường Hàm Nghi Huế là nhạc sĩ Văn
Giảng (cũng ký tên là Thông Đạt, tác giả Ai Về Sông Tương...) đã
cho rằng, Hà Thanh là một ca sĩ tiêu biểu của Huế. Chị có một
giọng hát thanh tao, quý phái với mức thể hiện cường độ và
trường độ âm thanh vừa vặn, diễn cảm tuyệt vời. Đặc biệt là
những luyến láy mềm mại rất có hồn và gợi cảm trong tiếng ca.
Luyến láy mà không làm điệu tới mức uốn lượn quanh co thành ra
làm dáng trình diễn là nét độc đáo nhất trong tiếng ca Hà Thanh.
Nhân dáng, điệu bộ trình diễn và phong cách sinh
hoạt đời thường cũng như trong hội diễn vẫn bị xem là một "đại
nghiệp dĩ" của người ca sĩ. Nếu như nói theo Đào Uyển Minh, nhà
phê bình nghệ thuật Đài Loan khi nhận định về Quỳnh Dao, thì
phong thái của một nghệ sĩ là "sự biểu hiện cụ thể của một
chuỗi phản ứng tâm lý có điều kiện khi tài năng thiên phú đối
mặt và tương tác với trình độ giáo dục, hoàn cảnh xã hội và xu
hướng nghệ thuật của thời đại"
thì quan niệm nầy có vẻ sát hợp với Hà Thanh. Chị sinh ra và
lớn lên ở Huế. Huế được người đời nhớ nhung và yêu thương không
chỉ vì Huế đẹp, Huế thơ mà còn vì Huế là vùng đất của nhiều tai
trời ách nước; chịu nhiều oan khiên và đổ vỡ tan tác từ thuở
công chúa Huyền Trân đổi mình cho Huế, áo xiêm phiêu bạt về
Chiêm quốc. Cho nên, hầu như tất cả nghệ sĩ xứ Huế đều không có
sự biểu hiện táo bạo, vỡ bờ, chinh phục để cuốn hút khách thưởng
ngoạn qua dáng vẻ bên ngoài. Đấy cũng là cảm nhận của Thu Bồn,
một nhà thơ xứ Quảng: "... sông chảy vào lòng nên Huế rất
sâu."
Nhà thơ Nhất Tuấn, tác giả "Chuyện Chúng Mình" vang
tiếng một thời, nói về Hà Thanh như sau: "Tôi có dịp gặp Hà
Thanh khi làm quản đốc đài Phát Thanh Quân Đội (1968) tại Sài
Gòn. Hà Thanh lúc đó hát rất hay và xuất hiện thường xuyên trên
các đài VOF, Mẹ Việt Nam, đài Sài Gòn, đài Quân Đội. Hà Thanh
càng ngày càng nổi tiếng. So với những ngày còn ở Huế, sự giao
thiệp của Hà Thanh có phần bạo dạn hơn đôi chút, nhưng vẫn còn
dè dặt và giới hạn lắm. Thời này Hà Thanh hát nhiều bài của Nhất
Tuấn do Phạm Duy, Đan Thọ, Hoàng Lan phổ nhạc. Đặc biệt là Hà
Thanh hát rất nổi tiếng những nhạc phẩm của Nguyễn Văn Đông và
nhạc tiền chiến của Đoàn Chuẩn, Từ Linh. Bài nào Hà Thanh hát
lên cững làm người nghe rung động vì khi hát nàng để hết tâm hồn
vào lời thơ, ý nhạc của tác giả muốn gởi gắm trong bài. Hà
Thanh như 'nhập' vào bài hát để diễn tả, để làm toát lên giọng
Huế rất dễ thương."
Tác giả Chuyện Chúng Mình mô tả Hà Thanh: "Dáng
người thanh tú, cao cao, nụ cười vui tươi luôn nở trên môi với
nét mặt rạng rỡ. Tính nết Hà Thanh nhu mì, hiền dịu, khác biệt
trong giới nghệ sĩ."
Và nhà thơ Tôn Nữ Hỷ Khương đã "phong Huế" cho Hà
Thanh, rằng:
"Dáng nhỏ nhắn, thanh thoát, dịu hiền, khiêm
tốn; tuy tươi mát, thân tình nhưng cũng rất e dè và chừng mực
của Hà Thanh là nét tiêu biểu cho con người và phong thái của
'vùng đất khó'... Huế."
Những góc nhìn và cách
nhìn có thể khác nhau về một Hà Thanh ca sĩ, nhưng hình ảnh và
nhận định về một Hà Thanh hiện thực vẫn là chung nhất. Đó là
một Hà Thanh mà về hình tướng cũng như về phong cách sinh hoạt
và trình diễn văn nghệ rất tiêu biểu cho "tính Huế" đã ăn sâu
trong từng nỗi niềm nhớ Huế: Sâu lắng, nồng nàn, trang trọng,
tài hoa.
Chị Hà Thanh sang Mỹ năm 1984. Có những cây cầu đã
gãy trong chiến tranh và những mối tình gãy đổ sau cuộc chiến.
Trong cảnh "trải qua một cuộc bể dâu", Hà Thanh tìm về với thiền
học, thiền định và thiền ca. Những bản nhạc Thiền do Hà Thanh
hát hoặc vừa phổ nhạc thơ thiền, vừa ca mang âm hưởng thâm trầm,
gợi cảm mà gần gũi của nước "sông An Cựu Nắng đục mưa trong" và
sự lắng đọng thấm vào lòng người của hồi chuông Thiên Mụ. Những
khi buồn nhất và lắng lòng chiêm nghiệm từng vọng âm suy tưởng
từ tâm mình, tôi lại thích nghe thiền ca do Hà Thanh hát. Giọng
hát đậm đà còn mang cái gốc thanh âm giọng Huế của chị làm cho
người nghe có cảm tưởng như đang nghe những lời tự tình của
Huế. Nghe Hà Thanh hát thiền ca, người ta bỗng quên đi sự hiện
hữu của thời gian đã làm cho đời phôi pha và quên luôn khoảng
cách thời gian làm nên tuổi tác của chị. Một cảm giác thanh
tân, tươi mát và lắng đọng đầy ắp lòng người chợt đến, chợt đi
hay thấm đượm vào trong cảm xúc.
Khán giả ái mộ Hà Thanh liên tưởng đến nguồn Thiền
đang tưới tẩm bản chất nghệ sĩ của chị khi chị xuất hiện gần đây
trong các cuộc trình diễn và thu băng gây quỹ từ thiện, cũng như
trong các chương trình nhạc hội Asia, Paris by Night với dáng vẻ
trẻ trung, tươi mát như cả mấy mươi năm về trước. Trong thế giới
ca sĩ trẻ đang lên, Hà Thanh không bị chiếc cầu thế hệ ngăn
cách; trái lại, chị đã làm cho khán giả ái mộ cảm động và thưởng
thức giọng hát vẫn trong ngần, quý phái của chị trên nẻo về gần
"thất thập cổ lai hy."
Hà Thanh có một chỗ đứng riêng trong lịch sử tân
nhạc Việt Nam và một vị trí độc sáng trong lòng người yêu nhạc
xứ Huế.
Nửa thế kỷ, những dòng sông xanh vẫn luân lưu chảy.
Tiếng hát vượt thời gian của Hà Thanh vẫn còn xanh mát như tên
chị, như những dòng sông xanh mà muôn đời con nước vẫn đang về,
đang tới. Và, nói thêm bằng những nét chấm phá thi vị như một
nhà thơ nào đó, "...có một chút gì rất Huế, rất thương... Có
một chút gì rất Huế trang đài..." trong tiếng hát Hà Thanh.
Trần Kiêm Đoàn
Natomas, tháng giêng 2007
Trở về Trang Chính |