|
LTS: Một số Truyện ngắn
của Tu Bụi đã được Khoahoc.net giới thiệu trong thời gian vừa
qua. Xin quý độc giả viếng đọc:
www.khoahoc.net/baivo/trankiemdoan/230206-thienkieng.htm
www.khoahoc.net/baivo/trankiemdoan/241105-hatboibinhdinh.htm
www.khoahoc.net/baivo/trankiemdoan/151205-yeunuadoi.htm
* * *
Tôi có duyên được đọc truyện dài Tu Bụi
của Trần Kiêm Đoàn ở dạng bản thảo đang chờ hiệu đính để in. Từ
khi “download file” được cuốn truyện do cô Đặng Lê Khánh chuyển
qua mạng lưới vi tính, tôi miệt mài đọc cho hết cuốn truyện. Nói
chung, Tu Bụi là một truyện dài thú vị từ đầu tới cuối.
Truyện có bối cảnh vào một thời điểm cụ thể (đời vua Gia Long và
Minh Mạng), kể về những con người cụ thể. Nhân vật trong tác
phẩm tuy hư cấu nhưng lại gắn với những nhân vật có thật ngoài
đời nên trở thành như thật (giống như Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh
Ký của Kim Dung vậy).
Truyện viết theo lối phân đoạn chương hồi phù
hợp với bối cảnh lịch sử giống như Hoàng Lê Nhất Thống Chí, hay
loại truyện Tàu Tam Quốc Chí, Thủy Hử, truyện kiếm hiệp của Kim
Dung. Ở đây có một điều khác xa với truyện chương hồi nói trên
là mỗi chương có một tiêu đề ngắn gọn, hầu hết là những vấn đề
liên quan đến Tu, đến Thiền và những cõi miền triết lý đạo Phật.
Có 27 chương thì có 27 tiêu đề dẫn người đọc dần dần đến một
chương cốt yếu của truyện dài: “Tu giữa bụi trần”.
Mặc dầu tiêu đề của mỗi chương là các vấn đề
liên quan đến Đạo Phật nhưng nội dung của truyện lại rất hấp dẫn
với các tình tiết có khi nhẹ nhàng, có khi đầy kịch tính bất ngờ
mà người đọc không thể đoán ra được kết cục như lối viết truyện
trinh thám. Như trong chương Nửa Ván Cờ Mù và chương
Một Cuộc Cờ. Sự xuất hiện rồi biến mất; biến mất rồi xuất
hiện lại của Hàn Kỳ Vương thật là thú vị đầy kịch tính. Rồi
trong chương 26, nhan đề Bờ Bên Kia với trận đấu sinh tử
giữa Phạm Xảo và Trần Minh là một tuyệt xảo của lối dẫn truyện
tài tình, đưa diễn biến câu chuyện đến đỉnh điểm và kết thúc
bằng cái chết rất nhân văn của nhân vật Phạm Xảo. Những diễn
tiến tình huống “kịch” như thế lại diễn ra không kịch một tí nào
như chương Yêu Nửa Đời. Sự xuất hiện của Ba Gấm giữa đời
Trí Hải diễn ra trong một tình huống lạ lùng. Rồi từ đó, được
dẫn dắt tài tình với một bút pháp đầy chất thơ để những hạt mầm
tình yêu đã được ươm ủ trong mùa đông u ám của đời người cung
nữ nảy chồi đâm lộc. Nguồn tình thầm lặng của Ba Gấm trỗi dậy
mạnh mẽ bằng đam mê cháy bỏng từ khi gặp Trí Hải như gặp tia
nắng ấm mùa xuân.
Sự xuất hiện của các vị sư Trúc Lâm từ đầu
câu chuyện và sự xuất hiện của Thầy Tiều giữa truyện rồi đi suốt
câu chuyện mang nét phóng khoáng và trí tuệ của tinh thần hóa
giải. Ở những thời điểm khó khăn của Trí Hải, tinh thần hóa
giải đó vừa giải quyết các gút thắt trong đời sống và cũng vừa
dần dần cởi trói cho Trí Hải thoát ra khỏi cái áo đời chật chội
đầy dính mắc và chấp trước. Nói theo thuật ngữ của đạo Phật thì
Trí Hải hướng dần dần đến với tự tánh chân như. Khi cái tâm
rỗng lặng nhận ra lý Tánh không, hành giả sẽ trở lại đời thường
hành Đạo. Diễn tiến tâm lý nhân vật tiệm tiến theo thời gian và
sự việc rất tự nhiên như nó vốn có.
Cuối câu chuyện, độc giả chứng kiến 3 cái
chết:
Cái chết đầy chất thơ bi tráng của Phạm Xảo
vừa như một lời sám hối muộn màng, vừa là việc đi trọn con đường
của một vị tướng vào sinh ra tử nguyện lấy cái chết để nuôi
dưỡng cái tâm của một người trung thực với chính mình trước mọi
tình huống của cuộc sống.
Những cái chết bi tráng của Ba Gấm và Thầy
Tiều để làm dấu nhấn cho việc Tu Bụi giữa đời, đem cái Tâm Giác
Ngộ để xả kỷ hành thiện theo lối hành trì bố thí Ba La mật mới
cao cả làm sao.
Độc giả còn bắt gặp những đoạn văn nghiên cứu
sâu sắc đậm chất tri kiến bác học mới lạ viết về cờ, về trà, cây
kiểng, thư pháp về nghệ thuật hát bội và cầm chầu, về đời sống
cung nữ và học nô trong nội cung triều Nguyễn, về những lễ nghi
triều đình. Tác giả mượn lời của các nhà sư để viết ra những lý
giải đầy tính thuyết phục về triết lý Đạo Phật, những kiến giải
minh triết về Thiền tập, phá chấp và tánh Không.
Độc giả đã quen và yêu mến nhà văn Trần Kiêm
Đoàn qua ngòi bút sắc bén và chặt chẽ trong nhiều thể loại văn
chương. Trong những bút luận, luận giải, luận bàn đầy cá tính
và sáng tạo về những vấn đề liên quan đến Phật giáo, dân tộc và
con người trong thời hiện đại người đọc càng thấy rõ hơn một
Trần Kiêm Đoàn được tôi luyện với hoàn cảnh và thời gian. Đó là
tính chất tha thiết, trầm tĩnh, đầy tình yêu thương và trách
nhiệm khi đối thoại, nói với, nói về tuổi trẻ với lòng thành của
một nhà giáo Phật tử. Trong thể loại tùy bút, bút ký, truyện
ký, truyện ngắn, ngòi bút ấy lại càng sống động pha chút hài dí
dỏm. Cuốn truyện Tu Bụi hàm chứa và dung nạp những tố chất ở
trên.
Tính viên dung của Phật giáo thể hiện rõ
trong nếp cảm và nếp nghĩ của Trần Kiêm Đoàn khiến cho trong
mạch nguồn của truyện mỗi chương lại có thể đọc riêng như một
tùy bút, một tiểu luận hoặc một truyện ngắn. Ngược lại, thiếu
mất một chương nào thì cuốn truyện trở nên vô duyên như một
người đẹp… sún mất một cái răng cửa!
Nói chung, truyện dài Tu Bụi có nhiều điều
hấp dẫn cả về cốt truyện, về nhân vật và triết lý Phật giáo hoà
quyện nhau nhuần nhuyễn dưới ngòi bút chín tới của Trần Kiêm
Đoàn.
Lê Duy Đoàn
Ý Kiến xin gửi về:
trankiemdoan@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |