|
Đang lúi húi đào những gốc dâu dại rậm rạp
quanh cội tùng già cuối vườn, chợt một vệt đỏ vút ngang tầm
mắt. Tôi nhìn theo. Nó vòng trở lại. Mầu đỏ tươi nổi bật trên
lá lục.
Chim hồng y cardinal – Cardinalis cardinalis
- một giống thấy rất nhiều từ vùng Đông Bắc sang Trung Tây xuống
Đông Nam Hoa kỳ. Gọi là hồng y, áo đỏ, vì giống này thường có
bộ lông màu đỏ rực hoặc nâu đỏ, cũng có loại mầu xanh biếc cánh
chả nhưng ít khi gặp. Như những sinh vật khác - ngoại trừ con
người - giống đực khi nào cũng mầu sắc rực rỡ, vóc dáng đẹp đẽ
không những oai vệ mà còn gồ ghề huê dạng. Giống cái thì mầu
sắc tối thẫm xấu xí hơn, vóc dáng không có gì đáng được gọi là
phái đẹp.

Chú hồng y trong vườn tôi toàn thân mầu đỏ
tươi, đầu đội mũ nhọn đỏ rực, cánh đỏ nâu, ngực có vệt vàng non
giống chiếc yếm nhỏ, mỏ ngắn và thô, mầu vàng cam, nổi bật trên
đám lông đen chạy ngang từ hai mắt xuống trước cổ hệt cái mặt
nạ.
Tôi nhìn theo. Nó nghiêng cánh liệng một
vòng thật tròn, rồi vụt đâm sầm vào tấm kính cửa lớn từ hiên sau
nhìn ra vườn. Bộp ! Tấm kính lớn khẽ rung. Nắng sáng loang
loáng. Tàng lá in trên kính chao đảo. Chừng choáng váng sau
mấy cú nhào lộn, nó bay trở lại lùm cây, đáp trên ngọn tùng,
nghiêng đầu hiếng mắt nhìn lại. Nó rũ cánh, xù chòm lông đỏ
trên chóp đầu, ngửa cổ tuôn một dòng nhạc lảnh lót. Nghiêng
nghé một lát, con chim nhỏ lại nhún mình bay vút lên. Lại đảo
cánh liệng một vòng ngoạn mục quanh bãi cỏ, rồi đâm sầm vào tấm
kính.
Suốt buổi sáng, chú áo đỏ say mê trò bay lượn
đâm nhào. Không chỉ vài lần, mà cả chục. Mệt. Nghỉ. Cho đến
khi thực sự xây xẩm mặt mày choáng váng đầu óc mới chịu bỏ cuộc.
Nhưng sáng hôm sau khi mặt trời vừa ló dạng,
nó trở lại bày trò cũ. Và cứ thế, cuộc chơi diễn đi diễn lại
suốt cả bảy ngày liền.
Hôm đầu tiên xem trò, tôi ngỡ mình đang dự
cuộc biểu diễn máy bay và có chiếc bị nạn đâm đầu vào núi hay bổ
nhào xuống biển. Tôi nghĩ rằng tấm kính trong suốt làm chàng áo
đỏ ngỡ là khoảng không trống trải nên cứ tự nhiên theo đà bay
qua, và đột ngột bị chận. Nhưng thấy trò nhào lộn cứ tiếp diễn,
tôi lại cho rằng nó muốn trở lại tỉm tổ cũ năm ngoái xây trong
góc chái bên trong hiên sau. Chồng tôi mới sửa lại hiên sau
thành một phòng nhỏ có chỗ đặt vài chậu hoa và kê một bàn để tôi
vừa làm việc vừa hưởng nắng sớm mà không bị mưa gió. Chàng còn
mở rộng lối ra vào bằng hai tấm cửa kính lớn đẩy qua lại. Không
chừng chú chim nhỏ kia tìm sửa sang chốn cũ để mời chị mái cùng
về xây tổ ấm.
Sau vài ngày quan sát, tôi nhận ra rằng chú
áo đỏ đang say sưa đánh nhau với chính mình, hay đúng hơn, với
cái bóng đỏ phản chiếu qua tấm kính. A, bộ óc nho nhỏ dấu trong
chiếc sọ con con bên ngoài phủ lớp lông óng ả đỏ mượt có chòm
lông nhọn như chiếc mũ kia, lại nhìn thấy được một kẻ thù – hay
tình địch – trong tấm kính.
Mỗi buổi sáng, chú hăng hái chiến đấu với ảo
ảnh. Chiến đấu chí mạng thực sự : đấu mỏ canh cách, va đầu chan
chát, đập cánh bồm bộp, tống chân giương vuốt cào cấu soàn
soạt. Thỉnh thoảng chú lại cao giọng thốt tiếng kêu ngắn sắc
nhọn đầy hăm dọa, cứ tưởng tiếng thét ki-ai cuả võ sĩ nhu đạo.
Tấm kính mờ một khoảng lớn, vừa bụi vừa lông tơ đỏ. May không
có vết máu nào.
Vốn ưa tìm hiểu, tôi gọi Văn phòng Audubon
địa phương.
Một giọng nữ trẻ vui vẻ đầu giây cho biết là
cứ vào đầu Xuân, lượng kích thích tố nam testosterone trong cơ
thể mọi sinh vật giống đực đều tăng cao, tạo hiện tượng gọi
chung là spring fever, cơn sốt đầu Xuân.
- A, vậy là đầu Xuân, chim cũng như người,
hầu hết đều … rạo rực ?
Đúng ! Lượng kích thích tố tăng cao vào Xuân
làm mọi sinh vật giống đực hung hăng hiếu động. Giống áo đỏ
Cardinalis cardinalis thì lao đầu vào kính. Cửa sổ cửa lớn, kể
cả những ụ kính gắn trên mái nhà để lấy năng lượng mặt trời, và
luôn cả kính chiếu hậu xe hơi. Hình ảnh chính nó rọi trên kính
bị tưởng là tình địch hay kẻ xâm phạm lãnh thổ. Vậy là có đánh
nhau. Đánh sa đà chí chế cho tới khi lượng kích thích tố trong
người vơi xuống.
Tôi thích thú cười, và giọng nữ Audubon cũng
biểu đồng tình reo vui :
- Đôi khi mấy chị mái, mái mệ ghệ tơ, cũng
lây hiếu động. Mấy chị cũng bay lượn vi va vi vút, cũng biểu
diễn trò nhào lộn nhưng không dại dột đâm đầu đánh nhau với ảo
ảnh. Mấy chị rạo rực lây và chỉ muốn cổ võ mấy chàng thôi.
Tôi thở phào. Giọng Audubon cho biết thêm là
kích thích tố nam thường làm cho giống đực hăng say biểu lộ hùng
tính, trở nên hiếu chiến hiếu động, và có những sinh hoạt khác
thường. Một chuỗi cười dòn ngân dài đầu giây :
- Những hung hăng hiếu động đó càng tăng
khi bị khích động. Chú áo đỏ bị khích động vì nghĩ tìm được kẻ
xâm lấn lãnh thổ, và cần bảo vệ chủ quyền, che chở chị ghệ. Con
người cũng vậy. Lại thêm nổi máu người hùng, muốn phô trương
nam tính, ganh đua khoe trí lực, muốn nổi bật giữa đám đông,
hoặc bị thúc đẩy, xúi dục, bị sách động với vũ khí, quyền lực,
có khi vì lý tưởng chính trị đưa dến chiến tranh, nóng hay lạnh
… Không thiếu gì những buổi hội họp thi nhau ăn to nói lớn,
tuyên bố đại ngôn, kêu bên này gọi bên kia, chạy đôn chạy đáo,
hô hào đả đảo ủng hộ … Ai cũng muốn nhất. Đám trẻ cũng không
kém. Lượng kích thích tố thời dậy thì tăng, lại bị khích động
bởi những loạt phim bạo hành, bị xúi dục, đua đòi bạn bè dưới
ảnh hưởng peer pressure … Không thiếu những vụ tụ họp đại náo
từ học đường đến những nơi công cộng, nhạc mở tưng bừng không
biết mấy decibels rùm rụp bùm bụp khích động tay chân cuồng
nhiệt. Rồi những vụ đua xe gắn máy xe hơi rần rộ ào ạt trên xa
lộ và ngay cả đường phố …
Tôi tiếp lời :
Ấy, phải nói thêm là còn bị khích động bởi
rượu vào lời ra, chưa kể ma túy cũng góp phần náo loạn. Không
thiếu gì những vụ nhẹ thì cãi cọ gây gỗ thù hận, nặng thì tai
nạn, và có khi là án mạng !
Một giây im lặng. Audubon thở dài đầu giây
:
Sinh lực dồi dào như vậy, lại đem tiêu hao,
lãng phí. Nhưng đó là vấn đề tâm lý. Tâm lý cá nhân và tâm lý
tập thể. Về cá nhân, những náo loạn ấy có lẽ để chống lại một
kẻ địch thôi.
Ai ?
Chính mình ! Hay đúng hơn, với cái bóng của
chính mình, tùy mặc cảm tự ti hay tự tôn, hoặc cả hai. Với chú
áo đỏ Cardinalis cardinalis cuả bạn, hội chứng cơn sốt đầu Xuân
chỉ xẩy ra trong mấy ngày. Rồi đâu lại vào đó thôi.
Còn tâm lý tập thể ? Còn với con người ?
A, liên hệ nhiểu chuyện và ngoài phạm vi
Audubon. Tôi chỉ biết nói rằng với loài người, cơn sốt này có
thể đột xuất lên cao bất cứ lúc nào, sá gì Xuân Hạ Thu Đông !
Bạn nên tìm một nhà chuyên môn về xã hội để hiểu rõ vấn đề.
Tôi thở dài, cảm ơn và gác máy.
Đầu Xuân năm nay 2007, mục My Turn tuần báo
Newsweek đăng chuyện kể của một bà 64 tuổi, một bà nội bà ngoại
yêu hoà bình, nhưng đã mua súng bắn chết một chú áo đỏ vì tội
liên tiếp tấn công các cửa lớn cửa nhỏ nơi cư ngụ yên tĩnh cuả
gia đình bà. Bắn hạ con chim nhỏ, chưa vui thoát nạn bị khủng
bố khuấy động cuộc sống tĩnh lặng, bà đã quỵ gối gục đầu khóc
trên báng súng, ân hận đã giết chết một sinh vật bé bỏng, và
đồng thời thấy rõ nỗi đau mình đã đánh mất niềm vui lạc thiện.
Với chú hồng y trong vườn nhà, tôi chỉ cần
một chiếc chăn lớn phủ tấm kính, xoá bỏ ảo ảnh, xoá bóng tình
địch, xoá dạng kẻ xâm lăng, và cứu được sinh mạng một giống chim
đẹp. Còn với con người ? Đi tìm cái tôi của mình để đối diện
với cái bóng của chính mình - với ảo ảnh – tôi nghĩ rằng mỗi
người phải tự biết và tự tìm lối thoát cho chính mình.
Ơ hay, nghĩ thì thiên la địa võng cho người,
mà làm, thì chỉ cứu được có một mạng chim ! Cũng may, là còn có
được mươi phút tản mạn …
Hoa
Bang, một ngày muà Xuân
Trần
thị LaiHồng
Trở về Trang Chính
|