|
Bim
mười lăm
tuổi, người
lép kẹp
như con
cá măng,
mùa lạnh
thì mũi
lúc nào
cũng ướt.
Vậy mà
cô Hạnh
cứ làm
như con
cô là
tiên. Mỗi
lần tôi
đến, cô
lại trách:
"Vì mày
mà sau này
em Bim
không đi
thi hoa
hậu được.
Lớn lên
lo mà
đền cho
nó". Tôi
rụt cổ, gãi
tai, biết
là cô
đang muốn
nhắc đến
những cái
sẹo to
trên người
Bim. Mẹ
tôi bảo:
"Một cái
là do Măng
rủ nó
trèo cây
đào. Một
cái là
Măng chơi
u, xô
nó té
từ trên
gác xuống.
Một cái
là do
cô Hạnh
sai Măng
bưng bát
canh, đi
đến cửa
nóng tay
quá Măng
hắt tung
vào người
nó". Nghe
kể, tôi
ân hận.
Thật may
là Bim
chẳng trách
bao giờ.
Cứ thấy
tôi là
Bim nhảy
lên: "Anh
Tuấn, cho
em hai
ngàn đi
chơi điện
tử". Thế
rồi, bẵng
đi một
dạo, mỗi
lần tôi
sang, Bim
lơ đẹp.
Tính tình
khác, thân
thể cũng
khác xưa,
cao hẳn
lên, ngực
lờ mờ
hai chóp
tròn mềm
mại sau
tấm áo.
Trời
mưa đột ngột xối xả vào xế trưa. Đến chiều, con nước dâng nhanh
chẳng mấy chốc ngập lòng đường, tiến vào nhà, trèo lên phủ ngập
giường chiếu. Cả vùng thành nội ngập tràn nước trắng xóa. Bơi
đến trước sân, tôi cố vượt dòng tiến vào sát cửa. Cửa đóng, lại
cài then phía trong.
"Bim
ơi! Bim ơi!" tôi gào to át tiếng mưa. Tiếng Bim khóc nức nở gọi
mẹ trong nhà vọng ra. Cố sức day cửa không được, tôi đành gắng
trèo lên mái nhà, dở ngói, lần xuống. Bim ngồi co trên bàn, thấy
người leo vào nhà thì hét toáng lên, sau đó nhận ra tôi. "Anh
Tuấn! Em tưởng kẻ cắp
sợ quá. Mẹ bảo đóng cửa, ai gọi cũng đừng mở".
Tôi lội
đến gần
Bim "Đồ
ngu. Khi
mẹ dặn
thì trời
chưa lụt"
"Mẹ về
ngoại từ
sớm chưa
về, có
sao không
anh ơi"
"Mẹ không quay lại giờ này được đâu. Nước lên nhanh lắm,
công an cấm không ai được vào cổng thành" "Sao anh
vào được?" "Trèo qua
mặt thành.
Anh mà
không tới
kịp, nước
lên ngập
đầu thì
Bim thành
bèo". Mới trao
đổi có
mấy câu,
nhìn lại,
nước đã
vượt quá
lên mấy
tấc. "Trèo
lên gác
thôi em".
Bim đứng
dậy, nhưng
sụm xuống,
hai chân
tê cóng
vì ngâm
nước lạnh.
Tôi cầm
hai tay
Bim, kéo vòng
qua cổ "Bám chặt lấy, anh cõng". Tôi trèo từng
bậc một lên thang, một tay quàng ra sau giữ cho Bim
khỏi rơi
xuống nước...
Trời
sập tối, hai đứa ngồi thu lu trong gác hẹp. Tôi sợ nước lên nữa
không còn lối thoát, thò tay lên dở ngói, bẻ một khoảng rui lớn,
phòng có nguy thì trèo qua mái nhà. Bim khóc rấm rứt một lúc rồi
thiếp đi. Hơi thở Bim nóng như sôi phập phồng qua má tôi. Bim
sốt rồi. Tôi hốt hoảng. Trời tối thui, chỉ nghe tiếng mưa ào ào
trên mái, sát bên tai.
May sao
trên gác có tấm chăn cũ. Tôi lần lần cởi chiếc áo ướt cho Bim,
lấy chăn quàng lại. Cả đêm tôi ngồi ôm cô bé như ôm món qùa gói
kỹ trong chăn. Cầu cho trời mau sáng, lại cầu cho đêm cứ dài mãi
ra vô tận. Sờ áo thấy khô, lại mặc vào cho Bim; trời tối, tôi
chẳng nhìn thấy gì, cũng chẳng dám chạm mạnh, vậy mà người cứ
run run. Bim thì cứ mê sảng, hết gọi mẹ lại đến sợ chuột.
Mãi đến
trưa mai, nước mới xuống. Cô Hạnh thuê đò chống vào đến ngõ,
thấy nước ngập tràn đến mái nhà, cô khóc váng lên: "Con ơi là
con". Thấy tôi thò đầu ra khỏi lỗ ngói, cô trợn tròn mắt như
thấy quỷ thần. Tôi bơi ra, kéo đò vào, chỉ cho cô Bim nằm mê
man. Cô lại khóc rống lên, lần này vì mừng. "Quan Thế Âm bồ tát
cứu khổ cứu nạn. Măng ơi! Tao cho mày con Bim!".
Hai
ngày sau, Bim tỉnh lại. Cô Hạnh đút cháo. Nằm trên giường, Bim
bảo: "Anh Tuấn phá mái, bẻ rui nhà em, em bắt đền". Lại bắt đền!
Tôi cởi trần, hì hục dọn hàng tấn bùn non ngập đầy sân.
Từ
đó, năm
nào cùng
vậy, trời
mới mưa
to tôi
đã trực
ở nhà cô Hạnh rồi. Số Bim là số sướng, mười bảy tuổi rồi mà
chưa động
tay dọn
lũ lấy
một lần.
Mẹ tôi
bảo: "Sao
mà ai cũng thích đẻ con trai. Ăn cơm nhà vác ngà voi
thì nó
là số
một. Lo
kiếm việc
làm ăn
đi con
ạ, cả
ngày hết
đàn hát lại xách xe đi chùi bóng mặt đường, con gái nó không ưa
đâu".
Nhìn
tôi trong
bộ đồng
phục công
nhân màu
xanh, Bim
lo lắng:
"Rồi ai
chở em
đi học?". Tôi dỗ
dành: "Chịu
khó đi
xe đạp,
hôm nào
về sớm
anh chở
đi buổi
chiều đỡ
nắng". Ngày đầu
đi làm,
nhìn ra
cả vùng
đồng nước
Vân Cù
mênh mông,
thấy cột
điện chữ
A mọc
lên giữa
những giường
ruộng ngang
dọc, tôi
ngớ ngẩn
hỏi: "Người
ta dùng
máy gì
mà đưa
mấy cái
cột nặng
thế này
ra đến
đó?" Anh
Hạp, tổ
trưởng của
tôi cười:
"Cái xác
mày khênh
ra, chứ
máy gì
mà thi
công được
ở đây?" Tôi nhìn,
phát hoảng.
Lần đầu
được giao
khiêng bộ
chân tó
để dựng
cột, tối
về tôi
ngủ mơ,
nói sảng:
"Mẹ ơi,
núi đổ, lôi
con ra,
lôi ra".
Mẹ lay
mãi, tôi
mới tỉnh,
mồ hôi
ướt dầm mình.
Dần
dần, tôi mạnh lên, cơ bắp nổi đầy tay lên rừng xuống biển cũng
không còn sợ nữa. Đi đâu thì đi, chiều đến về nhà, việc đầu tiên
là tắm gội cạo rửa tinh tươm, đến trường đón Bim về. Có hôm thấy
Bim chờ một mình, vắng ngắt. "Bạn em đâu cả?" "Tụi nó rủ nhau đi
ăn chè" "Lần sau em cứ đi với bạn, nhắn lại với bà hàng nước cho
anh biết chỗ đến tìm là được". Bim cười, ngúc ngắc hai đuôi sam:
"Ai lại thế. Anh đi làm mệt cả ngày, về mà không thấy Bim, anh
có buồn không?". Lòng tôi như chao đi, lần đầu tiên thấy trên
khuôn mặt Bim nét dịu dàng thiếu nữ. Bim của tôi lớn rồi và biết
nghĩ, không còn ngốc nghếch ham chơi như tôi tưởng. Bất giác tôi
ôm Bim vào lòng. Bim cười nhắm mắt, rúc vào ngực tôi hít một cái
thật dài rồi chuồi người, đẩy tôi ra. "Sao thế?" "Người ta
cười". "Đồ sợ chết".
Một
buổi sáng chủ nhật bên suối Trà Am, lần đầu tiên Bim cho tôi ôm
trong tay... Bim cười, ghé cái tai nhỏ hồng hồng sát ngực tôi,
lắng nghe tiếng tim đập. "Nhè nhẹ thôi, anh siết mạnh em đau cả
người" "Bim ơi!" "Gì anh?" Tôi bồi hồi nhớ cái đêm trời lụt "Cho
anh cõng Bim đi xem suối". Chân tôi đi qua những mỏm đá trơn.
"Em sợ anh cõng em nặng, té gãy cổ cả hai đứa". Tôi giữ chặt Bim
sau lưng. "Đừng lo. Hai bộ xà sứ vừa nặng vừa cứng anh còn cõng
qua suối Nam Đông, bây giờ cõng Bim nhẹ và mềm như con gấu bông,
anh đi lên thấu trời". Bim cười, tiếng cười như tiếng suối. Tôi
đặt Bim ngồi trên cành cây ươi đổ ngang, giữa những cánh hoa
nhung đỏ hé mở. "Anh Tuấn ơi! Con muỗi!". Tôi định đập, Bim bỗng
xua cho nó bay đi. "Tội nghiệp, tha cho nó anh ạ" Bắp tay Bim
sưng lên một đốm hồng. Tôi gãi cho Bim, Bim nũng nịu: "Tuấn
không có móng tay, gãi bằng cục chai trong lòng bàn tay ấy, như
thế, như thế, thích hơn...".
Cô
Hạnh than
thở với
tôi: "Em
nó ăn nhiều mà
sao vẫn
xanh. Hay
là có
giun?" Tôi chạy
mua thuốc
xổ. Lại
mua cho
Bim một
đôi giày
vải. Sáng
sớm tôi
đến, gõ
cửa, dựng
Bim dậy.
Bim mắt
nhắm mắt
mở, chạy
thể dục
với tôi
từ Tây
Linh ra
đến Tây
Lộc rồi
lại theo
đường vòng
quay về.
Bữa đầu,
Bim khóc
mếu "Tuấn
độc tài".
Dần dần
quen, sáng
nào tôi
không ra,
Bim giận
lẫy. Tôi
hỏi Bim:
"Có muốn
học bơi
không, sáng
ra bến
Me bơi
mát lắm,
anh tập
cho". Bim
lắc đầu
quầy quậy:
"Mắc cỡ
lắm" Tôi
chợt nhớ,
chân Bim
có sẹo.
Chẳng hiểu
sẹo ra
sao? Nếu
giờ mà
lại có
một đêm
lụt như
đêm nào,
tôi sẽ
đếm lại
những cái
sẹo trên
người Bim,
tôi sẽ
đền cho
Bim bằng
cả đời
tôi...
Cái
tin Bim
đi thi
người đẹp
làm tôi
ngạc nhiên.
Cô Hạnh
hớn hở:
"Chương trình
có phần
thi mặc
áo tắm,
nhưng toàn
thể phụ
huynh đều
phản đối,
dọa nếu
thi áo
tắm thì
đem con
về. Thế
là ban
tổ chức
phải chịu". Tôi cười:
"Chắc cô Hạnh
là người
phản đối
mạnh nhất".
"Nghe nói giải
thưởng mười
triệu cháu
ạ". Nghe
giọng cô
hí hửng
như trẻ
con, tôi
cười thầm.
Hy vọng
Bim của
tôi trúng
giải quá
mong manh,
nhưng thôi
cứ để
cho cô
tha hồ
bay bổng.
Những
ngày sau
đó tôi
quay như
cái vụ.
Nào chở
Bim ra
tiệm Mỹ
Trang thuê
áo soirée.
Nào chở Bim đi
may áo
dài. Tối
lại, ra
nhà Bim
đàn cho
Bim tập
đi. Rồi
lại phải
chọn áo.
Tôi ngắm
lui ngắm
tới Bim
của tôi
trong hơn
hai chục
cái váy.
Cuối cùng
chọn được
một cái
soirée màu
lam óng
ánh, vải
dịu và
mềm. Bim
dãy nảy:
"Cái này
cũ rồi". "Nhìn
ban ngày,
cũ thế,
nhưng dưới
ánh đèn
nó sẽ
đẹp rực
lên. Còn
những cái
kia trông
huy hoàng,
nhưng lên
sân khấu
sẽ cải
lương hết
cỡ, rồi
em xem".
Nói
mà Bim
không nghe,
tôi lại
giở thói
"độc tài".
"Còn thi
ứng xử
nữa, em
nói kém
lắm làm
sao thi
đây". Tôi
kiếm một
cuốn sổ
nhỏ, lần
giở sách
báo, tìm
những câu
châm ngôn
sắc sảo
ghi vào.
Câu nào
cũng ngọt
ngào bay
bổng, toàn
những lời
có cánh
về tình
yêu, tình
bạn, sắc
đẹp, vân
vân và
vân vân...
Đêm thi
đã đến, cô Hạnh lo lắng nhịn cả bữa ăn chiều. Tôi cũng đã xin
nghỉ phép hai hôm. Giờ đây, trong tiếng nhạc đánh chậm bài La
Paloma, Bim đang xuất hiện dưới ánh đèn sân khấu. "Vũ Tuý Diễm,
nữ sinh lớp 10 trường... "Tôi dụi mắt. Có phải là Bim của tôi
đây không? Tôi bỗng nhớ đến những trái táo trên sạp hàng trái
cây của mẹ tôi, vốn tầm thường khiêm tốn, chỉ cần lấy khăn lau
một lượt, phun nước lên,bỗng bóng loáng, chín ửng, ai nhìn cũng
muốn cắn. "Vũ Tuý Diễm năm nay mười bảy tuổi, sở thích đọc
truyện, ca hát, nấu ăn...". Hừ, Bim có nấu ăn bao giờ đâu,
thoáng nghĩ thế nhưng chẳng nghĩ được lâu vì tôi còn bận dán mắt
vào cô gái trên sân khấu, cái cô gái vốn là Bim của tôi. Một
chút ngập ngừng làm tăng vẻ quyến rũ thơ ngây trong dáng đi uyển
chuyển. Chiếc soirée màu lam bạc ôm khít lấy tấm thân mảnh mai
nẩy nở, lớp váy trong rất ngắn cho thấy đôi chân dài thẳng băng,
trắng muốt. Lớp váy ngoài xẻ bốn đường rất cao, ôm rất khéo, làm
dáng người đài các thướt tha. Bim đang cười... đôi môi tô son
màu hồng,
sống mũi
cao mềm
mại thanh
tú, đường
nét nào
cũng sắc
sảo, rực
rỡ hơn
hẳn thường
ngày. Chỉ có đôi mắt là vẫn mở to, ngơ ngơ dưới cặp lông
mày cong như trăng hạ huyền. Bên cạnh tôi, cô Hạnh hể hả: "Đi
lùng suốt ba bữa mới mua được đôi tất ngoại mỏng đẹp như vậy
đó. Cháu
thấy chưa,
tôn tạo
lên một
chút thôi
là ăn
đứt... ủa
Tuấn, làm
chi mà
sững ra
rứa, con
Bim chứ ai xa lạ?"
Điểm
ngoại hình Bim cao nhất trong tất cả thí sinh. Tiếc rằng Bim
chẳng nhớ câu nào trong số những câu tôi đã tủ cho cô bé. Ban
Giám khảo hỏi: "Em nghĩ gì về ngày 8 tháng 3?" Bim đứng ngẩn một
lúc: "Em nghĩ... 8 tháng 3 là một ngày nhộn nhịp..." Biển người
lố nhố làm Bim hốt hoảng. Sau này, Bim bảo: "Em quớ quá, nhìn
xuống mà chẳng thấy Tuấn đâu. Chỉ thấy tay với đầu người, hàng
vạn cái". Cô Hạnh cứ tiếc mãi: "Giá nó trả lời được, thì đã là
hoa khôi xứ Huế". Bim được danh hiệu Á khôi thứ nhất. Với tôi,
thế cũng danh giá quá rồi. Đi đâu người ta cũng trầm trồ thằng
Tuấn tốt số, có người yêu đẹp lắm trúng giải nhì kỳ thi Duyên
Dáng Cố Đô.
"Ngày
nhộn nhịp" đã tới.
Tôi xin
nghỉ, nhưng
anh Hạp
không cho.
"Hôm nay
thay gấp
đường dây
ở đường
Huyền Trân
Công Chúa.
Thương tình
mày chưa
vợ cho
nghỉ buổi
chiều thôi". Tôi lắp
bộ xà
sứ trên
đỉnh cột,
vừa vặn
ốc vít
vừa nhìn
ra xa,
thấy có
mấy gánh
hàng hoa
đang bán.
Có hoa
hồng nhung
đỏ thắm,
hay quá,
Bim rất
thích hoa
hồng ở
Huế vì
nó nhỏ
hơn nhưng
nở tự
nhiên, chứ
những búp
hồng từ
xa chở
đến đẹp
thì có
đẹp nhưng
do bị
phun thuốc
nên chẳng
bao giờ
nở. Làm
xong, áo
quần còn
lấm lem,
tôi phóng
tới ngồi
lựa hoa.
Mấy cô
giáo mặc áo dài đang trả tiền hoa nhìn tôi mỉm cười:
"Cô nào
may mắn
mới gặp
anh này". Tắm xong,
mặc bộ
đồ bảnh nhất,
tôi phóng đến Bim. Trên bàn một lẵng hoa
vừa to vừa đẹp,
hoa hồng
Đà Lạt
đỏ tươi
xen lẫn
hoa thạch
thảo lấm
tấm trắng.
Tôi khựng
lại. Cô
Hạnh hể
hả: "Tuấn
này, bây
giờ văn
minh thật,
người ta
tặng nguyên
cả lẵng
hoa, cứ
thế mà
đặt trên
bàn chẳng
mất công
cắm tỉa gì nữa". Tôi ngồi yên, rầu rầu. Bim từ trong
phòng đi
ra: "Hoa
8 tháng 3 của
em đâu?".
Thấy vẻ
mặt tôi,
như hiểu
ý, Bim
giải thích:
"Không phải của
ai đâu.
Đó là
quà tặng
của Hội
Phụ Nữ,
khen tặng
thành tích
đóng góp..."
Tôi tươi
lên như
cây héo
được tưới
nước. Chiều
đó, dắt
Bim đi
ăn kem,
tôi khoe
đã được
thao tác
trên cột,
lắp đặt
xà sứ
thành thạo.
Bim cầm
bàn tay
tôi, áp
những cục
chai to
vào má
"Tuấn nhớ làm
việc cho
giỏi, sau
này nuôi
Bim". "Ừ, ba
năm nữa
là Tuấn
vững rồi,
Bim thích
gì Tuấn
cũng mua".
Bim cười,
nét mặt
giờ đây
lại mộc
mạc như
những trái
táo chưa
chùi bóng:
"Bim chỉ
cần ăn cơm
có cá,
và mỗi
tuần được
đi ăn
kem như
thế này". Tôi
trêu: "Em bây giờ là á khôi xứ Huế rồi, phải kiêu lên
đi chứ".
Tháng
năm, thành phố cử Bim đi Sài Gòn dự thi hoa hậu. Cô Hạnh khoe:
"Kinh phí hạn chế nên ngoài hoa khôi, chỉ có á khôi thứ nhất mới
đi được". Ngày Bim đi, tổ tôi thi công lắp đặt đường dây 6 ở
trạm Nong. Bim dặn lui dặn tới: "Bốn giờ chiều là tàu đi ngang
ga Hương Thủy. Tuấn nhớ chạy qua ga, Bim thò đầu ra cửa sổ, cầm
cái khăn màu xanh, chào Tuấn một cái rồi Bim đi" Nghe tiếng còi
tàu, tôi ba chân bốn cẳng phóng xe. Tàu đi ngang, lừ lừ một chút
rồi phóng nhanh, mất hút. Tôi đứng bần thần ngẩn ngơ trên sân.
Lủi thủi về trạm, tôi đọc mấy dòng chữ trên máy nhắn tin của anh
Hạp: "Tuấn ơi đừng chờ nữa. Bim đi máy bay rồi".
Tối đó
đến thăm cô Hạnh, cô liếng thoắng: "Có người Mạnh Thường Quân có
lòng ủng hộ quê hương, bỏ tiền ra lo đi lại, ăn ở cho thí sinh
Huế,...". Tôi nhìn cô. Thảo nào, mẹ tôi vẫn gọi cô là Hạnh tồ.
Cả hai
cô gái đều phải về sớm không dự kỳ thi hoa hậu được vì ai cũng
thiếu một phân chiều cao. Cô Hạnh thất vọng. Tôi thì mừng. Giờ
đây, tôi đã biết ích kỷ. Sau khi Bim nhận giải 5 triệu ở kỳ thi
Duyên Dáng Cố Đô, căn nhà nhỏ đã được lát gạch hoa láng bóng.
Buổi trưa, Bim vác gối ra nằm, đi ngoài đường nhìn vào thấy cô
nàng nằm khoanh trên sàn như con chó Nhật. "Vào trong mà ngủ,
không được nằm đây" "Trong kia nóng lắm" "Nóng thì mở quạt. Con
gái nằm ngay giữa cửa để phơi cho thiên hạ nhìn à?". Bim ấm ức:
"Tuấn độc tài. Sau này chỉ có hành hạ Bim!"
Tổ tôi
nhận thi công đường dây Bắc Hải Vân, cả tháng đi liên miên. Cuối
tuần mới về chở Bim đi chơi Trà Am. Tôi nói với Bim tôi làm việc
khéo nhất trong tổ. Anh Hạp đề nghị tăng lương sớm cho tôi...
Bim chỉ bảo: "Thế à?" Hai đứa đi men theo con suối. "Tuấn cõng
Bim nhé?" "Thôi. Lớn rồi, cõng như con nít, kỳ lắm". Bim ngồi
dưới bóng cây ươi, giữa những bông hoa nhung đỏ. Muỗi từ ven
suối bay lên, Bim tự đập bép bép liên hồi, không nhờ tôi... Tôi
ngửa lòng tay nhìn những cục chai to, ngó vu vơ lên trời...
Rồi tôi
gặp người đàn ông ấy, một tối trời trăng. Gã ngồi song song với
Bim, nơi chỗ tôi thường ngồi. Thấy tôi vào, Bim chào, ngượng
ngùng. Cô Hạnh bảo: "Đây là Tuấn, cháu cưng của cô. Năm nào trời
lụt cũng nhờ một tay nó". Gã chào tôi qua loa rồi nhìn lên trần
nhà. "Chỗ này chỉ cần bỏ vào chừng năm ngàn đô, lên thêm một
tầng kiên cố thì chẳng lo gì lụt.". Tôi về nhà, ngồi nhìn ra cửa
sổ, châm thuốc hút. Mẹ tôi hỏi: "Măng, con sao vậy?" "Có gì
đâu?" "Sao con ngậm ngược điếu thuốc?". Lúc bấy giờ tôi mới nhìn
thấy cái đót thuốc đang cháy phừng phừng. Tôi ngước lên nhìn mẹ.
Cái nhìn của người vừa bị dao đâm. Mẹ tôi đỏ mắt: "Chuyện con
Bim phải không? Lâu nay mẹ nghe đồn...". Bà nổi tam bành: "Đồ
tham vàng bỏ ngãi. Cái năm trời lụt to, không có Măng thì còn
đâu mà gả đi Tây đi Tàu". Tôi quờ tay, ngăn lại:
- Thôi
mẹ ơi. Chuyện xưa rồi, đừng nhắc.
Tôi
biết, Bim của tôi từ nhỏ loanh quanh nơi cái xóm thấp như rún
biển, cả đời mới ra khỏi thành phố một lần. Gã phương xa kia với
Bim là cả một chân trời. Cũng phải thôi. Ai muốn giam mình trong
ao, mà chẳng muốn vươn ra ngoài biển rộng?
Mai
lại, đang làm việc, tôi nháng một nhát búa vào tay. Ngón cái dập
nhỏ máu. Anh Hạp nhìn tôi thẫn thờ quấn băng vào vết thương,
cười: "Công anh xúc tép nuôi cò, cò ăn cho lớn, cò dò cò đi.".
Thằng Tín cầm lấy cái búa đứng thay vào chỗ tôi, trêu già: "Cò
khôn, cò ăn cơm Tây. Ăn chi tôm tép ruộng lầy quê ta...". Tôi
trừng mắt: "Chó chết. Câm!" Trở về, tôi sốt cao, vết thương sưng
húp. Mẹ tôi lo cơm cháo hơn một tuần. Bim không biết tôi ốm, có
lẽ còn lo cho ngày đi...
Ba năm
sau. Tôi đã lên bậc, tăng lương hai lần. Làm được bao nhiêu
tiền, nướng hết vào thuốc lá. Tính lầm lì, cả ngày chỉ biết làm.
Đi làm
về, chưa thay áo, tôi nghe mẹ nói:
- Con
Bim mới về, có bồng con qua đây thăm.
- ...
- Lấy
chồng Việt kiều, đi Tây về mà không mập, lại còn gầy đi nữa chớ.
- ...
- Đi ba
năm về mà không có được một món quà cho ra hồn.
- ...
- Sao
Măng im như thóc không nói gì cả vậy?
- Thì
có gì đâu mà nói. - Tôi ừ hử.
Mẹ tôi
im. Nửa như cụt hứng. Nửa lại như mừng thầm. Mừng cho con trai
đã quên khuấy chuyện xưa.
Hơn
tuần sau, Bim gọi điện cho tôi.
- Nghe
mẹ nói lụt năm nào anh cũng vào dọn cho mẹ, em cảm ơn anh nhiều
lắm!
Lâu lắm
mới nghe Bim nói - giờ giọng Bim khác xưa, từ tốn, buồn buồn.
Cái vẻ buồn làm lòng tôi bỗng chùng xuống. Muôn vàn điều muốn
nói mà sao chẳng nói được gì? Lâu quá tôi lầm lì đã thành thói
quen, phản xạ nói năng hầu như chẳng có. Mãi mới kiếm được một
câu để nói:
- Em
gắng giúp mẹ sửa cái nhà. Ở có một mình mà năm nào cũng vất vả.
Bim ấp
úng: "Thương mẹ lắm mà chưa làm sao được anh ạ. Tiền chồng,
chồng giữ, tiền vợ, vợ giữ, em mới sang đâu làm được bao
nhiêu..." Tôi thở dài: "Nghe mẹ anh nói, em gầy hơn trước?" "Dạ,
em đi làm xa lắm, mỗi ngày đi về phải ngồi trên xe điện ngầm hơn
bốn tiếng đồng hồ. Ngồi trên xe chẳng biết làm gì, cứ nhớ nhà,
nhớ hồi xưa..."
Hai
tiếng "hồi xưa" nghe sao mà âm vang. Tôi lặng yên,
bồi hồi
lắng nghe
tiếng rung
ngân của
hai chữ đơn sơ ấy.
"Hồi
xưa, anh tốt với em nhiều lắm. Khi ra đi, em cứ nghĩ sau này
giàu có sẽ đền công anh..."
Giọng
Bim nghẹn như sắp nức nở. Bỗng dưng, nước mắt tôi ràn ra không
giữ nổi. "Bim ơi, lớn rồi, sao còn nói ngơ ngơ?".
Chiều
đó, tôi về lại Trà Am, ngồi một mình dưới gốc cây ươi bên suối.
Nước cứ chảy xuôi, chảy mãi. Bim ơi, biết nơi đâu là biển của
đời người?
5-2001
Trở về Trang Chính
|