Việc hôn nhân và sinh con đẻ cái không
phải là chuyện mới lạ. Nó đã có từ thuở khai thiên lập địa khi
ông Adam gặp bà Eva. Dân số của Việt Nam đã gần 100 triệu thì kể
sao cho hết các vụ lập gia đình và sinh con. Tuy nhiên với người
Việt, sự liên hệ vợ chồng đã biến chuyển rất nhiều theo sự biến
chuyển của lịch sử Việt Nam.
Sống
trên đất Mỹ, nơi mà đám cưới có thể tổ chức vào lúc 2 giờ sáng
từ một cái “drive thru wedding chapel,” sự định nghĩa về tình
Vợ-Chồng và nghĩa Phu-Thê có một ý nghĩa khác hẳn với ý nghĩa mà
chúng ta được dậy dỗ từ Văn Hoá Cổ Truyền Việt Nam.
Cũng
trên xứ sở này, luật ly dị của nhiều tiểu bang rất dễ dàng. Chỉ
cần một người, vợ hoặc chồng, tuyên bố là “không xứng đôi”
[incompatibility] hoặc “bất đồng ý kiến không hòa giải được”
[irreconcilable differences] là tòa án đã chấp nhận cho ly dị
rồi !
Thôi
thì ly dị xảy ra với đủ kiểu, đủ cách mỗi ngày. Đôi khi chúng ta
phải thắc mắc là chuyện lập gia đình đâu có dễ dàng như là rủ
nhau đi uống cà phê mà sao ở Mỹ bà con ly dị dễ dàng quá vậy !
Chúng ta đã chứng kiến cô ca sĩ Britney Spears ly dị chồng sau
khi làm đám cưới [cũng vào lúc 2 giờ sáng] chỉ có 48 tiếng đồng
hồ! Nhiều cặp vợ chồng trẻ Việt Nam ở Mỹ làm đám cưới rất linh
đình: rước dâu bằng “limousine,” làm kẹt cả lưu thông, vòng vàng
và hột xoàn trao cho nhau đeo kêu rủng rỉnh, mời 200-300 khách
tham dự, trong tiệc đám cưới thay 3-4 bộ quần áo lộng lẫy, mướn
ban nhạc giúp vui với ca sĩ nổi tiếng, mướn thợ chuyên môn chụp
hình mười mấy cuốn album và quay phim, video rất cầu kỳ tốn kém.
Thế mà chỉ hơn một năm sau đã ly dị rồi ! Phải chi dùng số tiền
chi phí đám cưới này mà tặng cho các hội từ thiện có lẽ còn có
phúc và ý nghĩa hơn.
Nhiều
cặp vợ chồng già hoặc sồn sồn đã lấy nhau từ Việt Nam vài chục
năm rồi, đã có 6-7 mặt con đều trưởng thành rồi, thế mà qua xứ
này được một vài năm cũng ly dị.
Vợ
chồng trẻ cũng ly dị. Vợ chồng già cũng ly dị. Thống kê cho
thấy ở California, trong 5 cặp vợ chồng thì có đến 2 cặp phải ly
dị. Chúng ta thử nhìn vào cái thực tế ly dị này và phân tách cái
nguyên nhân và hậu quả [cause and effect] xem nó xoay vần như
thế nào ?
Trong
khuôn khổ bài này tôi chỉ xin mạn phép bàn về sự ly dị của các
cặp vợ chồng già và cũng xin phép đóng góp một vài ý kiến cá
nhân về hôn nhân cho các con các cháu sắp và vừa mới lập gia
đình ở Mỹ.
Bối Cảnh Lịch Sử Việt Nam
Xã hội
Việt Nam chịu ảnh hưởng sâu xa đạo lý của Khổng Mạnh. Vai trò
của mọi người công dân chúng ta trong liên hệ xã hội đã được
định nghĩa rõ rệt. Phái nam “liền ông” thì khi sống cũng như khi
chết phải triệt để tôn trọng 3 giềng mối gọi là Tam-Cương :
vua-tôi, thầy-trò và cha-con. Đồng thời phải giữ gìn 5 đức tính
gọi là Ngũ Thường: Nhân, Nghĩa, Lý, Trí và Tín. Riêng phái nữ
“liền bà” phải theo Tam Tòng: sống ở nhà thì theo cha, lấy chồng
thì phải theo chồng, chồng lỡ chết sớm thì phải theo con [trai].
Phái nữ còn phải trau dồi Tứ-Đức công-dung-ngôn-hạnh: lo toan
việc may vá nấu nướng, giữ gìn nhan sắc và vóc dáng, e dè về lời
nói ngôn ngữ, giữ gìn tư cách và đức hạnh.
Nhìn
qua cái văn hóa này, thấy người phụ nữ Việt Nam bị thiệt thòi và
chịu đựng bất công rất nhiều. Không thấy Khổng Mạnh đề cập gì
đến sự đối xử của chồng đối với vợ như thế nào ? Đồng thới cũng
không nói gì về quyền hạn của phụ nữ ngoài việc buộc phụ nữ phải
phục tòng chồng chứ không có quyền thắc mắc gì cả! Cái
“Tam-Tòng” khắt khe này làm cho phụ nữ bị lép vế, nhiều khi tức
hộc máu mồm mà đành phải cắn răng chịu đựng. Chồng thì năm thê
bảy thiếp, vợ lớn vợ bé và con rơi con rớt chẳng có sao ! Vợ thì
phải thờ có một chồng, “trong” thì nhờ nếu lỡ mà “đục” thì ráng
mà chịu trận cho đến chết, không làm sao hơn được! Chữ “chồng
bé” tuyệt đối không thấy có trong tự điển Việt Nam. Chồng chết
sớm thì tốt nhất là ở vậy nuôi con. Không có lựa chọn nào dành
cho phụ nữ tạm gọi là dân chủ hay bình đẳng cả !
Các Vua
chúa Trung Hoa và Việt Nam, việc đầu tiên sau khi lên ngôi vua
không phải là lo việc an dân hay việc trị nước mà lo xây lăng
tẩm và nhất là lập Tam-Cung Lục-Viện để nuôi 2-3 ngàn cung nữ
“hầu hạ” vua lúc sớm cũng như lúc tối. Nhiều cung nữ đẹp tuyệt
trần được tuyển vào cung mà đến khi chết đi cũng chưa được “mình
rồng” (long thể) đến “thăm” một lần nào. Thật là phí của giời !
Các vua vì xa đọa, hoang dâm quá xá, thường bị chết
thuợng-mã-phong khi còn trẻ. Chưa hết. Các vua lúc sống thì tham
lam dâm ô. Lúc chết lại còn ích kỷ và tàn nhẫn. Trong di chúc,
có nhiều vua ra lệnh đem chôn sống các cung nữ vào trong lăng
tẩm theo mình, chứ không thả tự do cho các cô được về làng lấy
chồng lập lại cuộc đời mới.
Trong
lịch sử rất dài của Trung Hoa, chỉ có duy nhất một Nữ Hoàng có
can đảm mở tam-cung lục-viện và tuyển 3000 chàng trai mạnh khỏe
để “phục vụ” cho Nữ Hoàng cả ngày lẫn đêm, đó là Võ Tắc Thiên.
Dĩ nhiên các nhà viết sử Trung Hoa chửi bới Võ Tắc Thiên đến tắt
đèn luôn !
Sự đối xử bất nhân,
mất công bằng đối với phụ nữ Việt Nam diễn ra từ trên cao nhất
là hoàng gia cho đến thấp nhất là gia đình của “dân ngu khu
đen.” Vào năm 1307, vua Trần Anh Tôn, người được các nhà viết sử
Việt Nam xem là một minh chúa, đã ngang nhiên đem gả em gái là
Công Chúa Trần Huyền Trân cho vua Chàm là Chế Mân, mà không cần
phải hỏi ý kiến công chúa có bằng lòng hay không ? để lấy hai
châu Ô và châu Ri [nay là tỉnh Quảng-Trị và một phần của tỉnh
Thừa-Thiên và Huế.] Vua Chàm Chế Mân lấy được giai nhân Huyền
Trân sung sướng quá xá, chỉ có 2 năm sau là chết [có lẽ cũng lại
vì thượng-mã-phong!] Nên biết thêm là theo tục lệ của dân Chàm,
một khi vua chết thì các vợ của vua phải được đem thiêu sống để
chết theo vua. Vua Trần Anh Tôn phải vội vàng sai tướng Trần
Khắc Chung đi đánh Chàm để cứu Huyền Trân về kịp trước khi công
chúa bị “barbecued.” Trong cuốn Việt Nam Sử Lược. ông Trần Trọng
Kim còn khen chuyện “gả gấm” này là một đòn ngoại giao khôn
ngoan của vua Trần Anh Tôn trong việc “Nam tiến!” Không có sử
gia nào viết là Huyền Trân Công Chúa được sử dụng như một con cờ
chính trị, bị đối xử một cách bất nhân, bất công cả ?
Ca dao
dân gian Việt Nam có 2 câu thơ để tả tâm sự của Huyền Trân Công
Chúa như sau:
Thương cho cây quế giữa
rừng
Để cho thằng Mán thắng
Mường nó leo
Lịch sử
Việt Nam có lúc thăng lúc trầm, nhưng số phận của Phụ nữ Việt
nam chẳng có thay đổi bao nhiêu, lúc nào cũng phải “tòng” cả. Từ
ngàn xưa, xã hội Việt Nam là một xã hội nông nghiệp, nhân lực
dùng để cày cấy và chăn nuôi gia súc rất quan trọng. Các chủ
đất, chủ ruộng giàu có tham lam, muốn có thêm nô lệ, tức là nhân
công không có lãnh lương hay lãnh thù lao gì cả, bèn bày ra cái
tục “tảo hôn” rất man rợ. Đó là “cưới” các thiếu nữ con nhà
nghèo cho con trai mới đẻ ra hoặc còn thơ ấu của mình. Dĩ nhiên
thiếu nữ đáng thương này đây mới chỉ là vợ đầu tiên. Khi lớn lên
cậu “chó” còn cưới thêm một vài vợ nữa chứ không chịu thua gì
ông bố mất nết. Đúng là “con hơn cha nhà có phúc.” Ca dao Việt
Nam có câu mô tả cái cảnh vợ chồng “tảo hôn” như sau đây:
Bồng bồng cõng chồng đi
chơi
Đi qua chỗ lội đánh rơi
mất chồng!
Đây là
một vết đen trong văn hóa cổ truyền Việt Nam.
Thực Tế
của ngày hôm nay
Sau khi
qua Mỹ bằng cách di tản, vượt biên, đoàn tụ gia đình hay HO, vì
vấn đề sinh tồn, các gia đình Việt Nam không có cách nào hơn là
phải hội nhập vào một xã hội tân tiến và cởi mở này. Bỗng nhiên,
phụ nữ Việt Nam được nhiều cơ hội giao tế, đi học và đi làm việc
như đàn ông. Hơn thế nữa phụ nữ của xã hội này được chiều chuộng
và kính trọng hơn hẳn xã hội Khổng Mạnh ở Việt Nam. Nhiều gia
đình, vợ còn làm lương nhiều hơn chồng bởi vì các luật lao động
ở xứ sở này làm ra nhằm nâng đỡ người thiểu số. Trong khi phụ nữ
Việt Nam là thiểu số của thiểu số [female – minority of the
minorities] thì cơ hội tìm việc làm và cơ hội thăng tiến trong
việc làm sáng sủa nhiều hơn các đức ông chồng.
Với cái
hoàn cảnh mới này, “tam tòng” không còn có cái ý nghĩa bất bình
đẳng như ở Việt Nam. Phụ nữ vẫn tiếp tục theo cha, theo chồng và
theo con nhưng cũng sẵn sàng mạnh dạn nói lên nguyện vọng của
mình, sẵn sàng thay đổi hoàn cảnh của mình nếu họ thấy nhân phẩm
và quyền hạn của họ bị xâm phạm. Trong gia đình Việt Nam, chồng
không còn được xem như vua và vợ không còn được xem như bầy tôi
nữa [cảnh “Chồng Chúa Vợ tôi !] Sự căng thẳng trong liên hệ gia
đĩnh không thể nào tránh được. Nếu đức ông chồng sáng suốt nhìn
thấy cái hoàn cảnh mới này rồi cũng từ từ thay đổi cho phù hợp
thì may ra cơm tiếp tục lành, canh tiếp tục ngọt. Nếu không, ly
dị chỉ là chuyện không thể tránh được !
Trường
hợp gia đình gặp người vợ hiền, đảm đang vừa phải đi làm để đóng
góp tài chánh cho gia đình, vừa phải lo gánh vác chuyện gia đình
con cái mà gặp ông chồng chỉ lo nhậu nhẹt, tán phét, vô tích sự
cho gia đình thì chẳng mấy chốc ông phải gia nhập hội độc thân.
Ngược
lại hòan cảnh gia đình có người vợ thuộc loại bon chen, ích kỷ,
đứng núi này trông núi nọ, hay so sánh chồng mình với chồng bạn
hoặc đồng nghiệp tại sở làm thì đấng ông chồng còn gia nhập hội
độc thân càng nhanh hơn nữa.
Theo
các thống kê về hôn nhân bị đổ vỡ của vợ chồng người Mỹ, tám
mươi lăm phần trăm các vụ ly dị vì lý do tài chánh. Con số này
cũng tiêu biểu cho các gia đình tị nạn Việt Nam. Phần lớn các
chủ gia đình tị nạn Việt Nam là cựu quân nhân. Kinh nghiệm của
các cụ cựu quân nhân không giúp ích gì nhiều cho các cụ trong
vấn đề tìm việc làm tốt, lương bổng hậu ở cái xứ sở tân tiến kỹ
thuật cao này. Nếu các ông chồng không cố gắng đi học lại một
nghề mới thì dù có “cầy” hai ba việc lao động một lúc đến trầy
trán, hói đầu thì kinh tế gia đinh cũng chẳng sáng sủa gì cho
lắm ! Chồng chỉ làm lương tối thiểu mà vợ cứ đòi mua xe “Lexus,”
đòi sửa sắc đẹp thì chẳng mấy chốc ly dị.
Thêm vào đó, phải
thẳng thắn công nhận là dân Việt tị nạn mình chịu khó làm việc
chăm chỉ, nhưng cũng có rất nhiều Việt người ham đánh bạc ! Bị
ngựa đá [ngựa đua ở Hollywood Park, Santa Anita Park, Del Mar]
hoặc bị gà đá [“Vè Gà” (Las Vegas) hoặc “Bẻ Chân Gà” (Pechanga
Indian Casino)] vài cú “sặc gạch” thì gia đình sẽ trở thành
thiếu thốn, trả “bills” không nổi. Vợ chồng gây gỗ thường xuyên
về vấn đề tiền. Chẳng mấy chốc sẽ ly dị. Tôi đã chứng kiến nhiều
gia đình Việt Nam mua nhà đã 25 năm mà vẫn còn nợ nhà băng 28
năm vì đã ”tái tài trợ” vài lần để lấy tiền đánh bạc. Lấy tiền
dành dụm cho hưu trí ra để đánh bạc. Lấy tiền dành dụm để đặt
cọc mua nhà ra để đánh bạc. Lấy tiền để dành cho con vào đại học
để đánh bạc ! Thua bạc và ly dị hình như đồng nghĩa với nhau.
Về Việt
Nam lấy vợ!!!
Con số
lý dị càng ngày càng tăng. Bỗng nhiên có một tập thể rất lớn các
“bố già” sắp đến tuổi về hưu mà chỉ qua một đêm trở thành “độc
thân tại chỗ.” Danh ngôn tây phương có câu là
Nhu cầu là mẹ đẻ của
phát minh.
[Necessity is the mother of invention.]
Các “bố
già” mặc dù bị vợ ly dị, nhưng nhờ Viagra, Levitra… nên súng đạn
vẫn còn tạm xử dụng được, xúm nhau lại phát minh ra một kỹ nghệ
mới toanh: “Về Việt Nam lấy vợ.”
Các bạn
sẽ hỏi tôi là: “Một người đang cần có vợ, mà họ về Việt Nam lấy
vợ thì có gì để mà nói ? Ngoại trừ là ông có ác ý hay ganh tị ?”
Dạ thưa, điều mà tôi đáng phải nói ở đây là cái tuổi của cô dâu
và tuổi của chú rể trong cái vụ “về Việt Nam lấy vợ” này: “Chú
rể 62 tuổi, đã có con trưởng thành vào tuổi 40 tuổi, có cả bầy
cháu nội cháu ngoại đếm không hết; Cô dâu 20 tuổi, thiếu nữ mới
lớn chưa bao giờ lấy chồng cả và bố vợ chỉ có 42 tuổi !” Bạn
nhìn bức ảnh đám cưới này rồi các bạn nghĩ thế nào?
Tôi
tưởng là xã hội Việt Nam mình đã xóa bỏ được cái phong tục man
rợ “tảo hôn” cả thế kỷ rồi. Hôm nay lịch sử được tái diễn trở
lại. Tục “tảo hôn” được các “bô lão” tị nạn mất nết dựng trở
lại. Bây giờ sự khác biệt là tuổi tác của nhân vật chú rể trong
cái “tân tảo hôn” này. Cậu ấm nhi đồng nhà giàu ngày trước bây
giờ là “bô lão” 62 tuổi có một ít “đô la” trong tay. Thiếu nữ
18-22 tuổi, các bạn còn nhớ cô vợ đáng thương nhà nghèo ngày
trước phải “cõng” chồng đi chơi bây giờ vẫn là cô bé nhà nghèo
đáng thương, nhưng lần này bị ông già 62 tuổi “cưỡi !” [Cũng
nên biết có nhiều bố “bò già gặm cỏ non” về Việt Nam gặm phải
“cỏ non độc” bị trợn mắt xùi bọt mép đấy !!!]
Dù sao
đi nữa cũng thấy thương cho số phận của rất nhiều phụ nữ Việt
Nam qua lịch sử cận đại. Vì vận nước và hoàn cảnh kinh tế của
đất nước do lãnh đạo “lủng” mà phải nhắm mắt đưa chân. Mới hôm
nào nhiều người phụ nữ phải làm me Tây, me Chà-Và, me Mỹ, me
Phi, me Đại Hàn. Nhiều người phụ nữ phải khóc chồng, khóc con tử
trận. Nhiều người phụ nữ phải lặn lội nuôi chồng, nuôi con từ
các trại “tù cải tạo.” Nhiều người phụ nữ bị hải tặc Thái Lan
xâm phạm. Hôm nay, nhiều người phụ nữ lại phải làm me Đài Loan,
me Trung Quốc, me Đại Hàn [not again !?] và tội nghiệp nhất là
me Việt-Kiều già. Tôi chưa thấy một “anh hùng dân tộc” nào, một
đảng phái “cách mạng” dân chủ nào, chưa thấy một giới chức có
thẩm quyển nào lên tiếng hoặc đưa ra một chính sách nào nhằm vào
việc giảm thiểu hoặc ngăn chặn hẳn cái kỹ nghệ vô-nhân-đạo này.
Đây là một kỹ nghệ duy nhất ở Việt Nam đang làm việc “overtime.”
Có phải
đây là cái “Nhân Quả” mà trời phạt dân Việt vì đã tiêu diệt dân
và xứ sở của người Chàm ngày trước ? Có thể như vậy. Nhưng tại
sao phụ nữ Việt Nam lại cứ phải chịu đựng không ngừng ?
Đoạn trường ai có qua
cầu mới hay!
Vài
thiển ý về việc hôn nhân…
Tôi
không bao giờ dám đóng vai trò “thầy đời.” Nhưng với tuổi đời
đã gần 60. Đã chứng kiến chính con cháu của mình lâm vào cái
cảnh ly dị rất ngang trái và đau lòng, tôi xin mạn phép đóng góp
một vài ý kiến xây dựng quê mùa của tôi để mong các bạn trẻ đang
ở trước ngưỡng của hôn nhân suy gẫm như sau:
- Khi
yêu có thể mù quáng, nhưng với hôn nhân phải mở mắt nhìn cho rõ.
Nhất là phải nhìn cho rõ mẹ vợ tương lai hoặc mẹ chồng tương
lai.
- Tình
yêu là một giấc mơ ngọt ngào, nhưng hôn nhân là cái đồng hồ báo
thức. Phải nhớ hoàn toàn tỉnh ngủ trước khi xúc tiến việc chuyện
hôn nhân.
- Sự
khác biệt giữa người tình và người vợ sẽ có thể là 45 Lbs. Nếu
nghĩ rằng mình có thể sẵn sàng chấp nhận cái thực tế đó thì mới
tiếp tục đi đến hôn nhân.
- Có
nhiều tâm lý thông thường có thể được dùng để tránh nhiều vụ ly
dị. Nhưng nếu dùng cái tâm lý thông thường đó để tránh làm đám
cưới thì tốt hơn. Để dành được bao nhiêu là tiền bạc và công
sức.
- Chỉ
nên có một mẹ vợ [hay một mẹ chồng] là quá đủ rồi. Đừng tính
chuyện có thêm một mẹ vợ [hay một mẹ chồng] nữa. Cả tài chánh
lẫn sức khỏe đều bị hao mòn. [Ông Adam là người đàn ông may mắn
nhất của lich sử vì không có mẹ vợ !!!]
Chào
thân ái và chúc may mắn.
Trần Văn Giang
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|