|
Chúng ta, không ít thì nhiều, đã nghe qua
những giai thọai về “chửi mất gà.” Bây giờ xin quí vị đọc cái
sưu tầm của tôi để biết rõ và đầy đủ hơn về những câu chửi đầy
“văn hóa” nầy. Chửi cho ra trò, chửi cho thành lớp lang, bài vở
đàng hòang phải dùng đến cả cả một nền văn hóa – gọi là “văn hóa
chửi !” chứ không dễ gì mà tự nhiên biết được !!! Đừng tưởng,
không phải ai cũng biết cách chửi !!!
Bản 1 – (Bản
này mang mầu sắc Bắc Kỳ).
“Làng trên xóm dưới, bên ngược bên xuôi, tôi
có con gà mái xám. Sáng nay tôi còn cho nó ăn, thế mà bây giờ nó
bị mất ! Ai bắt được thì cho tôi xin, nếu không trả thì tôi chửi
cho mà nghe đấy… ấy… ấy !
Bố cái thằng chết đâm, cha cái con chết xỉa !
Mày day tay mặt, mày đặt tay trái, nỡ ăn cắp của bà đây con gà.
Này bà bảo cho chúng mày biết: Thằng
đứng chiếu ngang, thằng sang chiếu dọc, thằng đọc văn tế, thằng
bế cái hài, thằng nhai thủ lợn… Con gà
nó ở nhà bà là con gà. Nó bị bắt trộm về nhà mày thì thành con
cú, con cáo, con thành đanh mỏ đỏ, nó sẽ mổ mắt, xé xác ông, bà,
cha, mẹ, vợ , chồng, con cái nhà mày đấy… ây… ấy !
Mày mà ăn thì con gà nhà bà thì ăn một miếng
chết một đứa, ăn hai miếng chết hai đứa, ăn ba miếng chết ba
đứa, và ăn cả con gà đó sẽ chết cả nhà cả ổ nhà mày.
Cha tiên nhân ông nội, ông ngoại, ông dại,
ông khôn, đồng môn chi rễ nhà mày nhá ! Mày gian tham đã ăn trộm
ăn cắp con gà mái nhà bà. Rồi ra, nhà chúng mày chết một đời
cha, chết ba đời con, đẻ non, đẻ ngược, chân ra trước đầu bước
ra sau, để sót nhau. Chết mau, chết sớm ! Chết trẻ, đẻ ngang
nhá.
Bốn thằng cầm cờ xanh đứng đầu ngõ, ba thằng
cầm cờ đỏ đứng đầu làng, đưa đám tang cả nhà mày ra đồng làng
chôn đấy. Mày có khôn hồn, mang trả ngay con gà đó cho bà, kẻo
không bà đào mồ, quật mả cao tằng tổ khảo, cao tằng tổ tỉ, thúc,
bá, đệ, huynh, cô, dì, tỷ, muội nhà mày đấy.
Hôm nay bà chửi một bài, ngày mai bà sẽ chửi
hai lần liền. Bà chửi cho mày hóa điên, bà rủa suốt tháng liên
miên không ngừng. Bây giờ bà mệt quá chừng, bà về cơm nước, nhớ
đừng quên a… Muốn sống thì thả gà ra, lạy bà hai lạy, bà tha cho
mày”
Bản 2 – (Bản
này mang đầy bản sắc Miền Trung, xứ Huế):
“Cao tằng tổ đĩ, cao tằng tổ khảo, cố tổ gia
tông cả ông, cả bà, cả cha, cả mẹ, chú bác, anh em, họ nội họ
ngoại, xa gần ân ái, họ gái họ trai, dưới âm phủ đội mũ mà đi
lên, trên thiên đàng xếp hàng đi xuống, bây hãy vén mái tai, gài
mái tóc, đặng chống tai lên cho rõ, chống cửa ngõ cho cao, chặt
hàng rào cho thấp để mà nghe tao chửi đây này:
Tam canh mụ đội, xóm hội xóm phường, xóm
trước xóm sau, xóm trên xóm dưới, lư hương, bát nước, chiếu trải
giường thờ, tau bới mả cha bay rung rinh như thuyền mành gặp
sóng, tau nín như nín địt, tau dập như dập cứt mà bay cứ bươi
ra, bay chọc cho tau chửi. Tau chửi cho tan nát tông môn họ hàng
cái quân khốn khiếp, cái quân vô hậu kế đợi đã ăn của tau bảy
con gà xám, tám con gà vàng. Bây ăn chi mà ác nhơn ác nghiệp.
Bây ăn bằng nồi đồng, bây ăn bằng nồi đất, bay ăn lật đật, bay
ăn ban đêm, bữa túi. Bây ăn cho chồng bây sợ, cho con bây kinh,
bây ăn cho ngả miếu sập đình, cho mồ cha bây chết hết để một
mình bây ngồi đó bây ăn. Đồ quân ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột.
Cái quân không sợ trời đánh thánh đâm, trời đánh thánh vật. Bây
ăn mần răng mà hết một chục rưỡi con gà ?”
Bản 2 “bis” -
Và đây thêm một vài câu cũng với bản sắc của đất Huế để quí vị
rộng đường “tham khảo”:
“Cha cố tổ mười đời cha bay. Bây ăng chi mà
ăng ác rứa ? Bây tham chi mà tham vô hậu rứa ? Cứ sáng sáng mấc
cái thóng, đứng bóng mấc cái niêu, chiều chiều mấc lẻ củi, túi
túi mấc con gà. Diều dọi chi cho cam, một bầy ba cong gà xám,
tám cong gà vàng, rứa mà hắng ăng mất môột cong, chừ đếm đi đến
lại, coòng mười môột con. Bay ăng chi mà ăng vô hậu rứa ? ….”
Hay là :
“Hôm qua tau mất con gà mái dầu khoang cổ. Hôm
ni tau mất con gà mái nổ khoang bông. Con mô bắt là gái trốn
chúa lộn chồng. Thằng mô bắt là đàn ông ba đời đi ở đợ… Tụi bay
hãy vén mái tai, gài mái tóc, chống cửa ngõ cho cao, chặt hàng
rào cho thấp mà nghe tao chửi… Bay ăn cho chồng bay sợ, cho vợ
bay kinh, bay ăn cho ngã miếu sập đình, cho mồ cha bay chết hết,
để một mình bay ăn.”
Phần chửi thêm (Extra / Bonus) :
(Cách chửi văn minh hơn một chút, có thêm
phần “tân tóan học !!!” Đọc cho dzui !!! hihi)
1-
“Tiên sư đứa nào bắt mất con gà nhà bà, gà ở nhà
bà con công con phượng, gà về nhà mày thành con cáo con diều
hâu.
Bố mày là A, mẹ mày là B, bà cho vào ‘ngoặc’ bà ‘khai căn’ cả họ
nhà mày. Bà rủa mày ăn miếng rau mày ói ra miếng thịt, mày tắm
trong ao mày chết chìm trong chậu.
Sau khi bà ‘khai căn’ cả họ nhà mày xong rồi, bà ‘tích phân n
bậc,’ bà bắt cả hang, cả hốc, ông cụ ông nội, cả tổ tiên nhà mày
ra mà ‘đạo hàm n lần.’ ”
2-
“Ái chà chà ! Mày tưởng nuốt được con gà nhà bà
là mày có thể yên ổn mà chơi trò ‘cộng trừ âm dương’ trên giường
với nhau à. Bà là trị cho ‘tuyệt đối’ hết cả họ chín đời nhà
mày, cho chúng mày biết thế nào là ‘vô nghiệm,’ cho chúng mày
không sinh, không đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi.
Bà sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong ‘âm vô
cùng,’ sẽ gặp tai ương đến ‘dương vô tận,’ cho chúng mày chết
rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến “maximum” của sự ‘vô
hạn’ tối tăm.
3-
“Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng
rình mò ‘tiệm cận’ hàng rào nhà bà là bà không biết đấy à ? Bà
là bà ‘giả thiết’ mày ăn cắp hơn hai chục con gà nhà bà, mày về
mày vỗ béo để nhồi ‘đường cong’ cho con vợ mày, à... à… mày vẽ
nữa đi, mày tô nữa đi. Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi
‘đường cong’ của con vợ mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc
xiên chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con
vợ mày sẽ hạ ‘vuông góc’ một mạch thẳng xuống ‘góc tủ.’ “
Phần phụ diễn:
Bây giờ, để cho câu chuyện chửi có vẻ “bình
quyền, bình đẳng,” thử đổi lời chủi của “Bà Mất Gà” thành lời
chửi của “Ông Mất Ngỗng” để nghe xem cái giọng chửi nó khác nhau
ra làm sao nhé (???) :
“Tiên sư đứa nào bắt mất con Ngỗng vàng nhà ông,
Ngỗng ở nhà ông là con công con phượng, Ngỗng về nhà mày thành
con cáo con diều hâu.
Bố mày là A, mẹ mày là B, ông cho vào ngoặc ông ‘khai căn’ cả họ
nhà mày. Bà rủa mày ăn miếng rau mày ói ra miếng thịt, mày tắm
trong ao mày chết chìm trong chậu.
Ông ‘khai căn’ cả họ nhà mày xong rồi, ông ‘tích phân n bậc,’
ông bắt cả hang, cả hốc, ông cụ ông nội, cả tổ tiên nhà mày ra
mà ‘đạo hàm n lần.’
Ái chà chà, mày tưởng nuốt được con Ngỗng nhà ông là mày có thể
yên ổn mà chơi trò ‘cộng trừ âm dương’ trên giường với nhau à.
Ông là trị cho tuyệt đối hết cả họ chín đời nhà mày, cho chúng
mày biết thế nào là ‘vô nghiệm,’ cho chúng mày không sinh, không
đẻ, không duy trì được nòi giống nữa thì thôi.
Ông sẽ nguyền rủa cho chúng mày đời đời chìm đắm trong ‘âm vô
cùng,’ sẽ gặp tai ương đến ‘dương vô tận,’ cho chúng mày chết
rục trong địa ngục, cho chúng mày trượt đến ‘maximum’ của sự ‘vô
hạn’ tối tăm
Tiên sư nhà mày, mày tưởng ngày nào mày cũng rình mò ‘tiệm cận’
hàng rào nhà ông là ông không biết đấy à ? Ông là ông ‘giả
thiết’ mày ăn cắp hơn hai chục con Ngỗng vàng nhà ông, mày về
mày vỗ béo để nhồi ‘đường cong’ cho con vợ mày, à... à… mày vẽ
nữa đi, mày tô nữa đi. Mày tô, mày vẽ, mày nhồi cho đến khi
‘đường cong’ con vợ mày nó nứt toác, nó gẫy khúc ra, chọc xiên
chọc xẹo đi, rồi đi lên đi xuống nữa vào, rồi có ngày con vợ mày
sẽ hạ ‘vuông góc’ một mạch thẳng xuống ‘góc tủ.’ ”
Hình như là cái “âm điệu” chửi của mấy ông
không “hay” bằng của mấy bà (?)
Tạm ngừng, chửi mấy kiểu này thì ai có lỡ lấy
gà (hay ngỗng) cũng chịu thôi, đem gà trả lại để khỏi nghe, nuốt
hổng dzô !!!
Như đã trình bày, đây chỉ là tiếng chửi của
người bị mất gà. Còn những người bị mất chồng, mất con, mất
nhà, mất đất, mất hết tài sản và mất… nước thì họ phải chửi như
thế nào cho hả dạ !!!
Ngòai ra, tôi chưa “xiu lục” được (tìm hòai hổng
ra !) văn hóa chửi của Miền Nam. Xin quí vị sửa sai và bổ túc
thêm cho.
Hết ý kiến.
Thân
Trần Văn Giang [Lượm
rải rác trên NET]
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|