|
Dù ở
đâu, vào lúc nào, mọi người cũng đều mong ước một điều: được
sống trong hạnh phúc và không bị đau khổ. Nhưng có rất ít người
hiểu được cái cơ nguyên thực sự của hạnh phúc và đau khổ.
Mọi
người, với một suy nghĩ thật đơn giản, tin là người và vật chung
quanh mình chẳng hạn như thân nhân, bạn bè, thực phẩm, tiền bạc
… là nguyên nhân của những hạnh phúc và đau khổ. Vì vậy, khi
sống, để làm cho hạnh phúc sung xướng hơn, mọi người sẽ cố gắng
tìm thêm bạn tốt, làm nhiều tiền, mua xe nhà đẹp, ăn cao lương
mỹ vị …. Nhưng qua kinh nghiệm, và nếu nhìn cho kỹ hơn, những
người và vật mà mình mong muốn cũng chính là những cái sẽ mang
đến sự đau khổ.
Thực
phẩm dùng ngon miệng hàng ngày cũng là nguyên nhân của nhiều
bệnh tật. Vật dụng chúng ta xử dụng hàng ngày cũng thải ra hoặc
mang các chất độc, khí độc làm ô nhiễm môi sinh - làm không khí
để thở và nước để uống dơ bẩn. Chúng ta cảm thấy sung sướng, tự
do và hãnh diện khi được làm chủ một chiếc xe mới. Đồng thời
cũng chính chiếc xe, có thể gây ra sự tàn phế hoặc mất mạng vì
tai nạn. Ngay cả người thân trong gia đình và ban bè những người
đã từng làm cho cuộc đời của chúng ta cảm thấy hạnh phúc và vui
vẻ cũng có thể, vào lúc nào đó, đem lại những ưu tư, lo lắng và
đau khổ.
Sự tiến
bộ mau chóng của kỹ thuật càng ngày càng làm đời sống có nhiều
tiện nghi hơn. Nhưng ngược lại, hạnh phúc của con người không
gia tăng thêm chút nào. Còn có thể nói là sự đau khổ, những khó
khăn của cuộc sống còn gia tăng thêm mỗi ngày là đằng khác.
Như
vậy, rõ ràng là muốn tìm được giải thoát, muốn đi ra khỏi sự đau
khổ, con người không thể tìm được từ người và sự vật ở chung
quanh. Hạnh phúc và đau khổ là vấn đề tâm linh, nội tâm. Chúng ở
ngay bên trong con người của chúng ta chứ không phải ở bên
ngoài. Nếu cái tâm yên ổn thì chúng ta thấy hạnh phúc. Ngọai
vật, dù có tốt đẹp cách mấy cũng chưa thể tạo ra hạnh phúc thực
sự.
Hạnh
phúc vẫn được xem là cao đẹp nhất rồi cũng có lúc sẽ dẫn đến đau
khổ và điêu tàn. Nhìn những con thiêu thân nhảy múa, bay lượn ồn
ào trước những ánh lửa. Chúng cũng giống y hệt như con người lao
mình vào những cuộc hành trình tìm hạnh phúc.
Những
người giầu có như những ông CEO của các công ty lớn như World
Com , Enron những danh tài thể thao như Mike Tyson, OJ Simpson
rồi cũng vào tù. Họ không phải là những trường hợp ngọai lệ. Họ
chỉ là những người được chúng ta nhận ra dễ dàng hơn thôi. Từ
ngàn xưa, con người đã nhận thấy rằng cuối con đường hạnh phúc
là sự đau khổ. Làm cách nào để giải thích hạnh phúc là mầm mống
của đau khổ và ngược lại đau khổ là mầm mống của hạnh phúc!
Có giả
thuyết là là con người bị đau khổ vì đi tìm hạnh phúc không đúng
chỗ. Có thể là chính họ đi tìm hạnh phúc mà không hiểu hạnh phúc
là gì ? Ngay vào lúc hạnh phúc có sẵn trước mặt, nằm trong tay
mà cũng không biết, vẫn đi tìm !
Cuộc
đời luôn luôn là sự phối hợp thật linh động giữa hạnh phúc và
đau khổ. Có ai tránh ra khỏi sự buồn rầu và sự chết. Không có
cái hạnh phúc nào là hoàn hảo. Thí dụ, có những hình ảnh của
cuộc đời vẫn được xem là hạnh phúc như sau:
- Người
cha sau bao nhiêu năm mơ ước có được một đứa con. Hôm nay tuổi
đã già, đầu đã bạc mới đón nhận được đứa con của mình trên hai
cánh tay.
- Người
mẹ nghe thấy tiếng khóc đầu tiên của đứa con mới sinh ra sau bao
nhiêu ngày giờ mang nặng đẻ đau.
Những
hình ảnh hạnh phúc này đều đi ra từ những cơn đau dài. Ông trời
hình như có cách để đưa đến tận tay những người đau khổ những
món quà quí giá.
Có
nhiều con đường để đi tìm hạnh phúc. Xã hội Tây Phương giầu về
vật chất, phương tiện và cơ hội cho nên người Tây Phuơng nhắm
vào các khía cạnh tích cực của cuộc sống khi đi tìm hạnh phúc,
cái vui. Họ cố gắng tạo ra thật nhiều hoàn cảnh để vui và làm
giảm bớt các điều đau khổ ngay trong cuộc sống hàng ngày.
Người Á
Đông tìm đến hạnh phúc tựu chung với tính cách tiêu cực. Sự chịu
đựng, sự kiện nhẫn, sự vô vi, sự thầm kín để tạo cái vui bằng
cách gói gém, che phủ các nỗi buồn, ti61ng khóc thầm …. Hoặc
dùng ngay các sự buồn để phát triển các niềm vui – cúng giỗ
chẳng hạn. Đi tìm hạnh phúc tiêu cực chỉ có ở các xứ nghèo và
khổ, đầy dẫy những thất vọng và sự vô nghĩa.
Con
người sẽ không bao giờ thấy hạnh phúc nếu chỉ sống có một mục
đích là tìm hạnh phúc. Rất nhiều triết gia tên tuổi đồng ý là:
“
Hạnh phúc không phải là điểm đến [mục đích] mà chính là cuộc
hành trình đi đến cái điểm đến đó.”
Hạnh
phúc cũng có khi được đồng hóa với sự tư hữu – những gì mình có
-- có vợ đẹp con khôn, có nhà cao của rộng, có danh vọng, có xe
mới .. Đau khổ thì đồng nghĩa những gì mình không có hoặc đã có
mà bị mất đi: thân nhân hoặc bạn hữu của mình qua đời, cháy nhà,
mất của, mất việc … Sự “mất” hoặc “còn” là chuyện nằm ngoài tầm
tay của mình. Ngoài ra nếu nhận xét cho kỹ, chẳng có mất gì cả.
Tất cả mọi vật, mọi sự đều tìm cách trở về cái chỗ nguyên thủy
của nó. Nói một cách khác là mình không làm chủ cái gì hết. Tất
cả đều là của mình một cách tạm thời, giai đoạn. Chỉ có một điều
làm cho mình cao cả hơn người khác là làm tròn bổn phận của
mình. Khi sự vật còn đang ở trong tay mình thì mình nên có bổn
phận phải chăm sóc và thương yêu; hay ít ra đừng làm cho nó hư
hao. Y hệt như mình đối xử với căn phòng mình ở tạm qua đêm của
khách sạn. Mình sẽ trả lại căn phòng cho chủ khách sạn ngày hôm
sau. Nhưng hôm nay mình vẫn có bổn phận giữ gìn nó ở trong tình
trạng tốt [đó là chưa nói đến chuyện không muốn bị trả tiền
phạt!]
Chúng
ta chỉ có điên hay ngớ ngẩn mới mong thân nhân và bằng hữu mình
sống mãi không chết. Khi ông cụ tôi qua đời, trong lúc việc chôn
cất đang tiến hành ở nghĩa trang, Thầy Minh Mẫn có nói một câu
mà tôi thấy rất chí tình:
“Ở cái thế giới nầy
tất cả đều tạm thời cả. Không có gì là vĩnh cửu. Bố con không
chết, mà bố con “đi về.” Đi về cõi xa, nơi đó không có đau khổ
và buồn. Gia đình con buồn nhưng cũng đừng buồn qúa. Như vậy bố
con sẽ không đi về được mà hồn cứ bị vương vấn ở cái cõi tạm này
vì sự thương lụy của gia đình con. Không biết đến bao giờ mới
đi được!”
Trịnh
Công Sơn trong một bài văn tựa đề “Một Cõi Đi Về” mà ông viết về
cái chết của vợ một người bạn thân của ông đại ý là:
“Một người thân của
mình qua đời không có nghĩa là gia đình mình bị mất một người.
Mình phải nhìn sự chết như là đưa một người ra ga xe lửa. Một
đầu ga mất một người, thì ở cuối cuộc hành trình, đầu ga kia sẽ
được đón nhận thêm một người. Chẳng có gì mất cả!”
Phật
giáo cho rằng nguồn gốc tối cao của mọi sự đau khổ là sự thèm
muốn. Muốn được nhiều mà chỉ nhận được ít thì sẽ đau khổ. Như
vậy muốn có hạnh phúc và tự do thì mình chỉ mong muốn một cách
đơn giản, không quá đáng. Nếu không, sự sống sẽ chẳng khác gì đi
làm nô lệ. Tự đưa thân thể và cuộc đời mình cho người khác điều
khiển và kiểm soát. Mọi người nên sống một cách thanh đạm, vừa
phải giống như đang ngồi ở trên bàn tiệc. Người ta dọn món gì
thì mình tuỳ nghi dùng món đó trong giới hạn của mình. Không
nhìn qua bàn khác để xem bàn khác có những cái gì mình không có
rồi đòi hỏi ! Hãy lấy một ít để đủ dùng khi nó đang ở trước mặt
mình. Không cần phải phàn nàn gì cả ! Cái thái độ này cũng nên
được đem áp dụng cho các vấn để gia đình, tiền bạc và danh vọng
… Chúng ta sẽ thấy thảnh thơi, yên tâm.
Khi gặp
phải chuyện không vui; chẳng hạn như con cái khó dậy, công việc
làm khó khăn … mình phải cố gắng chịu đựng rồi tìm cách tốt nhất
để giải quyết. Có khóc thì cũng chẳng có ai thật long bận tâm
thương xót. Trong một vở kịch, vai trò phải đóng theo câu chuyện
được viết; chứ không có trường hợp câu chuyện phải theo người
đóng kịch. Vở kịch ngắn, đóng ngắn. Vở kịch dài, đóng dài. Người
đóng cố gắng làm tròn vai trò của mình. Để người khác đóng vai
trò của họ. Khi phải đối phó với một chuyện buồn, không để
chuyện buồn hủy diệt mình mà phải nghĩ là sự thương lụy, buồn
rầu có thể làm hại sức khỏe, hại gia đình và tài sản của mình.
Xem một tin buồn như chuyện phải lưu tâm là đủ rồi. Cứ tạm nghĩ
đến cái chết của người khác để mình thấy cảm ơn trời đất còn cho
mình sống; và để bớt đòi hỏi một cách vô lý.
Những
gì trong tầm tay của mình mà có thể làm được cách dễ dàng thì
cũng không nên kiêu ngạo, tỏ ra quan trọng. Mục đích của là chỉ
muốn đầu óc được thảnh thơi. Muốn như vậy, chỉ có cách duy nhất
là không cần can dự vào những chuyện gì nằm ngoài tầm tay, ngoài
sự kiểm soát của mình.
Cái tâm
không yên, bởi vì cứ tưởng là người khác có ý định nói xấu hay
sỉ nhục mình. Có biết đâu chính vì sự vội vàng, thái độ hoặc cảm
nghĩ của chính mình đã làm mình kết luận như vậy.
Nói tóm
lại, nếu không cần tiền, không cần danh vọng, không mong muốn
cao vọng gì cả thì chúng ta sẽ là người sống hạnh phúc nhất trên
quả đất này.
Thân
mến.
Trần
Văn Giang
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|