|
1.
Ở xã Mỹ Thạnh [tên tưởng tượng] quận Thủ
Thừa, tỉnh Long An, cô Hằng là đầu đề của hầu hết các câu chuyện
của người dân sống trong xã. Họ bàn luận về gia đình và cuộc đời
của cô trong bữa cơm gia đình vào buổi chiều, trong lúc nghỉ cầy
ngồi ăn cơm trưa giữa ruộng, trong lúc gặp gỡ tình cờ trên
chuyến xe ngựa ra quận. Cuộc đời cô Hằng dường như là một phần
cuộc đời của những người dân chất phác lam lũ ở cái xã Mỹ Thạnh
xa xôi và nghèo nàn này.
Vào lúc cô Hằng đã bốn mươi tuổi, cô nhìn chỉ
trạc ba mươi. Có lẽ vì cô không phải làm công việc lao động đồng
áng, vất vả nắng sớm mưa chiều như mọi người trong xã. Gương mặt
có vẻ lạnh lùng với làn da trắng xám vì cô hay đau ốm và thiếu
nắng. Tóc của cô dài, thả xuôi trông sơ xác. Y phục của cô là
loại vải đắt tiền nhưng vì được may theo lối nửa quê nửa tỉnh
nên nhìn không thuận mắt. Phong cách của cô như là một cái gạch
nối giữa những người dân cầy chất phác quê mùa và những người
tỉnh thành lòe loẹt lanh lợi. Hai cái đáng chú ý nhất ở cô Hằng
là cặp mắt và giọng nói của cô. Mắt cô sáng một cách lạ lùng. Nó
là cánh cửa của nhiều sự bí ẩn. Giọng nói của cô chậm mà sang
sảng như tiếng chuông ngân có thể làm trẻ con khi nghe giọng cô
khóc thét lên vì sợ hãi.
2.
Đời sống của cô có vẻ thanh đạm nhưng gia
đình cô thuộc vào hàng giàu có nhất của xã Mỹ Thạnh: gia đình có
làm chủ đa số các ruộng, đất và vườn cây ăn trái trong xã. Căn
nhà cô đang ở, một ngôi nhà năm gian với mái ngói màu xám tro,
một cái giếng nước có máy bơm bằng tay và hàng rào cây thấp dầy
vây bọc chung quanh. Căn nhà này được sửa chữa lần chót hình như
15 hay 17 năm rồi, vào lúc mẹ cô còn sống. Căn nhà cô bây giờ
nhìn giống như một cái cổ thành rêu phong nằm bất động giữa đám
ruộng lúa xanh rì xao xác và giữa các căn nhà mái lá xám xịt
buồn tẻ. Đa số dân trong xã đều là thợ cầy thuê, thợ làm vườn
trên đất của gia đình cô. Gia đình cô không hẳn là rộng lượng
nhưng rất sòng phẳng. Nhiều gia đình trong xã đã cầy thuê trên
đất của gia đình cô từ nhiều thế hệ. Mọi người kể cả các viên
chức của hội đồng xã Mỹ Thạnh đối xử với gia đình cô, và riêng
với cô một cách đặc biệt. Chuyện đó cũng không có gì lạ, vì gia
đình cô đã đóng góp tài chính rất nhiều cho các sinh hoạt phát
triển của xã so với sự đóng góp của tất cả những gia đình khác.
Lúc còn là thiếu nữ mới lớn, cô được bố mẹ,
là ông bà Hai Thiều, gởi lên học nội trú ở Mỹ Tho. Nhưng phần vì
cô bị bệnh đau phổi, cho nên bụi bặm và sự chật chội của thành
phố không hợp với sức khỏe của cô; phần vì sau khi mẹ cô mất,
Ông Hai Thiều không quán xuyến nổi việc cai quản ruộng vườn, thợ
cày cho nên cô xếp khăn gói và sách vở trở về xã Mỹ Thạnh sống
với bố cô luôn kể từ đó. Mọi người dân trong xã không thể mường
tượng được đời sống thật sự của gia đình cô sau cái hàng rào dầy
và những cánh cửa luôn luôn khép kín như thế nào. Người quản gia
độc nhất của gia đình cô là bác Tám, vợ bác cũng đã mất lâu rồi,
một người rất ít nói, hàng ngày cứ cặm cụi lo toan việc cắt xén
cây cỏ bên trong khuôn viên của nhà cô và lo việc chợ búa, nấu
nướng cho hai cha con của cô.
Sự bí hiểm về gia đình cô Hằng Mỹ Thạnh bắt
đầu được bàn tán nhiều hơn sau khi có Hằng thông báo cho hội
đồng xã biết là ông Hai Thiều, bố của cô, bị bệnh chết đã ba
ngày rồi. Xác còn để nằm trong nhà. Sau ba ngày với cái thời
tiết nóng ẩm của vùng ruộng lúa Tiền Giang, xác đã bắt đầu phát
ra mùi hôi. Sau khi xúc tiến việc chôn cất cho bố của cô Hằng,
một vài uỷ viên của hội đồng xã đưa ra ý định yêu cầu ủy ban an
ninh quận xuống điều tra cái nghi vấn về việc cô Hằng để xác
chết trong nhà ba ngày sau mới khai báo. Nhưng ý kiến này bị hội
đồng xã gạt bỏ vì thứ nhất gia đình cô đã góp rất nhiều cho sinh
hoạt tài chánh của xã và hơn thế nữa, như theo ý kiến của ông
chủ tịch xã, cô Hằng chỉ còn một người bố, người thân yêu duy
nhất của cô trong gia đình. Nếu cô ra khai báo, cô sợ là xã sẽ
đến lấy xác bố của cô đem chôn, thì cô sẽ không còn một người
thân thiết nào khác ở gần. Có lẽ đó là lý do mà cô để xác chết
ông Hai Thiều nằm trong nhà cho đến khi mùi hôi phát ra đến mức
không chụi được nữa mới đi khai báo!
Ngay sau khi ông Hai Thiều mất đi, là người
thừa tự duy nhất còn lại của gia đình, cô trực tiếp đứng ra nắm
giữ và cai quản tất cả cái tài sản mà gia đình cô để lại. Người
ta nhận thấy cô Hằng vốn dĩ đã nói ít, nay lại nói càng ít hơn.
Cô trở thành khó tính, hạch sách và cau có. Vào lúc ông Hai
Thiều mất, cô đã trên ba mươi tuổi, vẫn còn độc thân. Dân xã Mỹ
Thạnh không hề thấy bóng dáng một người đàn ông nào ra vào cái
nhà năm gian ngói xám đó, ngoại trừ người quản gia già trung
thành. Các thợ cầy thấy cô, sợ ra mặt, tìm mọi cách để tránh né
gập cô nếu họ thấy cô đi đến từ đằng xa. Nói chi đến chuyện các
trai làng độc thân quê mùa, vụng về, ít học nào dám bén mảng lại
gần làm quen tán tỉnh cô.
3.
Mười năm kế tiếp trôi qua một cách lặng lẽ,
bình thản. Cô Hằng nhìn không thấy thay đổi bao nhiêu. Vẫn mái
tóc đen dài sơ xác, vẫn làn da mặt trắng xám, vẫn giọng nói sang
sảng và cặp mắt to buồn, bí ẩn.
Rồi đột nhiên cái bầu không khí yên lặng buồn
ngủ của xã Mỹ Thạnh trở thành huyên náo, bụi bặm một cách khác
lạ ! Chính quyền tỉnh đã quyết định mở một con đường nhựa nối
quận Châu Thành, Tân An đi xuyên qua quận Thủ Thừa [xã Mỹ Thạnh]
để nối với quân Đức Huệ sát biên giới Việt-Miên. Xe vận tải lớn
chở gạch, đá, đất, nhựa đường và thợ làm đường tới tấp ra vào
địa phận xã. Đám thợ làm đường phần lớn là dân ba trợn trên
tỉnh. Họ ăn nói thô lỗ, chửi thề tục tằn và nham nhở chọc ghẹo
các cô gái quê mùa chất phác của Xã.
Công ty làm đường dựng một cái lều gần sát
cổng nhà năm gian của cô Hằng để làm trạm chỉ huy lưu động điều
hành công việc làm đường. Trong đám cai thợ có anh Quang, được
thợ làm đường gọi là Quang “thẹo,” nổi bật nhất. Nếu bỏ qua vết
thẹo trên mặt, anh Quang với cái đầu chải dầu bóng một nửa nhìn
giống một công tử miệt vườn bảnh trai như kép hát Thành Được,
một nửa nhìn giống một tên “ma cô.” Nếu kể thêm vết thẹo trên
mặt, vóc dáng to lớn vạm vỡ và mấy cái xâm hình rồng rắn trên
hai cánh tay rám nắng, anh Quang thẹo có cái tướng mạo của một
tên anh chị du đãng, dữ dằn, bậm trợn, tàn nhẫn. Sau những
tiếng quát nửa như ra lệnh nửa như đe dọa của anh, dám thợ tuân
lịnh thi hành răm rắp như trong quân đội.
Theo từ những chuyện bàn tán của đám thợ làm
đường, người dân trong xã được biết anh Quang thẹo thực sự là
một tên anh chị du đãng đã hoàn lương. Trước đây anh kết bè kết
đảng với đám thanh niên vô lại trên tỉnh phá chợ, phá làng, phá
xóm. Suốt ngày chỉ nhậu nhẹt, gây gỗ và sinh sự ẩu đả. Cũng tin
đồn cho biết trong một lần nhóm du đãng của anh đụng độ với một
nhóm du đãng khác trên tỉnh, anh có đâm chết một người; đồng
thời anh cũng bị chém một nhát dao trên mặt. Một vết thẹo dài 2
phân tây chạy từ một bên sống mũi ra gò má bên phải làm cho anh
có cái biệt hiệu Quang “thẹo” từ đó. Anh ở tù vài năm, nhờ gia
đình chạy chọt tiền bạc cho nên được tha ra sớm hơn thời gian tù
mà tòa án đã xử. Vả lại, người bị anh giết cũng là du đãng, nên
chính quyền tỉnh có vẻ đối xử nhẹ tay với anh. Sau khi ra khỏi
tù, anh đã đi làm thợ đóng giầy một thời gian. Cho đến khi
chương trình làm đường xuyên tỉnh được khởi sự, công ty thiết
lập đường xá sai người đến tuyển mộ anh ngay tại tiệm đóng giầy
mà anh đang làm. Có lẽ cái bản án giết người của anh đã được xem
như một cái bằng tốt nghiệp trường chuyên môn và cái vóc dáng dữ
dằn của anh đã làm anh là một ứng viên rất giá trị không thể
thiếu được trong ban điều hành của công ty làm đường trong công
việc điều khiển đám thợ phần lớn là du đãng vườn, du đãng đường
hẻm và cướp cạn vô trách nhiệm. Nghe nói công ty đã trả anh một
số lương rất hậu mà anh từ chối không nổi.
4.
Vì nhà cô Hằng có giếng nước và máy bơm cho
nên thợ làm đường thường hay xin vào khuôn viên nhà cô Hằng để
xin nước uống, rửa tay chân hay rửa dụng cụ.
Một thời gian sau, người dân xã Mỹ Thạnh rất
ngạc nhiên khi thấy một sự thay đổi không thể tưởng tượng được.
Đó là cảnh cô Hằng nắm tay anh Quang thẹo đi dung giăng dung dẻ
trên các con đường mòn trong xã ! Cô Hằng và anh Quang cũng
nhiều lần nắm tay nhau đi ra chợ xã mua rượu, thịt, rau mắm. Căn
nhà âm u của cô bỗng nhiên thấy có nhiều ánh đèn sáng vào buổi
tối. Hình như cô Hằng có mở tiệc tùng ăn uống và người ta thấy
có bóng dáng anh Quang thẹo ra vào căn nhà năm gian ngói xám của
cô thường xuyên vào buổi tối sau giờ làm việc.
Các thợ cầy còn nhận thấy là cô Hằng bắt đầu
có trang điểm phấn son trên mặt. Da mặt cô đã bớt xám và mái tóc
của cô đã được chải chuốt gọn ghẽ hơn. Thêm nữa là tính tình của
cô đã thay đổi hẳn. Cô Hằng có vẻ hòa nhã và khoan dung hơn đối
với họ hơn. Đôi khi cô còn gởi tặng họ quà cáp mỗi khi gia đình
họ có chuyện vui hoặc chuyện buồn. Dân Xã Mỹ Thạnh đồn với nhau
là Cô Hằng đã yêu anh Quang thẹo. Đã có lần chính cô Hằng đã
buột miệng khoe với đám thợ cầy là cô sắp lấy chồng. Quả thực
tình yêu và chỉ có tình yêu mới cải hoá được con người một cách
toàn diện và mau chóng như vậy!
5
Năm tháng sau, con đường nhựa chạy qua xã Mỹ
Thạnh đã được hoàn tất. Đám thợ làm đường đang lục đục, hì hục
di chuyển các xe cộ và dụng cụ ra khỏi địa phận xã. Căn lều điều
hành cũng được hạ xuống và cuộn lại. Chỉ trong 3 ngày sau, dân
xã Mỹ Thạnh không còn thấy bóng dáng một anh thợ làm đường nào
cả. Sự bình thản và yên lặng đã trở lại với đời sống của dân xã
Mỹ Thạnh.
Nhưng cái thiếu xót lớn lao nhất trong tâm
trí của dân xã Mỹ Thạnh là sự “nắm tay” của cô Hằng và anh Quang
thẹo đi bộ trên đường lộ hoặc ở chợ Xã. Người ta không thấy anh
Quang thẹo trở lại để thăm cô Hằng, nói chi đến chuyện cưới cô
Hằng. Cô Hằng lại trở nên ít nói, cau có, khó khăn như ngày nào!
Dáng người cô có vẻ gầy gò hơn và mệt mỏi hơn lúc con đường nhựa
của xã được khởi sự.
Chỉ trong vòng một vài tháng sau đó cái mái
tóc đen sơ xác của cô biến thành bạc trắng. Căn nhà năm gian
ngói xám đã mất hẳn ánh đèn vào buổi tối. Cái bóng tối ảm đạm đã
trở lại bao phủ cuộc đời của cô qua nhiều năm sau đó.
6.
Khoảng ba năm sau, trong một ngày trở trời,
mưa gió bất thường, ông Tám người quản gia trung thành của gia
đình cô Hằng đột nhiên xuất hiện tại trụ sở hội đồng Xã và báo
cáo với hội đồng Xã là cô Hằng đã qua đời tối hôm qua. Ngay sau
khi khai báo, ông Tám quản gia đi mất tăm không để lại dấu vết
gì cả. Hội đồng Xã cố gắng tìm cách liên lạc với ông Tám, nhưng
không thể nào tìm ông Tám ở đâu nữa!
Dầu sao đi nữa, cô Hằng đã chết và đã có
người thông báo cho Xã. Vì cô Hằng là người thừa tự duy nhất còn
lại của gia đình ông Hai Thiều và không có thân nhân gần nào để
lo lắng việc chôn cất cho nên hội đồng Xã không có cách nào khác
hơn là phải lập một ủy ban để lo liệu việc chôn cất cho cô Hằng.
Vào giữa trưa ngày hôm sau, ba người của “Ủy
Ban Chôn Cất” đi vào căn nhà năm gian ngói xám. Ở đây có sự lạnh
lẽo kỳ lạ tỏa ra làm mọi người phải nổi da gà và đi sát với nhau
cho yên tâm hơn. Cánh cửa chính của căn phòng ngủ lớn được mở ra
và nó phất lên một lớp bụi dầy. Căn phòng có thoang thoảng mùi
nước hoa rẻ tiền hòa lẫn với mùi đất ẩm. Căn phòng ngủ đã được
trang trí một cách vụng về như là phòng của cô dâu mới về nhà
chồng. Vài tấm màn màu hồng trên các khung cửa đã phai nhạt, một
vài cây nến có trạm khắc hình trái tim và hoa hồng còn để trên
kệ. Trên cái bàn phấn cũ kỹ sát cái giường ngủ lớn, người ta
thấy một ít nữ trang của phụ nữ, một cái kẹp tóc, một cái đồng
hồ đeo tay đàn ông, một hộp thuốc cạo râu và dao cạo râu.
Dưới đất, ngay phía dưới bàn phấn, có một đôi
giày da đàn ông và một đôi vớ có dính vết đất dơ vất ở bên cạnh.
Nhờ vài tia sáng mặt trời chiếu xuyên qua những khe cửa sổ đóng
chặt, người ta thấy xác cô Hằng nằm xích qua một bên của cái
giường ngủ lớn chứ không nằm ở giữa. Hai bàn tay cô đan lại với
nhau và để trên bụng. Miệng có há mở nửa chừng như muốn nói thêm
một vài lời nhưng tử thần không cho phép. Ở bên cạnh cô, trên
giường, mọi người đều kinh hoàng nhìn thấy một thi thể đã mục
nát chỉ còn lại xương trắng lồng bên trong một cái áo thun trắng
đã đổi thành màu đất và một cái quần cụt màu khaki. Cái sọ người
với hố mắt sâu hoắm đè trên cái gối hoa và để lại một vết trũng
trên đó. Cũng trên vành gối hoa này, một vài dúm tóc đen ngắn
nằm rải rác. Bộ xương nằm bình thản, thẳng thắn như đang ngủ một
giấc ngủ ngon dài, không muốn thức dậy.
7.
Theo sự điều tra của ủy ban an ninh Quận sau
đó, bộ xương của xác chết và các vật dụng đàn ông trong phòng
ngủ của cô Hằng là của anh Quang thẹo. Thật là bẽ bang ! Cô
Hằng, trong suốt cuộc đời của cô, chưa hề yêu ai bao giờ; ngoài
cái tình thương cha con mà cô đã mất đi lâu rồi. Trong một hoàn
cảnh thật ngang trái, cô đã gặp và yêu anh Quang thẹo một cách
say đắm, chân tình. Sau khi bố cô chết, và hội đồng Xã lấy xác
bố của cô ra khỏi nhà, cô tìm thấy ở anh Quang thẹo một cái tình
yêu duy nhất và cái hy vọng cuối cùng của cuộc đời cô.
Có lẽ, sau khi anh chàng Quang thẹo quyết
định không lấy cô, mà muốn tiếp tục đi theo toán thợ làm đường
để xây dựng đoạn đường mới ở xứ khác. Anh Quang thẹo có thể sẽ
lại gặp và kết tình với phụ nữ ở xứ khác giống như trường hợp
anh đã gặp cô ở xã Mỹ Thạnh này. Cô đã xếp đặt, mời anh Quang
thẹo dự một bữa tiệc rượu cuối cùng với cô trước khi hai người
chia tay nhau. Trong bữa tiệc rượu say sưa này cô đã đầu độc anh
Quang thẹo bằng thuốc giết chuột để anh Quang thẹo mãi mãi ở lại
làm người yêu của cô. Trong suốt ba năm, kể từ khi cô đầu độc
anh Quang thẹo cho đến ngày cô trút hơi thở cuối cùng, mỗi đêm
cô Hằng đã nằm bên cạnh cái xác chết của người yêu muôn thuở
nầy.
Hôm nay, cô Hằng Mỹ Thạnh đã thật sự ra đi để
được gặp lại người mà cô thật lòng yêu dấu. Cô sẽ lại được nắm
lại bàn tay thân mến ngày nào; sẽ được mãi mãi ở bên cạnh người
yêu, không còn cái gì có thể làm xa lìa được nữa
“Làm sao giết được
người trong mộng?
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng? ”
(Hàn Mặc Tử - Lang Thang)
Trần Văn Giang
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|