|
Thắng lái xe thật nhanh vào bãi đậu xe, tìm
một chỗ đậu rồi vội vàng cuốc bộ vào phía trong nghĩa trang.
Thầy Minh-Mẫn đang đọc kinh, và lễ hạ huyệt đang tiến hành.
Đây là đám tang mẹ anh Huy, một người bạn
thân nối khố của Thắng. Bà cụ thương Thắng như con đẻ. Hồi hai
đứa còn đi học, Thắng ăn ngủ ở nhà Huy như nhà mình. Mỗi lần có
nấu món gì ngon, bà cụ vẫn thường gọi Thắng đến ăn. Từ những chỗ
thân tình đó, Thắng không thể không đến dự lễ mai táng. Ngặt một
điều, Thắng mới đổi về Orange County từ Boston được hơn 3 tuần,
làm việc cho hãng mới được một tuần. Lễ di quan của cụ lại nhằm
ngày trong tuần, phải làm việc. Thắng không thể xin nghỉ làm
nguyên ngày được, mà chỉ xin phép về sớm hai giờ đồng hồ để dự
đám lễ chôn cất.
Mọi người đưa đám đứng chung quanh chỗ đặt
quan tài thành nhiều vòng. Thắng vì đến trễ, không tiện chen đi
vào cho gần chỗ đặt quan tài, nơi gia đình anh Huy đang đứng, mà
chỉ đứng ở vòng ngoài cùng nhìn vào.
Nắng tháng tám ở nam California vào 2 giờ
chiều thật cao và nóng. Mồ hôi Thắng bắt đầu chẩy ra rất nhiều
trên trán và cổ. Thắng đành phải bước qua một chỗ bóng cây nhỏ
gần đó để lấy chút gió mát. Cũng dưới bóng cây đó, Thắng nhận ra
một bóng dáng quen thuộc của một thiếu nữ mặc áo dài trắng nhìn
Thắng tủm tỉm cười. Dáng của cô thiếu nữ chẳng những quen thuộc
mà hình như đang có vẻ đứng chờ Thắng đã từ lâu rồi.
Thắng bật nói khẽ:
- Trời đất ơi! Phuơng Trang đó hả ? Lâu quá
mình không gặp nhỉ! Phuơng Trang cũng quen gia đình anh Huy ?
Phuơng Trang có mạnh giỏi không?...
Thắng định hỏi thêm nữa, nhưng anh phải tự
chế, ngừng lại vì thấy mình hỏi nhiều quá. Phải để cho cô bạn
gái cũ nầy có dịp trả lời đã. Sự tất bật của Thắng không phải là
quá đáng! Thắng đã xa cách Phương Trang có đến gần mười năm rồi
còn gì? Kể từ khi hai đứa giận nhau và ở xa cách nhau cả vài
ngàn dặm! Vì đang ở ngay giữa đám ma, nếu không, có lẽ Thắng đã
không ngăn cản được mình đưa hai cánh tay ra ôm ngang hông
Phuơng Trang như là lúc hai người vẫn là nhân tình gặp nhau thuở
nào!
Phuơng Trang cười dịu dàng lộ một cái má lúm
đồng tiền ở má bên phải thật duyên-dáng.
- Phuơng Trang vẫn mạnh nhưng không giỏi
Thắng à! Còn dở lắm. Thắng lúc này ra sao? Ngọn gió nào đưa đã
Thắng trở về miền nắng ấm Cali nầy vậy?
Thắng thấy lòng rộn ràng khôn tả. Hình ảnh,
kỷ niệm của những năm cũ chợt mở ra từ trí nhớ của Thắng sống
động như mới ngày hôm qua. Mười năm trước, Thắng tốt nghiệp từ
USC về ngành hoá học. Thắng gập rất nhiều khó khăn tìm việc làm
sau khi ra trường. Chỉ có duy nhất một Công Ty bào chế thuốc tây
ở New York cho Thắng việc làm. Thắng định bụng là tạm từ giã
Phuơng Trang để theo đuổi cơ nghiệp ở New York trong một thời
gian ngắn, lấy kinh nghiệm rồi lại trở về nam California tính
chuyện gây dựng gia đình với Phương Trang. Dự tính là như vậy,
nhưng định mệnh đã đưa đẩy cuộc đời của hai người về hai ngả
khác nhau. Chuyện vợ chồng còn phải do duyên số. Thắng vẫn nghĩ
như vậy.
Thế rồi, phần thì xa mặt cách lòng, phần thì
những khó khăn của cuộc sống làm cho tính tình của tuổi trẻ dễ
nóng nẩy. Hai người có nhiều chuyện giận dỗi nhau chẳng đáng gì
cả. Chuyện này nối tiếp qua chuyện khác, không ai đủ sáng suốt
hay kiên nhẫn tìm hiểu kỹ lý do tại sao? Rồi hai đứa vội vàng
cắt đứt liên lạc và “anh đi đường anh, em đi đường em” chỉ vài
tháng sau khi Thắng qua làm việc ở New York. Một năm sau Thắng
lại đổi về làm việc ở Boston cho một hãng bào chế thuốc tây khác
với một số lương cao hơn. Thắng hoàn toàn mất liên lạc với
Phương Trang kể từ đó. Sống tại Boston, Thắng có quen biết một
vài cô bạn gái khác, nhưng tất cả đều chẳng đi đến đâu cả. Thắng
vẫn còn độc thân vui tính!
Sau một thời gian dài mười năm sống và làm
việc ở miền Đông Bắc Hoa Kỳ, Thắng thấy nhớ cái nắng ấm của miền
nam Cali và đi đến quyết định trở về sống và làm việc ở nam
Cali. Hôm nay, dưới cái bóng cây nhỏ bé, tại một đám tang giữa
nghĩa trang buồn này, Thắng gặp lại người tình cũ như đất nóng
khô hạn lâu ngày được cơn mưa rào và gió mát. Ý định viết tiếp
cái đọan kết của bài thơ tình dang dở chợt bừng sáng lên tâm trí
của Thắng. Phương Trang trông vẩn tươi trẻ như một quả táo
chín. Nhất là mùi hương thơm. Mùi hương thơm quen thuộc ngày
nào! Mùi thơm của quần áo mới vừa lấy trong tủ ra! quấn quyện
bay theo làn tóc và tà áo của Phương Trang làm Thắng ngơ ngẩn,
có thể quên tên, quên tuổi tác và đường về nhà của mình.
Thắng nói chuyện một cách vui vẻ, ân cần:
- Mười năm trôi qua mà Phương Trang không
thấy thay đổi một chút nào. Có lẽ còn đẹp hơn là khác! Thế
Phuơng Trang đã tìm ra đồng tiền của má lúm bên trái hay chưa?
Phuơng Trang ranh mãnh trả lời:
- Phuơng Trang biết mà! Thế nào rồi Thắng
cũng phải trở lại. Nhưng buổi gặp gỡ hôm nay thật là lạ nhỉ!
Đồng tiền mà Thắng hỏi, làm sao tìm lại được? Phuơng Trang đã
đưa cho Thắng bỏ vào cái máy đậu xe ở bãi biển hôm hai đứa đi
dung-dăng-dung-dẻ lần đầu tiên ở bãi biển Santa Monica rồi còn
gì!
Gió mát thổi đến hàng lọat. Mùi thơm của tóc,
áo và của quần áo mới lại bay lên ngào ngạt làm Thắng càng thêm
ngây ngất, quên hẳn là mình đang đứng giữa nghĩa trang, đang dự
lễ hạ quan của một người than quen.
Đột nhiên, Phuơng Trang nhìn vào đồng hồ đeo
tay của mình rồi nói vội vàng:
- Thôi chết rồi! Phuơng Trang có chuyện gấp
lắm phải đi ngay! Phuơng Trang sẽ gặp lại Thắng sau và mình sẽ
nói chuyện thật nhiều nhé!
Chưa kịp để Thắng có phản ứng, Phuơng Trang
đã thoăn thoắt đi xuyên qua đám đông người và mắt dạng.
Thắng ngây người ra trong một vài mươi giây
mới hoàn hồn. Thắng tự trách mình thật vô ý đã quên không hỏi số
điện thoại và địa chỉ mới của Phương Trang để có cách liên lạc
lại với Phương Trang. Thắng đành quay trở lại, cố gắng chú tâm
theo dõi việc chôn cất mẹ anh Huy, nhưng tâm tưởng của Thắng để
ở một nơi nào đó? Sau khi nói lời chia buồn, hỏi thăm gia đình
anh Huy, Thằng lái xe ra về với một tơ vương còn nặng trĩu trong
lòng.
Cũng trong tuần đó, Thắng tham dự một bữa
tiệc tiếp tân đám cưới của một người bạn vào tối Chủ Nhật tại
nhà hàng “Seafood World” ở Westminster. Tình cờ Thắng gặp Bảo là
người em trai của Phương Trang tại nhà hàng này. Thắng tự nhủ là
mình không thể bỏ lỡ cơ hội hỏi thăm về Phương Trang lần này.
Sau khi chào hỏi Bảo qua loa, Thắng nói:
- Thứ năm vừa rồi, anh đi đám ma chôn cất mẹ
một bạn thân ở nghĩa trang “Đồi Hoa Hồng” anh có gặp chị Phương
Trang của Bảo ...
Chợt Bảo nhìn Thắng với cặp mắt hơi là lạ:
- Thế anh có hỏi chị Trang số “lottery” của
tuần này không?
Thắng không hiểu câu hỏi của Bảo nên nói:
- Chị Phương Trang có biết gì về “lottery” mà
anh hỏi?
Bảo nói với giọng buồn:
- Chị Phương Trang đã chết tám năm rồi, và
chị Trang cũng được chôn ở nghĩa trang “Đồi Hoa Hồng.”
Thắng bàng hoàng như đứa trẻ lạc đường Chàng
đọc thầm một câu kinh cứu rỗi cho người với tóc áo thôi bay.
Thắng tự hỏi không biết có nên nhờ Bảo gọi dùm “911” hay không?
…
T.B. Bài này được viết theo một câu chuyện
thật của một người bạn và theo ý của những giòng thơ, nhạc sau
đây:
Chim lạc bầy thương
cây nhớ cội
Người xa người tội lắm
người ơi
Thà rằng không biết thì
thôi
Biết rồi, mỗi đứa một nơi
cũng buồn.
(Ca Dao)
Đèn Sài-gòn ngọn xanh
ngọn đỏ
Đèn Mỹ-Tho ngọn tỏ ngọn
lu
Em về em học chữ nhu
Chín
trăng em đợi, mười thu em chờ
(Ca Dao)
Mai ta chết dưới cội
đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu
(Phạm Thiên Thư – Tìm
Động Hoa Vàng)
Xuân hồng có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi hoa thắm cài đầu
Đi đuổi bướm vàng bên nội
Hè đỏ có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi khăn thắm quàng đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối
Thu biếc có chàng tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi tóc xõa ngang đầu
Đi hái tình sầu trong núi
Đông xám có chàng
tới hỏi
Em thơ, chị đẹp em đâu ?
Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Đã ngủ trong lòng mộ
tối
(Huyền Kiêu – Tiếng Sầu)
Người từ ngàn dặm về mang
nổi sầu
Nhịp cầu ô-thước hẹn đến
mai sau
(Lời Nhạc – Bài “Thu Sầu”
của Lam Phương)
Ta tìm em như tìm lá diêu
bông
Không thấy lá chỉ gặp hoa
với cỏ
Không gặp em, chỉ gặp
người xa lạ
Nên suốt đời ta làm kẻ đi
rong
Kẻ đi rong suốt đời đi
tìm mộng
Mộng
bạn đầu như lá diêu bông
Em ơi em đừng vội lấy
chồng
Chờ ta nhé trăm năm rồi
cũng gặp
(Lời nhạc – Bài “Lá Diêu
Bông” do Quang Linh trình bày)
Trần Văn Giang
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|