|
- “Biết rồi, khổ lắm, nói mãi !!!”
Nhà cháu không biết các cụ “độc thân vui
tính” có can đảm, uống thuốc liều nói với người yêu thơ mộng
“lời yêu” này hay không ? Riêng với các cụ khác đã lập gia đình
rồi thì có lẽ cụ đã phải nói với bà xã câu này không biết là lần
thứ mấy (ngàn) rồi ?
"Thương
em thì thương rất nhiều mà duyên kiếp lỡ làng dzồi…”
Nếu cụ ngồi “nhìn ra,” cụ tự cảm thấy tội
nghiệp cho thận phận làm “chủ gia đình” của cụ. Cụ nhớ lại, sau
câu hỏi ngắn ngủi của Linh mục chủ hôn :
“Giu-Se Nguyễn Văn Ngố, anh có nhận Maria
Trần Thị Mẹt làm vợ và hứa sẽ chung thủy thương yêu Maria Trần
Thị Mẹt lúc thịnh vượng cũng như lúc gian nan; lúc bệnh họan
cũng như lúc khỏe mạnh; và sẽ tôn trọng Maria suốt cuộc anh hay
không ?”
Chính bản thân cụ đã “hồ hởi” mau mắn đồng ý
với câu hỏi “rất phức tạp khó hiểu” này của Linh mục chủ hôn [Rõ
ràng là cụ tự nguyện mà ! Có ai đe dọa, bắt buộc hay ép hôn cụ
đâu ?] với một câu trả lời chắc nịch như đinh đóng cột vỏn ven
chỉ có hai chữ : “Dạ có ! (I do!)” Sau khi phát ngôn hai chữ
ngắn ngủi này, cũng lại chính cụ cũng đã phấn khởi “bút sa gà
chết” ký vào tờ giấy “hôn(g) thú (No-Fun License / Certificate)”
liền mờ lị ! Tờ giấy “hông thú” này đã tức thời biến thành một
bản án (chung thân) dài suốt cuộc đời của cụ. Cụ có lẽ cũng
nhận ra là “ngày hợp hôn” là cái mà bà xã cụ đồng ý với cụ lần
cuối cùng !
Giờ đây, cụ mới thấy là :
“… đường vào tình yêu
có trăm thằng điên, có vạn thằng khùng !!!”
Hay là :
“… yêu là chết ở trong
lòng một ‘đống !’ ”
Có nhiều cụ nản qúa, thắc mắc là :
“Hồi tui mới gặp bả, sao bả ăn nói dễ thương,
ngọt ngào êm ái quá; mà sao bây giờ bả gắt gỏng khó chịu với tôi
như dzị ?”
Có gì là lạ lùng đâu! Thì cụ cứ thử so sanh
cái xe “lếch xịt (Lexus)” của cụ lúc còn mới “cáo cạnh” lái ra
từ “dealer,” đến bây giờ cái “lếch xịt” đã chạy gần 200 ngàn
miles [và đã bị “quẹt” 4, 5 chỗ] thì tiếng kêu và hình dạng của
nó khác nhau ra nàm thao ???
Thôi cụ cứ yên chí “xử lý” câu châm ngôn :
“Làm trai cho đáng nên
trai
Vợ gọi thì dạ ! bẩm bà
tui đây!”
Thì mọi việc sẽ êm xuôi cả. Sau cơn mưa trời
lại tối có sao đâu ! (dĩ nhiên là tối là có sao chứ !!!) Bằng
không thì chỉ có nước vái trời :
“Con quì lạy Chúa trên
giời
Sao cho con đánh
[võ mồm !]
được người con yêu
Đời con đau khổ đã
nhiều
Từ sau khi ‘cưới’ đủ
điều đắng cay…”
“… bởi dzì con không
đánh bả thì bả cũng đánh con …”
Vâng, ở cái xứ sở tự do quá trớn này thì cụ
chịu khó đánh “võ mồm” thôi. Còn các thứ “đánh” khác gây nhiều
phiền tóai và án phí tốn kém lắm đấy nhá cụ !
Cụ lại nhận xét có điều lạ lùng là ngòai cái
“tổ lạnh” của cụ, cụ không thấy bà xã ca cái bài quen thuộc “con
thuyền không bến ! thuyền ai lờ lững trôi theo dòng…” này dzí ai
hết trơn hết trọi !!!
Dạ thưa cụ, bà xã cụ đâu có ngớ ngẩn và chậm
tiêu như cụ. Ở sở làm, làm việc có ăn lương, không phải là đi
làm “dùm,” hay là mần việc thiện công qủa. Công việc được giao
phó, cũng như thời giờ phải hòan tất đã rõ rệt, không lo làm mà
cứ lo bận rộn hát bài trường ca “hồn vọng phu” thì chẳng mấy
chốc bà xã của cụ sẽ được lãnh 2 cái checks một lúc ( 1 check
cho lương tuần này cộng với 1 cái check cuối cùng !) Sẽ phải
trình diện sở thất nghiệp lẹ.
Vẫn cố gỡ gạc, chưa chịu thua, cụ “théc
méc:”
“Ừ …ừ… Nhưng còn đối với anh, chị, em , họ
hàng hay bạn bè, bả đâu có sợ bị mất việc mà sao bà xã tui cũng
lại không đơn ca cái bản nhạc “cổ điển” đó với họ ? Mà chỉ ca
với một mình tui là tại sao ? Hay là tui bị kỳ thị ?”
Xin cụ thong thả uống hộ nhà cháu một ly trà
đá cho nó tỉnh táo lại cái đã ! Bởi vì đối với những người vừa
kể, nếu ca cái bài “điệp khúc cũ rích để mời hàng ế ẩm trong
phiên chợ chiều sắp tàn” đó nghe nó “dởm,” “vô duyên” lắm. Đó
là chưa nói sẽ có thể bị chửi, hoặc bị liệng guốc bể trán là
khác ! Ngòai ra đối với họ, bà xã của cụ không có cái ràng buộc
“quí hóa” như cụ đã “hoan hỉ” chấp nhận ký trong cái bản “hông
thú” giấy trắng mực đen rành rành. Bà xã không hề kỳ thị cụ mà
bà xã muốn bày tỏ cái “cảm tình đặc biệt” đối với cụ; bởi vì cụ
là người đắp chung mền và nằm cùng giường với bà xã trong cái
phòng ngủ, nơi đó bà xã cụ là người có thẩm quyền, ngày cũng như
đêm, điều khiển tất cả mọi họat động, lưu thông. Ngòai phòng
ngủ ra, cũng chính bà xã cụ là người đứng tên các giấy chủ quyền
của các động sản, bất động sản mà cụ đang có, đang dùng ! Quyền
“dân chủ” mà cụ hằng kêu gọi chỉ là “bánh vẽ,” “nói cho dzui rồi
bỏ” thôi. Trong nhiều trường hợp, cụ nhận thấy bà xã cụ “hành
xử” không khác gì một “thành phần quá khích,” một tay “phát xít”
hay tệ hơn nữa là cái đám gọi là “dân làm chủ, nhà nước xử lý !”
nữa. Hơn thế nữ, đôi khi cụ cảm thấy bà xã cụ đối xử với cụ y
như mẹ gìa của cụ đối xử với cụ dzị !!! Cụ nhiều lần điên tiết
lên rồi … lảng qua chỗ khác; tránh né “đương đầu” trực tiếp với
bà xã !!! Cái hôn nhân, gia đạo của cụ dường như phải cần có
một cái “tuned up !” không thôi dám có ngày “banh trê” lắm !
Điển hình, bà xã cụ sẽ không màng, không để
tâm gì đến những dẫn chứng hiển nhiên đầy khoa học của cụ (ngọai
trừ những dẫn chứng khoa học có lợi cho bà xã…) Bà xã cứ việc
đưa ra “chỉ thị” cho cụ “thi hành” trước, sau đó bà xã sẽ tìm đủ
mọi cách để biện minh là “chỉ thị” đó đúng; không cần biết các
lời biện minh có lý, có tin được hay không ! Những điều (phụ)
đó không quan trọng đối với bà xã !
Sự “lải nhải, nói dở, nói dai, nói dài…” có
đủ kích thước. Có thể là một chuyện nhỏ dễ hiểu cho đến chuyện
lớn được thổi phồng cho lớn hơn không còn ý nghĩa gì cả ! Sự
“lải nhải” phải chăng cũng là dấu hiệu của tuổi gìa ? Bởi vì
tâm lý người già vẫn được hiểu là : “Những cái xấu mỗi ngày thấy
một tệ hại hơn – chuyện con cái hư hỏng, chuyện hao tiền tốn
của, thuế má cao, thời tiết khắc nghiệt, chính trị thối nát,
giáo dục và luân lý suy đồi, sức khỏe yếu kém…!” Theo như cụ
đang “nhìn ra,” phải thành thực mà nói là một số “lải nhải” có
thể hiểu được, chấp nhận được; còn lại, đại đa số đều là chuyện
nhảm nhí !
Cụ cho bà xã là :
“Nói xuôi cũng được, nói
ngược cũng hay”
Hay là :
“Nói đi cũng phải, nói
lại cũng dễ nghe”
Tại sao bà xã không nói ngắn nói gọn, nói rõ
ràng một lần rồi xong chuyện, hết phim; nói qua chuyện khác mà
cứ nói cò cưa như kèn đám ma làm cụ nhức cái đầu ?
Nhiều lúc cụ chỉ muốn hét lên :
“Nói người chẳng gẫm
đến thân,
Thử rờ lên gáy xem gần
hay xa.”
Hoặc là :
“Nói lời thì nhớ lấy
lời,
Đừng như con bướm đậu
rồi lại bay!”
Đôi khi cụ muốn mượn một ít lời của mẹ vợ để
nhắn vợ là :
“Con ơi mẹ bảo con
này,
Học ăn học nói cho tày
người ta
Con đừng học thói chua
ngoa,
Họ hàng ghét bỏ người
ta chê cười !”
“Nói với người khôn
không lại,
Nói với người dại
chẳng xong.”
Cụ đã “nhìn ra,” bây giờ mời cụ hãy “nhìn
vào” một tí xem sao !
Vâng ! Bà xã cụ cứ lẽo đẽo theo chân cụ “lải
nhải” hòai. Nhưng cụ hãy nhìn kỹ lại cụ xem cụ đã làm được
chuyện gì tốt cho gia đình cho vợ con chưa ? Những chuyện đại
lọai như :
-
Cụ đã dùng
buồng tắm và giữ sạch sẽ đúng cách vệ sinh hay không?
-
Cụ có lươm
nhặt báo chí mà cụ đọc xong hay không ?
-
Cụ đã bớt
chút thời giờ tán phét để cắt cỏ hay chăm sóc vườn tược quanh
nhà không ?
-
Cụ có đi đón
con ở teường học đúng giờ không ?
-
Cụ có giúp
đỡ bà xã chăm sóc lũ con cái nheo nhóc không ?
-
Cụ đã bỏ
thút thuốc (hay bớt uống rượu) chưa ?
-
Cụ đã bớt
xem TV hay bớt ngồi “ôm” máy computer mỗi ngày chưa ?
-
…
Cụ đang “bị” cụ bà “lải nhải” hay cụ đang
“được” cụ bà “nhắc nhở” công việc phải làm của cụ mà cụ làm
không đúng ? làm hòai chưa xong ? Sự lải nhải mà cụ vẫn hiểu là
: “chỉ kiếm chuyện,” “xài xể,” “bắt lỗi bắt phải,” hình như đâu
có phải là chuyện tự dưng hay đâu đó ở trên trời rơi xuống.
Chuyện có nguyên nhân đấy chứ lị ! Nếu cụ thấy là cụ đã vô tình
hay cố ý không “thi hành,” không “đáp lại” các lời “kêu gọi” của
bà xã thì cái chuyện “lải nhải” đâu có phải là “vô lý !” Bây
giờ xin cụ nghe và “đáp lại” các lời yêu cấu của bà xã thay vì
né tránh. Sự “đáp lại” đó có thể là một câu chắc nịch: “Không
(no way !)” “Không thể được (impossible !) !” Ít nhất bà xã cụ
cũng hiểu là cụ đã nghe rõ những cái gì bà xã cụ vừa mới nói hay
yêu cầu cụ làm.
Thôi bây giờ, nếu cụ đã “thông cảm” hơn một
chút rồi, xin cụ rang “anh dũng” lên một tí. Ráng giữ lời hứa
mà chính cụ đã đồng ý với Linh mục chủ hôn ngày trước (không
biết cụ còn nhớ hay không ?). Bởi vì thượng đế tòan năng rất
sáng suốt. Sau khi làm ra ông Adam xong, thượng đế thấy rõ ràng
là anh chàng Adam này sẽ chẳng làm được cái thể thống gì hết nếu
không có một người kè kè ở bên cạnh “giúp đỡ” và “nhắc nhở.” Sự
hiện diện của Eva (hay bà xã cụ) là như thế ! Nếu cụ giữ được
lời hứa thì chắc chắn cái gia đạo của cụ sẽ thắm thiết hơn, có ý
nghĩa hơn.
Sau đây nhà cháu mạn phép xin đóng góp, đề
nghị một vài ý kiến thô thiển hòan tòan dựa trên kinh nghiệm
“xương máu” của chính bản thân nhà cháu; hy vọng sẽ gíup cho cụ
phần nào :
-
Đừng để cho
các chuyện nhỏ bé quấy rầy và chồng chất lên trong đầu của cụ.
Bởi vì đến một lúc nào đó nó sẽ “nổ dzăng tùm lum !”
-
Nếu cụ bực
mình lắm về một chuyện gì, sau khi đã một lần đem ra “thảo luận”
với bà xã mà nếu thấy không thể giải quyết trong vòng 48 tiếng
thì nên cho cái chuyện đó “nước chẩy qua cầu” luôn cho nó tiện
sổ sách.
-
Nên giữ các
vấn đề gia đình giữa hai vợ chồng thôi nhé. Đừng dại mang thêm
nhân vật thứ ba vào [chẳng hạn mẹ vợ, chị vợ hay bạn thân chẳng
hạn...]
-
Đừng lôi
chuyện qúa khứ vào sự tranh luận của vợ chồng xẩy ra ngày hôm
nay. Không có ích lợi gì cả !
-
Cụ chịu khó
nghe cho rõ. Nhìn thẳng vào bà xã khi cụ phải phân trần để xem
phản ứng va cử chỉ của bà xã như thế nào.
-
Đừng chỉ
trích bôi nhọ lẫn nhau. Quỷnh lắm !
-
Cởi mở, sẵn
sàng xin lỗi và cũng sẵn sàng tha thứ.
-
Khi bất đồng
ý kiến với bà xã, cụ phải “nhìn ra” lẫn “nhìn vào.” [Cụ muốn
hiểu sao cũng được tùy ý !!!]
-
Điều sau
cùng [cũng gọi là “tối hậu !”] : “Gỉai quyết chuyện ‘cơm không
lành canh không ngọt’ trong gia đình không phải để cụ thắng bà
xã; mà gỉai quyết để duy trì cái gia đình thân yêu mà cụ và bà
xã đã bỏ ra không biết bao nhiêu công lao xây dựng.”
Chuyện “bất đồng ý kiến” trong gia đình không
phải là vấn đề; gia đình nào cũng phải có ! Hôn nhân, cũng như
mọi liên hệ tình cảm khác của cuộc sống, nhất là giữa hai người
sống bên cạnh nhau mỗi ngày, mỗi giờ phải có những lúc như vậy
không thể tránh được.
Nhà cháu chỉ khẩn khỏan xin cụ ông và cụ bà
nhớ cho 2 câu :
“Lời nói chẳng mất
tiền mua,
Liệu lời mà nói cho
vừa lòng nhau”
Thân mến.
Trần Văn Giang
Ý
kiến, phê bình xin gửi về:
tranvangiang@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|