|
Nói
về tâm trạng buồn, về cảm xúc mênh mang, nỗi buồn man mác thì
mới đây tôi đã tìm gặp được trong truyện cuả Nguyễn Ngọc Tư. Tôi
mua tập truyện "Cánh đồng bất tận", do Nhà Xuất Bản Trẻ phát
hành, khi đi quanh khu bán sách báo, nổi tiếng là rẻ, được đông
đảo du khách người Việt chiếu cố ở Phố Nguyễn Xí gần Hồ Hoàn
Kiếm, Hà Nội. Giá bán ghi sau bìa sách là 27.000 đ. (khoảng 2
đô-la Úc), nhưng giá thật còn rẻ hơn thế. Từ lâu tôi đã có dịp
đọc lướt qua về những mẩu chuyện viết quanh nhà văn nữ này,
nhưng chưa lần nào tôi thật sự đọc văn, đọc truyện của cô.
Nguyễn
Ngọc Tư là một trường hợp tài năng không đợi tuổi. Cô bắt đầu
viết truyện ngắn khi mới 16 tuổi. Năm nay cô 30 tuổi, người Miền
Nam, ở Cà Mau. Truyện cô viết thường có văn phong nhẹ nhàng, từ
ngữ sử dụng rất “Nam Bộ”, lời lẽ bình dị, còn bố cục thì khá lạ,
với những chi tiết mới mẻ đan xen, chồng chéo, đa tầng, đột
ngột, trong lúc câu chuyện diễn tiến, trải rộng. Truyện cuả cô
thường bắt người đọc phải suy ngẫm, suy diễn chứ tác giả không
"làm cỗ sẵn" mời độc giả "xơi". Nếu chưa quen, đọc không kĩ,
không tập trung, không chú í thì người đọc có thể thấy hơi khó
chịu, hoặc bị lạc đâu đó mà có khi phải đọc lại. Các nhân vật
trong truyện có đối thoại linh động, dí dỏm, biểu lộ trong suy
nghĩ, trong hành động cho thấy tâm lí cuả họ giản dị đấy mà cũng
vô cùng sâu sắc đấy. Có chỗ cô còn nhân cách hóa “con vật cưng
chiều” (pet) để tạo nên đối thoại giữa “vật” với “người”. Đa số
câu truyện kể được dàn dựng trong những cảnh nghèo với sông
nước, cánh đồng, con đò, ghe xuồng, chòi lá, đàn vịt, v...v...
và xoay quanh những người nghèo với cuộc tình ngang trái, dang
dở, tan tác, chia li, ngậm ngùi…
Truyện "Cánh đồng bất tận" là câu chuyện chính, dài nhất, li
kì nhất, sau cùng nhất (trang 154-213), trong tập truyện gồm
"những truyện ngắn hay và mới nhất" có tổng số 14 truyện, với đề
tựa lần lượt như sau:
(1)
Cải ơi! (Hey Cai!): Tiếng kêu vô vọng của người cha bỏ nhà
lang thang theo gánh hát dạo để đi tìm đứa con riêng của vợ
mình;
(2)
Thương quá rau răm (Enchanted love): Tình yêu mới chớm trong
lòng cô gái nhỏ thì cũng đúng là lúc người cô yêu như đã vô tình
“chợt đến rồi đi”’;
(3)
Hiu hiu gió bấc (A northerly breeze): “Ngậm bồ hòn làm
ngọt” để cho người mình yêu đi lấy chồng, nhưng người đi vẫn nhớ
và người ở lại vẫn thương;
(4)
Huệ lấy chồng (Hue gets married): Nghèo không phải là cái
tội, mà hoá ra lại là cái tội, cái nguyên nhân gây đổ vỡ cho
tình, để nàng phải đi lấy chồng, mà tình vẫn còn vương;
(5)
Cái nhìn khắc khoải (An anxious look): Cưu mang một phụ nữ
bị tình phụ bơ vơ trên bờ sông vắng, người đàn ông goá vợ chỉ có
thể thương nàng như thương cô em gái;
(6)
Nhà cổ (The old house): Trong căn nhà cổ, hai anh em cùng
yêu một cô gái mồ côi chung nhà, người anh lấy cô làm vợ, còn
người em bỏ nhà đi xa, để lại mối tình thầm kín cho cô gái nhỏ
hàng xóm, cách ngăn chỉ bởi một hàng rậu thưa;
(7)
Mối tình năm cũ (Yesteryear love): Chuyện phim tài liệu về
đời cuả một liệt sĩ, chỉ thực hiện được vào phút chót, vì người
yêu cũ của vị anh hùng kia trước đó không được chồng mình cho
hợp tác;
(8)
Cuối mùa nhan sắc (Faded beauty): Cô đào đẹp vang bóng một
thời vẫn in dấu hình bóng chàng kép đã gây sóng gió cho cô thuở
nào, nhưng sau mấy chục năm khi gặp lại nhau, cả hai đều thất
vọng, mỗi người mỗi cách;
(9)
Biển người mênh mông (An immense sea of people): Hai tâm hồn
cô độc, một già một trẻ, gặp nhau, an ủi lẫn nhau, để rồi sau
cùng lại mỗi người mỗi ngả, cô đơn giữa giòng người;
(10)
Nhớ sông (Missing the river): Ấn tượng về người mẹ bị chết
đuối trên vàm sông đã hằn sâu trong lòng người con gái bé bỏng
ngày ấy nỗi nhớ dòng sông, con thuyền mà nàng suốt đời mang
theo;
(11)
Dòng nhớ (Missing love): Tâm tưởng người chồng luôn hướng về
bến sông vì không quên được mối tình đầu dang dở đã tạo ra một
trạng thái tâm lí phức tạp cho vợ mình ngay cả sau khi ông mất;
(12)
Duyên phận so le (Unmatched destiny): Tình phụ, tình xù và
hậu quả xảy đến với người con gái ấy, nếu đem hết ra mà kể, thì
nỗi buồn ấy chắc sẽ đoạt chức vô địch chứ chẳng phải chuyện
chơi.
(13)
Một trái tim khô (A withered heart): Sau khi bị đâm chết
hụt, một phụ nữ bị mắc bệnh thần kinh, dửng dưng trước mọi
chuyện, nhưng sau khi khỏi bệnh, chuyện không ngờ là người yêu
cô rất mực và sẽ lấy cô làm vợ lại chính là kẻ đã gây thương
tích cho cô ngày nào;
(14)
Cánh đồng bất tận (The endless pasture):
Riêng
câu chuyện chủ đề cho tập truyện “Cánh đồng bất tận” (The
endless pasture), theo tôi, có khả năng trở thành một cuốn phim
hay nếu ai đó có tiền, có đạo diễn giỏi, có diễn viên tài. Mỗi
nhân vật trong truyện đều có cái độc đáo, cái sắc thái riêng của
mình. Cô gái điếm thì sành sỏi, biết mình biết người, sướng đấy,
khổ đấy (bị đánh cho nhừ đòn, xong còn bị người ta lấy keo dán
sắt bít vào chỗ kín, chỗ ‘kiếm cơm’ cuả cô). Người cha trong gia
đình vốn sống nay đây mai đó, nổi trôi sông nước, thì lạnh lùng,
tàn nhẫn, phũ phàng như để trả thù đàn bà. Người vợ của ông
“nghèo mà ham diện, đỏm dáng”, nàng đã bán thân đổi lấy vải đẹp
may áo, và sau cùng tự thấy mình lạc lõng trong chính gia đình
mình mà bỏ đi. Hai đứa con nhỏ, một gái một trai, sống âm thầm
với cha chúng trên chiếc ghe tạm gọi là nhà, không còn cách nào
hơn là tự đùm bọc, chia ngọt xẻ bùi với nhau.
Truyện
Cánh đồng bất tận có những “pha” giật gân như cảnh cô
gái đĩ bị đánh đòn hội chợ ngất xỉu rồi bị quăng lên khoang
thuyền, cảnh “hoan lạc”, kiểu “tiền trao cháo múc”, vụng trộm
giữa bà mẹ và người đàn ông lưng đầy nút ruồi mà hai đứa con của
nàng vô tình trông thấy. Còn có cảnh cậu con trai mới lớn bị xác
thịt dầy vò, đòi hỏi sinh lí mà sinh ra tức khí, giận dỗi đánh
đập không nương tay khi thấy hai con chó đang làm tình giữa
đường giữa chợ, có cả cảnh ông bố chứng kiến, và cố giải vây cho
cô con gái bị hiếp dâm tập thể giữa giòng sông cạn. Những
“scènes” như thế, nếu thực hiện được, sẽ bảo đảm nhiều phần trăm
là “ăn khách”.
Nhưng
Quí Vị, Quí Bạn ơi! Truyện đâu còn đó! Nói nhiều, Quí Vị lại
biểu tôi “bị ám ảnh” (obsessed) bởi chuyện “Năm Đinh
Hợi”. Để tìm hiểu thêm về nhà văn nữ đang được ưa chuộng này tôi
xin được trích dẩn bài “tạp ghi” (jottings) “Làm Sông”
của cô.
Nguyễn
Ngọc Tư tạp ghi về một nữ pháo binh anh hùng, vang bóng một
thời, nay được Uỷ ban xã cử chị chạy xuồng máy đưa một anh kí
giả và phóng viên chụp ảnh ghi lại chiến tích xa xưa. Khi nghe
đến viết phóng sự về nữ anh hùng, chị cười xòa, “Anh hùng gì,
mấy ông này cứ đem chuyện cũ nhắc hoài, mắc chán”:
Suốt
buổi sáng, người phụ nữ nhỏ nhắn này làm anh bất ngờ, thán phục,
nể sợ khi biết chị đã từng bắn cháy bốn tàu giặc trên sông Lớn.
Mắt anh níu lấy chi tiết đôi bàn tay gân guốc, một bên vai hơi
lệch như vẫn còn đang chịu sức nặng của những khẩu B40, môi mím
lại, cương nghị, tai không còn thính nhạy, thỉnh thoảng chị lại
ngơ ngác, “Hả? Chị điếc lắm, cậu phải nói lớn chị mới nghe
được”.
Chị vẫn
sống một mình, vì suốt thời chiến tranh, chắc chị chẳng rảnh
rang để hẹn hò . Chị chạy xuồng máy rất thành thạo, ôm cua ngọt
xớt qua những khúc quanh. Khi đến gần vàm anh mừng hớn hở khi
thấy xác tàu Mỹ. Anh ra hiệu chị dừng lại, vì anh muốn chụp bức
ảnh người nữ pháo binh bên khối sắt thép lạnh lùng kia, chị lại
cười, hỏi, “Cậu tính chụp hình bông súng hả? Ừ, khúc sông này mà
lên báo chắc đẹp dữ lắm”.
Anh
đứng dậy, trùng trình, chênh vênh nơi mũi xuồng, sững sờ nhận ra
vẻ đẹp của dòng sông. Bình dị. An nhiên. Tự tại. Hai bên bờ, dừa
nước chảy tràn. Cái dãy màu xanh miết, day diết lên chân trời
thi thoảng bị ngắt quãng bởi một cái bến sông…
Cảnh
sông nước cây cối đẹp đến độ, theo anh, ống kính máy ảnh
bất lực, không thể chuyển tải, không thu gọn được cái đẹp mênh
mang, sâu thẳm này trong một vài bức hình. Thế rồi, bỗng dưng
anh mơ màng như nghe thấy từ đâu vọng lại câu thơ:
“Sáng nay Bạch Đằng tạm quên mình làm sử để làm sông”.
Con
sông Lớn bây giờ cũng không thèm làm sử, hay nó đã thôi làm sử,
từ khi hết chiến tranh, nhưng mãi đến giờ con người cũng không
cho nó làm sông.
Câu
chuyện tiếp nối bằng sự chợt tỉnh của anh, khi phát hiện:
Chị
cũng đẹp, cũng dịu dàng, cũng rất phụ nữ. Đôi mày cong, ánh nhìn
trong, đuôi mắt hẳn rất sắc, mái tóc dài bới gọn sau ót chắc đã
từng đen buốt đến tận lưng. Chị nhỏ nhắn, mỏng manh đến mức anh
nghĩ chỉ cần dang tay ra, sẽ gói gọn chị vào lòng.
Và
chuyện kể tiếp:
…Và
bỗng dưng anh thấy day dứt cồn cào. Càng nhìn chị anh càng nhói,
đuôi mắt kia đã hằn vết chân chim, chưa từng được hôn, mái tóc
kia giờ chớm bạc, chưa một lần nào, chưa người đàn ông nào vuốt
nó, âu yếm chải nó trong những chiều phai. Và những lúc mỏi mệt,
cũng không có bờ vai rộng nào cho chị tựa vào. Chị thui thủi đi
qua tuổi xuân xanh của mình chỉ vì còn lắm người như anh, chỉ
nhìn chị như một anh hùng mà quên chị là phụ nữ.
Cậu
truyện kết thúc bằng lời tác giả nhắn nhủ ai đó đã:
Quên có
những con sông chỉ muốn làm sông, bình thường, suốt đời trôi
lặng lẽ…
Tôi
đang nghĩ kết luận cho bài “tạp ghi” này thì nhận được tiếng hát
“Non, je ne regrette rien” (Không, tôi không tiếc gì hết) của
Edith Piaf do nhà thơ/nhà văn trữ tình Đoan Trang Uyên Hạnh từ
Đan Mạch gửi cho tôi (và một vài người bạn khác của khoahoc.net
nữa chứ!). Tôi đã trân trọng gửi lời cám ơn đến chị bằng tiếng
Đan Mạch, và cũng còn cảm ơn chị về bài “Larmes de femmes”
(Nước mắt Phụ nữ) lồng trên màn ảnh với những bông hoa tươi
thắm. Qua những lời lẽ viết bằng tiếng Pháp, và lời dịch sang
tiếng Việt, trong “Slide Show” này, tôi đã coi như đồng í với
chị là đàn bà phụ nữ rất là đa hiệu. Nhưng sao không thấy Thượng
Đế nói: “Đàn bà sinh ra là để cho đàn ông “ăn mặn” hoặc ngược
lại.” Hay là tự nhiên là phải như thế rồi! Ấy vậy mà, tại sao
“mấy thằng ranh con” (tiếng Bắc rặt) thời tôi còn “bé bỏng thơ
ngây” ấy cứ ong ỏng hát chọc ghẹo phụ nữ có thể là đã lỡ độ xuân
thì:
Em
ơi đã mấy xuân rồi
Mà
chưa biết “đời” ra sao?
Đời
C’est la vie!
Tình
C’est l’amour
Tiền
C’est l’argent
Chết
C’est la mort.
Mấy
thằng quỷ này. Thiệt tình!
Trịnh Nhật
Sydney, Mồng 8 Tháng 3, 2007
Trở về Trang Chính |