|
Bài tường thuật về buổi
Liên hoan Văn học Quốc tế tại New York của
Trịnh Lữ ngày 5.5.2006, đặc biệt liên quan đến Dương Thu Hương, đã
gây sôi nổi trên diễn đàn talawas với những bài viết dài cũng như ý kiến ngắn
của các độc giả. Đa số bài viết tập trung vào nội dung những câu trả lời và vào
cá nhân nhà văn nữ phản kháng họ Dương, còn thiểu số tấn công nhận xét và vào cá
nhân của tường thuật viên họ Trịnh, cho rằng ông thiên lệch vì ông là người của
chế độ. Thực hư ra sao đã được ông phần nào trả lời trong
bức thư ngỏ sau đó.
Cá nhân tôi đặc biệt để ý đến nhận xét của ông Trịnh Lữ về khía cạnh phiên dịch
(dịch nói) cho cuộc hội thảo công khai, có thể đã được truyền thanh truyền hình
đó. Ông Trịnh Lữ cho chúng ta cái cảm tưởng ngay từ đầu về tính chất tài tử,
không chuyên nghiệp của người thông dịch là ông Nguyễn Quí Đức: “... lúc nào
tôi cũng có cảm giác anh đang làm một việc gì đó chưa đúng ý mình, và anh chỉ
làm cho vui vui thế thôi”. Ông Lữ tỏ ý nghi ngờ tính cách khách quan của
người dịch vì đã không lột tả được câu chữ và giọng điệu của người nói. Theo
ông, Dương Thu Hương nói một giọng rất khỏe và đanh qua hệ thống loa của phòng
họp: “Vì tôi chọn con đường làm giặc, nên biết rằng mình có thể chết bất kì
lúc nào”, mà Nguyễn Quí Đức, không hiểu vì lí do gì, lại dịch chữ ‘làm
giặc’ ấy của Hương là ‘trouble-maker’ thôi, chứ không phải là
‘rebel’. Ông viết tiếp: “Hay là anh cố tình làm dịu câu chuyện? Mà giọng
anh nghe thật mềm mỏng, như mấy làn sóng vội lan ra sau khi hòn đá ‘làm giặc’
của Hương vừa rơi xuống nước vậy”. Tôi đồng ý với ông Lữ là từ
“trouble-maker” (‘tên phá rối’) nghe hơi nhẹ, chỉ có thể coi tương đương với
từ “stirrer” hay “shit stirrer” (‘tên phá thối’) ở Úc, hoặc
“activist” (‘phần tử manh động’), nếu muốn mang thêm màu sắc chính trị.
Ông Lữ xem ra đã gián tiếp dựa vào cuộc đối thoại có chiều hướng “ông nói gà bà
nói vịt”, mà nghi ngờ khả năng nghe hiểu và chuyển ngữ của người dịch: “Có lẽ
phiên dịch là một vấn đề trong cuộc hội thoại này. Nguyễn Quí Đức chỉ dịch thầm
vào tai Hương những câu hỏi được nêu ra, nên cử toạ hiểu tiếng Việt không biết
liệu anh có chuyển tải đúng những câu hỏi ấy không... Nhiều câu trả lời của
Hương chẳng liên quan gì đến câu hỏi của Stone hoặc anh người Pháp kia.” Ông
còn nói thêm, cô gái học báo chí ngồi cạnh có lần hỏi ông: “Anh ấy dịch sai?
Chị ấy không hiểu, hay là né tránh?”
Và câu chữ dịch sai theo ông Lữ là khi Robert Stone hỏi: “Đạo lí của nghệ
thuật là ở chỗ nó nhận diện được sự thật. Văn chương cũng vậy. Chị nghĩ gì về
điều này?”, thì Dương Thu Hương đáp: “Ông quá thương tôi nên mới hỏi tôi
một câu to tát như vậy. Tôi đã nói tôi không phải là nhà văn mà, thưa ông. Tôi
xin cám ơn vì ông đã tốt với tôi như thế.” Ông Lữ cho rằng Nguyễn Quí Đức
dịch cái ý “thương” và “tốt với tôi” ấy bằng từ “compassion”
là sai vì Robert Stone lập tức phản ứng một cách khá gay gắt: “Compassion is
not required here!” (Không có chuyện lòng thương ở đây!). Phải chăng ông Lữ
muốn ám chỉ câu “Ông quá thương tôi nên mới hỏi tôi một câu to tát như
vậy...” nên dịch là “It’s so kind of you to ask me such a big
question...”?
Quanh vấn đề dịch thuật, trong đoạn cuối bài viết “Nghịch
lí Dương Thu Hương” gửi talawas đăng ngày 15.5.2006, ông Chu Việt có vẻ
đồng ý với ông Trịnh Lữ khi cho rằng một phần của tình trạng “ông chẳng bà
chuộc” giữa Robert Stone và Dương Thu Hương và ngộ nhận nơi những người viết
về buổi nói chuyện này cũng do sự thông dịch (dịch nói) mà ra. Ông viết: “Nguyễn
Quí Đức là một nhà văn viết tiếng Anh mà tôi quý mến, nhưng thông dịch khác viết
văn hay phiên dịch. Thông dịch đòi hỏi sự lanh trí thiên bẩm mà không phải ai
cũng có. Tôi thấy anh Đức dịch rất trôi chảy nhưng không chính xác lắm.”
Là một người đã từng phiên dịch và thông dịch với nhiều kinh nghiệm, ông Chu
Việt tỏ ra rất thông cảm với ông Đức và không nỡ có thêm ý kiến gì. Tác giả họ
Chu còn nêu nhận xét về việc phiên dịch (dịch viết) mà ông cho là: “vô cùng
khó khăn vì phải thông hiểu không những cả hai ngôn ngữ mà còn phải trải nghiệm
cả môi trường văn hoá liên hệ.” Ông còn viết: “Dịch không những là phản,
có khi lại là ‘diệt’ nữa. Tài năng đến như Nina McPherson khi dịch cuốn ‘Những
thiên đường mù’ của Dương Thu Hương cũng đã vấp phải vài sai lầm khó tha thứ,
không tiện nói ở đây, bởi cô phải dịch qua tiếng Pháp và thiếu trải nghiệm văn
hoá nông thôn miền Bắc Việt Nam.”
Chuyện “dịch sai, dịch hỏng, thảm họa dịch” đã được nói tới nhiều trong những
bài viết về dịch thuật đăng trên talawas từ lâu nay rồi. Tôi không muốn nói gì
thêm, mà chỉ nhắc lại điều tôi đã viết đâu đó để thông cảm với những người dịch
viết như sau:
“Trong việc dịch thuật, cái bất công nằm ở chỗ là khi mình dịch hay, dịch
đúng thì cũng không mấy ai biết mà khen vì họ đâu có bản văn gốc đem đối chiếu
để mà biết những cam go, cạm bẫy mà người dịch đã trải qua, đã tháo gỡ. Ðộc giả
coi đó như là chuyện tự nhiên, không thắc mắc. Chỉ khi nghe thấy cái gì lạ tai,
đọc thấy cái gì gai mắt thì lúc đó người nghe, người đọc mới nhăn mặt, cau mày,
chê lấy chê để. Chuyện dịch thuật, nhất là trong lúc bị công việc thúc bách, đòi
hỏi ứng phó tức khắc, hoặc trong lúc phải dịch liên miên, ngày này qua ngày
khác, thì ‘đi đêm lắm cũng có ngày gặp ma’. Ai mà chả vậy. Kể cả những dịch giả
‘số dzách’ hoàn vũ, chắc là họ cũng biết trọng chữ thành chữ tín để không ngần
ngại mà nhìn nhận rằng mình đã có hơn một lần lầm lỗi.”
Ở đây tôi chỉ muốn nêu ý kiến là ‘dịch nói’ có cái khó riêng của nó. Với kinh
nghiệm là người đã từng “làm thày, làm thợ, lại làm thuê” trong ngành dịch thuật
gần một phần ba thế kỉ tại Úc, tôi nghĩ điều kiện cần và đủ để trở thành thông
dịch hay phiên dịch chuyên nghiệp là một văn bằng cử nhân về Thông ngôn và Phiên
dịch (Bachelor’s Degree in Interpreting and Translation), chương trình 3 năm
toàn thời, tại một đại học như Đại học miền Tây Sydney (University of Western
Sydney). Tốt nghiệp văn bằng cử nhân là một chuyện (đẹp về mặt khoa bảng), nhưng
muốn hành nghề lại là một chuyện khác (tốt cho công ăn việc làm), thì hai bài
thi, một về thông ngôn và một về phiên dịch, trong kì thi năm chót, mỗi bài phải
đủ 70 điểm trên 100 để được Cơ quan Quốc gia Chuẩn nhận Văn bằng cho Phiên dịch
và Thông dịch viên (National Accreditation Authority for Translators and
Interpreters - NAATI) của Úc, cấp phát cho chứng chỉ hành nghề. Còn con đường
khác để được chấp nhận hành nghề là thí sinh có thể đóng tiền dự thi ngang, do
cơ quan NAATI trụ sở trung ương tại thủ đô Canberra tổ chức. Tất nhiên cũng có
trường hợp của những người không cần học lấy bằng cử nhân, không cần thi NAATI
mà vẫn làm được việc, vì nghề đã dạy nghề. Trong những năm gần đây sinh viên đã
tốt nghiệp đại học về bất cứ ngành gì, nếu có đủ khả năng về Anh ngữ và Việt
ngữ, đều có thể ghi danh học lấy bằng Diploma of Interpreting and Translation
(chương trình 1 năm toàn thời, 2 năm bán thời), tại đại học nói trên.
Nói là thông dịch viên chuyên nghiệp (professional interpreter), hay còn gọi là
thông dịch viên cấp 3, ở đây chỉ có nghĩa là làm thông dịch cho người Việt không
nói được tiếng Anh trong cộng đồng Úc tại những cơ quan như trường học, nhà
thương, Bộ Gia cư, đồn bót cảnh sát, hoặc toà án v.v... Muốn thông dịch tại hội
nghị quốc tế (international conferences), thông dịch viên phải có bằng thông
dịch cấp 4. Cơ quan NAATI đã có tổ chức kì thi cho một số ngôn ngữ thông dụng
khác như Pháp, Đức, Ý, Ả Rập, Tây Ban Nha... nhưng chưa thấy có tiếng Việt, một
phần có lẽ cũng tùy thuộc vào nhu cầu.
Ở Việt Nam trước đây và có thể là bây giờ nữa, con số người thành thạo được kĩ
năng dịch nói hai chiều ở cấp độ quốc tế cho tiếng Anh, tiếng Việt chỉ có thể
đếm trên đầu ngón tay. Nếu tôi nhớ không lầm thì trong các cuộc họp báo truyền
hình của các vị lãnh đạo miền Nam trước năm 1975, hai thông dịch viên thường
được trưng dụng là ông Nguyễn Ngọc Linh chuyên dịch sang tiếng Anh, và ông Bửu
Nghi chuyên dịch sang tiếng Việt.
Trong chuyến viếng thăm đáp lễ tại Úc vào những năm cuối thập niên 90, của phái
đoàn gồm 3 người thuộc Bộ Tư pháp Việt Nam do ông Bộ trưởng Nguyễn Đình Lộc cầm
đầu và của phái đoàn Quốc hội Việt Nam gồm khoảng hơn 20 người, trong đó có 6
nhân vật nòng cốt, do ông Chủ tịch Quốc hội lúc đó là Nông Đức Mạnh cầm đầu, tôi
đã được chứng kiến khả năng thành thạo, khá ấn tượng của hai thông dịch viên cho
hai phái đoàn nói trên. Thông dịch viên của Việt Nam lúc đó có cái lợi điểm ở
chỗ họ chính là công chức trong ngành tư pháp và ngoại giao, đã quen thuộc với
những vấn đề bang giao quốc tế và chắc chắn là đã có thời kì du học, có thể về
thông dịch, và làm việc ở những nước nói tiếng Anh. Khi được hỏi là còn có
nguyên nhân nào khác khiến họ làm được việc tốt đẹp như vậy hay không, tôi cho
biết là khi tháp tùng phái đoàn để làm thông dịch, họ đã có cơ hội làm quen với
những đề tài liên hệ cả tuần lễ với tư cách là thông/ phiên dịch viên tại Hà Nội
qua những tài liệu đã được phiên dịch và với những kinh nghiệm thông dịch trong
chuyến viếng thăm và tham dự hội thảo của phái đoàn đối tác Úc khoảng một năm
trước đó.
Qua mục talawas chủ nhật 25.5.2006, tôi mới được biết ông
Nguyễn Quí Đức là người có kiến thức rộng rãi về ngành truyền thông
và dịch thuật văn học, đồng thời ông còn có nhiều kinh nghiệm về viết và nói
tiếng Việt, tiếng Anh. Có điều tôi chưa rõ là ông có kinh nghiệm dịch nói tại
hội nghị, hội thảo quan trọng hay không. Ai đã ở trong ngành thông dịch đều có
thể biết là khả năng nói thông thạo hai ngôn ngữ chỉ là điều kiện cần, chứ không
phải là điều kiện đủ, để thông dịch được hai chiều ngôn ngữ, lại còn phải quen
thuộc, am tường đề tài mình thông dịch, đồng thời phải sẵn sàng dịch ứng biến
được lối nói nôm na, thông tục (colloquial) nữa kìa! Hãy thử tưởng tượng mình
phải ứng phó dịch liền câu nói của Dương Thu Hương: “Tôi có hai con người,
một chiến sĩ tranh đấu cho dân chủ, và người kia là một mụ đàn bà răng đen mắt
toét..” là đủ thấy ‘toát mồ hôi hột’ rồi. Muốn làm được việc thì phải cần
học hỏi, thực tập và trải nghiệm. Đấy là chưa kể phải lanh trí và có khiếu thiên
bẩm như ông Chu Việt đã nêu. Người Anh họ thường nói “Practice makes perfect”,
còn cổ nhân ta thì dạy rằng “Trăm hay không bằng tay quen”.
Ông Đức, cũng như của bất kì thông dịch viên nào khác, tôi nghĩ cái khó họ “phải
có” là về mặt tâm lí. Thông dịch trong một môi trường có đông cử toạ, có máy
quay phim, có máy chụp hình, thu băng, mà ở đó mình biết có nhiều người giỏi hơn
mình hiện diện, sẵn sàng và dễ dàng nhận ra những sơ hở, lỗi lầm ‘sai một li đi
một dặm’ của mình, thì rất dễ mất tự tin. Mà một khi mất tự tin thì sinh ra lúng
túng, mà một khi đã lúng túng thì khó mà tập trung để nghe cho ‘thủng’, để dịch
cho ‘đúng’ được. Đấy là chưa kể trường hợp phải đương đầu với một đề tài có tính
cách chính trị, đòi hỏi sự tế nhị, mà không may gặp phải những thay đổi vào giờ
chót, không kịp chuẩn bị, như trường hợp của người thông dịch bài diễn văn của
Tổng thống Mĩ Bill Clinton tại Đại học Quốc gia Việt Nam ở Hà Nội ngày
17.11.2000, thì quả là “cái khó nó bó cái khôn” thật.
Trịnh Nhật
Sydney, tháng 6. 2006
Trở về Trang Chính |