|
Không
thể tin tôi đã đánh mất những giấc mơ ở một thời điểm chưa xa
hiện tại lắm. Đến giờ này tôi vẫn còn nhớ như in giấc mơ khá
kinh dị năm lên ba tuổi: Quả bóng đen nặng chịch treo lơ lửng
nơi góc màn xám tăm tối. Nó cùng đỉnh màn cứ chực rơi đè xuống
tôi rồi lại nảy về vị trí cũ. Như định mệnh, vui buồn trong thế
giới chiêm bao cũng là đời sống của tôi. Khởi đầu bằng nỗi ám
ảnh rất giống tai họa, song nói chung các giấc mơ đẹp vẫn nhiều.
Nhộn nhất là lần tôi thấy mình bay lên tầng bốn tòa chung cư rệu
rã và cố tỏ tình với người yêu qua song sắt chuồng cu cơi nới
diện tích.
Tôi
quyết phải tìm lại bằng được giấc mơ sau quãng thời gian trống
trải dằng dặc. Cảm giác bất lực vì mình không còn biết mơ nữa
luôn hành hạ tôi. Bước khỏi giường mỗi sáng tôi châm vội điếu
thuốc, đoạn ngồi chồm hổm trên bàn xí bệt vừa rít khói vừa cố
lục lọi trí nhớ tìm dấu vết ảo ảnh đêm. (Thật thiếu khiếm nhã,
nhưng cái thế ngồi quê kệch kia đã trở thành thói quen không thể
bỏ của tôi). Sau đó tôi ăn bận chỉnh tề và một mình ra khỏi nhà
khá sớm. Nói không ngoa, tôi gần như đã thuê tháng chiếc bàn
dưới tán tre ngà trong một trà quán sang trọng giữa trung tâm
Sài Gòn. Từ bảy giờ đến bảy giờ bốn lăm, tôi vừa ăn sáng, vừa
uống cà phê và tiếp tục truy bức não bộ.
Vẫn bặt
tăm tín hiệu nhận diện, dù chỉ là nửa mảnh giấc mơ rơi rớt đâu
đó.
Người
ta cần gì trong cuộc đời này? Giấc mơ hẳn phải có mối liên hệ
nào đó với thực tế. Chỉ cần mở máy tính xách tay và thiết lập
kết nối internet không dây, hằng hà sa số trang tử vi điện tử sẽ
cho biết những điều tôi đang quan tâm?
Sinh
nhật của tôi nằm trong cung con cua, khái quát năm nay là: Các
quan hệ phát triển tích cực. Sự nghiệp viên mãn, ban phát nhiều
cơ hội sự nghiệp cho người khác là sự nghiệp của bạn. Tình yêu
luôn được ru ngủ trong sự sung túc giữa một môi trường xa xỉ.
Vấn đề tiền bạc của bạn nằm ở chỗ tiêu xài ra sao, chứ không
phải kiếm nó bằng cách nào. Lo lắng duy nhất là sức khỏe, bạn
rất cần một chế độ dinh dưỡng và nghỉ ngơi hợp lý…
Tổng
quan tròn trịa gớm! Tôi ghét trò bập bênh nước đôi tàng ẩn trong
ấy. Sự nghiệp của tôi chưa phải đã lên tột đỉnh. Năm ngoái tôi
đi du lịch nước Nga, quà khuyến mãi là tấm bằng thạc sĩ có nghĩa
lý gì đâu. So đọ, giá cả chẳng hề mềm. Tôi đã tìm đủ số người
đồng thuyền, góp tiền ở mức độ chấp nhận được. Hội đồng học
thuật đào tạo từ xa của trường đại học kia sẽ sang đây thăm thú.
Khoảng giải lao giữa các hành trình di sản, họ bảo chẳng thành
vấn đề nếu chúng tôi muốn trình luận án tiến sĩ tại một góc nhà
hàng của khách sạn bốn sao nào đó. Dĩ nhiên bình phong ngăn tạm
nên tách bạch bao tử và cái đầu, ẩm thực và tri thức. Khi giấy
bút, bảng biểu xếp vào một góc, bữa đánh chén vinh qui hiện ra
trong chớp mắt. Càng tiện! Bằng cấp sau đó chuyển về qua đường
bưu điện. Sự sáng tạo lúc nào chả giản dị một cách hài hước.
Hạnh
phúc ư? Ai đấy từng bảo hạnh phúc không phải là điểm đến cụ thể.
Nó là một tiến trình. Chớ nói hiện tại tôi không hạnh phúc. Biết
đâu ở thì tương lai, tôi bất chợt hình dung lại những buổi sáng
một mình chờ cà phê nhỏ giọt trong không gian rất thanh cảnh này
và thốt lên “nó mới đẹp làm sao!”. Rõ ràng đấy sẽ là hạnh phúc.
Tình
yêu tôi đã từng có. Nghiên cứu của các nhà khoa học gần đây cho
thấy tình yêu chỉ gói gọn trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Chất
hóa học xúc tác sẽ thổi bùng lưỡi lửa trên vỏ não bạn. Dù không
phải ngọn đuốc vĩnh cửu, với tôi, nó sẽ chẳng bao giờ tắt. Nó
mãi mãi lơ lửng và tiệm cận với trục trách nhiệm của đồ thị đời
sống.
Tiền
bạc thì rất nhàn nhã, không phải trách nhiệm của tôi! Vợ tôi là
cổ đông sáng lập một tập đoàn lớn đã niêm yết trên thị trường
chứng khoán.
* * *
Ngày
làm việc của tôi rất bận rộn. Tôi gánh vác hẳn một ngân hàng
thương mại cổ phần, trên danh phận, cho gia đình vợ và những chú
ba chú bảy nào đó chỉ nghe tên mà chưa được diện kiến. Trước mặt
tôi là ba chiếc điện thoại bàn cài ba kiểu chuông khác nhau
nhưng cùng một tiết tấu khó chịu luôn giục giã. Hai con di động
có thể hát vài bài ca thời thượng bị lấn át, đành để ở chế độ
rung. Chúng lúc nào cũng chực nhảy xuống sàn nhà. Giờ nghỉ trưa
tôi cấm tiếp tân nối dây nói, tắt máy cầm tay song đâu được rảnh
rang. Hàng đống văn bản, báo cáo, biểu đồ, dự án, kế hoạch… chen
nhau xếp hàng dưới thanh taskbar cuối màn hình máy tính, đợi đôi
mắt có thị lực rất kém của tôi lướt qua.
Tối
thiểu tôi phải gia sức gấp đôi người khác ở vị thế tương đương,
vì trong mọi trường hợp, tôi không có quyền ra quyết định. Nhiệm
vụ của tôi là ghi nhận mọi thứ, chuyển chúng vào kênh thông tin
nội bộ của những người chủ thực sự và chờ. Chu trình “lãnh đạo”
của tôi chỉ kết thúc khi nắm được phản hồi và xử lý thông tin
đầu vào theo đường hướng đã được thẩm duyệt.
Các đối
tác không hiểu vai trò yếm thế của tôi trong hệ thống thường gọi
tôi là “Ông rùa” và chê tôi quá cẩn trọng. Về nguyên tắc, ngân
hàng là nơi đồng tiền chảy từ gò đến trũng. Hơn nữa, với một nền
kinh tế thiếu vốn tư bản bẩm sinh, tốc độ chảy không thể chặn
đứng dòng chảy. Thế nên tôi cũng khá “được việc”.
Tôi
thường vươn vai giải lao mỗi khi bước lên xe đến các cuộc hẹn,
các bàn tiệc bán chữ ký hoặc công vụ điếu đóm. Khốn thay trần xe
du lịch nào chẳng thấp. Ườn lưng chồm lên ghế trước, nhìn người
tái xế toát mồ hôi trong dòng xe cộ nhung nhúc trên đường tôi
vẫn tự vấn: Xã hội đang đi tìm cuộc sống tốt đẹp hơn hay đầy đủ
vật chất hơn nhưng lắm phiền toái? Có thể tôi may mắn hơn nhiều
người. Tôi không phải giang nắng, hít khói bụi, nhưng chẳng vì
thế mà kém bất mãn. Tokyo giờ tan tầm, Bắc Kinh bước vào ngày
mới hay London một chiều cuối tuần nắng đẹp chắc chắn đông đúc
hơn thành phố này nhiều. Phải chăng họ không hề vô tổ chức nên
tôi vẫn thấy dễ thở.
Trăm
lần như một, giữa chiến trường giao thông nội thị tôi lại muốn
mình biết bay, lại nhớ đến những giấc mơ bay bổng xa ngái. Bay
là vượt. Vượt sức ỳ. Vượt quán tính. Vượt qua lực hút quả đất…
Loài người vượt lên mặt bằng muông thú, nhờ những giấc mơ vượt
thực tại? Tôi bỗng bật cười nhớ đến nhà giáo dục nọ. Ông từng lý
luận không nên cho học sinh dùng máy tính bỏ túi. Ông sợ các thế
hệ tiếp nối luôn đau đầu với một bài toán cộng trừ giản đơn
nhất. Tôi võ đoán: con người tinh khôn đầu tiên từ chối hang đá,
nhánh cây, hốc đất để dùng cành lá ghép thành mái nhà ấm áp chắc
phải là một tiền bối cách mạng vĩ đại. Cộng đồng ở trần đóng khố
của cụ có lẽ chưa thể phản bác bằng khoa học: rời bỏ tự nhiên là
đối mặt với nguy cơ mất đề kháng với môi trường khắc nghiệt.
Song mười mươi số đông sẽ dè bỉu bằng lối hoài cổ, bằng gương cố
nhân, bằng sức mạnh bầy đàn. Tuồng như họ rất có lý: kẻ sinh ra
và lớn lên dưới vỏ bọc an lành, chắc chắn không chết thì cũng ốm
thập tử nhất sinh nếu trở lại hang đá, nhánh cây, hốc đất.
Xã hội
loài người tinh khôn tột đỉnh, hôm nay, thế kỷ hai mốt vẫn lẫm
lũi dùng con dao nhiều lưỡi phát quang trí tuệ. Thuốc nổ phá đá,
thuốc nổ giết người, thuốc nổ làm pháo hoa… Chiếc máy lạnh trong
ôtô của tôi đang góp phần gia tăng nhiệt độ không khí bên ngoài,
đang làm da tôi khô ráp, nhốt hết bã thải trong mồ hôi vào gan
vào thận, và cũng khiến tôi xem thường khói bụi, nắng gió.
Thế mới
biết giấc mơ của tha nhân, của bạn và của tôi luôn bình đẳng
trong trắc trở. Giấc mơ là dự cảm của khối óc để con người mở
trói chính mình.
* * *
Tôi
thường về nhà rất khuya. Rượu bia càng nhiều thì tôi càng tỉnh
táo. Sự tỉnh táo giống như một cái máy vừa bảo dưỡng định kỳ đã
nạp đầy nhiên liệu. Vợ tôi không biết điều đó. Nàng thường pha
cho tôi một ly cà phê rất đậm trước khi muốn trao đổi gì đấy.
Nói chung toàn chuyện tiền nong. Thật ra mọi thứ nàng hay ai đó
quyết hết rồi. Từ trao đổi có thể hiểu là thông báo.
Tôi cũng chẳng rõ từ khi nào, thông báo xong vợ tôi luôn
dành cho tôi câu cảm ơn rất khách sáo, như thể lời kết sau mỗi
cuộc họp với đối tác kinh doanh. Thậm chí có lần ăn nằm thỏa
mãn, nàng trót mồm ghi phiếu ân huệ cho tôi với khẩu khí mậu
dịch toàn cầu. Tôi ngạc nhiên nhưng nàng im lặng tỉnh bơ, chẳng
thèm biện hộ.
Con tôi,
trai gái đủ đôi. Tôi rất yêu chúng và cũng khá nghiêm khắc. Chỉ
tiếc thời gian tôi ở bên chúng chẳng được nhiều. Từ ngày có con
tôi nghiệm ra khối điều rất riêng. Thực tình chữ hiếu xưa nay
chỉ hiểu theo một chiều: công ơn sinh thành dưỡng dục của cha
mẹ. Giọt máu của tôi, tôi phải yêu thương là đương nhiên. Tôi
yêu con chính là tôi yêu bản thân mình lần thứ hai. Sự hiện diện
của con cái trên đời luôn là thứ hạnh phúc tuyệt đỉnh của bất cứ
bậc cha mẹ nào. Khó nhọc rèn giũa hoặc nai lưng vì sinh kế là
nghĩa vụ và quyền lợi của kẻ làm cha làm mẹ. Nền văn minh nông
nghiệp xa xưa nén trong hiếu đễ trách nhiệm của kẻ làm con khá
nặng nề. Họ phủ nhận chiều tương tác con cái – cha mẹ. Suy nghĩ
cập thời khiến tôi dò xét lại quan hệ của tôi với cha mẹ mình.
Tôi nhận ra ông bà đã đánh mất quá nhiều cơ hội tốt để trở nên
giàu có, cho bản thân họ và chúng tôi. Nếu sau tấm bằng đại học,
mỗi anh em tôi được thêm mảnh đất lận lưng làm vốn ra đời thì
chắc chắn giờ đây tôi không ở trong cái thế “của vợ - công
chồng” trái ngang này. Dù gì tôi nghĩ chỉ để nghĩ mà thôi.
Kinh tế gia đình tôi thư thả, bà xã vẫn đều đều báo hiếu bên
nội, thảo thơm cùng anh chị em. Tôi chẳng màng nhắc đến sai lầm
của ông bà với ai.
Ngày xưa,
một trong những giấc mơ lớn lao nhất của tôi là tiền, thật nhiều
tiền. Nghèo luôn song hành với hèn, với nhục. Tôi đã trải qua
quá nhiều bài học.
Tôi không
phủ nhận vợ mình hơi xấu, tôi đến với nàng cũng có vật chất đưa
đẩy. Tuy nhiên khách quan mà nói, nhan sắc kia hoàn toàn hợp với
tôi khi nớ: mặt mày bình thường, không cao không thấp, cưỡi xe
đạp, lơ ngơ vác tấm bằng đại học đậu vớt còn thơm mùi mực đi xin
việc. Tôi đoán tôi hơn người ở chỗ
thật thà. Không thật thà chắc tôi sẽ uất lên mà chết, khi mẹ hai
đứa nhỏ yêu cầu cha chúng xác nhận trên tờ giấy vô cảm rằng tôi
đứng tên chủ công ty giúp vợ, vốn liếng là tài sản riêng của
ngoại tộc!
Vì thật
thà, tôi cứ tin có điều huyền diệu nào đó giữa những giấc mơ
bình dị hằng đêm của loài người. Dần dần tôi bị mất ngủ. Có
những đêm tôi thức trắng, kê cao gối. Ánh mắt len qua khe rèm,
vượt qua cửa sổ kiếng, tôi bất động hàng giờ nhìn trân trối bóng
cây cột đèn đổ lên bức tường rào rất cao chôn đầy chông sắt và
miểng chai.
Thấy
biểu hiện bất thường, vợ tôi bắt đầu theo dõi. Nàng thay anh trợ
lý mẫn cán và đổi luôn lái xe mới cho tôi. Mạng nhện điệp viên
bất lực. Nàng lên tiếng:
“Anh
giải thích cho em được không?”
“Mười
mấy năm anh làm việc hết mình cho gia đình em đáng giá bao
nhiêu?”
“Với
mức lương tuyệt hậu mươi triệu một tháng, trừ ăn tiêu anh còn
tổng cộng năm sáu trăm triệu” Vợ tôi tính rất nhanh.
“May
mắn, so với vài ngàn tỷ của nổi ở gia đình em thì nó không đáng
kể. Nhưng cả đời chưa bao giờ anh được cầm số tiền lớn như vậy.
Mai em thu xếp cho anh”.
“Kế
hoạch của anh là…”
“Một
mảnh đất hẻo lánh không quá hẹp cho cỏ cây hoa lá tại Bình Dương
chẳng hạn. Một căn nhà nhỏ. Một công việc văn phòng ở nhà máy
nào đó quanh đấy”.
Vợ tôi
cười sằng sặc. Nàng bật ngửa với ý định của tôi. Nàng bảo hóa ra
tôi đi tìm một giấc mơ tiểu thuyết ba xu sáo mòn và rỗng tuếch.
“Anh
nghĩ kỹ đi. Hoa với chẳng lá. Tay nhà văn Giả Bình Ao của Trung
Quốc nói rằng hoa chẳng qua cũng chỉ là cơ quan sinh dục của
thực vật mà thôi”.
“Xúi
quẩy cho loài người nếu cây cối mặc quần áo”.
“Em sẽ
đưa tiền cho anh. Cũng xin cảnh báo trước, đợi anh ngoài kia chỉ
có ác mộng”.
Vợ tôi
tung chăn rồi xách gối qua phòng con gái. Nằm một mình tôi bỗng
có cảm giác chống chếnh. “Sẽ sớm ngủ thôi” tôi tự an ủi sau một
hồi lăn qua lộn lại. Tôi biết trong giấc ngủ đang đến tôi sẽ mơ.
Tôi cũng biết giấc mơ ấy sẽ thức cùng tôi trước ban mai. Từ nay
tôi không nghĩ giấc mơ đầu tiên năm ba tuổi là ghớm ghiếc nữa.
Chẳng lẽ nào người ta có thể dự cảm cả cuộc đời mình từ thuở còn
đái dầm? Ngày mai tôi vẫn sẽ dậy sớm, vẫn ngồi xổm vệ sinh, vẫn
đến dưới gốc tre ngà, nhưng khác mọi ngày tôi sẽ có giấc mơ còn
trong trí nhớ bầu bạn. Tôi chấp hết, chấp cả cơn ác mộng mà vợ
tôi đã cảnh báo. Nhưng… cũng… có… thể… tôi không thắng nổi thói
quen: Uống xong cà phê tôi lại rúc vào tòa cao ốc ngân hàng, tót
lên chiếc ghế da bệ vệ và sang trọng, mắng người này, nhắc nhở
người kia đôi ba câu chiếu lệ…
Thảo điền
23.10.2007
Trở về Trang Chính |