|
Cha tôi
rất ghét đàn dương cầm. Một lần thấy tôi mê mẩn dán mắt vào màn
hình xem buổi biểu diễn hiếm hoi của nghệ sĩ Đặng Thái Sơn tại
nước nhà, cha lầu bầu: “Tay dẻo thật. Cái đầu gật gà gật gù đến
lạ. Chẳng rõ có hiểu gì không hay cố làm sang!”.
* * *
Lớp
sáu, tôi học trong ngôi trường vốn là cơ sở giáo dục cũ của nhà
thờ. Tôi cảm nặng tiếng đàn bập bẹ của một con chiên dễ thương.
Hằng ngày nàng đến thụ giáo linh mục đúng giờ ra chơi. Khéo
duyên, lên cấp ba chúng tôi lại cùng thầy luyện thi đại học.
Nàng chính là mối tình ban sơ của tôi.
Với
nhiều người cuộc chia tay đầu tiên thường có nguyên cớ rất vô
duyên, tôi thì không. Nàng bảo nếu chúng tôi muốn cùng nhau đi
dọc cuộc đời thì tôi phải nghĩ đến việc học giáo lý và đều đặn
lễ nhà thờ với nàng. Không phải vì gia tộc tôi rất sùng Phật mà
tôi thấy yêu cầu cương quyết đến cực đoan của nàng nhờn nhợn.
Năm thứ hai trên giảng đường, tôi chấp nhận thi lại môn triết và
kinh tế chính trị vì lơ là bài vở, để chúi mũi vào mấy quyển
kinh sách Phật – Chúa. Tôi lý luận như một ông cụ non:
-
Nguyên thủy, Phật giáo hướng con người đến giác ngộ; Công giáo
khơi gợi tình yêu thương. Khối óc và con tim đôi khi thật mâu
thuẫn nhưng hoàn toàn có thể bổ xung và hoàn thiện nhau. Chính
con người chia rẽ tôn giáo chứ tôn giáo không bao giờ chia rẽ
con người.
Đôi mắt
bồ câu tròn xoe nhìn tôi xa lạ. Tình đầu trượt ngã vào ký ức.
* * *
Con gái
lên năm tuổi, tôi muốn cho cháu học dương cầm. Bà xã góp ý:
- Thời
này kiếm món chơi nào dân tộc một tí cho nó lạ.
- Đúng
rồi – Cha tôi ủng hộ con dâu – Ra thế giới mà gõ phím ngà chẳng
khác gì đem ca sĩ làng quê Việt Nam hát tiếng Tây. Cho nó học
loại đàn của Thúy Kiều ấy.
- Kiều
là người Tàu, đàn đó là đàn Tàu chứ đâu phải đàn Việt – Tôi hết
sức bối rối.
- Đúng
là trứng khôn hơn vịt – Cha ngâm nga: “Hiên sau treo sẵn cầm
trăng - Vội vàng Kim đã tay nâng ngang mày”. Cái bầu xấu xí
của Tỳ Bà Trung Quốc đã được Nguyễn Du chuyển thành một khuôn
trăng đẹp.
- Đàn
Nguyệt chính là Nhị mà! Nó có hai dây thôi. Con gái kéo Nhị kỳ
lắm cha ơi – Tôi thất vọng.
- Đâu
nào - Vợ tôi xổ một tăng - Đàn của Kiều bốn dây cơ. Đàn cho Kim
Trọng “So dần dây vũ dây văn. Bốn dây to nhỏ theo vần cung
thương”. Đàn cho Thúc Sinh và Hoạn Thư “Bốn dây như khóc
như than. Khiến người trên tiệc cũng tan nát lòng”. Đàn cho
Hồ Tôn Hiến “Một cung gió thảm mưa sầu. Bốn dây rỏ máu năm
đầu ngón tay”.
Phức
tạp quá. Tôi lảng ra rồi ngồi vào máy tính nối mạng, loay hoay
tìm kiếm trong Google. Dòng chữ “Kiều chơi đàn gì” – không có.
“Kiều đánh đàn gì” – cũng không có. Xào qua xào lại mới thấy chủ
đề “Thúy Kiều wánh đờn gì” trong một diễn đàn. May quá, họ
trích dẫn tài liệu của ông Trần Văn Khê, dù cũng chỉ là một giả
thuyết:
Theo
sách Vũ Trung Tùy Bút của Phạm Đình Hổ “Đàn Nguyệt là thứ Hồ Cầm
cổ còn có tên là Nguyễn Cầm, do ông Nguyễn Hàm (người Trung
Quốc) chế ra vào đời Tấn”. Nguyễn Cầm thùng tròn như đàn Nguyệt
Việt Nam nhưng có 4 dây như Tỳ Bà. Hiện nay Trung Quốc không còn
lưu truyền đàn ấy, nhưng cách đây hơn 200 năm chắc chắn còn
Nguyễn Cầm ở Việt Nam vì trong bài thơ chữ Hán “Long thành cầm
giả ca” của Nguyễn Du có đoạn:
Long Thành giai nhân
Tính thị bất kỳ danh
Ðộc thiện Nguyễn cầm
Cử thành chi nhân dĩ cầm danh
Nghĩa là: Người đẹp Thăng Long. Chẳng rõ họ tên. Đánh đàn Nguyễn
rất hay. Nên mọi người đều gọi là cô Cầm.
Tôi
trình ngay nội dung này cho cả nhà, trong một bản in cỡ chữ thật
to. Mọi người xì xầm: “Dân Ta bảo tồn văn hóa Tàu ghê nhỉ!”.
* * *
Thừa
thắng xông lên, mấy tuần sau tôi nhờ người bạn thân rất rành
nhạc cụ đi chọn cho cây đàn dương cầm Yamaha dòng Disklavier.
Disklavier là sáng tạo tuyệt diệu của người Nhật, nối dài chiến
công “nhà hát gia đình” mang tên Karaoke. Disklavier có mọi chức
năng và hoàn hảo không khác một cây đàn dương cầm truyền thống.
Cái hay và mới của nó ở chỗ: các hệ thống cơ - điện ghép trong
thùng đàn có thể kết nối với máy tính hoặc đầu đọc đĩa CD. Nếu
chơi đàn bằng máy tính, tập tin midi ghi lại quá trình chơi nhạc
của người nghệ sĩ sẽ được Disklavier tái tạo. Với CD thì đơn
giản hơn, hộp điều khiển dễ dàng giải mã các đĩa ghi âm sống của
bất cứ danh cầm nào. Hàng phím nhảy nhót như được chơi bởi hai
bàn tay vô hình. Sắc thái, tình cảm… nguyên vẹn, âm thanh rất
trung thực. Người ta hay nôm na Disklavier là “Dương cầm ma”!
Ngoài
chức năng là dụng cụ học tập của con gái, “Dương cầm ma” đem đến
cho tôi những phút giây thư giãn rất dễ chịu. Bao đêm quên ngủ,
lâng lâng thả mình vào các bản dạ khúc triền miên day dứt của
Chopin, tôi thường ngoa biện đời mình sẽ mất nhiều ý nghĩa nếu
không biết Chopin. Chopin từng tị nạn ngoại xâm tại Pháp, đánh
những cây đàn Pháp, chết trên đất Pháp; nhưng nhạc của ông mãi
mãi là nhạc của một tâm hồn Ba Lan dạt dào tình yêu xứ sở.
Con gái
nhỏ thân yêu tóc đuôi gà ngồi lọt thỏm giữa chiếc ghế da khổng
lồ. Thánh thót giai điệu bài dân ca châu Âu dung dị mở đầu quyển
sơ học “Phương pháp hoa hồng”. Tôi biết cái ngày con gái mình
đàn được trọn vẹn một bản nhạc Việt chuyển soạn cho dương cầm
như Trống cơm, Lý con sáo… đã rất gần. Thú thật, trong khung
cảnh ấy thỉnh thoảng tôi cũng trộm nghĩ đến nàng ngoan đạo ngày
xưa. Tôi là người lạc quan, quá khứ không thể là hạnh phúc. Với
tôi hạnh phúc là một tiến trình động, bao hàm cả hiện tại và
tương lai. Khi hạnh phúc tù đọng ở một giá trị xơ cứng, nó sẽ
đổi tên thành bất hạnh.
Thung Lũng Đa Thiện,
Đà Lạt 3.2006
Print this site

Trở về Trang Chính |