|
Lý luận văn học
cổ điển Á Đông cho rằng “Tâm sinh ngôn”, ngôn viết ra là văn.
Nguyễn Du nhận định: “Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài”. Phê bình
tác phẩm nào đó mà nói “không có cái tâm” là nặng lắm, chẳng
khác nào sổ toẹt mọi giá trị.
Trên cùng chủ thể
là người viết, nếu đảo ngược công thức kia sẽ rất lý thú. Rõ
ràng văn mài giũa ngôn, gạn đục khơi trong, đẽo đá tìm ngọc.
Văn, không cần qua trung gian ngôn, tác động thẳng vào tâm, soi
sáng tâm. Tâm nào thì văn ấy. Tuy nhiên văn lại làm được một
việc không ngờ là khai tâm.
Tâm là ngôi nhà
của lương tri. Vậy, viết chính là hành động của lương tri, dù
điều này không tuyệt đối đúng trong mọi trường hợp. Lương tri là
giá trị của nhân văn. Do đó, tính nhân văn luôn là yếu tố quyết
định sự thành công của bất cứ tác phẩm văn học nào.
Khai tâm hàm
nghĩa mở mang tâm trí. Song khai tâm còn có nghĩa khác rất hay
là vui vẻ, khoái lạc. Theo tôi, viết là con đường đi tìm khoái
lạc. Đa số người viết đều nhận định “nghề” này khá lao tâm nhọc
tứ, rất khổ cực, là trò hành xác đáng sợ. Nhưng từ bỏ viết không
dễ chút nào. Rất hiếm thấy một nhà văn, một nhà thơ thực sự tổ
chức lễ giải nghệ.
Đôi lúc tôi phân
vân, không hiểu sự hành lạc kia có giống tự thỏa mãn? Vượt qua
khuôn khổ cá nhân người viết, văn chương là con đẻ tinh thần của
mối tình si, sinh ra sau những cuộc truy hoan nóng hổi. Nếu khai
tâm là tia sáng mặt trời, thì tác phẩm thoát thai là ánh trăng
mê hoặc.
Như vậy viết,
trước tiên là viết cho chính tác giả. Ảo tưởng hay mục đích đồng
bóng sẽ vỡ nhanh hơn bọt xà phòng. Kết quả của sự viết, không
giống đứa con sinh học, nó trưởng thành ngay khi vừa mở mắt. Nó
sẽ có một cuộc đời, một thân phận và một số mệnh biệt lập với
cha mẹ. Kẻ sáng tác đừng quá mong chờ được phụng dưỡng, hưởng
thụ hiếu nghĩa truyền thống. Hãy đoan lượng con mình chắc chắn
phải nếm trải đủ chua cay mặn ngọt, và đôi lúc cần trao gởi hoàn
toàn cho thần may mắn.
Tào Phi, ngôi sao
sáng trong chòm Kiến An Tam Kiệt (Tào Tháo, Tào Phi, Tào Thực),
từng viết hai tác phẩm lý luận văn học là Điển Luận và Luận Văn.
Ông bảo văn chương là sự nghiệp lớn giữa đất nước, vẻ vang bất
hủ, mang sức sống và tuổi thọ dài lâu. Ông cho rằng có mối quan
hệ giữa khí chất, tài năng tác giả và tác phẩm. Tuy vậy đến hôm
nay, giữa đời sống hiện đại, tinh hoa của họ Tào gần như đã mất
tích, nếu không kể mấy vần thơ lác đác trong Tam Quốc Chí. Tư Mã
Thiên dựng nên thuyết “Phát phẫn trứ thư” (phẫn uất mà trước
tác). Sử Ký của ông đã, đang và sẽ vĩnh viễn song hành cùng văn
minh nhân loại.
Người viết đích
thực của thế kỷ 21 là ai?
Họ mang sứ mệnh gì? Tốt nhất
dừng nên đặt ra những câu hỏi thừa như vậy. Hãy gõ bàn phím nếu
cần. Hãy dấn thân nếu có thể. Hãy hồ hởi đón nhận ân sủng của
văn chương. Hãy sảng mê cùng khoái cảm. Đó là cuộc chơi đầy ý
nghĩa, hay nói cách khác, là giá trị của sự sống, của người
viết.
Trương Thái Du
Ý Kiến xin gửi về:
truongthaidu@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |