|
Airbus
380, một Super-Jumbojet vĩ đại, một công trình tuyệt mỹ về mặt
kỹ thuật và thiết kế của thế giới vận chuyển không lưu thế kỷ
21. Một hãnh diện và bằng chứng cụ thể cho thế giới văn minh tự
do. Super-Jumbojet A 380, lọai máy bay đẩy lùi tất cả những
chiếc máy bay trước đây được xem là ’Đại vương’ trong không gian
bát ngát, xé gió vượt mây êm ái đưa con người về với con người
trong những gặp gỡ, khi nhiều cuộc hành trình dài đăng đẳng được
thu ngắn thời gian di chuyển bằng số giờ, thay vì số tháng, mà
ngày xưa đã làm con người, đặc biệt phần lớn những chuyến đi,
dành cho những người có điều kiện kinh tế đầy đủ nhất cũng phải
trải qua thời gian di chuyển bằng những tháng ngày dài lê thê
trên sóng nước lênh đênh.

Không chỉ lớn hơn,
êm hơn và rẻ tiền hơn, chiếc Super-Jumbojet A 380 mới sẽ là
chiếc máy bay được xem là lớn nhất trong lảnh vực chuyên chở
hành khách ngày nay và dành được địa vị độc tôn. Dĩ nhiên trong
số này phải kể đến chiếc Jumbo Boeing 747.
Vị lảnh chúa không gian
mới nầy đã có được nhiều ưu điểm mà các đối thủ đành phải nhường
bước: Airbus A380 chuyên chở nhiều hành khách hơn với đọan đường
bay dài nhất mà hành khách lại cảm thấy thoải mái hơn. Nếu tính
theo số hành khách vận chuyển thì A 380 lại tốn ít xăng nhớt
hơn, bay êm hơn và lại ít làm tổn hại môi trường sống hơn so với
những lọai máy bay khác.
Trong vòng 36 năm qua
chiếc Jumbojet Boeing 747 đã độc quyền độc tôn chiếm ngự ngai
vàng là ”Đế vương” của loại máy bay lớn. Thời gian trước đây, ở
thập niên 60, khi mới bắt đầu chế tạo chiếc Boeing 747, các nhà
chế tạo đã phải hứng chịu không biết bao lời phê bình, vì bị xem
là những tên điên cuồng: Không ai lại bỏ tiền ra để đi mua một..
’con voi biết bay’! Thực tế lại khác hẳn, Boeing 747 đã thành
công không tưởng tượng được. Cho đến ngày hôm nay, Hoa Kỳ hầu
như đơn thân độc mã ôm trọn chiếc bánh không gian báu bở này bởi
vì những công ty cạnh tranh khác đã ngần ngại với số tiền đầu tư
quá lớn để lắp ráp loại máy bay khổng lồ đó.
|
 |
|
’Trạm
lắp ráp’ tại Toulouse Pháp |
Tính ra người ta đã chi
tiêu hết 12 tỷ Euro cho việc nghiên cứu phát triển chiếc A380.
Đây là số tiền mà các nhà đầu tư chỉ thâu lại được một khi A 380
thống lỉnh không trung, dành được vị trí lảnh đạo của Boeing
747. Đối với hãng máy bay loại khổng lồ thì đây là một cuộc
tranh dành sống chết vì không thể có ” hai vị chúa tể cùng sống
chung trong một khu rừng”.
Bây giờ thì thời vàng son
của Boeing đã qua, và Airbus 380 hoan hỉ thông báo, cho dù
chuyến bay thử nghiệm đầu tiên sẽ cất cánh vào mùa xuân năm nay,
họ đã bán được 149 chiếc A 380 với giá 280 triệu Euro mỗi chiếc.
Đây là một chỉ dấu thành công khởi đầu đầy khích lệ.

Để giữ đúng những hứa hẹn như đã đưa
ra với các công ty hàng không là khách hàng, Airbus đã sử dụng
nhiều sản phẩm công nghệ cao cấp cho A 380 hầu chiếc máy bay
được nhẹ nhàng hơn: Thay vì dùng đinh tán thì lại dùng những múi
hàn bằng Laser, hệ thống Hochdruck-Hydrauliksysteme để giảm bớt
trọng lượng máy bay, theo lời của David Voskuhl phát ngôn viên
của Airbus, đã trả lời trong một cuộc phỏng vấn rằng, ”40% thể
trọng của A380 được cấu tạo từ những hợp chất nhẹ nhưng rất bền
như là ,Glare', là một hợp chất do Airbus phát minh và được giữ
bí mật, kết hợp từ nhôm, sợi thủy tinh hay Carbon.
Hãng Rolls-Royce và
Engine-Alliance đảm nhiệm phần chế tạo bộ động cơ phản lực cho A
380. Máy bay được trang bị 4 động cơ phản lực „Trent 900” với bộ
cánh quạt có đường kính là 1,95m và sức hút 1,5 tấn không khí
trong vòng 1 giây đồng hồ.
Theo kế hoạch, Công ty
Airbus sẽ cho lắp ráp nhiều loại A 380 khác nhau, phân biệt bằng
nhiều tên gọi. Trong đó có các loại A
380-700, A 380-800 và A 380-900. Trong mỗi loại còn được phân
biệt ra như A 380-841 với động cơ của Rolls Royce, A
380-861 với động cơ của Engine-Alliance hoặc A380-863F
dành cho loại vận chuyển hàng hóa.

Mặc dù có một kích thước khổng lồ, A
380 với 79,5m tính theo chiều dài ngang của bộ cánh, chỉ nặng
560 tấn với khả năng chứa 840 chỗ ngồi là chiếc máy bay vận
chuyển hành khách lớn nhất từ trước đến nay.
A 380 chỉ nhỏ hơn chiếc máy bay vận
tải
Antonov 225
của Nga (chiều dài bề ngang của bộ cánh là 88 m) và chiếc thủy
phi cơ Hughes HK-1 (chiều dài bề ngang của bộ cánh là 97 m,
chiếc này được thấy trong phim "Aviator" ). A 380 có thể cất và
hạ cánh tại những phi trường lớn sau khi chỉ cần một vài thay
đổi xây dựng nhỏ.
A 380 có đặc điểm là có thể cất cánh
nhanh hơn và cần ít chỗ hơn khi hạ cánh so với Jumbo 747. Theo
dự tính, phần sau bộ cánh của A 380 có thể được kéo dài hơn, như
thế chiếc máy bay 2 tầng cao như một ngôi nhà lầu 6 tầng này sẽ
còn có thêm nhiều chỗ để vận chuyển hành khách, hoặc sẽ có 1 cái
bar, 1 giếng nước qua máy bơm sẽ giúp cho không khí trong máy
bay đỡ bị khô, hoặc theo dự tính sẽ có thêm phòng dành cho người
bệnh, phòng chứa xác cho trường hợp cần thiết, hoặc thêm phòng
nhốt tù dành cho những tên say sưa phá phách.

Theo đơn đặt hàng, Airbus chuyển giao
chiếc A 380 đầu tiên cho Singapore Airlines vào năm 2006 để bay
tuyến đường London – Singapore. Máy bay với 480 chỗ ngồi được
phân ra làm 3 hạng, hành khách sẽ có nhiều chỗ để cử động, sinh
họat sẽ được thỏai mái hơn. Phi trường Changi của Singapore cũng
đã được sửa sang cho thích hợp với một phí tổn chừng 50 triệu
Euro.
A380 – Quá trình phát triển
Theo
dự tính chiếc Airbus A380 đầu tiên được rời khỏi hãng xưởng và
chuyển giao cho khách hàng vào mùa hè 2006. Thời gian từ những
khởi sự đầu tiên cho đến ngày hòan tất và được xuất phát chuyển
giao từ hãng xưởng kéo dài hơn 10 năm trường.
Những
buổi thảo luận đầu tiên về việc chế tạo một chiếc "Super-Airbus"
bắt đầu vào thập niên 90. Thời gian đó, Airbus và Boeing cùng
nhau thảo luận về một dự kiến để cùng phát triển máy bay loại
lớn với tên gọi là VLCT (Very Large Commercial Transport).
Nhưng
những buổi thảo luận đó đã không mang lại kết quả và Boeing rút
tên khỏi dự án. Hãng chế tạo hàng không của Âu châu tiếp tục
phát triển dự án chế tạo VLTC.
Tháng 4 năm 1996 Airbus
thành lập "Large Aircraft Division" để tập hợp tất cả công việc
phát triển chiếc máy bay loại khổng lồ. Máy bay được đặt tên
Airbus A3XX và được xem là một chiếc ’Jet của thế kỷ 21’.
Vào tháng 12 năm 1999,
những thành viên dự phần trong dự án chế tạo từ Pháp, Đức, Anh
và Tây Ban Nha đã bật đèn xanh cho tiến trình chế tạo chiếc
A3XX.
Tháng 3 năm 2000,
Airbus chính thức tuyên bố cho biết các cơ sở sản xuất A 3XX
được đặt tại Hamburg và Toulouse là nơi để lắp ráp những phần
cuối cùng của A3XX lại với nhau. Chính sách làm việc của Airbus
là không tập trung vào một địa điểm mà những bộ phận của máy bay
được sản xuất tại nhiều địa điểm khác nhau trên tòan Âu châu.
Nguyên tắc này cũng được thực hiện với dự án sản xuất Airbus
380.
Tháng 7 năm 2000: Con
chim sắt khổng lồ chính thức được rao giá. Emirates Airlines
(Dubai) là hãng hàng không đầu tiên đã có kế hoạch đặt mua chiếc
máy bay khổng lồ này. Ngoài ra các hãng hàng không khác như
Qantas, Air France và Singapore Airlines cũng đã ngỏ ý muốn đặt
mua A3XX.
Vào tháng 12 năm 2000
một chương trình khởi động dự án cho loại máy bay mới này được
chính thức công bố. Trong vòng 5 tháng, kể từ tháng 7 đến tháng
12 năm 2000, đã có 50 đơn đặt hàng. Hội đồng Qủan trị Airbus
quyết định cho lắp ráp và đặt tên chiếc máy bay khổng lồ mới này
là Airbus A380.
Đến tháng 1 năm 2001
Công ty Chuyển vận FedEx đặt mua chiếc A380 vận tải hàng hóa đầu
tiên và được xem là Launch-Customer cho loại chuyển vận hàng
hóa. Tháng 7 năm 2001 Singapore Airlines ký hợp
đồng đặt mua hơn 10 chiếc A380 chuyên chở hành khách. Singapore
Airlines sẽ là hãng hàng không đầu tiên sử dụng loại máy bay
khổng lồ mới này. Hãng Hàng Không Lufthansa của Đức đặt mua 15
chiếc Airbus A 380 vào tháng 12 năm 2001
Cuối
tháng 1năm 2002 bộ phận bằng kim loại của A380 được khởi sự sản
xuất tại Nantes, Pháp quốc. Bộ phận bằng nhôm cũng bắt đầu được
sản xuất tại Bremen, Đức quốc vào tháng 5 năm 2003.
Kể từ
tháng 5 năm 2004, hai chiếc A 380 đầu tiên được lắp ráp hoàn tất
tại Toulouse, Pháp quốc. Một trong hai chiếc này được dùng để
thử nghiệm chuyến bay đầu tiên.Vào ngày 18.1.2005, A 380 lăn
bánh ra khỏi cơ xưởng lắp ráp tại Toulouse.
Những thử thách phải
đáp ứng trước khi được cấp giấy phép chế tạo sản xuất
Ngoài những khó khăn về kỹ thuật phải vượt qua, Airbus còn phải
vượt chướng ngại cuối cùng rất quan trọng đó là phải hòan tất
chương trình đòi hỏi để được cấp giấy phép lưu hành. Vào ngày
30.11.2006 A380 bay chuyến bay thử nghiệm từ Vancouver ngang qua
Bắc cực để về đến Toulouse. Sau đó sang tháng 12.2006 loại máy
bay vận chuyển hành khách A 380 với động cơ Trent 900 được giấy
phép lưu hành từ EASA Âu châu cũng như của FAA Hoa Kỳ .
Một
phần trong chương trình phải thực hiện để được cấp giấy phép
không lưu là điều kiện đòi hỏi việc di tản hành khách khi gặp
nguy biến. Theo quy định quốc tế, chỉ trong vòng 90 giây đồng
hồ, một chiếc máy bay phải có khả năng di tản toàn bộ hành khách
qua một nửa số cửa của máy bay trong bóng tối. Do mức độ to lớn
của máy bay nên quy định di tản hành khách nêu trên là một thử
thách lớn rất khó khăn cho những nhà thiết kế A 380.
Thử
nghiệm di tản hành khách đã được thực hiện ngày 26.3.2006 tại
Hamburg, Đức quốc, trước sự hiện diện của đại diện các cơ quan
cấp giấy phép. Kết quả là trong vòng 78
giây đồng hồ, 853 hành khách cùng với 20 nhân viên của phi hành
đòan đã được đưa ra khỏi máy bay qua những cánh cửa thóat nạn
khẩn cấp bên phải của máy bay.
Ba ngày
sau, tức là ngày 29.3.2006, Cơ quan An toàn Không lưu EASA của
Âu châu và FAA của Hoa Kỳ, đã công bố cấp giấy phép cho A 380
được vận chuyển với số lượng hành khách tối đa là 853 người.

Trong
những ngày vừa qua ’Con Đại Bàng ’ Airbus 380 đã tung đôi cánh
vĩ đại bay xuyên Đại Tây Dương, lượn trên không trung và trình
làng với dân chúng xứ cờ Hoa.
Chiếc
máy bay khổng lồ nầy dân chúng nước Đan Mạch không có được cơ
hội tận mắt chiêm ngưỡng, vì .. bự quá! Không gian Xứ sở của HC
Andersen thì thênh thang, nhưng sân bay xứ nầy không đủ rộng để
mời Đại Bàng hạ cánh!
Uyên Hạnh
Đòan
Thị Đoan-Trang
7.4.2007
Trở về Trang Chính
|