|
LTS.
Khoahoc.net hân hạnh được gửi đến bạn đọc bốn phương Bài thứ
nhất trong loạt bài viết về xứ Đan Mạch của Uyên Hạnh.
* * *
Trên
con đường hướng ra biển tôi bước những bước chân thật chậm đón
nhận những cơn gió chiều nhè nhẹ thổi và thấy thoải mái vô cùng.
Những ngày làm việc nặng nhọc trong tuần được trả bằng một ngày
cuối tuần thư thái như thế nầy thì công bằng lắm rồi. Những bận
rộn băn khoăn khắc khoải của cuộc sống hãy tạm gát một bên để tự
do hít thở làn gió tươi mát trong lành của biển.
Bây
giờ đã là đầu tháng sáu là mùa hạ nhưng biển vẫn nhiều gió và
nước biển hãy còn lạnh lắm vì thế chưa có người ra chơi và tắm
biển ngoại trừ một vài người thả bộ như tôi.
Đi
bách bộ cũng là một phần trong cách sống của dân chúng xứ nầy.
Người ta đi chẫm rãi từng cặp hoặc 'đơn thân độc mã' bước những
bước nhẹ nhàng thoải mái. Những bước chân tiếp cận được với mặt
đất là những khoảng thời gian mình tiếp xúc được với chính mình.
Khi bước được những bước thoải mái như thế đầu óc sẽ thảnh thơi
và đó là giờ phút mình thấy được mầu trời xanh và mầu mây trắng.
Mùa
hạ chỉ mới thực thụ đến một tuần nay thôi, tháng trước trời vẫn
mưa nhiều hơn nắng, ra đường vẫn còn mặc áo len và áo khoác thật
dầy chẳng bù với Sài gòn với Huế với Hà Nội và mọi nơi khác ở
Việt Nam trời đã gay gắt nắng.
Bước
lần theo con đường về hướng biển tôi đi ngang con đường có những
hàng cây syren nở đầy hoa và tiếp đến là con đường với hai hàng
cây giao đầu với nhau như đang thì thầm trong nắng rất thơ mộng.
Những thân cây thẳng tắp với cành đầy lá nhỏ mầu xanh non lay
động theo làn gió tạo nên tiếng lao xao rì rào rất vui tai. Ngàn
lá lay động trong nắng chiều lấp lánh tạo thành ngàn hoa nắng
nhảy múa trải sáng trên đường làm ấm lòng và ấm cả bước chân đi.
Ngoài
những hàng cây syren nở đầy hoa tím hoa trắng với mùi hương
thoang thoảng dịu dàng khi ở xa và nồng nàn khi đến gần như
hương của ngọc lan của hoa buởi, còn là mùa của Đỗ Quyên rực rỡ
sắc mầu.
|
 |
|
Những hàng cây syren nở đầy hoa |
Người
dân ở đây rất yêu chuộng hoa. Họ nghiên cứu và trồng đủ các loại
hoa trong vườn nhà và trong công viên. Suốt một mùa hè các loại
hoa lần lượt thi nhau nở. Đẹp nhất là hơn bốn trăm loại hoa được
trồng tại khu vườn giải trí nổi tiếng Tivoli, một khu giải trí
cho trẻ con và người lớn với các trò chơi sinh động, những tiệm
ăn đông nghẹt khách cùng những chương trình văn nghệ hấp dẫn và
những buổi hòa nhạc vào ban đêm với những điệu nhạc trử tình.
Đan
Mạch đã thu hút được rất nhiều khách du lịch đến thăm, đến với
cái xứ lạnh của vùng Bắc Âu có gần năm triệu rưỡi người dân và
một diện tích gần bằng một phần tám diện tích Việt Nam (43.092
km2).
Đất
rộng dân thưa nên mới thả bộ được dễ dàng không như với các tỉnh
ở Việt Nam của chúng ta đông nghẹt người và nhiều bụi bặm, làm
sao bước được những bước thoải mái để lòng nhẹ ra để nhìn lên
trời và nói được rằng
'Mây trắng quá cho trời xanh xao xuyến'
Du
khách đến Đan Mạch nhiều nhất là người Nhật và người Hoa vì lòng
hiếu kỳ đối với một đất nước tự do dặt dưới sự cai trị của một
nền dân chủ, của một chính phủ đa đảng, một Quốc Hội với 179
ghế, và là một Vương quốc có Nữ Hoàng.
Nữ
Hoàng Margrethe Đệ Nhị, một người lịch thiệp có tài ngoại giao,
nói thành thạo 2 thứ tiếng Anh và Pháp là họa sĩ tài tử vẽ tranh
sơn dầu rất đẹp, và là thân mẫu của hai vị hoàng tử trẻ đẹp
Frederik và Joachim.
Phu
quân của bà là ông hoàng Henrik, một người Pháp trải qua thời
niên thiếu tại Việt Nam. Ông cũng là người đã lấy bằng Tú tài
Pháp tại Hà Nội nên cũng biết một ít tiếng Việt.
Nữ
Hoàng Margrethe được sự yêu qúy của thần dân tại đất nước Đan
Mạch của nhà thơ và đại văn hào nổi tiếng trên thế giới, ông
Hans Christian Andersen.

Những
truyện thần tiên ông viết đã được dịch ra 35 thứ tiếng trên thế
giới. Ảnh hưởng của thơ của truyện thần tiên ông viết được thấy
trên những nụ cười hiền và ấm của người dân Đan Mạch những hậu
nhân của giống người Viking mà ngày xưa đã gây sóng gió nhiều
nơi vì sự hung bạo của họ.
Đến
bây giờ những hung bạo đó không còn thấy nữa trên cách sống đơn
giản và thái độ xử thế rất lịch sự rất nhân đạo của người dân xứ
lạnh nầy. Nếu sống lâu ở Đan Mạch sẽ nhìn được lâu và nhìn được
sâu để thấy được trong mắt họ trầm ẩn một nỗi cô đơn sâu thẳm do
từ cuộc sống quá đầy đủ, tự lập và độc lập của họ mà ra.
Sự
giàu có cũng làm con người thành cô đơn. Ở Việt Nam mỗi căn nhà
có rất nhiều người ở chung trái lại ở Đan Mạch một số lớn đã một
mình ở một căn nhà thật rộng. Người dân ở đây trọng tự do cá
nhân vì thế họ rất cô độc. Số người tự tử vì chán đời hằng năm
có một tỉ lệ đáng lo ngại.
Đời
sống của họ là những gì phải cụ thể thấy và tiếp xúc. Đôi khi
tôi đã có những ý nghĩ rất khôi hài là không biết người Âu châu
có biết mơ không nhỉ? Nếu không biết mơ thì đó là một thiệt thòi
cho cuộc đời.
Mơ
mộng sẽ làm cho đời sống nội tâm mình giàu có hơn nếu mình biết
cách mơ. Có nghĩa là thấy được thế nào là thực và thế nào là
mộng. Thấy được mộng sẽ không bị mộng làm huyễn hoá và sẽ biết
quý cái thực trong cái mộng, sẽ không bị du vào cảnh gọi là
'sống say chết mộng' để thấy được rằng những cái gọi là nỗi buồn
không đâu, những băn khoăn ray rức, những giận dữ mà mình tưởng
không tìm ra được lối thoát có thể được chuyển hoá bằng những
bước chân nhẹ nhàng, những hơi thở thật chậm thật sâu. Những
bước chân mà trên đó mình đặt trọn vẹn hơi thở và trái tim của
mình vào.
Hãy
thử hít vào thật sâu và nghĩ đến một cái gì thật đẹp. Thở ra
thật chậm và đặt hơi thở của mình vào tư tưởng đẹp nhất đó, chỉ
một tư tưởng đó thôi. Trong ba lần hít thở như thế bạn sẽ thấy
kết quả là sự nhẹ nhàng trong tim.
Trong
một giây phút mà cởi bỏ được nỗi lòng đè nặng tâm tư mình nỗi
trăn trở làm mình cho đến hôm nay khi tóc đã bạc vẫn chưa thấy
được thi vị của cuộc đời chưa thấy được cái đẹp của cuộc sống sẽ
làm lòng mình nhẹ hơn và mở rộng ra.
Đã có
được một phút giây thoải mái như thế sẽ có được nhiều phút giây
tương tự sẽ làm bớt đi sự căng thẳng trong cuộc sống thường nhật
và sẽ giảm bớt sát suất của bệnh ung thư.
Phải
để tư tưởng thoát ra để thấy được rằng cuộc đời còn nhiều giá
trị khác và để cảm nhận được hạnh phúc chân thật của giây phút
nầy.
Khởi
đầu chỉ là một phút giây thôi, nhưng nếu nhận chân được giá trị
của nó, nó sẽ hiện diện và rồi một ngày nào đó từng giây phút
nhỏ nầy tiếp nối nhau liên tục như nước của một con sông trôi
chảy không gián đoạn trôi trong thiên nhiên đẹp lạ thường, trong
tự tại vô ngại:
Chỉ là dòng sông trôi lênh
đênh
Thong dong vô định một hành trình
Vỗ ghềnh vỗ núi nghêu ngao hát
Vạn cổ ân tình thiên thu
kinh
(U.H.)
Uyên Hạnh
Trở về Trang Chính
|