|
Nếu là một người được sinh ra và lớn lên tại
Huế, bạn sẽ thấy đời mình đẹp và ’khổ’ như thế nào! Đẹp vì Huế
thơ mộng và thực sự quá trử tình. Trử tình như dòng nhạc của
Trịnh Công Sơn, một người viết nhạc vượt thời gian, một nhạc sĩ
tài ba xuất thân tại Huế, là một trong những kiêu hãnh của chúng
tôi, khi những người hâm mộ nhạc họ Trịnh biết rằng chúng tôi
’cũng’ là người Huế. Có mấy ai nghe dòng nhạc của Trịnh công Sơn
mà không đắm mình trong điệu ru ngây ngất của tình yêu, trong
cái nhẹ nhàng sang cả thơ mộng của lời nhạc, trong cái lưu luyến
bâng quơ để rồi xót xa như là mình đang sống trong ’cuộc tình’
đó!
Huế với con đường Lê Lợi rợp bóng của hai hàng
cây bên vệ đường, với cái mát dịu dàng của những làn gió thỏang
từ dòng sông Hương thơ mộng, quyện vào đôi tà áo trắng, vương
vương bước chân người nữ sinh Đồng Khánh, mơn man cho tóc bay
trong gió đã làm cho ai ngậm ngùi ôm cái thú đau thương vì những
rung động của mình, chôn chân dưới hàng phượng vĩ bên bờ sông
Hương mà nhìn con nước lênh đênh để rồi tâm tình:
Ngày đó,
em vừa mới lớn
Còn anh,
một gã dại khờ
Anh si,
tình anh vụng dại
Anh mơ và
anh... làm thơ *
Vì lớn lên trong một môi trường giáo dục khe
khắc, người nữ sinh Đồng Khánh ’nầy’ đã không thể trực tiếp đáp
lại cái tình của anh chàng học sinh Quốc Học ’kia’ người đang si
tình đến ’mờ cả mắt’ bên Dòng sông Hương lặng lẽ, đã thở dài
và trải nỗi lòng lâng lâng bay trong không gian mênh mông:
Thơ anh,
đong bằng hạt nắng
Lung linh
ươm mắt em nồng
Hồn thơ
ướp bằng dư vị
Hương tình
em bâng quơ trao
Những
chiều lặng thầm đứng đợi
Nhìn tà áo
trắng ai bay
Ngẩn ngơ
bên hàng phượng vĩ
Em ơi, tôi
đợi tôi chờ...*
(*Trích:
Huế Vẫn Lặng Thầm, Thơ Uyên Hạnh)
Cái ’khổ’ nằm ở đó, ở cái không dám nói không
dám cho ’người ta’ biết mình cũng thương, mình cũng có trái tim
nên cũng biết xúc động trước cái rung động lặng lẽ và cái chân
tình của một thời mới lớn. Khổ đau hay hạnh phúc, có cái gì vĩnh
cữu được đâu. Hạnh phúc nào hơn những cuộc tình của hai người
yêu nhau nồng nàn, được kết hôn với nhau, rồi sinh con đẻ cái,
rồi sống bên nhau đến răng long tóc bạc. Nhưng, cái chuổi ngày
trước khi răng long và rụng, trước khi tóc bạc da mồi mới là
đáng nói đến.
Thời gian của những tháng ngày còn trẻ yêu nhau
đâu rồi. Nó là đầu mối đưa đến cái bận rộn của sinh nhai trong
cuộc sống, của sự lo lắng giáo dục con cái, của những đụng chạm
thường nhật, đã làm chúng ta quên đi chuyện nuôi dưỡng săn sóc
cái tình, mà một thời mình đã ngỡ là tình yêu độc nhất có một
không hai trên đời, cái tình một thời là hoa là bướm, làm cuộc
đời đẹp và thơ mộng hẳn lên.
|
"...Hãy nghiên cứu kinh điển và tu tập bạn sẽ
thấy được hạnh phúc của cuộc đời, sẽ thở được những hơi thở an
lạc, bước những bước chân mà đất bằng nở hoa, những bước chân
Đức Bổn Sư đã bước.
Đó cũng là ý nghĩa
bảy bước chân nở ra bảy đóa sen thơm ngát. Sen nở vì lòng thanh
tịnh. Lòng thanh tịnh thì trời đất cũng thanh tịnh, cho nên đất
trời mới nở hoa, ’đơn giản’ chỉ có thế thôi! ..." |
Thời gian lặng lẽ trôi mà lòng mình thì không
lặng lẽ chút nào, bởi mình luôn luôn bị luân chuyển trong bao
nhiêu giao động của cuộc sống, bao nhiêu thổn thức vật vã của
con tim. Đời vội vàng qúa nên mình cũng vội vàng theo, để chỉ có
những cảm nhận thóang qua cho dù mình chưa nhận diện được là cái
gì nhưng đã cảm nhận được nó. Đúng thế đã có một cái gì, tuy
không xác định được nhưng đã biết rằng nó hiện hữu, thế thôi!
Bạn ơi, bạn có cho được một tên gọi hay nói lên một định nghĩa
về cái đó là cái gì không? Đó là cái cô đơn nẫy sinh từ cuộc
sống, là khổ đau của những bất mãn đã bộc phát, đã từ từ xuất
hiện trong tâm tư chúng ta! Cái ’nỗi niềm’ nầy được nuôi dưỡng
bằng năng lượng của sự cô đơn và lòng bất mãn. Hai sự kiện được
sinh ra trong cái Tôi ’mầu nhiệm’. ’Mầu nhiệm’ vì mãnh lực của
nó, vì nó chiếm hữu và chủ động cuộc sống của ta làm ta lăn lóc
trong khổ đau mà không óan ghét nó, trái lại chúng ta lại óan
ghét cuộc đời và hằn học với kẻ khác.
Bể khổ đã trở mình và dang đôi tay đón nhận
chúng ta rồi đó, đã ’âu yếm’ ôm chặt chúng ta vào lòng, ’sốt
sắng’ quá đã làm cho chúng ta nghẹt thở trong niềm đau không dứt
được. Bây giờ khi chúng ta đã nằm gọn trong vòng tay của phiền
não rồi thì chỉ có Tứ vô thường như nước Cam lồ diệu dụng với sự
thấy biết và hành trì của Vô thường, Khổ, Không, Vô ngã mới
thóat được.
Tôi đã
từng
Thu
mình trong vỏ ốc
Nhìn
trời xanh
Một
khỏanh nhỏ hư vô
Trái
tim đau
Vì sống
kiếp hững hờ
Dòng
tâm tưởng
Dậy
cuồng bao sóng cả
Tôi cứ
ngỡ
Trong
mây sương trọn kiếp
Sẽ trầm
mình
Trong
miên viễn cô đơn
Ngọn lá
rơi
Một
thực thể vô thường
Hạt
sương nhỏ
Mong
manh đầu ngọn cỏ
Tôi đã
biết
Chân
như không diệu vợi
Một nụ
cười
Rạng rỡ
cả bình minh
Một nét
nhìn
Đem an
lạc yên bình
Một hơi
thở
Thấy
trời xanh mây trắng
Bước
tỉnh thức
Đất
hiền hoa nở rộ
Nén tâm
hương
Thắp
sáng vạn nẻo đường
(Trích:
Tỉnh Thức, Thơ Thiện Nghiêm)
Hãy nghiên cứu kinh điển và tu tập bạn sẽ
thấy được hạnh phúc của cuộc đời, sẽ thở được những hơi thở an
lạc, bước những bước chân mà đất bằng nở hoa, những bước chân
Đức Bổn Sư đã bước. Đó cũng là ý nghĩa
bảy bước chân nở ra bảy đóa sen thơm ngát. Sen nở vì lòng thanh
tịnh. Lòng thanh tịnh thì trời đất cũng thanh tịnh, cho nên đất
trời mới nở hoa, ’đơn giản’ chỉ có thế thôi!
Nếu là
trăng ta sẽ cùng sao sáng
Rơi cho
đầy thơm nóng tách cà phê
Để thi
sĩ uống vào trong tim óc
Nghe
thơ rơi qua hơi thở ngọt ngào
Nếu là
mây ta sẽ cùng nàng gió
Đi
thiền hành trên biển cả mênh mông
Thôi ru
đời bằng vọng tưởng mông lung
Và rủ
mộng Ta bà đầy hư huyễn
(Trích:
Ta Sẽ Thiền Hành Trên Biển Cả, Thơ Thiện Nghiêm)
Dù ở đâu chăng nữa chúng ta vẫn có thể có
được cái an lạc vô giá nầy từ Kinh điển của Đức Phật. Hãy nghiên
cứu và hành trì để tạo cho mình một nội lực có được từ nội điển,
để chúng ta đứng vững mà nhìn sâu vào cuộc đời, để thấy và để
hiểu những niềm đau nỗi khổ của chính ta và của kẻ khác. Đây là
một kho tàng vô giá, nếu không biết xử dụng để đưa vào cuộc
sống, sẽ như câu truyện kể Chàng Cùng tử lang thang đói rách khổ sở xin ăn,
khi trong chéo áo của anh có dấu một hạt châu rất qúy báu mà anh
không biết đến.
Hãy tu tập để thở những hơi thở trong Chánh
niệm, để một ngày nào đó, ta có thể nhìn vào cuộc đời và mọi
người quanh ta bằng đôi mắt đầy tình thương thay vì thất vọng,
căm giận, óan trách. Đó là ngày chúng ta thấy được cái đẹp của
ánh trăng vàng trên biển cả cũng là cái đẹp của trăng sao,
thưởng thức được làn gió nhẹ nhàng và những cụm mây thong dong
trên bầu trời xanh. Đó cũng là ngày mà cuộc sống đem lại cho ta
niềm tin và tình thương, và với cái vốn liếng nầy ta sẽ bước
những bước chân vững chải và cảm nhận được cái hạnh phúc nhẹ
nhàng cho dù ta đang ở trong cõi đời nhiều khổ đau hơn là hạnh
phúc.
Thiện Nghiêm Đòan Thị Đoan-Trang

Trở về Trang Chính
|