|
ĐỌAN TRƯỜNG AI CÓ HAY…
Một sớm mai mặt trời thức
dậy
như mọi ngày
Một chiều vàng nắng nhạt
như mọi hôm
Một buổi tối đất trời đảo
lộn
Khi trời đất đổi ngôi
Là khi cuộc sống tự do..
chết một bình thường!
Khi bọn người súng ống
Hùng hổ kéo vào nhà
Trong những đôi mắt long
sòng sọc
Tôi thấy đỏ một mầu quái
ác
Trong tiếng la hét dữ tợn
man ri
Của những âm giọng khàn
đặc
Tôi nghe cái chết cựa
mình
Tay tôi bị còng và lôi đi
Những cái đánh và cú đá
nặng như trời giáng
Người vợ hiền đớn đau ở
lại
Con tim ri rỉ máu,
vì những lằn dao không
ngọt cứa trúng tim
Vì cái phút sinh biệt bởi
bạo hành
Nên lòng nàng quằn quại
đau
Nên mắt nàng nhòa lệ thảm
Hỏang hốt tuyệt vọng cô
đơn
Ôm trong tay những đứa
con đang òa khóc…
Tôi bàng hòang cố trấn
tỉnh
Ruột anh đứt rồi..
em và con hỡi ly
tan!
Lần đầu tiên trong đời
anh “bị.. dứt áo” ra đi
Là phút cuối của nhau qua
duyên phận vợ chồng?!..
Trong một cưỡng đọat bất
nhân
Chúng dùng quyền uy cố
đọat đời sống bình yên
Của chúng mình như của
bao người khác nữa
Để bẻ gãy lý tưởng của
anh và chiến hữu
Để bảo tồn một thể chế
bằng man rợ vô song
Chúng tàn độc nên em phải
một mình ở lại
Hoang mang em bước vào
khúc rẽ của đời mình
Để âm thầm trải khổ đau
Trên những đêm dài lê thê
lạnh lẽo
khi không còn anh bên
cạnh
Từ một mái nhà ấm cúng
bên nhau
Em sống trong cô đơn
Nhớ thương thiếu thốn và
sợ hãi
Không làm hoang giá tình
em
Rồi một ngày
Trong mắt người đời
Em làm người tình bội ước
Làm người vợ phụ nghĩa
gối chăn
Em làm người giết chết
một niềm vui,
tuy le lói nhưng trong
anh,
nó vẫn còn khả năng thoi
thóp sống!
Trong lòng người tù khổ
sai nầy
Người Tình, Nàng Thơ và
Người Vợ
vẫn là em..
Làm thân người tù khổ
sai
Anh nằm trong ngục tối
đen ngòm
7 năm dài anh nằm áp lưng
mình trên đất lạnh
Chân tay bị còng
(Anh mơ một giấc ngủ nằm
nghiêng)
Cái trần nhà và anh
Chỉ cách nhau một tấc
Chiếc đèn chiếu thẳng vào
mắt ngày đêm
Bẩy năm đôi mắt phải mù
lòa
Nhưng anh vẫn thấy được
em và các con
Vẫn thấy được những ngày
hạnh phúc
Anh càng nghe trong huyết
quản
Dòng máu Việt quật cường
cuồn cuộn chảy
Vì những con người vô
lương tri
Đã giết chết đồng bào
mình
Bằng họng súng lạnh ngắt,
trái tim đen ngòm, nụ
cười gằn khàn độc
Bằng khúc khoai sắn mốc
meo,
lẫn phân người, đo từng
centimet
Bằng sự tra tấn man rợ
bất nhân
Sáu chục ngàn người em ơi
Tàn độc vô cùng
Không đủ ngôn từ diễn tả
Trong địa ngục lòai người
Những cái chết oan khiên
Là mồi bật lên ngọn lửa
nung nấu tim gan
Cho dòng máu Việt chảy
rần rần trong huyết quản
Lửa tình người hừng hực
cháy
Lửa tôi luyện nhuệ khí
chiến binh
Em ơi, 20 năm dài tù đày
khổ ải
Anh vẫn thẳng lưng trong
tình nước
và gìa dặn trong tình
người
Trở về...
Anh thực sự nhìn thấy
mình đã mất em..
Em có cần biết: - Ngày đó
em đi
(Anh là con người bằng
xương bằng thịt)
Tim anh có rỉ máu hay
không?!
(Từ một nỗi niềm sâu
lắng...)
”Từ đấy thu rồi thu lại
thu
Lòng tôi còn giá đến bao
giờ…
Mà từng thu chết từng thu
chết..”
Từ ngày yêu anh
Cơn đau sao dài quá..
Nên vết thương nầy chẳng
được liền môi...
Cám ơn anh những ngày
nắng ấm
Thương cho mình trời mãi
đổ mưa sầu
Thơ
UYÊN HẠNH
(Cảm tác từ góc nhìn ở vị
thế độc gỉa
sách Đọan Trường Bất
Khuất của Phạm Trần Anh)
|
GIỚI HẠN MỘT NGÔN TỪ
Họa ý thơ TỰ TÌNH TRONG ĐÊM
của TRẦN HOAN TRINH (THT)
(kính tặng THT, nhà thơ chưa quen chỉ biết)
Trong im lặng có nhiều điều đã nói
Trong xôn xao có nói vẫn khôn cùng
Tôi chọn sự lặng im
Thay vì trải lòng mình giữa vòng tay anh
Thay vì đem cả trời xúc cảm trút xuống vai anh
Thay vì trực nhận rung động dạt dào như mưa lũ
Khi ngọt ngào vỡ vụn
Ai
ngỡ ngàng để tưởng đã mất nhau
Vũ
trụ đảo tròn rơi vọng lại
Suy tư xóay tròn giữa sâu thẳm vô cùng
Hồn đêm thất thểu xiêu vẹo
Gót hài sương khói dẫm một hư không
Hãy nghe trong biển chiều trầm lặng
Từng đợt sóng ngầm chuyển tải một niềm đau
Đời vắng quá vì nguồn thơ lịm chết
Chiều buồn tênh đêm lưu luyến ước mơ
Hãy nghe hiện hữu rời xa rã rời hiện hữu
Và
tương lai lặng lẽ
Ngủ vùi trong đêm tối mịt mờ
Hồn thơ vút bay nhạt nhòa tan biến
Còn lại chỉ là nhận diện phù du và đối đầu hư ảo
Đừng dùng phôi pha để làm định nghĩa
Đóng khung niềm đau còn lại và một hạnh
phúc giã từ
Ở hay đi ngôn từ trong ngôn ngữ
Có hay không cũng chỉ là ngôn ngữ chứa
ngôn từ
Tất cả là không gian gói kín thời gian
trong giới hạn
Niềm vui hay nỗi khổ chứa giới hạn một
thời gian
Đừng dùng giới hạn một ngôn từ
Đóng khung những gì không giới hạn
Đừng nhìn xúc cảm ngẫu nhiên như một nhận
diện
Anh và tôi sẽ là giới hạn một ngôn từ
Lang thang bước nhẹ chiều nghiêng nắng
Tím một hồn hoang, mấy hôn hòang?
UYÊN HẠNH
Tháng 10/2007

|