|
Tôi gặp nàng trong thư viện O'Neill khi cả
hai chúng tôi cùng tìm sách trong dãy sách chiến tranh Việt Nam.
Nàng đang đứng xem quyển sách như trong say mê, trong nét đoan
trang của người Á Châu. Tôi chẳng hiểu sao sau hai năm theo hoc
tại ngôi trường này, tôi chưa bao giờ bị tiếng sét ái tình đến
mê mẫn người như ngày hôm đó. Tôi bạo dạng làm quen nàng.
- Are
you from Taiwan?
Nàng
không nói chỉ lắc đầu. Tôi hỏi tiếp:
- from
Hong Kong?
Nàng
không nói tiếp tục lắc đầu tôi, tôi kiên nhẩn thêm:
-or
from Singapore?
Nàng
cười rồi trả lời tôi:
- I
give you another try.
Tôi
bổng vui hẳn khi nhìn gương mặt thật xinh xắn của nàng, tóc đen
huyền là điều không nhiều tại Jesuit Ivy campus này.
- I
guess you are from VietNam.
Nàng
gật đầu, tôi vô cùng vui sướng, xoay sang hỏi nàng bằng Việt
ngữ:
- Xin
lỗi cô tên chi?
Nàng
đáp:
- Thủy
Tiên
Tôi trả
lời trong chút gì hơi "nịnh dầm".
- tên
đẹp lắm. Thủy Tiên học ở đây lâu chưa?
- Chỉ
mới khóa này thôi và còn bỡ ngỡ tại thư viện này.
Nàng
nói trong giọng Việt ngữ chuẩn khiến tôi chút gì thích thú, nếu
không là nhiều thiện cảm với nàng. Thủy Tiên cho biết gia đình
nàng sang và định cư tại Indianapolis. Nàng đổi trường từ đại
học Nortre Dame sang Jesuit Ivy. Jesuit Ivy là tên lóng của
Boston College. Nàng thích thành phố Boston và trường Harvard,
nhưng không vào được Harvard, nàng vào học tại đây. Tôi hỏi:
- Thủy
Tiên học ngành gì?
- Ba
muốn Thủy Tiên học luật giống ba. Mẹ muốn Thủy Tiên business
major như mẹ, nhưng Thủy Tiên thích ngành báo chí đi săn tin đó
đây, bay đi nơi này nơi kia, nên sẽ chọn một là báo chí hay hai
là chính trị học.
- Wow,
con gái mà học politics à?
Tôi nói
xong thì nàng phải ra check out một số sách. Đó là bước đầu
chúng tôi quen nhau.

Boston
College
Những
năm tháng sau đó chúng tôi quen nhau, từ bạn thông thường biến
thành tình yêu. Tôi không còn nhớ là chúng tôi gặp nhau bao
nhiêu lần tại O'Neill library hay bao nhiêu lần sánh bên nhau
trong campus trường, khi đi xem hòa nhạc, xem hát tại Robsham
Theatre của Jesuit Ivy campus, hay những buổi hẹn nhau ăn uống
trên đại lộ Commonwealth khu vực trường tọa lạc, hay ghé các nơi
như Brighton Center trên đường Washington hay khu thương mại
Newton trên đường Beacon. Mùa hè năm 1987 nàng đưa tôi về thăm
ba mẹ nàng tại Indianapolis. Hai ông bà rất vui vẽ và tử tế.
Ngược
lại, tôi cũng mời nàng về California thăm mẹ tôi. Mẹ tôi khen
nàng nhiều lắm và nói thẳng ra bà thích con cái gặp người Việt,
thay vì người nước khác. Người lớn tuổi thường quan tâm vấn đề
chia sẻ văn hóa gốc, tôi hiểu và thông cảm với bà lắm. Điều tôi
thích về nàng vì Thủy Tiên theo học Couvent des Oiseaux tại Đà
Lạt theo chương trình Pháp, nhưng tâm hồn của nàng rất Á đông.
Thế nên sự gần gủi trong cái văn hóa gốc mà mẹ tôi lo giúp chúng
tôi khắng khít nhau hơn. Tình yêu đến tự nhiên bởi tuổi trẻ cô
đơn khi xa nhà rất cần người thông cảm với mình, tình yêu của
thời đi học vốn đẹp đẽ và đáng nhớ khi chúng tôi tình tự to nhỏ
trong thư viện O'Neill, như nụ hôn đầu trao nhau khi chúng tôi
cùng gia nhập vào ca đoàn trình diễn nhạc giáng sinh tại hí
viện Robshamcủa trường. Nàng thích ca hát, tức mang máu văn nghệ
như sự chia sẻ của tôi. Ngày tháng trôi qua chúng tôi bên nhau
đó đây từ bờ biển Hingham hoặc đảo Gallups trong vịnh Boston vào
những ngày hè nắng ấm ngày xưa. Để bao nhiêu mùa thu Boston khi
trao nhau kỷ niệm nhìn lá vàng thu rơi, những nụ hôn giữa bầu
trời thu yêu thương có bài nhạc của Lê Uyên Phương mà cả hai
chúng tôi vô cùng yêu thích:
"Chờ trăng lên nghe sao thì thầm
Thời gian qua đâu ngờ cuộc đời bao la
Rồi như mây thoáng qua rồi như trăng xế tà
Anh ơi nhớ ngày xa vời dâng hoa.
Này em ơi suối reo sườn đồi
Này chim ơi reo mừng cuộc đời ghi tên
Rồi như khi lớn lên rồi như khi úa tàn
Hoa thơm vẫn chờ nắng vàng dâng hương.
Tình yêu đời đời làm sao như hoa vàng rừng xanh
Một khi đăng hoa tình yêu thiết tha cuộc đời
đã mất hết mê say.
Rồi mai đây đi trên đường đời
Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn
Ngày hôm nay có nhau ngày mai chung cảnh đời
Luôn ghi kỷ niệm ban đầu yêu thương"
(Bài Ca
Hạnh Ngộ)

Khu phố thương mại Faneuil Hall
Đúng
như người nhạc sĩ đã tạo lời nhạc định mệnh oái oăm vì "Tình yêu
đời đời làm sao như hoa vàng rừng xanh. Một khi đăng hoa tình
yêu thiết tha cuộc đời
đã mất hết mê say. Rồi mai đây đi trên đường đời. Đừng buông tay
âm thầm tìm về cô đơn...". Chúng tôi ra trường tôi về
California, Thủy Tiên nhận việc làm cho một tờ báo tại
Indianapolis. Chúng tôi vẫn giữ liên lạc thân thiết với nhau.
Thủy Tiên muốn giúp hai cô em nàng học xong đại học, nên tôi
đồng ý sau đó sẽ gặp lại nhau, nàng hứa sẽ về California với
tôi. Năm 1990, nàng nhận công tác theo nhóm phóng viên sang Vùng
Vịnh vì cuộc chiến Iraq lần đầu khi quân đội Iraq xâm lăng nuốt
xứ Kuwait. Tôi vô cùng lo lắng, Thủy Tiên trấn an tôi, nàng nói
chỉ ở văn phòng tin tức Riyadh. Rồi khi chiến sự dồn dập có lúc
nàng gọi về từ Dubai khi quân Đồng minh Anh Mỹ tấn công ào ạt,
nàng bay theo nhóm tin tức lấy tin cập nhật khi thì từ Dubai,
rồi khi thì Qatar, rồi thì Bahrain. Nơi này là định mệnh khi máy
bay trực thăng trong nhóm săn tin bị rơi vì hư máy khi vừa cất
cánh, cả đoàn thi đua nhau mạnh ai nấy nhảy thoát thân. Thủy
Tiên may mắn sống sót, nhưng nàng mang thương tích gãy chân
trái. Tin khẩn đến tôi vội vã bay ngay sang Ả Rập Saudi vì nàng
được đưa về điều trị tạm tại bệnh viện Riyadh, trước khi về Hoa
Kỳ.

Boston harbor
Thế
giới xung quanh chúng ta hầu như không ổn định để người Việt Nam
chịu nhiều thiệt thòi, nhiều tử vong hay mang nhiều thương
tích trong cuộc chiến. Rồi trên vùng đất xa xôi Trung Đông qua
hai cuộc chiến Iraq, quân nhân gốc Việt đã vĩnh viễn ra đi vì
công tác, cũng như mang thương tích như Thủy Tiên của tôi. Mỗi
sự chọn lựa cho cho ý muốn đều có số mạng được Trời đất an bài.
Sự chọn lựa vì yêu nghề, vì can đảm là những yếu tố tôi yêu
thích. Nói ra như vậy vì tôi đã quyết định đưa Thủy Tiên về
California để cho nàng hiểu rằng lời nói năm xưa khi chúng tôi
hứa hôn bên bờ biển đảo Gallups của biển Boston, là chúng tôi
vẫn yêu nhau như mùa xuân của ngày cũ, để rồi tôi muốn hát lại
bài "Bài Ca Hạnh Ngộ" tại bệnh viện Riyadhcho nàng nghe, bởi vì
chúng tôi tỗi vẫn yêu nhau khi mùa xuân mới đến, và hình như là
Thủy Tiên đang khóc trên vai tôi.
"... Rồi mai đây đi trên đường đời
Đừng buông tay âm thầm tìm về cô đơn
Ngày hôm nay có nhau ngày mai chung cảnh đời
Luôn ghi kỷ niệm ban đầu yêu thương...."
Việt Hải, 07/12/2006.
(Cám
ơn nhạc của Lê Uyên Phương cho tôi nguồn cảm tác cho bài viết
này và xin tặng những cuộc tình thủy chung)
Ý kiến, Phê bình
xin gửi về:
viethai@khoahoc.net
Print this site

Trở về Trang Chính |