|
Buổi sáng đầu tháng Chạp, ông Thầy Chương ngồi uống nước trà
trên bộ ngựa gõ trải chiếu cạp điều, và nhìn ra sân. Chợt như
nhận ra hai cây mai trồng hai bên cái bể cạn có hòn non bộ tới
giờ này vẫn chưa rụng lá, ông lẩm bẩm, “ Chừ mà chưa rụng lá
thì làm chi Tết trổ bông cho kịp.” Nhấp một ngụm nước trà, ông
đưa tay bấm bấm gì đó, phất tay một cái, rồi nói trống không, “
Bọn bây phải làm răng cho hai cây mai nở bông kịp Tết nghe
không!” Không có tiếng người trả lời thưa dạ chi cả. Sau đó
cũng không thấy ai làm chi cả, nhưng qua sáng hôm sau thì cả hai
cây mai đều trụi lá, rồi lần lần ra nụ. Tết năm đó, cả làng chỉ
có nhà ông Thầy Chương có mai nở trước sân và mai cắm độc bình
chưng trong nhà. Người làng không ai lấy làm lạ, họ biết chỉ
một mình ông Thầy Chương làm được điều đó, và cả những điều lạ
lùng khác nữa, vì ông có âm binh bộ hạ để sai bảo.
Một lần
khác, sau khi cho người đốn mấy cây mít lão nơi hàng rào phía
trước để lấy gỗ sửa nhà ngang, ông thấy trước nhà trống trải
quá. Ngồi trong nhà nhìn thông thống ra đường và người đi ngòai
đường cũng thấy rõ hiên trước của nhà. Ông Thầy Chương cũng lại
nói trống không, “Bây bứng mấy bụi chuối cau sau vườn đem
trồng ở hàng rào phía trước cho ta. Đừng để cho người ngoài
nhìn thấy trong nhà mình.” Cũng không thấy người nhà nào làm
cả, nhưng rõ ràng hôm sau, chuối được trồng ngay hàng thẳng lối
như ý chủ nhân.
Đó là một vài trong những mẫu chuyện phù thủy do Mệ
Ngọai tôi kể lại. Phải nói trong cái đầu tóc muối nhiều hơn
tiêu của Mệ lúc đó là một kho vô tận chuyện đời xưa, đời nay,
đời thường, chuyện ma quỷ thánh thần, vua chúa, không thiếu thứ
chi, trong đó có chuyện ông Thầy Chương, một thầy phù thủy cao
tay ấn, tiếng tăm một vùng.
Tôi dám
kêu tên “ông Thầy Chương” quả là một sự vô phép, Mệ nghe được
thế nào cũng rầy, vì ông Thầy Chương là cậu ruột của Mệ, nghĩa
là vào hàng ông cố ngọai của tôi. Mỗi lần nói tới ông, Mệ chỉ
gọi là Cậu Thầy, nghĩa là ông cậu làm thầy, không phải thầy dạy
chữ hay thầy thuốc, mà là thầy pháp, chuyên nghề trừ ma trục
quỷ. Một lần nghe chuyện, tôi tò mò hỏi. “ Rứa thì ông ‘Cậu
Thầy’ tên chi, Mệ?” thì mệ trả lời, “người ta thường kêu là ‘
Thầy Chương’.” Và tiếp:
-Cậu
Thầy cao tay ấn lắm.
-Cao
tay ấn là răng, Mệ?
-Là học
được nhiều phép tắc tài giỏi, làm cho ma quỉ phải sợ. Nhờ rứa
mới trị được ma quỉ, làm cho ma quỉ chịu phép, biểu chi nghe
nấy.
Theo
lời Mệ kể, có một lần đi cúng về khuya, Cậu Thầy phải qua một
con sông mới về nhà được. Giờ đó thì người chèo đò ngang đã về
nhà ngủ từ lâu. Gần đấy có một xóm vạn đò
, sau
mấy lần lên tiếng “ Có ai giúp cho tui qua đò với!” nhưng cả xóm
im lìm, không một tiếng trả lời, dù có đò còn ánh lửa. Cậu Thầy
tháo cái nón Gò Găng
đang
đội xuống, bắt ấn niệm thần chú trong cái nón, xong thả nón
xuống nước rồi ngồi lên trên đó, cái nón từ từ trôi qua sông,
như có người đẩy đi. Lên bờ, Cậu Thầy họa một đạo bùa rồi đốt
đi, xong khoác khăn gói tiếp tục về nhà. Thầy đi một đọan thì
nghe tiếng chân chạy hùynh hụych ở đàng sau và tiếng kêu của
nhiều người, “ Thầy, thầy ơi ! Tụi tui biết lỗi rồi, xin thầy
tha cho …” Thì ra mấy gia đình trong xóm vạn đò đang ngon giấc,
bỗng giật mình thức dậy vì mấy chiếc đò, mặc dầu không sóng gió,
cứ tự nhiên đâm đầu đâm đít vào nhau như lũ trâu điên, như có ai
cầm lấy chúng mà xô đẩy, không làm sao chèo chống, tránh né chi
được. Vì biết tiếng “ông Thầy Chương” rồi nên đoán vụ này hẳn
là cả xóm bị thầy “trác” về cái tội không giúp thầy qua sông
đây, nên vội cử người chạy theo năn nỉ. Cậu Thầy nghiêm sắc
mặt nói, “ Đã biết thì tha cho. Lần sau, hễ nữa đêm gà gáy mà
có ai kêu giúp đở thì ráng nhín ngủ giúp người ta, chứ đừng có
giả bộ giả câm giả điếc mà bỏ lơ như lần ni nữa, nghe không!
Thôi, đi về đi, xong rồi đó.” Mấy người vái vái cảm ơn thầy rồi
kéo nhau về bến. Quả thiệt là sóng yên nước lặng, những con đò
lại ngoan ngỏan nằm yên, nhưng cả xóm vẫn đang bàn tán xôn xao,
chưa ngủ!
“Thầy
phù thủy” là tôi gọi theo sách vở. Mệ tôi gọi là thầy bộ
thủy hay thầy pháp. Khi tôi lớn lên, thầy pháp vẫn
còn hành nghề, nhưng Mệ tôi chê “chừ không có thầy pháp cao tay
ấn mô. Nghề ni thất truyền rồi. Hồi Tây qua chiếm nước mình,
“hắn” thấy thầy pháp cao tay ấn quá, sợ làm lọan nên thu hết
sách vở đem đốt đi hết, nên chừ không có sách mà học nữa, làm
chi có thầy giỏi.” Tôi hỏi, “ Thầy pháp thì lo việc cúng bái ăn
tiền, có quân lính khí giới mô mà làm lọan, hả Mệ?”. Bà cười,
“ Tụi bây nhỏ dại, biết chi. Như Cậu Thầy đó, ông biết phép sái
đậu thành binh, sai môi đi làm việc như người ta, âm binh bộ hạ
biết mấy.”
-Sái đậu
thành binh là chi, Mệ?
-Là nuôi mấy thứ đậu đen, đậu đỏ, đậu xanh, rồi
phù phép cho âm binh nhập vô, thành lính mà sai khiến đi làm
việc, đánh nhau với ma quỉ.
-Còn sai môi là cái chi?
-Người ta
bện rơm thành hình người ta nho nhỏ, rồi cũng phù phép vô đó,
sai đi làm việc như người thiệt. Mấy ông thầy pháp khi mô dưới
tay cũng có sẵn âm binh để sai khiến cả. Không có âm binh thì
mấy ông không mần chi được. Vì rứa mà mấy ông lo cúng âm binh
giữ lắm, phải cho ăn no mặc ấm thì người ta mới làm việc cho
mình chớ.
-Bộ phải
nuôi cơm và may áo quần cho họ, hả Mệ?
-Thì con không thấy người ta sắm áo (binh),
cháo, gạo, muối, bánh tráng, hột nổ (bỏng) để cúng đó hả? Mấy
thứ đó là cơm ăn áo mặc cho âm binh, cho cô hồn đó. Bắt người ta
làm việc thì phải cấp lương cho người ta chớ. Nhưng làm cái
nghề thầy pháp ni cũng không khá được, có cao tay ấn đến mấy đi
nữa cũng có ngày bị quỉ ma nó vật. Không vật được thầy thì nó
rình vật con cái của thầy. Bởi rứa, mấy ông thầy pháp ít có con
trai, giỏi lắm chỉ còn một hai đứa là nhiều. Như ông Cậu Thầy,
đẻ được bốn trai, cuối cùng chỉ còn một.
Lấy làm ngạc nhiên về chuyện này, hỏi tới, thì Mệ
tôi giải thích rằng ma quỉ thù thầy pháp vì thầy pháp dùng
quyền lực bắt nó phải từ bỏ cái nó yêu thích. “Như khi có con
quỉ nào đó bắt một cô gái làm vợ, thầy pháp dùng pháp thuật bắt
con quỉ phải tha người con gái đó ra. Quỉ sợ thầy trừng trị nên
phải nghe theo, nhưng trong lòng tức giận, rình cơ hội báo thù.
Không làm chi được thầy, nó chờ lúc thầy sơ hở trong việc bảo vệ
con cái là ra tay vật chết ngay, không chết cũng đau ốm, tai
nạn.”
Những chuyện mệ Ngọai tôi kể thời thơ ấu tưởng
như nghe tai này rồi chui qua tai kia, không dè chúng vô ngủ yên
trong bộ nhớ lúc nào không hay, và có dịp lại thò mặt ra. Đọc
sử Việt Nam cận đại, ai cũng biết chuyện hai nhà cách mạng gốc
Quảng Nam là Thái Phiên và Trần Cao Vân đã mưu cùng vua Duy Tân
tổ chức một cuộc binh biến vào tháng 5 năm 1916 để lật đổ người
Pháp ở Trung kỳ, nhưng thất bại vì nội phản. Vua thì bị Pháp
đày sang châu Phi, còn hai ông thì đem thân đền nợ nước ở bãi
chém An Hòa, nơi phía tây bắc kinh thành Huế. Không biết do
đâu, tôi nghe nói rằng nhà cách mạng Trần Cao Vân khi chưa làm
cách mạng, đã là một nhà phù thủy học thức và cao tay ấn, rất
được mọi người trọng vọng, kể cả các quan địa phương. Sau đó,
trong thời gian ở tù chung với nhiều bạn xứ Quảng, tôi lại được
nghe thêm chuyện ông Trần Cao Vân là người đã chỉ trong một đêm
dời đình làng La Qua đến một vị trí khác tốt đẹp, hợp với phong
thủy hơn, theo lời yêu cầu của làng. Toàn là những chuyện bao
phủ trong bầu không khí huyền thọai, rất khó xác định thực hư,
nhưng dường như những chuyện này có một chút liên quan nào đó
tới việc người Pháp tịch thu sách vở phù thủy mà Mệ tôi đã kể.
Đạo phù thủy thờ Thái Thượng Lão Quân làm tổ sư và lấy Vạn
Pháp Quy Tôn làm sách gối đầu giường. Chưa thấy một sử liệu
nào nói về việc chính quyền Pháp tịch thu sách dạy đạo phù thủy
này, nhưng một người đàn bà dân dã như mệ tôi làm sao lại nghe
biết chuyện đó để kể lại cho cháu nghe? Hẳn là phải có một phần
nhỏ nào sự thật trong đó, chẳng hạn giới cầm quyền không phải sợ
pháp thuật của mấy tay phù thủy, mà chỉ e rằng người trí thức
yêu nước lợi dụng thuật phù thủy để thu phục quần chúng thành
lực lượng nổi lên chống Pháp chăng? Ít ra thì cuộc nổi dậy của
Hồng Tú Tòan với Nghĩa Hòa Đòan bên Trung Quốc hồi cuối thế kỷ
cũng cho người Pháp một kinh nghiệm chính trị nào đó.
Khi tôi lớn lên thì những ông thầy pháp cở như
ông Cậu Thầy không còn nữa, nhưng nghề thầy pháp chưa tuyệt
giống. Đâu đó trong các làng vẫn còn những ông thầy pháp được
mời đi cúng quan sát, cúng vớt đất, cúng tống mộc, sai phan,
đánh đồng thiếp, trục quỷ, trừ tà ma, cho bùa, giải khóan v,v.
Cúng quan sát là giải trừ ma quan sát thường ám trẻ con khiến
chúng đau ốm quặt quẹo, biếng ăn, lâu lớn. Cúng vớt đất là để
làm cho đất đai nơi mình ở trở thành thanh sạch hơn, tốt đẹp
hơn. Còn cúng tống mộc là dành cho những nhà mới làm. Người ta
tin rằng ma quỷ thường chọn cây cao bóng cả làm nơi cư ngụ; vì
vậy, khi hạ những cây gỗ ấy từ rừng núi hay vườn nhà để xẽ ra
lấy gỗ làm nhà, cũng mang theo ma quỷ đó vô nhà, làm cho khó ở;
người sống trong đó dễ bị mộc đè trong giấc ngủ, dầu là
giấc ngủ trưa. Để cho yên tâm, trước khi dọn vô nhà mới, chủ nhà
thường mời thầy pháp làm lễ tống mộc, nghĩa là đưa những con ma
bám nơi cây gỗ ra khỏi nhà. Sai phan là gọi hồn người chết trở
về để chỉ dẫn điều gì đó, chẳng hạn để chỉ chỗ hài cốt thất lạc.
Trong mấy món này, theo Mệ Ngoại tôi, đa số các thầy tay ngang
đều làm được, riêng cái món đánh đồng thiếp và trừ tà trục quỷ
thì phải thầy giỏi mới đáng tin cậy.
Trong cái thế giới phù thủy đó, đôi lúc không
phải là không có chuyện tếu. Có lần, nhân lúc trà dư tửu hậu,
tôi kể chuyện phù thủy của ông Cậu Thầy cho mấy người bạn nghe,
thì một anh góp ý ngay: ông Cậu Thầy tài mà không tếu, ông thầy
pháp người làng tôi cũng pháp thụật cao cường như ông Cậu Thầy
đó, nhưng có nhiều máu tếu hơn. Theo mấy ông già trong làng kể
lại, nhiều lần ông thầy bắt gặp cảnh trai gái chọc ghẹo, níu
kéo nhau chướng mắt (theo tiêu chuẩn thời đó), ông bực mình kể
chuyện lại với bà vợ, và nói , “để tui làm cho trai gái làng ni
xấu hổ mà bỏ thói trăng hoa đi.” Bà vợ hỏi: làm sao ? Ông nói:
để đó rồi coi. Tối hôm ấy, ông sai người nhà ra sau vườn đốn
một cây chuối sứ, róc hết lá, rồi đem ra trồng ở ngã ba đường
cái gần nhà, là nơi dân làng thường ngày qua lại. Ông dán vào
thân cây chuối một đạo bùa, bắt ấn niệm chú gì đó, rồi về bảo
với người nhà: ngày mai, tụi bây ưng coi bọn trai gái, đàn ông
đàn bà làm trò thì ra đó rình mà coi. Lạ thiệt, cứ trai gái
cập kê, đàn ông đàn bà sồn sồn, đi gần tới ngã ba, không ai là
không nhìn sửng cây chuối, rồi xăm xăm đi tới gần, dang hai tay
ôm chòang lấy cây chuối như ôm người yêu, lại còn làm mấy động
tác như nam nữ giao hoan. Làm xong thì ngó sửng cây chuối, lấm
lét nhìn chung quanh, rồi bưng mặt chạy mất, xấu hổ quá, nhất là
phái nữ, mấy ngày không dám ra khỏi nhà. Sau người ta hỏi ra
mới biết, nam nữ đi ngang qua đó, không thấy cây chuối mà chỉ
thấy đó là một người khác phái khỏa thân đang mời gọi, vậy là
lòng dục nổi lên, tâm trí mê mẩn, làm bậy rồi mới biềt đó là cây
chuối !
Vào nửa trước thế kỷ XX mà Mệ Ngọai tôi đã tin
rằng thấy phù thủy giỏi không còn, vì sách vở thất truyền, thì
bây giờ thắp đưốc cũng khó kiếm. Phù thủy là một hiện tượng phổ
biến khắp thế giới, không phải chỉ hiện hữu trong những cánh
rừng già châu Phi hay nơi thôn xóm Việt Nam, chỉ có khác là nó
muôn màu muôn vẻ. Chả thế mà giữa thời đại điện tử, vệ tinh
này, cô giáo J.K Rowling của nước Anh bỗng trở thành triệu phú
nhờ loat truyện phù thủy Harry Potter của cô đã hấp dẫn hàng
triệu độc giả khắp thế giới. Đi tìm một phù thủy có chân tài
thực học mới khó chứ phù thủy làm tiền thì thiếu chi. Trong khi
môn phái phù thủy chân truyền của miền Trung lụi tàn thì môn
phái bùa ngãi phát xuất từ miền nam, vùng Thất Sơn, Bà Đen, lại
lan dần ảnh hưởng để lấp vào chỗ trống. Nhưng đó lại là câu
chuyện khác./-
VÕ HƯƠNG-AN
11/2004
Trở về Trang Chính |