|
· Má! Ngày mốt là ngày
thầy cô giáo, má có mua quà cho cô giáo chưa?
· Má định mai mua bông
tặng cô.
· Không được.
· Sao vậy? Thôi má mua hộp
bánh nha?
· Không được.
· Cũng không được? Năm nào
mình cũng tặng bánh hay hoa mà. Vậy con thích tặng gì cho cô
giáo?
· Con không biết, con thấy
năm ngoái đứa nào cũng tặng cô một cái bì thư, có một mình con
là tặng hoa.
Thảo nhìn con, đứa con gái
út có vẻ buồn. Mái tóc ngắn chấm vai ôm khuôn mặt dài thon, nét
thông minh hiện trong đôi mắt sáng. Con bé ngồi trong cái ghế
mây rộng, tay cầm quyển sách hình để hờ hửng trên đùi. Thảo đi
đến ghế mây, bế con lên, đặt bé Thiên Kim lên đùi mình. Hai má
con ngồi trọn lỏn trong cái ghế mây. Thảo hỏi:
· Cô giáo thương con
không?
Gật đầu.
Thảo hỏi tiếp:
· Cô thương con như mấy
đứa khác?
· Chắc vậy.
· Bạn con có thích con
không?
· Dạ, không đứa nào ghét
con cả.
· Con biết bì thư mà các
bạn con tặng cô giáo là gì không?
· Con
nghĩ là tiền trong đó. Con nghe nhỏ Ngọc khoe là má nó sẽ cho cô
năm chục ngàn, thằng Tâm cũng nói ba nó sẽ tặng cô năm chục
ngàn. Mà má ơi! Tội nghiệp thằng Toàn lắm má. Thằng Toàn bị tụi
nó chọc là không cho cô giáo cái gì hết. Thằng Toàn con dì Tám
bán xôi má hay mua đó.
· Má
biết Toàn. Toàn thường ra giúp má nó bán xôi buổi tối. Con có
nghĩ tại sao Toàn không tặng quà cho cô giáo không?
· Dạ,
chắc nhà nó không có tiền. Tội nó, năm nào đến ngày lễ thầy cô
giáo là nó nghỉ học, không biết cô có để ý không. Hồi trưa đi
học về, tụi con trai chạy theo chọc Toàn: “ Ngày mốt mày có đi
học không?” Rồi cười ha hả. Con thấy thằng Toàn chạy mau vô con
hẽm nhà nó.
· Con
nghĩ Toàn không tặng quà cho cô giáo là đúng hay sai?
· Dạ,
không đúng không sai gì cả. Nó không có tiền mua đủ sách vở học
thì làm sao có tiền mua quà cho cô.
Thảo
xiết đứa con gái thông minh vào lòng, hỏi tiếp:
· Con
có nghĩ là nếu con tặng cô giáo bì thư thì cô sẽ thương con hơn
không?
· Con
không biết. Nhưng con không muốn làm khác với tụi bạn.
· Nếu
một người bạn nào đó cho con tiền, con có thương người bạn đó
hơn những người bạn khác không?
Thiên
Kim quay phắt lại, ngạc nhiên nhìn má nó với câu hỏi kỳ cục đó.
Nó lắc đầu lia lịa:
- Con
thương bạn là vì nó hiền lành dễ thương với con.
-
Đúng! Đó là tình bạn bè chân thật. Cũng như khi mình tặng hoa
cho cô giáo là vì mình muốn tỏ lòng biết ơn, kính yêu cô giáo,
đó là tình thầy trò chân thật.
Bé
Thiên Kim dựa mình vào má, suy nghĩ, rồi nắm tay má cười tươi:
· Má!
Mình tặng cô bánh nha má. Má cho con tiền, ngày mai con qua rủ
Toàn cùng mua bánh với con rồi hai đứa cùng tặng cô. Ý! Mà không
được.
· Sao
không được?
· Ngày
mai con và anh Kiệt anh Kinh có giờ bơi. Hay mấy đứa con rủ Toàn
đi bơi luôn được không má.
Thảo
sung sướng, thơm lên trán con, thơm thật mạnh, thì thầm :
- Con
gái thông minh, biết thương người. Con là con của ba má, Phan
Thị Thiên Kim, con là con, con không cần phải làm theo bạn bè
nếu con không biết chắc việc làm của bạn đúng hay sai. Con nhớ
là người nghèo thường rất nhiều mặc cảm, con phải cẩn thận khi
rủ Toàn đi mua quà chung với con. Tốt nhất là để cho Toàn lựa
quà và hai con cùng đưa tặng cô giáo
Thảo
cầm quyển sách hình Thiên Kim đang xem dỡ, nói:
· Mình
đọc quyển sách này nha!
Đã gần
giờ cơm chiều, hai đứa con trai lớn đi học đàn sắp về. Nhưng
Thảo không muốn xuống bếp làm cơm chiều vội. Thảo muốn ngồi với
con gái út, con bé nhiều tình cảm, mau nước mắt, nhưng thông
minh. Thảo hòa với con hát:
Quí
thầy, quí bạn, buổi sáng rơi rơi.
Có
hạt bụi nào rơi trên bục giảng.
Có
hạt bụi nào rơi trên tóc thầy.
Em
yêu phút giây này,
Thầy
em tóc như bạc thêm,
Bạc
thêm vì bụi phấn,
Co
em bài học hay.
Mai
sai lớn lên người,
Làm
sao có thể nào quên,
Ngày
xưa thầy dạy dổ,
Khi
em tuổi còn thơ
Hai đứa
con trai lớn học Piano về, tranh nhau khoe má
· Thày
nói con đánh bài “Petite Melodie” có hồn lắm.
· Thầy
nói con chơi bài “Joy” mà thầy muốn bước theo nhịp hành khúc này.
Thầy nói con thích hợp với nhạc rock.
· Thầy
dặn con mỗi ngày tập ba mươi phút mà thầy đâu có biết là mỗi
ngày con tập cả tiếng đồng hồ.
· Thầy
nói mình đánh mỗi ngày thì ngón tay mềm dẽo, đánh mới có hồn,
tốt hơn là lâu lâu đánh một lúc hai, ba tiếng.
· Thì
em tập mỗi ngày mà. Anh dành đàn hoài, em đâu có mà đánh được
hai, ba tiếng một lần đâu.
· Mà ba
chưa về hả má? Con đói bụng.
Thảo
nhớ ra là mình chưa cơm nước gì cả. Thảo cười bảo với các con:
· Má ở
tiệm về mệt, ngồi hát chơi với em, má quên luôn chuyện cơm nước.
Thôi các con đi rửa mặt, rửa tay, nhịn đói một chút, chờ ba về
rồi mình đi ăn phở.
Ba đứa
con ngạc nhiên nhìn má. Đi ăn phở? Um... hạnh phúc quá! đứa con
trai lớn đề nghị:
· Ăn
phở Hiền Vương nghen má, phở ở đó tô to lắm, giá, rau tự do.
Bé
Thiên Kim nũng nịu:
· Rồi
mình uống nước rau má nha má.
Tánh
dắt xe vô nhà. Bốn má con ngồi xem TV, chưa kịp hỏi thì bé Thiên
Kim chạy ra:
· Ba!
Mình đi ăn phở.
Tánh
ngạc nhiên, nhìn vợ. Thảo Gật đầu, không giải thích rồi bảo
chồng:
· Anh
rửa mặt cho mát rồi mình đi, má con em đói lắm rồi.
Tánh
hiểu vợ. Thảo không nấu cơm chiều mà cho cả nhà đi ăn phở vào
ngày thứ ba là có chuyện gì đây, thế nào tối Thảo cũng kể. Gì
chứ đi ăn phở là Tánh chịu liền.
Nằm gát
đầu trên tay chồng, Thảo kể chuyện hồi chiều cho Tánh nghe. Tánh
thở dài:
· Nhiều
bậc cha mẹ vô tình dạy con thế đó. Dạy con là tiền bạc có thể
mua được tình cảm, tiền bạc có thể mua được điểm cao, hạng khá.
Sống trong cái xã hội mà đạo đức thoái hóa như thế này không
biết con mình bị ảnh hưởng như thế nào đây, có bị xã hội loại bỏ
không?
· Em
nghĩ còn nhiều người suy nghĩ như mình anh ạ. Họ cũng ráng giữ
được phần nào cái đạo đức căn bản, nhưng chắc họ cũng gặp nhiều
rắc rối, dồn ép từ nhiều phía như mình. Làm sao giáo huấn được
con trẻ như mình mong muốn khi con trẻ lớn lên trong môi trường
mà mọi tầng lớp, mọi ngành nghề đã đánh mất đi cái tự tôn nghề
nghiệp của mình. Khi học nghề mà không được học đạo đức nghề
mình thì cũng chỉ sẽ thành những người thợ người thầy vô lương
tâm. Chỉ nói trong ngàng giáo dục này thôi. Anh coi, trường học
mà bán bảo hiểm, bảo trường. Thầy cô kết hợp với con buôn tìm
mọi cách moi tiền phụ huynh. Cái lớp thầy cô này được đào tạo từ
một nền học vấn bèo bọt, chỉ nổi lền bền, chỉ rêu rao thành
tích, mà không có cội rễ. Một lớp giáo chức như thế thì làm sao
có thể dạy cho con trẻ những môn gọi là công dân giáo dục thật
thường ngày, thật giản dị.
· Cũng
có những thầy cô tốt em à. Nhưng tội nghiệp cho những thầy cô
này. Làm sao sống được trong cái nghề mô phạm lâu dài. Rồi thì
cũng như mình thôi, bỏ ra buôn bán, khỏi phải khổ tâm, khỏi phải
gây gổ với đồng nghiệp.
· Không
phải ai cũng có điều kiện, được cha mẹ giúp vốn ra mở tiệm làm
ăn như mình cả. Nếu bà nội không bán căn nhà cho mình vốn làm ăn
thì giờ này mình vẫn phải bám cơ quan, bám vào guồng máy tham
nhũng vô lương tâm đó mà sống.
· À!
Tháng này hai thằng nhóc lớn đứng hạng mấy?
· Anh
còn quan tâm đến thứ hạng của con à? Mình đã đồng ý với nhau mà.
Chẳng thà để cho con mình đứng hạng thấp trong lớp còn hơn là
dồn ép cho con học, hết khóa học này đến khóa học khác, quay con
cả ngày. Mình đã đồng ý là thay vì cho con đi học thêm, dùng
tiền đó để mua đồ chơi, mua sách cho con. Mình đã đồng ý là cho
con phát triển tự do theo khả năng từng đứa trong sự hướng dẫn
của mình. Con trẻ cần phải được phát triển nhiều mặt. Lối học từ
chương ngày nay làm cho sự suy nghĩ của con trẻ trở nên thụ động.
Trong trò chơi, con trẻ phát triển sự suy nghĩ, óc sáng tạo, sự
khéo léo và chơi với những trẻ khác là để học hỏi, để học cách
cư sử với nhau. Anh nhớ hôm họp đầu năm, ông hiệu trưởng nói sao
không?
· Cha!
Lâu quá làm sao anh nhớ nổi.
· Nghĩ
mà buồn cười. Khi có một số phụ huynh cằn nhằn là nhà trường đòi
hỏi các em học thêm nhiều quá, ông hiệu trưởng nói: “ Năm nay
ngành giáo dục khuyến cáo việc dạy thêm ở những trường dạy hai
buổi. Còn trường dạy một buổi thì bỏ lơ. Trường mình dạy một
buổi, chương trình thay sách giáo khoa nặng nề. Phụ huynh nào có
nhu cầu cho con đi học thêm thì đăng ký, không thì thôi, không
ai dám ép.
· Nhưng
chuyện tế nhị quá, không nói ra, ai cũng hiểu. Lủ trẻ ngày nay
bị cù lưng, cận thị nhiều là vì thế.
· Còn
chuyện này nữa. Tuần rồi họp phụ huynh, cô giáo giới thiệu hai
người đại diện phụ huynh. Em ngạc nhiên hỏi là bầu đại diện phụ
huynh hồi nào. Thì mấy người ngồi bên cười mỉa mai nói: “Đâu cần
bầu, cô giáo đã chỉ định rồi.” Thì ra là mấy phụ huynh hăng hái
đóng góp, có ý kiến cho học thêm thế này, cho con học thêm thế
nọ, nên cô giáo cho làm đại diện cho dễ khiến. Em đành ngậm
miệng. Nhiều chuyện chỉ tổ cho cô giáo dèm ép, đè con mình thôi.
Tánh
buồn ngủ, ôm đầu vợ vổ vổ rồi hỏi:
· Sáng
mai tới phiên ai dạy sớm lên chợ mở tiệm đây?
Thảo
cười:
· Đến
phiên ông đó ông ơi, đừng giả bộ quên.
Một lát
sao, Thảo gọi:
· Mà
anh này!
Không
có tiếng trả lời. Thảo bực mình, xoay lưng , kéo tấm ra, cuộn
mình lại. Tánh cười một mình.
Việt Nam,
hè 2004
Võ Thị
Điềm Đạm
vietnamlibrary.net
Ý kiến, Phê bình xin gửi
về:
vothidiemdam@khoahoc.net
Trở về Trang Chính
|