|
Dũng nhìn quanh căn phòng
độc thân của mình, xoa tay thỏa mãn. Phòng có một gốc bếp với tủ
lạnh, lò micro, bình nấu nước nhanh, bếp có lò nướng. Khu bếp
nhỏ nhưng vừa đủ tiện nghi cho anh chàng độc thân. Cái sô pha
màu xanh dương đậm hơi củ, khi kéo ra thì thành cái gường đôi,
hai người ngủ rộng chán.
Cái bàn học kê ở gốc phòng
coi gọn gàng hơn thường ngày. Bộ ly tách cà phê, bình nấu cà phê
cũng đã xếp sạch sẽ trên bàn. Tủ áo nằm kín sau cánh cửa đã được
dọn sẳn một bên trống. Pha cho mình ly cà phê, Dũng mở TV xem
trận đá banh đang diễn ra ở Italia, chờ vợ chồng Thông lại để
cùng đi chợ mua thêm một ít cần dùng cho ngày mai.
Có tiếng chuông cửa, chưa
kịp đứng dậy thì Thông đã đẩy cửa bước vô, không thấy Thi, vợ
Thông đâu, Dũng định hỏi thì Thông bảo:
- Bà xã lo làm thức ăn,
bận quá không đi theo mình được. Bà ấy có viết giấy dặn mua sắm
đây.
- Làm ly cà phê rồi đi
mày.
- Ờ, làm ca đêm, ngủ bù
chẳng bằng ngủ đêm. Có sữa đặc không?
Dũng ngần ngại hỏi Thông:
- Mày thấy phòng như vầy
được không?
- Thì độc thân như vầy là
bảnh lắm rồi. Chứ hồi đó tao với mày ở chung với nhau sáu năm
trời thì sao?
- Gia đình Kiểm Thúy khá
giả, tao sợ Kiểm Thúy chê, thất vọng như những cô khác.
- Thì mày đã cho biết rõ
là mầy là công nhân, chưa có nhà cửa vì chưa có gia đình. Kiểm
Thúy qua đây thì lo học tiếng Na Uy rồi vợ chồng ráng đi cày,
một năm là mua được nhà . Không thấy vợ chồng tao sao? Bảo lảnh
qua, học xong ba tháng tiếng Nauy là Thi đòi đi làm liền, cũng
may tụi tao kiếm được việc làm nhanh. Bây giờ nhà không lớn hơn
ai nhưng hai vợ chồng cùng gầy dựng mới thấy qúi.
- Tao không biết Kiểm Thúy
có chịu cực như vợ mày không.
- Không chịu cực thì cũng
phải ráng. Thời buổi này, xã hội này, đâu có chuyện vợ ở nhà cho
chồng nuôi. Mà mấy bà cũng muốn đi làm để được tự do, không lệ
thuộc vô ông chồng. Đây rồi bà xã đòi đi học lái xe nữa mới mệt
chứ. Mấy cô Việt Nam gì chứ nam nữ bình quyền là học đòi mau
lắm.
- Chuyến máy bay ngày mai
đến sớm, mày đi đón với tao được không?
- Được mà. Tao đã hứa mà.
Đi làm về là tao ghé nhà đón Thi, rồi đi thẳng ra phi trường.
Máy bay đáp lúc sáu giờ sáng phải không? Thôi mình đi chợ, chút
còn đưa Thi đi làm. Thi làm ca chiều. Tâm cũng đi với mày ra phi
trường hả?
Kiểm Thúy trong cái quần
jeans xanh đậm chật cứng, áo jeans khoát cùng màu, bên trong ẩn
hiện cái áo thun màu trắng ngắn gần thấy rún, hay nói đúng hơn
nếu Kiểm Thúy dơ tay lên là cái lưng quần jeans trễ thấp dưới
rún độ vài cm sẽ hở ra. Kiểm Thúy tự tin đẩy xe hành lý theo
dòng người đi ra, không tỏ vẻ vui mừng rối rít khi sắp gặp người
hôn phu hay rụt rè trong hoàn cảnh một thân một mình nơi xứ lạ.
Cô cười vui, dè chừng như đã thực hiện một cuộc hành trình trên
con đường còn dài nhưng không gian nan lắm , chưa tới mức nhưng
biết sức mình sẽ đạt đến mức. Kiểm Thúy nhìn về phía phòng đợi.
Dũng cầm bó hoa đứng đó, gương mặt hớn hở như đứa trẻ thấy mẹ về
chợ. Cặp vợ chồng Thọ và Thi, lấy nhau theo diện đoàn tụ, cũng
do bạn bè giới thiệu. Thi đứng gần như dựa vào chồng, bụng hơi
nhu nhú, nét mặt không có gì đặt biệt, hơi quê quê nữa là khác
vì mái tóc dài không ra dài ngắn không ra ngắn, thưa mỏng, thả
lơ lửng, nhưng trông có vẻ tự mãn, cười tươi, níu tay chồng chỉ
về phía Kiểm Thúy . Tâm, bạn Kiểm Thúy, người đã giới thiệu Kiểm
Thúy cho Dũng đứng bên cạnh Dũng, có vẻ lo lắng bồn chồn, nhìn
Dũng như dò tìm một phản ứng nào đó, rồi nhìn Kiểm Thúy. Không
ai để ý đến cái bồn chồn không được vui mấy của Tâm.
Dũng đã về Việt Nam để làm
đám hỏi cách đây không sáu bốn tháng, trông Dũng không khác lắm,
cũng dáng điệu nhà quê dầu đã ở nước ngoài hơn mười năm. Dũng
xúng xính trong bộ đồ vét màu xám đậm đen hơi rộng, hơi dài, ống
quần dài, cánh tay dài, da vốn dỉ ngâm ngâm tái càng tái hơn
trong ánh đèn buổi sáng sớm. Kiểm Thúy đẩy xe hành lý đưa cho
Tâm trong ánh mắt hơi ngở ngàng cửa mọi người, nhưng rồi không
ai để tâm lâu, ngoại trừ Dũng. Kiểm Thúy nhận hoa từ tay Dũng,
nhìn Dũng cười cám ơn một cách lịch sự khách sáo như một ca sĩ
trên sân khấu nhận hoa của khán giả ái mộ. Cũng lối chào lịch sự
đó, Kiểm Thúy chào từng người bạn của Dũng theo lời giới thiệu.
Ai cũng thầm công nhận Kiểm Thúy xinh và lịch sự, không có cái
rụt rè của những cô từ Việt Nam mới qua và khen Dũng tốt phước.
Dũng rối rít, lúng túng, tay chân thừa thải sau khi đã tặng hoa
cho Kiểm Thúy. Anh thọc hai tay vào túi quần, loay hoay với cái
chìa khóa xe, sóng vai Kiểm Thúy rời phòng đợi, ra bãi đậu xe.
Đi được vài mét, Dũng lại gần Tâm bảo:
- Tâm! Để anh đẩy xe cho.
Tâm nhìn Kiểm Thúy đang đi
cạnh mình, Kiểm Thúy gật đầu. Khi tất cả đã lên xe, Kiểm Thúy
ngồi phía trước với Dũng, Tâm ngồi phía sau. Xe chạy ra xa lộ,
theo hướng về Oslo, Kiểm Thúy nhìn Dũng, giọng ngọt mềm nhưng
cương quyết, nói với Dũng:
- Anh đưa Thúy về nhà Tâm.
Thúy muốn ở nhà Tâm một vài ngày trước.
Dũng ngạc nhiên:
- Nhưng anh đã chuẩn bị
hết cả rồi như anh đã viết thư cho em trước khi em qua.
- Thúy biết, nhưng Thúy
suy nghĩ kỹ rồi. Thúy muốn ở nhà Tâm một thời gian để tập làm
quen với anh. Tâm đã đồng ý chia phòng với Thúy.
Dũng nhìn Tâm qua kính
chiếu hậu:
- Sao Tâm không nói gì với
anh biết hết vậy?
- Loay hoay nhiều chuyện
quá rồi em quên.
Tâm cười cầu tài.
Dũng thất vọng nhưng biết
làm sao đây, chẳng lẻ ép buộc Thúy. Ép buộc để làm gì, bản tính
của Dũng không thế. Dũng nói giọng buồn rầu:
- Thôi được, nếu em muốn.
Chiều mai vợ chồng Thông Thi làm tiệc đãi mình. Sáng mai anh đưa
em đi bác sĩ và nha sĩ. Anh đã đặt giờ. Chiều anh đón em và Tâm
qua nhà Thông và Thi, bạn anh. Nhưng em và Tâm đừng nói cho ai
biết là em về ở với Thúy.
- Dạ! Thúy hiểu.
Suốt đường từ phi trường
về nhà Tâm ở Furuset, gần ba mươi phút. Kiểm Thúy chỉ trả lời
cầm chừng những câu hỏi của Dũng. Buổi nói chuyện đầu tiên của
vợ chồng Dũng và Kiểm Thúy diễn ra như một cuộc phỏng vấn mà
người được phỏng vấn chỉ muốn trả lời cho xong chuyện. Dũng
không còn nhận ra Kiểm Thúy duyên dáng và vui tính như những
ngày mình về Việt Nam làm đám hỏi cho đúng thủ tục nước Na Uy
đòi hỏi khi bảo lảnh vợ. Cô Kiểm Thúy với giọng cười trong
thanh, đùa giỡn với bạn bè, thỉnh thoảng phóng tầm mắt về Dũng
như dò chừng, như sợ Dũng biến mất, làm Dũng cảm thấy mình là
nhân vật quan trọng. Một vai trò mà trong mười năm ở Na Uy Dũng
chưa bao giờ cảm nhận trong những buổi tiệc tùng sinh hoạt cộng
đồng. Ở đó Dũng tận tâm giúp đỡ âm thầm như một bổn phận, như
một đương nhiên của bao thanh niên an phận khác, thán phục những
lời văn hoa bóng bẩy của những người chỉ biết đến để làm nổi bật
vai trò quan trọng của riêng mình.
“Chắc Thúy mệt”
Dũng an ủi mình khi Dũng trở về căn nhà độc thân đã được dọn dẹp
sạch sẽ để đón Kiểm Thúy. Căn phòng sao trống trơn thế này? Căn
phòng tưởng sẽ có tiếng cười Kiểm Thúy, mùi thức ăn sẽ được hâm
nóng trong bữa cơm chỉ có hai người ở cái bàn học đã được trưng
dụng làm bàn ăn. Buồn bả, Dũng lôi hai chai bia trong tủ lạnh,
nằm trên ghế sô pha dài vừa xem TV vừa ăn chả lụa, chẳng thiết
tha gì đến cơm nước. Đầu óc chân thật, kém học của Dũng không
giải thích được lý do tại sao Kiểm Thúy không muốn về ở với mình
ngay. Dũng chỉ nghĩ theo bản chât chân thật của người dân quê Gò
Công: “Chắc Thúy mắc cở? Mà mắc cở gì nữa! Đã làm hôn thú.
Thúy qua đây vì mình bảo lảnh theo diện vợ mà. Ba má mình và ba
má Thúy ở Việt Nam cũng đã làm thông gia. Biết nói sao với bạn
bè đây? Thôi cứ dấu, chừng vài ba ngày cho Thúy quen nước quen
cái là Thúy chịu theo về nhà mình. Chờ hơn sáu tháng nay, bây
giờ chờ thêm vài ngày nữa cũng không sao. Con gái bên Việt Nam
thùy mị kín đáo chứ đâu như mấy cô bên đây, mới bồ bịch là đã về
nhà người ta ở ngày ở đêm rồi” Tuy nhủ thầm tự an ủi mình
như thế, nhưng Dũng vẫn còn mang máng nghi ngờ một cái gì đó
không thành hình.
Chiều đó, ở căn nhà độc
thân của Tâm, Tâm ái ngại nhìn Kiểm Thúy:
- Ta sợ anh Dũng biết được
ý định của mi, anh không chịu tiến hành cho xong thủ tục định
cư.
Kiểm Thúy tự tin:
- Nếu ông Dũng đủ khả năng
để làm chuyện đó thì ông đủ thông minh để hiểu rằng cở như ông
ấy ở Việt Nam chỉ đáng xách dép cho ta. Ông cứ tưởng mang cái
tiếng Việt Kiều là muốn chọn cô nào thì chọn đâu.
- Ta giới thiệu, ta nói vô
dử lắm, anh Dũng mới chịu chứ đâu phải như mấy người kia. Hay mi
cứ ráng thử xem tình cảm của mi với anh ấy có khả quan hơn
không?
- Khả quan gì? Ta đã quyết
định rồi. Mà thôi, tới đâu hay tới đó. Ta có cách kéo dài. Ngày
mai mi đưa ta đi ghi danh học khóa tiếng Na Uy, sớm chừng nào
tốt chừng đó.
- Không được, anh Dũng đã
đặt giờ cho mi khám bác sĩ, khám răng ngày mai. Ta thấy anh Dũng
chuẩn bị chu đáo cho mi mà mi và ta âm thầm đi theo con đường
mình đã tính toán, ta thấy sao bất nhẫn quá.
- Con trai năm thê bảy
thiếp. Không lấy được ta thì chờ ba năm nữa bày keo khác. Ở Việt
Nam thiếu gì người muốn có chồng Việt Kiều, mặc sức mà lựa chọn.
Ta, Kiểm Thúy, lắm kẻ đưa đón, gia đình không đến nổi nghèo, làm
sao mi có thể tưởng tượng là ta sẽ có một ông chồng cao chắc
được thước sáu là cùng, nhà quê từ đời ông cố, làm công nhân của
một hảng nước ngọt nào đó.
- Nhưng mi phải hứa là đối
xử với anh ấy lịch sự đàng hoàng cho đến khi anh hoàn hồn. Và
phải nhớ là trong thời gian ba năm đầu nếu anh ấy đòi ly dị là
mi bị đuổi về Việt Nam đó nhá.
Kiểm Thúy ngáp mệt mõi:
- Ta không vô ơn , tiếc
rằng ta không thể yêu thương ông Dũng ngay từ lúc xem hình và ta
cũng không thể tự ép ta được. Ta đã có chủ đích của ta. Ta sẽ
không làm ông Dũng mất mặt với bạn bè . Mi hiểu dùm, ông Dũng
chỉ là bước cầu cho ta mà thôi, nhưng ta không quay lưng chặt
đứt dây cầu đâu.
Kiểm Thúy nằm nghĩ ngợi
một lát rồi xoay qua Tâm:
- Mà mi coi cái xe của ông
Dũng coi có thảm không, Toyota, chắc đời 85. Chủ nào xe nấy, qua
đây mười năm rồi mà không nhà không cửa.
Sáu tháng trôi qua đúng
như dự tính của Kiểm Thúy, nhưng ngoài sự dự đoán, sắp xếp của
Dũng. Kiểm Thúy đem theo tiền đủ để chung sống với Tâm trong
thời gian còn học khóa tiếng Na Uy. Thêm vào sự trợ giúp tiền
bạc của Dũng, Kiểm Thúy kịp ăn diện theo thời trang một cách
nhanh chóng. Kiểm Thúy hòa nhập nhanh vào nếp sống văn minh từ
cử chỉ, cách giao tiếp, lối ăn mặc. Chứ không như những người ở
Việt Nam mới qua, dầu là xuất thân từ Sài Gòn vẫn còn mang dáng
dấp rụt rè, mang mặc cảm thua kém, ăn mặc có vẻ quê mùa như thế
nào đó không ai có thể diễn tả được, cả năm trời. Sau khi học
xong khóa Na Uy bốn tháng, Kiểm Thúy xin ngay vô khóa học nghề
phục dịch nhà hàng, khách sạn nhờ vốn liếng tiếng Anh lấp lửng
đã học trước ở Việt Nam và dáng dấp khá lịch sự. Khi học khóa
này thì học viên được cấp học bổng sống khá dư dả. Khóa học kéo
dài hai năm.
Lý do thật giản dị mà Kiểm
Thúy dùng để gỉai thích tình trạng vợ không ra vợ, chồng không
ra chồng của mình với Dũng:
- Thúy muốn mình lấy nhau
vì tình yêu thì tình vợ chồng sẽ lâu dài và đúng nghĩa của nó
hơn. Thúy cần thời gian. Anh hiểu cho Thúy.
Dũng không hiểu cũng không
được, đành biện luận:
- Chứ vợ chồng Thông với
Thi, cũng lấy nhau theo diện bảo lảnh. Tụi nó sống hạnh phúc,
đồng vợ đồng chồng, xây dựng nhanh chóng, không thua gì những
cặp vợ chồng lấy nhau ở đây.
- Mỗi người mỗi khác. Thúy
coi trọng tình yêu trong tình vợ chồng.
- Anh biết nói sao với ba
má, bạn bè anh đây, ba má em nữa.
- Ba má Thúy thì để Thúy
liệu. Mình đang trong thời gian tìm hiểu mà, anh đừng nói gì với
ba má anh cả.
- Rồi lở một thời gian em
không thấy yêu anh được thì sao đây.
- Đó là tùy anh. Thôi anh
cho Thúy về, Thúy phải lau vườn trẻ mất cũng phải ba tiếng chiều
nay.
- Để anh phụ với em.
- Tối anh đi làm ca tối
mà.
- Kệ, vô hảng tìm chỗ nào,
trốn ngủ nữa tiếng là lại sức
Kiểm Thúy khôn ngoan, Dũng
chân thật. Tình trạng lưng chừng kéo dài được hơn chín tháng thì
Kiểm Thúy quen Hùng đang làm việc cho hãng Norsk Data, một hãng
đang lớn mạnh, với chức vị kỷ sư trưởng phòng. Kiểm Thúy giải
thích tình trạng của mình và Dũng như Thúy đã dự tính: Tình yêu
không đến được, mặc dù Kiểm Thúy cố thử lòng mình mấy bận.
Hùng tìm gặp Dũng tại căn
nhà Dũng. Trong căn phòng có lẽ Thúy đang chung sống với Dũng.
Hùng trình bày tình yêu của anh và Kiểm Thúy, mong sự thông cảm
của Dũng . Ngồi trước ly rượu, Dũng buồn rầu nói với Hùng:
- Tôi cũng đã đoán được
tình trạng này. Tôi cũng định nói chuyện với Thúy để làm sáng tỏ
tình trạng hai đứa và tôi không có ý định ly dị để Thúy phải bị
đuổi về Việt Nam. Nếu không gặp anh thì Thúy cũng gặp người
khác. May cho Thúy là anh đứng đắn, có chức vị. Số tôi là số bắt
cầu cho thiên hạ. Tôi lo thủ tục ly dị khi nào anh chuẩn bị lo
thủ tục hôn thú.
Đêm đó hai người nói
chuyện với nhau đến khuya, chuyện thể thao, chuyện chính trị,
chuyện Việt Nam....Hùng ra về với tâm trạng nhẹ nhỏm, yêu đời,
hảnh diện với người yêu diệu dàng thanh lịch mặc dù gia đình
không được hài lòng lắm vì nghĩ rằng con mình dầu gì cũng là một
kỹ sư trưởng mà phải lấy vợ thừa của người khác. Hùng tự nhủ.
Kiểm Thúy hiền lành, thông minh thì không bao lâu cũng lấy được
lòng ba má mình. Tình yêu đâu có bắt buộc được, Kiểm Thúy nghĩ
và làm như thế là đúng. Vợ chồng phải được xây dựng bằng tình
yêu thì mới bền vững. Chỉ tội cho anh chàng Dũng thôi. Số phận
cả.
Dũng ngồi nhâm ly cho hết
chai rượu, nghêu ngao hát :
Tình đời thay trắng đổi
đen...Tình đời còn lắm bon chen....
- Mà người ta có yêu mình
đâu mà than là thay trắng đổi đen. Ừm...
Không! Tôi không còn
tôi không còn yêu em nữa, không tôi không còn tôi không còn yêu
em nữa em ơí!
- Thiệt không đó cha!
Dũng thiếp dần trong căn
nhà của mình mà chín mười tháng trước đã chứng kiến những ước mơ
chia sẻ cơm ngon canh ngọt, những ước mơ chăn gối của anh chàng
độc thân chân thật.
Võ Thị Điềm Đạm
vietnamlibrary.net
Ý kiến, Phê bình
xin gửi về:
vothidiemdam@khoahoc.net
Trở về Trang Chính |